Nghe vậy, Thẩm Đình thay đổi sắc mặt, đáy mắt xẹt qua một tia sát khí, hay cho một Trấn Quốc Đại tướng quân, lại ngấm ngầm hại người ở Bắc Cương.

Không khí trong đại điện ngày càng hạ thấp xuống, trong cung điện to như vậy nhưng lúc này chỉ có năm người, hôm nay có vẻ chật chội khác thường, hạ nhân bên cạnh càng đổ mồ hôi lạnh, thở cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ bị hai vị này kéo ra ngoài xử tội cho hả giận.

Hai bên giằng co trong yên lặng, một chiếc kim nhỏ rơi xuống cũng có thể nghe thấy rõ, vất vả lắm Thẩm Đình mới áp chế cơn giận trong lòng, đưa sổ sách trong tay cho nội thị bên cạnh, nghiến răng nghiến lợi nói, “Đi! Đưa cho Bùi đại tướng quân, để Bùi đại tướng quân xem cho kỹ!”

Nội thị bên cạnh run lên, nuốt nước miếng, đôi tay run rẩy nhận lấy ‘chứng cứ’ từ Thẩm Đình, xoay người đi tới trước mặt Bùi Vân Khiêm, ngay cả mặt Bùi Vân Khiêm còn chưa dám nhìn, hai chân đã nhũn ra, quỳ sụp xuống mặt đất trước mắt Bùi Vân Khiêm.

Hắn ta khom lưng cúi đầu, giơ sổ sách quá đầu mình, sợ tới mức không thể phát ra một âm thanh nào.

Mãi cho tới khi Bùi Vân Khiêm đưa tay nhận lấy sổ sách trên tay hắn ta, hắn ta mới như trút được gánh nặng, té ngã lộn nhào chạy về phía sau Thẩm Đình.

Thấy thế, đôi mắt Thẩm Đình sắc bén, trong lòng thầm mắng một câu, “Đồ vô dụng! Bùi Vân Khiêm còn chưa nói câu gì đã bị doạ thành ra thế này!”

Nếu như ánh mắt có thể g.i.ế.c người, sợ là nội thị đưa đồ vừa rồi đã bị Thẩm Đình tùng xẻo từng mảnh.

Một lát sau, Bùi Vân Khiêm gấp quyển sách lại, ngước mắt khẽ cười, “Bệ hạ cho thần xem cuốn sổ sách này là có ý gì?”

Thấy thế, Thẩm Đình nhíu mày, trong mắt mang theo vài phần khó hiểu, tại sao Bùi Vân Khiêm lại có phản ứng này? Khôi phục lại tinh thần, hắn ta lạnh lùng nói, “Trên sổ sách đều ghi rõ chứng cứ Bùi tướng quân mấy năm nay mua quan bán tước, thông đồng với địch phản quốc, còn có khấu trừ quân lương, lúc này Bùi tướng quân làm bộ không hiểu có phải đã quá muộn rồi không?”

Bùi Vân Khiêm cười lạnh một tiếng, giọng nói cuồng vọng, “Bùi gia quân họ Bùi, lấy đâu ra khấu trừ quân lương?”

Nghe vậy, Thẩm Đình thay đổi sắc mặt trong nháy mắt, giơ tay đập mạnh lên bàn, tức giận không thôi, nghiến răng nghiến lợi nói, “Làm càn! Bùi Vân Khiêm ngươi thật to gan!”

Tuy rằng từ trước đến nay Bùi Vân Khiêm là người không quan tâm tới vương pháp, nhưng đây là lần đầu tiên hắn dám nói ra một câu ngông cuồng như thế!

Mười vạn quân đội Bùi gia trên tay hắn đều là hậu thuẫn kiên cố của toàn bộ Bắc Lâm, trận chiến Bắc Cương bốn năm trước, vốn dĩ Thẩm Đình định mượn tay người man di trừ khử mối hoạ lớn trong lòng là Bùi Vân Khiêm này, ngay thời khắc mấu chốt cắt đứt chi viện lương thảo và viện binh cho tiền tuyến, không nghĩ tới đám man di kia lại là một đám phế vật, gấp ba binh lực so với Bùi Vân Khiêm nhưng chẳng những thua cuộc mà còn khiến hắn lật ngược tình thế, dẫn theo tàn quân trở về!

Trận chiến ấy, Bùi gia quân đã thiệt hại hơn nửa, nhưng chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi, dưới sự dẫn dắt của Bùi Vân Khiêm đã nhanh chóng mở rộng gấp mấy lần, thậm chí còn kiên cố không thể phá vỡ nổi hơn bốn năm trước, càng trở thành cái gai trong mắt Thẩm Đình.

Khoé miệng Bùi Vân Khiêm như cười như không, hồn nhiên không để ý Thẩm Đình ngồi trên kia đã tức giận tới mức muốn ngũ mã phanh thây hắn.

Đuôi mắt Bùi Vân Khiêm lạnh lùng, khẽ cười một tiếng, “Đây cũng không phải lần đầu bệ hạ thấy thần làm càn, làm càn nhiều lần rồi, cũng không kém lần này.



“Ngươi… ngươi…” Thẩm Đình tức giận run rẩy, lồng n.g.ự.c phập phồng, nửa ngày sau cũng không nói ra được một chữ.

Thấy thế, Bùi Vân Khiêm không hề che giấu vẻ khinh thường trong mắt, gấp không chờ nổi muốn g.i.ế.c hắn thì thế nào, phía sau lưng hắn còn có Bùi gia quân, có hơn nửa binh lực của Sở kinh này, cho dù bọn họ muốn diệt trừ hắn cũng không thể không kiêng kị thế lực sau lưng hắn.

Từ trước tới nay hắn thích một kích trí mạng, chưa bao giờ tuỳ tiện ra tay dưới tình huống chưa thể nắm chắc phần thắng, hiện giờ chỉ bằng kỹ xảo của Phùng Thái hậu và Thẩm Đình, ở trong mắt hắn không hề có chút mối đe doạ nào cả, ngược lại càng cảm thấy bọn họ giống như phế vật.

Một lúc lâu sau, Bùi Vân Khiêm mới nhếch cằm, khoé miệng như cười như không, không nhanh không chậm nói, “Nếu như bệ hạ chưa thể định tội, vậy thần xin phép đi trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 



Nghe vậy, Thẩm Đình chậm rãi thở một hơi, ống tay áo siết chặt, một lúc lâu sau mới tìm được giọng nói của mình, nghiến răng nghiến lợi nói, “Bùi tướng quân cứ tự nhiên.





Nói xong lại ngã ngồi vào long ỷ phía sau, sát khí trong mắt khiến người ta sợ hãi.

Thấy thế, Bùi Vân Khiêm cong môi, giống như người biến Thẩm Đình thành dáng vẻ kia không phải là hắn, “Vậy, vi thần cáo lui.



Nói xong, Bùi Vân Khiêm xoay người chậm rãi ra khỏi đại điện.

Trong điện, Thẩm Đình chỉ cảm thấy tràn ngập lửa giận mà không có chỗ trút, hắn giương mắt, biểu tình âm trầm nhìn nội thị bên cạnh, một lát sau nở nụ cười nham hiểm, “Người đâu, kéo ra ngoài, chém!”

Mãi cho đến khi nghe thấy bên ngoài vang lên từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết, Thẩm Đình mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Đã đồng ý với Thẩm Xu rằng trở về phủ sớm, sau khi ra khỏi Sùng Ninh điện, Bùi Vân Khiêm đã không hề trì hoãn muốn nhanh chóng xuất cung.

Còn chưa đi được xa, Bùi Vân Khiêm đã gặp được Chu Tước thần sắc nóng vội cưỡi ngựa đuổi tới.

Bùi Vân Khiêm nhíu mày, “Sao ngươi lại tới đây?”

Nhìn thấy Bùi Vân Khiêm, Chu Tước lập tức quỳ gối thỉnh tội, “Không biết phu nhân đã bị người ta bắt đi từ trong phủ lúc nào, là thuộc hạ lơ là, xin tướng quân trách phạt.



Nghe vậy, sắc mặt Bùi Vân Khiêm thay đổi, đôi mắt âm trầm, giọng nói rét buốt, “Ngươi nói lại lần nữa?”

Chu Tước cúi đầu càng thấp, nàng giơ tay lấy ra một lệnh bài trong ống tay áo, nâng qua đầu, “Tướng quân, đây là lệnh bài nhặt được ở cửa phòng phu nhân, là cao thu trong cung phái tới.



Nghe được hai chữ ‘trong cung’, Bùi Vân Khiêm híp mắt, đôi mắt trầm xuống, đáy mắt đỏ ngầu hiện lên sự thô bạo.

Hắn giơ tay nhận lấy lệnh bài trên tay Chu Tước, bên trên khắc một chữ ‘Phùng’ chói lọi, xem chất liệu làm ra lệnh bài này, hẳn là không phải xuất phát từ trong cung, nếu hắn đoán không lầm, hôm nay người bắt Thẩm Xu đi chắc chắn là người nhà Phùng Thái hậu.

Bùi Vân Khiêm híp mắt, ngón tay cọ mạnh lên chữ ‘Phùng’, sát khí rõ rành rành.

Có vài người sợ là đã chán sống rồi, nếu như gấp không chờ nổi mà muốn c.h.ế.t, hắn cũng không ngại tiễn tới gặp Diêm Vương!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện