Nàng nắm lấy một bên tay hắn muốn trút giận, lại không cẩn thận chạm đúng miệng vết thương của Bùi Vân Khiêm, sợ tới mức vội vàng thu hồi tay, cũng bất chấp ch.óp mũi đau nhức, giãy giụa ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, “Xin lỗi, ta… ta không cố ý muốn đụng phải miệng vết thương của ngươi, ngươi đau chỗ nào, mau cho ta xem.”

Bùi Vân Khiêm nhíu mày, cánh tay vẫn lôi kéo nàng như cũ không cho nàng tiếp tục, một lúc sau mới như suy tư gì đó khẽ ‘ừm’ một tiếng, “Đúng là hơi đau.”

Thẩm Xu giật mình, “Ta đi lấy t.h.u.ố.c giảm đau cho tướng quân.”

Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm khẽ đáp lại một tiếng, tầm mắt dừng trên khuôn mặt Thẩm Xu, đôi mắt sâu thẳm loé sáng, âm cuối mang theo ý cười, “Cần t.h.u.ố.c giảm đau gì chứ.”

Nói rồi, Bùi Vân Khiêm đưa tay nâng cằm nàng lên, buộc nàng nhìn vào mắt hắn, không hề cho Thẩm Xu đường lui, cúi đầu in một nụ hôn lên môi nàng.

Thẩm Xu giơ tay đẩy hắn lại bị hắn chuẩn xác nắm c.h.ặ.t t.a.y ở trước n.g.ự.c.

Chạm vào làn da của Bùi Vân Khiêm, khuôn mặt Thẩm Xu tức khắc đỏ bừng, tuy rằng trước giờ cũng có lúc cách Bùi Vân Khiêm gần tới vậy nhưng có đụng chạm thì cũng chỉ qua lớp vải, chưa từng xấu hổ như thế này.

Cảm nhận được nhịp tim đập của Bùi Vân Khiêm, Thẩm Xu chỉ cảm thấy trái tim mình cũng bắt đầu loạn nhịp.

Không đợi nàng khôi phục tinh thần, nháy mắt đã cảm nhận được thứ gì đó ấm nóng ở bên khoé môi, sau đó cạy mở khớp hàm tiến quân thần tốc vào trong khoang miệng nàng, tuỳ ý bơi lội trong đó.

Hô hấp Thẩm Xu như ngừng lại, bàn tay đặt trên n.g.ự.c Bùi Vân Khiêm không tự chủ mà nắm c.h.ặ.t.

Sao lại, không giống như trước…

Bùi Vân Khiêm càng dùng sức ôm lấy nàng hơn giống như muốn gia tăng nụ hôn này vậy, mãi cho tới khi cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng của bàn tay Bùi Vân Khiêm đặt sau eo nàng, Thẩm Xu mới khôi phục tinh thần, dùng sức c.ắ.n một cái lên khoé miệng hắn.

Bùi Vân Khiêm khẽ xuýt xoa một tiếng.

Dừng một chút, hắn buông nàng ra, mùi m.á.u tươi nhàn nhạt lan tràn trong miệng.

Khuôn mặt Thẩm Xu sớm đã đỏ bừng, nàng cúi đầu đẩy Bùi Vân Khiêm một cái, muốn dùng sức kéo dài khoảng cách giữa hai người.

May là nến trong phòng đã tắt hết, nếu không, dáng vẻ này mà bị Bùi Vân Khiêm thấy được, Thẩm Xu thật sự muốn đào một cái hố dưới đất mà chui vào.

Còn đang suy nghĩ, giọng nói nặng nề của Bùi Vân Khiêm đã truyền vào trong tai.

“Nguôi giận rồi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trái tim Thẩm Xu như mất một nhịp, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của hắn.

Khoé môi Bùi Vân Khiêm mang theo vết m.á.u, đôi mắt tinh xảo đào hoa mang theo sự thâm tình, không hề chớp mắt nhìn nàng, bên môi còn có ý cười.

Thẩm Xu khẽ nhíu mày, lông mi run nhè nhẹ, trong lòng giống như có gì đó muốn xé rách nàng vậy.

Không đợi nàng khôi phục tinh thần, Bùi Vân Khiêm đã đưa tay ôm eo nàng, kéo nàng vào trong n.g.ự.c, đầu chôn ở cổ nàng, giọng nói lạnh nhạt trước kia đều đã hoá thành dịu dàng, gần như còn mang theo ý lấy lòng, “Là thần không đúng, thần xin lỗi, nếu không, công chúa cũng đuổi thần tới Bắc các một lần đi?”

Nói rồi, Bùi Vân Khiêm thu tay, kéo Thẩm Xu sát lại gần hơn, đầu cọ cọ vào cổ khiến nàng cảm thấy ngứa ngáy.

“Không thì, công chúa lại c.ắ.n thần một cái cũng được, chỉ cần người có thể nguôi giận thôi.”

Nghe vậy, Thẩm Xu suýt chút nữa tức cười, đây là thể loại gì thế? Nào còn dáng vẻ của đại tướng quân nữa? Hô hấp của Bùi Vân Khiêm vô cùng ấm áp phả vào cổ nàng, lại lên tiếng dỗ dành, “Đừng tức giận nữa, được không?”

Cả người Thẩm Xu cứng đờ, nàng mím môi, tất nhiên trong lòng cảm thấy vui mừng, chỉ là vẫn thấy hơi không chân thật, Bùi Vân Khiêm đang… dỗ nàng sao?

Nghe hắn từng câu từng chữ dỗ nàng, Thẩm Xu cảm thấy đáy lòng cũng ngứa ngáy, đầu nàng đã bị nụ hôn khi nãy của Bùi Vân Khiêm làm cho mơ màng, một lúc lâu sau, nàng khẽ nhắm mắt lại ‘ừm’ một tiếng, cũng không có lời nào tiếp theo nữa.

Vừa dứt lời, Thẩm Xu cảm thấy sau cổ chợt lạnh, ngay sau đó, hơi thở ấm áp lại truyền vào sau tai nàng, một tay Bùi Vân Khiêm ấn đầu nàng vào trong n.g.ự.c, rồi vòng ra sau tai làm gối đầu cho nàng, tay còn lại kéo nàng sát lại phía mình, thuận thế ôm c.h.ặ.t lấy nàng.

Thẩm Xu bị hắn ôm trong n.g.ự.c, cơ thể Bùi Vân Khiêm mang theo chút lạnh lẽo, mơ hồ còn ngửi thấy mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt, tay Thẩm Xu không có chỗ để đặt, cuối cùng chỉ có thể nhẹ nhàng đặt ở vị trí cách n.g.ự.c Bùi Vân Khiêm chưa tới một tấc.

Có lẽ là cảm nhận được động tác của Thẩm Xu, Bùi Vân Khiêm ngước mắt, “Muốn đặt đâu thì đặt, ta là phu quân của nàng, nàng sợ cái gì chứ?”

Nói rồi, Bùi Vân Khiêm cử động, kéo bàn tay đang không biết đặt đâu của Thẩm Xu lên n.g.ự.c mình.

Một lúc lâu sau, Thẩm Xu khẽ động, không đợi nàng nói gì, cánh tay đặt trên eo nàng lại siết c.h.ặ.t, “Đừng nhúc nhích, ngủ cùng ta một lát, mệt mỏi quá.”

Quả nhiên, Thẩm Xu không động đậy nữa, nhưng trên mặt đã đỏ như sắp rỉ m.á.u.

Đã nhiều ngày Thẩm Xu lăn lộn quá nhiều, hơn nữa còn nhiễm phòng hàn, nàng mệt mỏi vô cùng, tuy rằng ban ngày đã ngủ nhưng vẫn còn thấy sau lưng đau nhức, không biết ngủ say từ khi nào.

Bùi Vân Khiêm mở mắt ra, mãi cho tới khi nghe thấy tiếng hít thở khẽ khàng bên cạnh, một lần nữa nhắm mắt lại, khoé miệng khẽ cong lên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện