Nói rồi, Vệ Hiết nói khẩu dụ thứ hai Thẩm Đình cho mình ra, “Khẩu dụ của bệ hạ, nếu tướng quân không cho ti chức vào phủ để điều tra, vậy thì lập tức vào cung diện thánh.
”
Nghe xong, Bùi Vân Khiêm chỉ cười nhạt một tiếng, ánh mắt liếc Vệ Hiết một cái, lạnh nhạt nói, “Ngươi trở về phục mệnh trước, nói muộn một chút bổn tướng quân sẽ tiến cung diện thánh.
”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm nắm tay Thẩm Xu ở trước mặt bao nhiêu người đi vào trong phủ, vừa mới bước được vài bước, Bùi Vân Khiêm như nghĩ tới cái gì, dừng chân xoay người, ngữ khí cố ý để lộ ra sự uy h**p, “Mấy người các ngươi cút xa một chút, nếu còn đứng ở đây khiến bổn tướng quân chướng mắt, vậy thì các người cũng nên tìm nơi chôn cất đi là vừa.
”
Dứt lời, Bùi Vân Khiêm lại nắm tay Thẩm Xu bước chân vào trong phủ.
Giây sau, tất cả cấm vệ quân đang vây quanh bốn phía phủ tướng quân đều lui xuống.
“Đại nhân, chẳng lẽ chuyến này chúng ta đi tay không rồi sao?”
Nghe vậy, Vệ Hiết hừ lạnh, “Để xem hắn ta còn có thể ngông cuồng được bao lâu!” Chờ tới lúc vào cung, không biết có còn ra được nữa hay không.
Nghĩ thế, Vệ Hiết mới cảm thấy dễ chịu không ít, hắn ta phất tay, xoay người mang theo chúng cấm vệ quân quay về cửa cung.
Thẩm Xu thấp thỏm theo Bùi Vân Khiêm trở lại phòng ngủ, vừa mới vào cửa, Thẩm Xu đã không nhịn được mở miệng, “Tướng quân, hôm nay bọn họ tới đây là để tìm quyển sách kia, nếu tướng quân đã tìm được mật thám trong phủ, cũng đã tiêu huỷ được sổ sách gây bất lợi kia rồi, vậy tại sao tướng quân không cho bọn họ lục soát?”
Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm khẽ cười một tiếng, cụp mắt nhìn Thẩm Xu, có đôi khi thật sự không hiểu là nên nói nàng thông minh hay là ngốc nữa.
“Người thật sự cho rằng, Phùng Thái hậu cho người vào lục soát rồi sẽ bỏ qua?”
Thấy vẻ mặt mờ mịt của Thẩm Xu, Bùi Vân Khiêm lại nhiều lời hơn một chút, “Không nói đến một đám người bọn họ sau khi vào phủ sẽ có rất nhiều cơ hội giấu kín chứng cứ để vu oán giá hoạ, cho dù Phùng Thái hậu không tìm thấy chứng cứ trong phủ thì tất nhiên cũng sẽ có sự chuẩn bị sau đó, tới lúc đó rồi mới thật sự khó lòng giải quyết, không bằng ngay từ đầu cứ chặn bọn họ ở bên ngoài.
”
Lúc này Thẩm Xu mới hiểu được, đôi mắt hạnh có vài phần lo lắng, cũng không hiểu dụng ý của Phùng Thái hậu là gì khi để Bùi Vân Khiêm tiến cung.
Thấy thế, Bùi Vân Khiêm cố ý phân tán sự chú ý của Thẩm Xu, nhàn nhạt nói, “Đừng thất thần nữa, mau giúp ta thay quần áo đi, chẳng lẽ công chúa muốn bổn tướng quân trắng đêm không về?”
Nói xong lời cuối cùng, Bùi Vân Khiêm cụp mắt nhìn Thẩm Xu, trong mắt mang theo ý cười.
Nhưng hôm nay, cho dù Thẩm Xu biết Bùi Vân Khiêm cố ý trêu chọc mình, nàng cũng không có tâm tình tiếp lời, bây giờ một lòng nàng đều treo trên người Bùi Vân Khiêm, sợ hắn sẽ bị Phùng Thái hậu gây khó dễ.
Trầm mặc một lúc, Thẩm Xu xoay người đi tới bên giá treo, đặt triều phục ngày thường Bùi Vân Khiêm hay mặc tiến cung lên tay rồi đi tới phía hắn.
Thẩm Xu giơ tay cẩn thận vòng qua eo Bùi Vân Khiêm, tuy rằng đây không phải lần đầu nàng giúp Bùi Vân Khiêm thay quần áo, từ trước tới nay cũng đã có hai lần, nhưng giúp hắn cởi áo thì cũng mới là lần đầu tiên.
Thấy Thẩm Xu lần mò trên eo mình mãi mà không kiếm được đai lưng của hắn, còn cẩn thận chạm tới chạm lui trên eo, lông mày Bùi Vân Khiêm khẽ nhíu lại khó có thể phát hiện.
Eo hắn đã mẫn cảm sẵn, bây giờ tay nhỏ của Thẩm Xu lại cọ tới cọ lui trên đó, nơi nào đó hắn không thể miêu tả đã bắt đầu d.a.o động, nếu không phải là chuẩn bị tiến cung, hắn cũng không ngại để Thẩm Xu chạm vào mình nhiều hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghĩ vậy, Bùi Vân Khiêm đưa tay xoa huyệt thái dương, sau đó một tay ấn tay Thẩm Xu lên eo mình, giọng nói ẩn nhẫn, “Nếu như công chúa không muốn giúp bổn tướng quân thay đồ thì cứ nói thẳng, không cần cọ tới cọ lui vậy mãi đâu.
”
Nghe thế, Thẩm Xu giật mình muốn lên tiếng giải thích, “Không phải…”
Không đợi Thẩm Xu nói xong, Bùi Vân Khiêm đã cầm tay Thẩm Xu cởi đai lưng của mình ném sang một bên, “Được rồi, tiếp tục đi.
”
Nghĩ tới lát nữa Bùi Vân Khiêm còn phải tiến cung, Thẩm Xu bắt đầu chuyên tâm giúp Bùi Vân Khiêm thay quần áo, rất nhanh đã mặc triều phục lên cho hắn.
Thẩm Xu cẩn thận giúp Bùi Vân Khiêm sửa sang quần áo trên người, sau khi xác định sẽ không mất lễ nghi lại dịu dàng mở miệng, “Tướng quân, xong rồi.
”
Bùi Vân Khiêm đáp lại một tiếng rồi xoay người chỉnh cổ áo, sau đó bước chân ra cửa.
Vừa định đưa tay mở cửa đã nghe thấy Thẩm Xu phía sau khẽ gọi hắn.
Bước chân Bùi Vân Khiêm chững lại, xoay người.
Thẩm Xu mím môi, ánh mắt lo lắng, “Tướng quân, trở về sớm một chút.
”
Nghe vậy, tuy rằng trên mặt Bùi Vân Khiêm không thể hiện nhưng bàn tay dưới ống tay áo siết chặt lại, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được hương vị người khác nhung nhớ là thế nào.
Một lát sau, Bùi Vân Khiêm hồi phục tinh thần, ánh mắt dừng trên người Thẩm Xu, giọng nói khàn khàn, “Đừng sợ, ngoan ngoãn chờ ta trở lại.
”
Nói xong, Bùi Vân Khiêm mang theo Tần Tuần ra khỏi phủ.
Bùi Vân Khiêm đi rồi, Thẩm Xu đứng ngồi không yên, trái tim như nhảy lên tận cổ họng.
Tuy rằng Bùi Vân Khiêm và Phùng Thái hậu áp chế lẫn nhau trong triều, ai trừ khử ai cũng không xong, nhưng Thẩm Xu lại cảm thấy việc ngày hôm nay không hề đơn giản như vậy.
Nếu chỉ đơn giản muốn gọi Bùi Vân Khiêm tiến cung thì truyền khẩu dụ tới là được rồi, cũng không cần gióng trống khua chiêng như thế, nếu thật sự muốn điều tra chứng cứ trong phủ thì cũng sẽ không vì hai ba câu nói của Bùi Vân Khiêm doạ sợ không dám bước tiếp.
Thẩm Xu không tự giác siết c.h.ặ.t t.a.y áo, rốt cuộc là Phùng Thái hậu có chủ ý gì…
Nghĩ vậy, Thẩm Xu không khỏi nhíu mày, trong lòng bực bội, nàng đã bỏ sót chi tiết nào rồi chứ? Còn đang suy nghĩ, Thẩm Xu đột nhiên nghe thấy động tĩnh từ phía sau truyền tới, không đợi Thẩm Xu kịp xoay người, sau cổ đã truyền tới cảm giác đau đớn, trước mắt tối sầm lại không có tri giác nữa.
”
Nghe xong, Bùi Vân Khiêm chỉ cười nhạt một tiếng, ánh mắt liếc Vệ Hiết một cái, lạnh nhạt nói, “Ngươi trở về phục mệnh trước, nói muộn một chút bổn tướng quân sẽ tiến cung diện thánh.
”
Nói rồi, Bùi Vân Khiêm nắm tay Thẩm Xu ở trước mặt bao nhiêu người đi vào trong phủ, vừa mới bước được vài bước, Bùi Vân Khiêm như nghĩ tới cái gì, dừng chân xoay người, ngữ khí cố ý để lộ ra sự uy h**p, “Mấy người các ngươi cút xa một chút, nếu còn đứng ở đây khiến bổn tướng quân chướng mắt, vậy thì các người cũng nên tìm nơi chôn cất đi là vừa.
”
Dứt lời, Bùi Vân Khiêm lại nắm tay Thẩm Xu bước chân vào trong phủ.
Giây sau, tất cả cấm vệ quân đang vây quanh bốn phía phủ tướng quân đều lui xuống.
“Đại nhân, chẳng lẽ chuyến này chúng ta đi tay không rồi sao?”
Nghe vậy, Vệ Hiết hừ lạnh, “Để xem hắn ta còn có thể ngông cuồng được bao lâu!” Chờ tới lúc vào cung, không biết có còn ra được nữa hay không.
Nghĩ thế, Vệ Hiết mới cảm thấy dễ chịu không ít, hắn ta phất tay, xoay người mang theo chúng cấm vệ quân quay về cửa cung.
Thẩm Xu thấp thỏm theo Bùi Vân Khiêm trở lại phòng ngủ, vừa mới vào cửa, Thẩm Xu đã không nhịn được mở miệng, “Tướng quân, hôm nay bọn họ tới đây là để tìm quyển sách kia, nếu tướng quân đã tìm được mật thám trong phủ, cũng đã tiêu huỷ được sổ sách gây bất lợi kia rồi, vậy tại sao tướng quân không cho bọn họ lục soát?”
Nghe vậy, Bùi Vân Khiêm khẽ cười một tiếng, cụp mắt nhìn Thẩm Xu, có đôi khi thật sự không hiểu là nên nói nàng thông minh hay là ngốc nữa.
“Người thật sự cho rằng, Phùng Thái hậu cho người vào lục soát rồi sẽ bỏ qua?”
Thấy vẻ mặt mờ mịt của Thẩm Xu, Bùi Vân Khiêm lại nhiều lời hơn một chút, “Không nói đến một đám người bọn họ sau khi vào phủ sẽ có rất nhiều cơ hội giấu kín chứng cứ để vu oán giá hoạ, cho dù Phùng Thái hậu không tìm thấy chứng cứ trong phủ thì tất nhiên cũng sẽ có sự chuẩn bị sau đó, tới lúc đó rồi mới thật sự khó lòng giải quyết, không bằng ngay từ đầu cứ chặn bọn họ ở bên ngoài.
”
Lúc này Thẩm Xu mới hiểu được, đôi mắt hạnh có vài phần lo lắng, cũng không hiểu dụng ý của Phùng Thái hậu là gì khi để Bùi Vân Khiêm tiến cung.
Thấy thế, Bùi Vân Khiêm cố ý phân tán sự chú ý của Thẩm Xu, nhàn nhạt nói, “Đừng thất thần nữa, mau giúp ta thay quần áo đi, chẳng lẽ công chúa muốn bổn tướng quân trắng đêm không về?”
Nói xong lời cuối cùng, Bùi Vân Khiêm cụp mắt nhìn Thẩm Xu, trong mắt mang theo ý cười.
Nhưng hôm nay, cho dù Thẩm Xu biết Bùi Vân Khiêm cố ý trêu chọc mình, nàng cũng không có tâm tình tiếp lời, bây giờ một lòng nàng đều treo trên người Bùi Vân Khiêm, sợ hắn sẽ bị Phùng Thái hậu gây khó dễ.
Trầm mặc một lúc, Thẩm Xu xoay người đi tới bên giá treo, đặt triều phục ngày thường Bùi Vân Khiêm hay mặc tiến cung lên tay rồi đi tới phía hắn.
Thẩm Xu giơ tay cẩn thận vòng qua eo Bùi Vân Khiêm, tuy rằng đây không phải lần đầu nàng giúp Bùi Vân Khiêm thay quần áo, từ trước tới nay cũng đã có hai lần, nhưng giúp hắn cởi áo thì cũng mới là lần đầu tiên.
Thấy Thẩm Xu lần mò trên eo mình mãi mà không kiếm được đai lưng của hắn, còn cẩn thận chạm tới chạm lui trên eo, lông mày Bùi Vân Khiêm khẽ nhíu lại khó có thể phát hiện.
Eo hắn đã mẫn cảm sẵn, bây giờ tay nhỏ của Thẩm Xu lại cọ tới cọ lui trên đó, nơi nào đó hắn không thể miêu tả đã bắt đầu d.a.o động, nếu không phải là chuẩn bị tiến cung, hắn cũng không ngại để Thẩm Xu chạm vào mình nhiều hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghĩ vậy, Bùi Vân Khiêm đưa tay xoa huyệt thái dương, sau đó một tay ấn tay Thẩm Xu lên eo mình, giọng nói ẩn nhẫn, “Nếu như công chúa không muốn giúp bổn tướng quân thay đồ thì cứ nói thẳng, không cần cọ tới cọ lui vậy mãi đâu.
”
Nghe thế, Thẩm Xu giật mình muốn lên tiếng giải thích, “Không phải…”
Không đợi Thẩm Xu nói xong, Bùi Vân Khiêm đã cầm tay Thẩm Xu cởi đai lưng của mình ném sang một bên, “Được rồi, tiếp tục đi.
”
Nghĩ tới lát nữa Bùi Vân Khiêm còn phải tiến cung, Thẩm Xu bắt đầu chuyên tâm giúp Bùi Vân Khiêm thay quần áo, rất nhanh đã mặc triều phục lên cho hắn.
Thẩm Xu cẩn thận giúp Bùi Vân Khiêm sửa sang quần áo trên người, sau khi xác định sẽ không mất lễ nghi lại dịu dàng mở miệng, “Tướng quân, xong rồi.
”
Bùi Vân Khiêm đáp lại một tiếng rồi xoay người chỉnh cổ áo, sau đó bước chân ra cửa.
Vừa định đưa tay mở cửa đã nghe thấy Thẩm Xu phía sau khẽ gọi hắn.
Bước chân Bùi Vân Khiêm chững lại, xoay người.
Thẩm Xu mím môi, ánh mắt lo lắng, “Tướng quân, trở về sớm một chút.
”
Nghe vậy, tuy rằng trên mặt Bùi Vân Khiêm không thể hiện nhưng bàn tay dưới ống tay áo siết chặt lại, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được hương vị người khác nhung nhớ là thế nào.
Một lát sau, Bùi Vân Khiêm hồi phục tinh thần, ánh mắt dừng trên người Thẩm Xu, giọng nói khàn khàn, “Đừng sợ, ngoan ngoãn chờ ta trở lại.
”
Nói xong, Bùi Vân Khiêm mang theo Tần Tuần ra khỏi phủ.
Bùi Vân Khiêm đi rồi, Thẩm Xu đứng ngồi không yên, trái tim như nhảy lên tận cổ họng.
Tuy rằng Bùi Vân Khiêm và Phùng Thái hậu áp chế lẫn nhau trong triều, ai trừ khử ai cũng không xong, nhưng Thẩm Xu lại cảm thấy việc ngày hôm nay không hề đơn giản như vậy.
Nếu chỉ đơn giản muốn gọi Bùi Vân Khiêm tiến cung thì truyền khẩu dụ tới là được rồi, cũng không cần gióng trống khua chiêng như thế, nếu thật sự muốn điều tra chứng cứ trong phủ thì cũng sẽ không vì hai ba câu nói của Bùi Vân Khiêm doạ sợ không dám bước tiếp.
Thẩm Xu không tự giác siết c.h.ặ.t t.a.y áo, rốt cuộc là Phùng Thái hậu có chủ ý gì…
Nghĩ vậy, Thẩm Xu không khỏi nhíu mày, trong lòng bực bội, nàng đã bỏ sót chi tiết nào rồi chứ? Còn đang suy nghĩ, Thẩm Xu đột nhiên nghe thấy động tĩnh từ phía sau truyền tới, không đợi Thẩm Xu kịp xoay người, sau cổ đã truyền tới cảm giác đau đớn, trước mắt tối sầm lại không có tri giác nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









