Vừa dứt lời, không chờ Chu Tước kịp phản ứng, Thẩm Xu đã cất bước đi về phía thư phòng Bùi Vân Khiêm.

Đi được nửa đường Thẩm Xu mới nhớ tới, nàng đã bị trói ở cái miếu cũ kia cả một đêm, bây giờ quần áo không hề sạch sẽ, vẫn là nên về phòng tắm gội thay quần áo, đổi một bộ đồ sạch sẽ trước đã.

Trở lại phòng ngủ, Thẩm Xu mất nửa canh giờ tắm gội thay quần áo, một lần nữa chỉnh lại tóc tai, sau khi xong xuôi mới chuẩn bị tới thư phòng tìm Bùi Vân Khiêm.

Nàng biết, chỉ cần Bùi Vân Khiêm ở trong phủ, không phải trong phòng ngủ thì cũng nhất định là thư phòng.

Quả nhiên, nàng chưa bước vào cửa phòng đã nghe thấy tiếng mài mực bên trong.

Nhìn thấy Bùi Vân Khiêm bình an từ trong cung trở về, khoé miệng Thẩm Xu không tự giác cong lên mang theo ý cười.

Cho tới bây giờ nàng mới hiểu được lời ma ma trong cung nói trước đây, nếu như nữ t.ử nhìn thấy người mình thích sẽ không thể che giấu được ý cười trên mặt.

Ngoài miệng có thể nhịn nói không thích, nhưng ánh mắt sẽ thấy rõ tất cả.

Nàng đi vào thư phòng, giọng nói dịu dàng trước sau như một, “Tướng quân, ngươi đã trở lại rồi.”

Nghe vậy, bàn tay cầm bút của Bùi Vân Khiêm khẽ dừng lại, ngón tay siết chặt thân bút, gân xanh trên mu bàn tay đã nổi lên.

Bùi Vân Khiêm không mở miệng, làm như không nghe thấy lời Thẩm Xu nói, hắn biết một khi mình mở miệng sẽ không nhịn được nữa.

Thấy thế, Thẩm Xu nhìn Bùi Vân Khiêm, lông mi run run mở miệng giải thích, “Tướng quân, ta không chờ ngươi ở trong phủ là vì…”

Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm giống như bị mở chốt k*ch th*ch, không chờ Thẩm Xu nói xong đã bị hắn cắt lời, Bùi Vân Khiêm chậm rãi ngẩng đầu, vẻ đỏ ngầu trong mắt vẫn chưa hề tiêu tán, ngữ khí lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi, “Ngươi đi đâu thì có liên quan gì tới bổn tướng quân chứ?”

Thẩm Xu giật mình, trong lòng đột nhiên giống như bị thứ gì đó chặn lại, hốc mắt không nhịn được đỏ bừng.

Chẳng lẽ nàng bị người ta bắt đi, Bùi Vân Khiêm lại không thèm đi ý sao? Nhưng rõ ràng hôm qua lúc chuẩn bị đi hắn còn bảo nàng đợi hắn trở về.

Thẩm Xu mím môi ngăn chặn tiếng khóc nức nở của mình, “Vậy tướng quân xuất cung từ lúc nào? Bệ hạ có gây khó dễ cho ngươi không?”

Bùi Vân Khiêm lạnh lùng nhìn qua, không khí xung quanh vô cùng lạnh lẽo, khoé miệng cong lên cười như có như không, đáy mắt là những đốm sáng lập loè vỡ vụn.

“Bổn tướng quân làm gì có cần phải báo cho ngươi không?”

Đó là sự xa cách lạnh nhạt trước nay Thẩm Xu chưa từng thấy.

Nàng há miệng th* d*c, chỉ cảm thấy khuôn mặt nóng lên, cổ họng như có gì đó chặn lại, bàn tay siết chặt, móng tay đ.â.m sâu vào trong lòng bàn tay, nửa ngày sau cũng không thể nói được câu nào.

Thẩm Xu ủ rũ cụp mắt, Bùi Vân Khiêm nói không sai, hắn đi đâu làm gì đúng là không cần phải báo với nàng.

Thẩm Xu đứng tại chỗ cúi đầu, nước mắt đảo quanh hốc mắt, nàng không biết vì sao, chỉ trong một đêm mà Bùi Vân Khiêm đã đột nhiên thay đổi, biến thành dáng vẻ như bây giờ.

Trước đây, tuy rằng Bùi Vân Khiêm có hỉ nộ vô thường thì cũng không giống như bây giờ, lạnh nhạt xa cách như vậy, khó có thể tiếp cận, từng câu từng chữ sắc bén như đ.â.m vào người nàng vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy Thẩm Xu cúi đầu đứng tại chỗ đỏ mắt, trong lòng Bùi Vân Khiêm không hiểu sao lại cảm thấy bực bội, hắn đưa tay lên xoa huyệt Thái Dương, đáy mắt khát máu.

Hắn muốn g.i.ế.c người.

Đột nhiên Bùi Vân Khiêm cảm thấy bọn họ nói không sai, hắn đúng là kẻ g.i.ế.c người không chớp mắt, m.á.u lạnh vô tình lại tàn nhẫn độc ác.

Nghĩ vậy, ý cười trào phúng nơi đáy mắt hắn ngày càng sâu, bây giờ, sợ rằng Thẩm Xu càng cảm thấy hắn hỉ nộ vô thường, hận không thể cách hắn thật xa.

Nhưng vậy thì thế nào chứ, nếu như nàng dám đi…

Nghĩ tới đây, vẻ hung ác tàn độc trong mắt Bùi Vân Khiêm ngày càng đậm hơn.

Đời này, nàng đã là thê t.ử của hắn, cho dù có phải trói, hắn cũng phải trói Thẩm Xu ở bên cạnh mình cả đời, nếu kẻ nào dám tranh giành với hắn, hắn sẽ g.i.ế.c kẻ đó.

Nghiền nát xương thành tro!

Cho dù trái tim nàng không ở trên người hắn, nhưng ít ra nàng ở bên cạnh hắn.

Mãi lâu sau, Bùi Vân Khiêm mới quay mặt đi, đứng dậy ra khỏi thư phòng, hắn không thể nhìn Thẩm Xu rơi nước mắt trước mặt mình, nhưng bây giờ hắn cũng không biết làm sao để thuyết phục bản thân.

Hắn không muốn trút giận lên Thẩm Xu!

Mãi cho tới khi Bùi Vân Khiêm ra khỏi thư phòng, Thẩm Xu vẫn chưa phản ứng lại được, nàng không nghĩ ra tại sao người mà hôm qua còn vì lời nói đùa của nàng mà đưa nàng đi du hồ chơi thuyền, hôm nay lại đột nhiên thay đổi thái độ lạnh nhạt như thế, là do nàng đã làm gì sai chọc hắn không vui sao?

Thẩm Xu mím môi, mãi cho tới khi buông lỏng tay ra mới nhìn thấy vết m.á.u nhàn nhạt trong lòng bàn tay.

Nhìn vệt m.á.u kia, Thẩm Xu sửng sốt, nàng chỉ biết mình không cảm nhận được chút đau đớn nào.

Nhớ tới chuyện xảy ra ngày hôm qua, Thẩm Xu khôi phục tinh thần, thư phòng là cấm địa của phủ tướng quân, tình ngay lý gian*, nàng cũng không thể lại mang tai tiếng được.

Nghĩ vậym Thẩm Xu xoay người đóng cửa thư phòng cẩn thận rồi mới rời đi.

(*sự thật là không làm gì sai trái, tội lỗi, nhưng khách quan lại có những điều có thể làm căn cứ cho người ta nghi ngờ, rất khó thanh minh.)

Chạng vạng, Thẩm Xu mới trở lại phòng ngủ.

Vừa vào cửa, Thẩm Xu đã nhìn thấy vẻ mặt Bùi Vân Khiêm lạnh lùng ngồi trên giường, trên mặt đất là tất cả những vật dụng của nàng đã được sắp xếp gọn gàng.

Không đợi nàng mở miệng đã nghe thấy giọng nói lạnh nhạt không mang theo chút cảm xúc vang lên, “Từ hôm nay trở đi, ngươi dọn tới Bắc Các ở đi.”

Nghe vậy, hô hấp Thẩm Xu cứng lại, hốc mắt đỏ bừng mang theo vẻ mờ mịt.

Hắn đang… đuổi nàng đi sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện