Không quá thời gian một nén nhang, Thẩm Xu đã thay đồ xong, quay người nói với Lâm Lãng, “Bổn cung đói bụng, bổn cung muốn ăn thịt chân giò cuộn, bánh phù dung, canh trứng cà chua, còn cả cháo bí đỏ nữa.



Thấy Thẩm Xu đã khôi phục tinh thần giống như bình thường, Lâm Lãng tức khắc trở nên vui vẻ, lập tức đáp lời, “Nô tỳ lập tức tới phòng bếp chuẩn bị đưa tới Nam các.



Vừa dứt lời đã bị Thẩm Xu ngăn lại, hai mắt phát sáng, môi đỏ cong cong, “Không cần! Trực tiếp đưa tới Bắc các là được!”

Nghe vậy, Lâm Lãng sửng sốt, “Sao lại… còn tới Bắc các ạ?”

Lâm Lãng cho rằng đêm qua Thẩm Xu chăm sóc Bùi Vân Khiêm uống say, sáng sớm hôm nay sau khi Bùi Vân Khiêm thức dậy còn phân phó hạ nhân bên ngoài không được đ.á.n.h thức Thẩm Xu trong phòng ngủ, hai người hắn là đã phải làm lành với nhau mới đúng, nhưng dáng vẻ của Thẩm Xu, giống như…

Thẩm Xu gật đầu, đuôi mắt liếc tới bóng người cách đó không xa rồi nói, “Sau này bổn cung ở lại Bắc các.



Tiếp theo, Thẩm Xu phất tay, hơi đề cao giọng, “Lâm Lãng, ngươi thu dọn tất cả đồ đạc của bổn cung trong phòng này, mang tới Bắc các hết đi.



Tuy rằng Lâm Lãng không hiểu vì sao, nhưng Thẩm Xu đã phân phó, vậy nàng ấy cũng đành làm theo.

Không tới thời gian một chén trà, Lâm Lãng đã thu dọn toàn bộ đồ đạc của Thẩm Xu trong phòng Bùi Vân Khiêm.

Thẩm Xu nhìn qua một lượt những món đồ trong tay Lâm Lãng, không sót lại thứ gì cả.

Thẩm Xu hừ nhẹ một tiếng, nhịn không được c.h.ử.i thầm: Lần trước hắn thu dọn cũng sạch sẽ rồi đấy, nhưng mà cũng được, miễn cho nàng phải khiến Lâm Lãng thu dọn lại lần nữa.

Khôi phục lại tinh thần, Thẩm Xu khẽ cười, “Đi thôi, trở về Bắc các dọn dẹp giúp bổn cung, dù sao từ giờ cũng ở lại đó.



Lâm Lãng gật đầu, đi theo phía sau Thẩm Xu tới Bắc các.

Nhìn nơi xa xa đã biến mất không một bóng người, ánh mắt Thẩm Xu chợt loé, khoé môi khẽ cong lên.

Trăng sáng sao thưa, ban đêm trên núi vẫn luôn yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ ngẫu nhiên nghe thấy vài tiếng ve kêu.

Doanh trướng Tây Sơn đèn đuốc sáng trưng, vẻ mặt Bùi Vân Khiêm lạnh lùng nghe thuộc hạ báo cáo lại hành động của Thẩm Xu trong phủ ngày hôm nay.

Thấy Thẩm Xu cho người thu dọn toàn bộ đồ đạc trong phòng hắn chuyển tới Bắc các, sắc mặt Bùi Vân Khiêm nháy mắt trở nên nặng nề, âm trầm không khác biệt gì so với trời ở bên ngoài.

“Phu nhân còn nói gì không?”

Thuộc hạ nuốt nước miếng, “Bẩm… bẩm tướng quân, phu nhân có nói về sau sẽ ở lại Bắc… Bắc các.



“Hết rồi?”

“Hết… hết rồi…”

Gã sai vặt trên mặt đất nhìn sắc mặt Bùi Vân Khiêm đen như đáy nồi, tới thở mạnh cũng không dám.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Một lúc lâu sau, Bùi Vân Khiêm mới nhàn nhạt ‘ừm’ một tiếng, nói, “Đi ra ngoài đi.



Nghe thấy Bùi Vân Khiêm cho mình đi, gã sai vặt truyền lời trên mặt đất cũng không kịp nói một câu tạ ơn mà đã vội vàng chạy đi, sợ cái mạng của mình cũng không còn nữa.

Bùi Vân Khiêm cau mày nghiêng người dựa vào lưng ghế, đưa tay lên xoa nhẹ huyệt Thái Dương.

Cũng không biết hôm qua trong cung bị rượu gì phá đám, hắn mới chỉ uống có vài chén mà đầu đã trở nên mơ màng.



Mãi cho tới khi xe ngựa dừng trước cửa Bùi phủ hắn mới trở nên tỉnh táo một chút, hơi mở mắt vừa hay thấy tiểu cô nương nhìn thoáng qua phía mình lại không đ.á.n.h thức mình dậy, không hiểu sao hắn lại cảm thấy bực bội, nhất thời khí huyết dâng trào trực tiếp đứng dậy bế người đi.

Hắn không dám đưa Thẩm Xu về phòng mà chỉ dám đặt nàng ngồi ở thềm đá, bất kể lời Phùng Thái hậu nói ở yến tiệc là vô tình hay cố ý thì hắn cũng thật sự bị k*ch th*ch rồi.

Nếu lúc này hắn đưa Thẩm Xu về phòng, hắn cũng không biết mình sẽ làm gì với Thẩm Xu nữa.

Nhưng sáng nay lúc vừa tỉnh lại, nhìn thấy tiểu cô nương ngủ ngon lành trong n.g.ự.c mình, Bùi Vân Khiêm cảm thấy sửng sốt, nhìn thấy bản thân không mặc quần áo mà bắt đầu sợ hãi, theo bản năng kiểm tra quần áo của Thẩm Xu, thấy nàng vẫn hoàn hảo không chút hao tổn nào, hắn cũng không cảm thấy có gì khác thường mới yên lòng.

Nhưng tưởng tượng đến ngày hôm qua bản thân uống say trước mặt Thẩm Xu, Bùi Vân Khiêm lập tức cảm thấy hơn hai mươi năm qua chưa lần nào mất mặt như vậy.

Trong lòng bực bội khiến hắn khó để ngủ tiếp, cho nên trời còn chưa sáng đã mang người tới Tây Sơn.

Nghĩ vậy, vẻ mặt Bùi Vân Khiêm bực bội nâng tay lên xoa giữa mày.

Hắn cảm thấy như có cái gì đó mình chưa thể nhớ ra.

Lúc ấy men say dâng lên, hình như hắn không nhịn được mà hỏi Thẩm Xu vì sao lại thích Tô Ngự.

Nàng đã trả lời như thế nào? Bùi Vân Khiêm bực bội khó chịu, một lúc lâu sau, trong đầu mới hiện lên một vài ký ức vụn vặt rồi dần dần nối lại với nhau.

Trong đầu hiện lên một bóng người, là Thẩm Xu lắc đầu nhìn hắn rồi nói nàng không thích Tô Ngự.

Nghĩ vậy, sự khó chịu trong mắt Bùi Vân Khiêm tan đi không ít, bên môi cũng có ý cười như có như không.

Cho nên, là hắn đã hiểu lầm, tiểu cô nương vẫn là của hắn.

Còn đang suy nghĩ, Bùi Vân Khiêm đột nhiên nhớ tới lời nói vừa rồi của gã sau vặt –

Phu nhân nói về sau sẽ ở lại Bắc các.

Lông mày Bùi Vân Khiêm nhảy dựng, vội vàng đứng dậy đi ra ngoài.

“Tần Tuần, hồi phủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện