Một lúc lâu sau, Tần Tuần mới căng da đầu gật đầu, hắn đã làm ra âm thanh lớn như vậy, chỉ cần không phải kẻ điếc cũng biết tướng quân đã hồi phủ.
Thấy thế, trong mắt Bùi Vân Khiêm càng ngày càng âm u, từ buổi sáng hắn hồi phủ đã luôn ở trong thư phòng chờ đợi, cả ngày trời cũng không thấy bóng dáng Thẩm Xu ở đâu.
Theo lời Tần Tuần nói, toàn bộ người trong Bùi phủ đều biết hắn đã trở lại, Thẩm Xu không có khả năng không biết, vậy chỉ có một khả năng –
Nàng biết hắn trở về, nhưng không muốn tới gặp hắn.
Nghĩ vậy, Bùi Vân Khiêm lại cảm thấy bực bội, hắn nhíu mày xoa ấn đường.
Hắn hối hận rồi.
Trong phòng trở nên yên tĩnh, tiếng kim rơi xuống cũng trở nên rõ ràng.
Ngay lúc Tần Tuần đang định liều mạng lên tiếng, ngoài cửa bỗng truyền tới tiếng gõ cửa, “Tướng quân, tới giờ uống t.h.u.ố.c rồi.”
“Không uống, cút.”
Trong lòng Tần Tuần khẽ run, ước gì Bùi Vân Khiêm nhanh chóng bảo hắn cút, so với việc ở chung với tướng quân chịu tra tấn thế này còn đỡ hơn.
Một lúc lâu sau, Tần Tuần mới chậm rãi mởi miệng thăm dò, “Tướng quân… nếu không phải, người tới Bắc các gặp mặt phu nhân một lần?”
Nghe vậy, ánh mắt sắc bén của Bùi Vân Khiêm nhìn qua, Tần Tuần tức khắc sửa miệng, “Tướng quân… Bắc các lạnh lẽo, nếu không, thuộc hạ thay người đưa vài thứ qua đó?”
Bùi Vân Khiêm quay mặt qua chỗ khác, “Ngươi muốn đưa thì có liên quan gì tới bổn tướng quân chứ.”
Tần Tuần nghe xong, cũng không chậm trễ mà lui ra ngoài.
Trong Bắc các, Thẩm Xu dùng xong bữa tối đang chuẩn bị tắm rửa thay quần áo, Lâm Lãng đã vào trong nói với nàng, “Tần Tuần cầu kiến ạ.”
Thẩm Xu chậm rãi xoay người, “Hắn ta tới làm gì? Bảo hắn bổn cung ngủ rồi.”
Lúc này, Tần Tuần tới làm gì, không nói nàng cũng biết.
“Hình như Tần hộ vệ tới tặng đồ cho công chúa, nô tỳ thấy hắn mang theo mấy cái rương lớn tới.”
Nghe vậy, khoé miệng Thẩm Xu nở một nụ cười nhạt, “Bắc các không thiếu thứ gì cả, kêu hắn mang về đi.”
Vừa dứt lời, Tần Tuần đã đẩy cửa quỳ gối trước mặt Thẩm Xu, thật sự doạ nàng nhảy dựng cả lên.
Khôi phục lại tinh thần, trong mắt Thẩm Xu xẹt qua một tia nghiêm nghị, nhưng giọng nói lại không nghe ra chút cảm xúc nào, không khác gì so với ngày thường, “Tần hộ vệ đúng là to gan, tự tiện xông vào phòng ngủ của bổn công chúa, ngươi có mấy cái đầu để c.h.é.m vậy?”
Nhưng so sánh trước sau, Tần Tuần thật sự sợ ở chung phòng với Bùi Vân Khiêm hơn, quả thật là muốn c.h.ế.t mà.
Tần Tuần cung kính hành lễ với Thẩm Xu, “Phu nhân thứ tội, thật sự là cấp bách lắm rồi nên thuộc hạ mới làm thế, bằng không cho thuộc hạ gan to bằng trời thuộc hạ cũng không dám.”
Nghe vậy, Thẩm Xu mới hừ lạnh một tiếng, xoay người ngồi bên cạnh bàn, không nói gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy Thẩm Xu không trực tiếp đuổi mình đi, Tần Tuần mới vui vẻ trong lòng, quả nhiên vẫn là phu nhân tốt tính hơn.
“Phu nhân, thuộc hạ cầu xin người quay trở về thăm tướng quân đi, hôm qua tướng quân ở Tây Sơn bị nhiễm lạnh, bệnh cũ tái phát, bây giờ sống c.h.ế.t không chịu uống thuốc…” Tần Tuần càng nói càng bi thương, tới hắn cũng hoài nghi có phải mình diễn quá mức rồi hay không.
Thẩm Xu ngồi bên cạnh bàn, ngón tay gõ nhẹ mặt bàn, Bùi Vân Khiêm có bệnh cũ là sự thật, không thích uống t.h.u.ố.c cũng là sự thật, nhất thời nàng cũng không biết lời Tần Tuần nói là thật hay giả.
Thẩm Xu cân nhắc một lúc lâu mới nhàn nhạt nói, “Bổn cung không biết xem bệnh, Tần hộ vệ vẫn là mời cao minh khác đi.”
Nghe vậy, trong lòng Tần Tuần khẽ run lên, nếu như đêm nay không thể mời phu nhân về, cái mạng nhỏ này của hắn sợ là mất luôn trong thư phòng rồi.
Nghĩ vậy, Tần Tuần cũng mặc kệ thể diện, cái gì cũng không quan trọng bằng tính mạng.
Hắn lập tức gục xuống dưới chân Thẩm Xu, lời nói khẩn cầu, “Phu nhân, thuộc hạ cầu xin phu nhân trở về khuyên nhủ tướng quân một chút thôi, nếu còn tiếp tục như vậy, cho dù thân mình làm bằng sắt cũng không chịu nổi mất.”
Thấy thế, trong mắt Thẩm Xu có chút rung động, ngày thường Tần Tuần không phải người l* m*ng như thế, bình thường cũng cung kính với nàng, chẳng lẽ Bùi Vân Khiêm thật sự xảy ra chuyện gì? Thẩm Xu hơi nhíu mày.
Thấy Thẩm Xu có hơi buông lỏng, Tần Tuần lại tiếp tục, “Phu nhân mau đi theo thuộc hạ.”
Thẩm Xu bán tín bán nghi bị Tần Tuần lôi kéo tới Nam các.
Lúc nàng bưng t.h.u.ố.c vào phòng, Bùi Vân Khiêm đang ngồi bên bàn với vẻ mặt tối tăm.
Nhìn thấy Thẩm Xu, Bùi Vân Khiêm sửng sốt một chút rồi khôi phục lại dáng vẻ như bình thường.
Thấy sắc mặt của hắn, Thẩm Xu biết ngay là nàng bị lừa.
Nàng thu hồi ánh mắt, buông chén t.h.u.ố.c xuống bàn rồi xoay người muốn ra ngoài, không đợi nàng đi tới cửa, cửa phòng đã bị mạnh mẽ đóng vào, người một giây trước còn ngồi đọc sách cạnh bàn bây giờ đã đứng trước mặt chặn đường nàng.
Thẩm Xu theo bản năng lui về sau một bước, chậm rãi ngẩng đầu nhìn qua, giọng nói không tốt chút nào, “Tướng quân có ý gì? Mấy ngày trước mới đuổi bổn cung đi, hôm nay lại bảo Tần Tuần lừa gạt ta trở về?”
Nghe vậy, khoé miệng Bùi Vân Khiêm cong lên, đuôi mắt nhìn thoáng qua chén t.h.u.ố.c trên bàn, trong lòng hiểu rõ.
Nàng vẫn để ý hắn.
Một lúc lâu sau, Bùi Vân Khiêm chậm rãi thu hồi ánh mắt, không chút để ý nói, “Là Tần Tuần gạt nàng, không phải ta.”
Bùi Vân Khiêm cười khẽ, chậm rãi cúi đầu, “Nếu như tính chuyện này lên đầu bổn tướng quân có phải không công bằng chút nào không?”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm chậm rãi ghé sát, giọng nói trầm thấp dịu dàng mang theo ý lấy lòng.
“Nàng nói xem? Xu Nhi?”
Thấy thế, trong mắt Bùi Vân Khiêm càng ngày càng âm u, từ buổi sáng hắn hồi phủ đã luôn ở trong thư phòng chờ đợi, cả ngày trời cũng không thấy bóng dáng Thẩm Xu ở đâu.
Theo lời Tần Tuần nói, toàn bộ người trong Bùi phủ đều biết hắn đã trở lại, Thẩm Xu không có khả năng không biết, vậy chỉ có một khả năng –
Nàng biết hắn trở về, nhưng không muốn tới gặp hắn.
Nghĩ vậy, Bùi Vân Khiêm lại cảm thấy bực bội, hắn nhíu mày xoa ấn đường.
Hắn hối hận rồi.
Trong phòng trở nên yên tĩnh, tiếng kim rơi xuống cũng trở nên rõ ràng.
Ngay lúc Tần Tuần đang định liều mạng lên tiếng, ngoài cửa bỗng truyền tới tiếng gõ cửa, “Tướng quân, tới giờ uống t.h.u.ố.c rồi.”
“Không uống, cút.”
Trong lòng Tần Tuần khẽ run, ước gì Bùi Vân Khiêm nhanh chóng bảo hắn cút, so với việc ở chung với tướng quân chịu tra tấn thế này còn đỡ hơn.
Một lúc lâu sau, Tần Tuần mới chậm rãi mởi miệng thăm dò, “Tướng quân… nếu không phải, người tới Bắc các gặp mặt phu nhân một lần?”
Nghe vậy, ánh mắt sắc bén của Bùi Vân Khiêm nhìn qua, Tần Tuần tức khắc sửa miệng, “Tướng quân… Bắc các lạnh lẽo, nếu không, thuộc hạ thay người đưa vài thứ qua đó?”
Bùi Vân Khiêm quay mặt qua chỗ khác, “Ngươi muốn đưa thì có liên quan gì tới bổn tướng quân chứ.”
Tần Tuần nghe xong, cũng không chậm trễ mà lui ra ngoài.
Trong Bắc các, Thẩm Xu dùng xong bữa tối đang chuẩn bị tắm rửa thay quần áo, Lâm Lãng đã vào trong nói với nàng, “Tần Tuần cầu kiến ạ.”
Thẩm Xu chậm rãi xoay người, “Hắn ta tới làm gì? Bảo hắn bổn cung ngủ rồi.”
Lúc này, Tần Tuần tới làm gì, không nói nàng cũng biết.
“Hình như Tần hộ vệ tới tặng đồ cho công chúa, nô tỳ thấy hắn mang theo mấy cái rương lớn tới.”
Nghe vậy, khoé miệng Thẩm Xu nở một nụ cười nhạt, “Bắc các không thiếu thứ gì cả, kêu hắn mang về đi.”
Vừa dứt lời, Tần Tuần đã đẩy cửa quỳ gối trước mặt Thẩm Xu, thật sự doạ nàng nhảy dựng cả lên.
Khôi phục lại tinh thần, trong mắt Thẩm Xu xẹt qua một tia nghiêm nghị, nhưng giọng nói lại không nghe ra chút cảm xúc nào, không khác gì so với ngày thường, “Tần hộ vệ đúng là to gan, tự tiện xông vào phòng ngủ của bổn công chúa, ngươi có mấy cái đầu để c.h.é.m vậy?”
Nhưng so sánh trước sau, Tần Tuần thật sự sợ ở chung phòng với Bùi Vân Khiêm hơn, quả thật là muốn c.h.ế.t mà.
Tần Tuần cung kính hành lễ với Thẩm Xu, “Phu nhân thứ tội, thật sự là cấp bách lắm rồi nên thuộc hạ mới làm thế, bằng không cho thuộc hạ gan to bằng trời thuộc hạ cũng không dám.”
Nghe vậy, Thẩm Xu mới hừ lạnh một tiếng, xoay người ngồi bên cạnh bàn, không nói gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy Thẩm Xu không trực tiếp đuổi mình đi, Tần Tuần mới vui vẻ trong lòng, quả nhiên vẫn là phu nhân tốt tính hơn.
“Phu nhân, thuộc hạ cầu xin người quay trở về thăm tướng quân đi, hôm qua tướng quân ở Tây Sơn bị nhiễm lạnh, bệnh cũ tái phát, bây giờ sống c.h.ế.t không chịu uống thuốc…” Tần Tuần càng nói càng bi thương, tới hắn cũng hoài nghi có phải mình diễn quá mức rồi hay không.
Thẩm Xu ngồi bên cạnh bàn, ngón tay gõ nhẹ mặt bàn, Bùi Vân Khiêm có bệnh cũ là sự thật, không thích uống t.h.u.ố.c cũng là sự thật, nhất thời nàng cũng không biết lời Tần Tuần nói là thật hay giả.
Thẩm Xu cân nhắc một lúc lâu mới nhàn nhạt nói, “Bổn cung không biết xem bệnh, Tần hộ vệ vẫn là mời cao minh khác đi.”
Nghe vậy, trong lòng Tần Tuần khẽ run lên, nếu như đêm nay không thể mời phu nhân về, cái mạng nhỏ này của hắn sợ là mất luôn trong thư phòng rồi.
Nghĩ vậy, Tần Tuần cũng mặc kệ thể diện, cái gì cũng không quan trọng bằng tính mạng.
Hắn lập tức gục xuống dưới chân Thẩm Xu, lời nói khẩn cầu, “Phu nhân, thuộc hạ cầu xin phu nhân trở về khuyên nhủ tướng quân một chút thôi, nếu còn tiếp tục như vậy, cho dù thân mình làm bằng sắt cũng không chịu nổi mất.”
Thấy thế, trong mắt Thẩm Xu có chút rung động, ngày thường Tần Tuần không phải người l* m*ng như thế, bình thường cũng cung kính với nàng, chẳng lẽ Bùi Vân Khiêm thật sự xảy ra chuyện gì? Thẩm Xu hơi nhíu mày.
Thấy Thẩm Xu có hơi buông lỏng, Tần Tuần lại tiếp tục, “Phu nhân mau đi theo thuộc hạ.”
Thẩm Xu bán tín bán nghi bị Tần Tuần lôi kéo tới Nam các.
Lúc nàng bưng t.h.u.ố.c vào phòng, Bùi Vân Khiêm đang ngồi bên bàn với vẻ mặt tối tăm.
Nhìn thấy Thẩm Xu, Bùi Vân Khiêm sửng sốt một chút rồi khôi phục lại dáng vẻ như bình thường.
Thấy sắc mặt của hắn, Thẩm Xu biết ngay là nàng bị lừa.
Nàng thu hồi ánh mắt, buông chén t.h.u.ố.c xuống bàn rồi xoay người muốn ra ngoài, không đợi nàng đi tới cửa, cửa phòng đã bị mạnh mẽ đóng vào, người một giây trước còn ngồi đọc sách cạnh bàn bây giờ đã đứng trước mặt chặn đường nàng.
Thẩm Xu theo bản năng lui về sau một bước, chậm rãi ngẩng đầu nhìn qua, giọng nói không tốt chút nào, “Tướng quân có ý gì? Mấy ngày trước mới đuổi bổn cung đi, hôm nay lại bảo Tần Tuần lừa gạt ta trở về?”
Nghe vậy, khoé miệng Bùi Vân Khiêm cong lên, đuôi mắt nhìn thoáng qua chén t.h.u.ố.c trên bàn, trong lòng hiểu rõ.
Nàng vẫn để ý hắn.
Một lúc lâu sau, Bùi Vân Khiêm chậm rãi thu hồi ánh mắt, không chút để ý nói, “Là Tần Tuần gạt nàng, không phải ta.”
Bùi Vân Khiêm cười khẽ, chậm rãi cúi đầu, “Nếu như tính chuyện này lên đầu bổn tướng quân có phải không công bằng chút nào không?”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm chậm rãi ghé sát, giọng nói trầm thấp dịu dàng mang theo ý lấy lòng.
“Nàng nói xem? Xu Nhi?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









