Nghe Bùi Vân Khiêm nói vậy, Thẩm Xu mới yên lòng, không biết vì sao chỉ cần là những điều Bùi Vân Khiêm đều khiến nàng tin tưởng vô điều kiện.

Hôm nay tiến cung, người nên gặp hay không nên gặp Bùi Vân Khiêm đều đã gặp cả, thấy dáng vẻ tâm sự nặng nề của Thẩm Xu, một lúc lâu cũng không nói gì, hắn đưa tay nắm lấy bàn tay Thẩm Xu, dịu dàng mở miệng, “Sắc trời không còn sớm nữa, nên hồi phủ rồi.”

Nghe vậy, cuối cùng Thẩm Xu cũng khôi phục tinh thần, ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Vân Khiêm, khoé miệng cười nhạt một cái, nhẹ nhàng gật đầu.

Chiều hôm buông xuống, xe ngựa chậm rãi dừng ở phủ tướng quân.

Thẩm Xu được Bùi Vân Khiêm đỡ xuống xe ngựa, nhưng nàng đợi một lúc lâu cũng không thấy hắn xuống.

Nàng xoay người lại, ngẩng đầu nhìn qua, trong mắt lộ ra nghi hoặc, “Tướng quân không xuống sao?”

Nghe vậy, lông mi Bùi Vân Khiêm run run, rũ mắt nhàn nhạt nói, “Bổn tướng quân đột nhiên nhớ ra còn có việc cần xử lý, người vào trong trước đi, muộn một chút thần sẽ trở về.”

Thẩm Xu ‘ồ’ một tiếng, thu hồi ánh mắt khẽ gật đầu, được Lâm Lãng sớm đã đợi ở cửa đỡ về phòng.

Ngoài xe ngựa, Tần Tuần nghe thấy Bùi Vân Khiêm nói còn có việc cần xử lý thì có chút sững sờ, một lúc sau mới khôi phục tinh thần xoay người nhìn hắn, “Tướng quân còn có việc gì cần xử lý?”

Thẩm Xu đi rồi, sắc mặt Bùi Vân Khiêm trầm xuống trong nháy mắt, đưa tay kéo màn xe ngựa, lạnh giọng nói hai chữ, “Tiến cung.”

Sáng sớm Lâm Lãng đã biết Thẩm Xu và Bùi Vân Khiêm cùng vào cung, đã chuẩn bị sẵn bữa tối trước khi hai người trở về.

Nhưng hôm nay Thẩm Xu nhìn một bàn mỹ vị cũng không nhấc tay nổi, quyển sách dưới ống tay áo như một quả b.o.m nổ chậm, cuộc sống thoải mái mà nàng đã dần thay đổi.

Từ khi nàng trở về, Lâm Lãng phát hiện ra Thẩm Xu vẫn luôn tâm sự nặng nề, bữa tối nàng ấy chuẩn bị cũng đều là món Thẩm Xu thích ăn, nhưng hôm nay Thẩm Xu chưa ăn được mấy miếng đã buông đũa, ngồi ngây người trong phòng mấy canh giờ liền.

Lâm Lãng cho rằng Thẩm Xu lo lắng cho Thẩm Việt nên cũng không nói nhiều, thu dọn đồ ăn trên bàn rồi tới phòng bếp làm điểm tâm ngày thường Thẩm Xu thích ăn, miễn cho ban đêm Thẩm Xu đói bụng.

Nhưng tâm trí Thẩm Xu bây giờ hoàn toàn đặt ở ‘chứng cứ’ trên tay, mỹ vị điểm tâm trong mắt nàng cũng rất vô vị.

Thẩm Xu ngồi ở trên giường, trong đầu không ngừng nghĩ tới lời nói của Phùng Thái hậu ngày hôm nay, nàng cảm giác như đã quên mất thông tin nào đó, nhưng nghĩ thế nào cũng không ra.

Phùng Thái hậu không thể nào chỉ có đúng một cái ‘chứng cứ’ này, bây giờ nàng và bà ta khắc chế lẫn nhau, nhưng tất nhiên rằng bà ta không hề tin tưởng nàng, vậy nên nếu nàng đoán không sai, ‘chứng cứ’ trên tay nàng sớm đã có người nhân lúc bọn họ tiến cung mà đặt trong thư phòng Bùi Vân Khiêm, mà Phùng Thái hậu hôm nay nói ra điều này chỉ là để thử nàng mà thôi.

Nghĩ vậy, cuối cùng Thẩm Xu cũng biết mình quên mất cái gì, không dám trì hoãn, nhân lúc Bùi Vân Khiêm còn chưa trở về chạy tới thư phòng của hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng nàng không biết, chân trước vừa tránh người vào trong thư phòng, sau lưng đã có người không chờ được mà tố giác nàng với Bùi Vân Khiêm.

Một bên khác, sau khi Bùi Vân Khiêm xuống xe ngựa đã vội vàng đi tới thư phòng, nghĩ đến những gì tra được trong cung, hắn híp mắt.

Không ngờ Phùng Thái hậu lại dám động tay động chân trong phủ của hắn, xem ra gần đây nhân lúc hắn bận rộn mà đã trà trộn, dạo này hắn chỉ lo cho Thẩm Xu mà không để ý đến việc trong triều, nhiều người đã quên mất hắn là ai! Bây giờ cần cho ai đó nhớ lại rồi.

Đang suy nghĩ, Bùi Vân Khiêm từ xa đã thấy Thẩm Xu rón rén vào trong thư phòng của hắn.

Bùi Vân Khiêm híp mắt, trong lòng đột nhiên trùng xuống, giống như có một cục đá lớn đ.á.n.h thẳng vào lòng, bàn tay dưới ống tay áo không tự giác siết chặt, gân xanh nổi lên, đôi mắt đỏ bừng nhìn bóng dáng Thẩm Xu.

Thẩm Xu, nàng đừng khiến ta thất vọng.

Trên đời này ai cũng có thể phản bội ta, chỉ có nàng là không thể.

Tần Tuần vẫn luôn theo sát bên cạnh Thẩm Xu, tất nhiên cũng thấy Thẩm Xu cố ý tránh người lặng lẽ vào trong thư phòng.

Hắn cân nhắc một lúc rồi mới mở miệng, “Tướng quân… phu nhân…”

Trên mặt Bùi Vân Khiêm không có biểu tình gì, nhàn nhạt nói, “Qua đó xem xem.”

Dưới ánh trăng, Bùi Vân Khiêm và Tần Tuần đứng ngoài cửa sổ, lạnh lùng nhìn Thẩm Xu đang tìm kiếm lung tung trong thư phòng.

Một lúc lâu sau, khi hắn thấy rõ Thẩm Xu đang làm gì, khoé miệng Bùi Vân Khiêm chậm rãi cong lên, bàn tay nắm chặt dưới ống tay áo cũng dần thả lỏng.

“Đi thôi.”

Nghe vậy, Tần Tuần sửng sốt, “Tướng quân sợ rút dây động rừng?”

Trong mắt Bùi Vân Khiêm chan chứa thâm tình, khoé miệng cong cong.

“Không phải, ta sợ doạ đến nàng.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện