Lúc hai người tới bãi săn Tây Sơn cũng đã là chuyện của nửa canh giờ sau đó, đám người Bùi Vân Khiêm sắp xếp tới chuẩn bị trước cũng đã làm xong việc ở đây, người trong cung cũng đã dọn dẹp bãi săn sạch sẽ, dựng trại đóng quân.
Bùi Vân Khiêm và Thẩm Xu cưỡi ngựa nhanh hơn, bọn Chu Tước còn chưa tới nơi.
Dọc theo đường đi, đường núi gập ghềnh xóc nảy nhưng ngồi trong lòng Bùi Vân Khiêm, Thẩm Xu không hề cảm nhận được, ngược lại giống như một đường bình thản vững vàng ngồi trên lưng ngựa.
“Tướng quân, chúng ta tới rồi.
”
Bùi Vân Khiêm giương mắt nhìn qua, doanh trường của Thẩm Đình và Phùng Thái hâu đã đâu vào đấy, những người còn lại tay chân bận rộn, hết thảy nhìn qua gió yên sóng lặng.
Nếu như, hắn không ngửi thấy mùi m.á.u tươi nhàn nhạt khi xuyên qua cánh rừng.
Ánh mắt Bùi Vân Khiêm chợt loé, ý cười khoé miệng không rõ, một lát sau, hắn xoay người xuống ngựa vươn tay với Thẩm Xu, “Xuống dưới đi, ta đỡ nàng.
”
Thẩm Xu chần chừ một hồi, thấy không ai chú ý mới gật đầu chậm rãi đặt tay mình lên tay Bùi Vân Khiêm, không đợi nàng nhích người, bàn tay đã bị Bùi Vân Khiêm giữ c.h.ặ.t, hơi dùng lực một chút đã kéo Thẩm Xu từ trên ngựa xuống dưới, vững vàng lọt vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Hô hấp của nàng chững lại, theo bản năng ôm lấy cổ Bùi Vân Khiêm, đây không phải lần đầu hắn ôm nàng, nhưng trước bao nhiêu đôi mắt nhìn chằm chằm như vậy, Thẩm Xu thật sự rất xấu hổ.
Nàng đưa tay khẽ đẩy n.g.ự.c Bùi Vân Khiêm, thấp giọng, “Tướng quân, mau buông ta xuống đi, người bên cạnh đều đang nhìn, huống hồ ta còn phải đi gặp Phùng Thái hậu nữa.
”
Bùi Vân Khiêm gây ra động tĩnh lớn như vậy, hạ nhân đang làm việc đều không khống chế được hai mắt của mình nhìn trộm hai người, có khi bây giờ đã có người bẩm báo cho Phùng Thái hậu rồi.
Nghĩ vậy, Thẩm Xu nhịn không được thở dài, chờ lát nữa lại phải tìm lý do lấp l**m.
Trên mặt Bùi Vân Khiêm không có chút biểu tình dư thừa nào, chỉ cụp mắt nhìn nàng một cái, làm như mắt điếc tai ngơ với lời vừa rồi, không có ý muốn buông ra, bước chân nhanh ch.óng đi tới doanh trướng đã sớm bố trí xong xuôi.
Thấy thế, Thẩm Xu chỉ có thể mím môi vùi mình vào trong n.g.ự.c hắn để không nhìn thấy ánh mắt đ.á.n.h giá khác, nàng mới có thể tự an ủi bản thân người mất mặt lúc này không phải nàng.
Ở bên Bùi Vân Khiêm lâu như vậy rồi, da mặt nàng cũng không dày thêm được tí nào.
Cũng may doanh trường cách không xa lắm, dùng bước chân Bùi Vân Khiêm mà tính thì cũng chỉ hơn mấy chục bước.
Tới trong trướng, Bùi Vân Khiêm vững vàng đặt nàng lên giường, sau đó thẳng người nhìn nàng từ trên xuống.
Thẩm Xu nhíu mày, bị hắn nhìn chằm chằm có chút không được tự nhiên, nàng cử động thân mình muốn đứng dậy, còn không đợi nàng đứng thẳng hai chân đã giống như mất đi tri giác nhũn ra, lại ngã trở về giường.
Không đợi Thẩm Xu phản ứng lại đã nghe thấy Bùi Vân Khiêm cười phụt một tiếng, thu lại tay giữa không trung, “Sao lại ngốc như thế chứ?”
Thấy vậy, Thẩm Xu tức giận trừng mắt một cái, “Ngươi cũng không nói với ta cưỡi ngựa chân sẽ nhũn ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
”
Bùi Vân Khiêm liếc nàng, nhướn mày nói, “Cũng không phải là quá ngốc.
”
Không đợi Thẩm Xu nói chuyện, trong mắt Bùi Vân Khiêm đã mang theo ý cười hơi hơi nghiêng người nói tiếp, “Vậy công chúa tính báo đáp ta như thế nào?”
Thẩm Xu nhíu mày làm ra vẻ không hiểu ý hắn.
Bùi Vân Khiêm cũng không vội, khoé môi cong cong kiên nhẫn nói tiếp, “Theo công chúa thấy, việc hành lễ với vi phu trước mặt mọi người là mất mặt hay là chuyện để người ta nhìn thấy vi phu ôm nàng xuống ngựa mất mặt hơn?”
Nghe vậy, Thẩm Xu tức giận không nói nên lời, đương nhiên là vế trước mất mặt hơn rồi.
Một lúc lâu sau, Thẩm Xu nghiến răng nghiến lợi cười với Bùi Vân Khiêm, “Đa tạ tướng quân hao tâm tổn sức giữ lại thể diện cho bổn cung.
”
Bùi Vân Khiêm làm như không thấy biểu tình của Thẩm Xu, suy tư gật đầu rồi nghiêm trang nói, “Phu thê là một, đây là chuyện vi phu nên làm.
”
Thẩm Xu, “…” Bổn cung có một câu th* t*c không biết nên nói hay không.
Bùi Vân Khiêm người này thường xuyên dùng lời nói chiếm tiện nghi của nàng, nhiều tới mức Thẩm Xu cũng lười so đo với hắn.
Trước đó chỉ lo đấu võ mồm với Bùi Vân Khiêm mà không phát giác, bây giờ phản ứng lại mới cảm thấy hai đùi tê dại khó nhúc nhích, Thẩm Xu muốn thử cử động nhưng hai chân lại giống như không phải của nàng, không hề nghe theo ý nàng.
Lông mày Thẩm Xu hơi nhíu lại, đáy mắt cũng mang theo vài phần phẫn nộ, giơ tay muốn thử thăm dò xoa hai chân mình.
Bùi Vân Khiêm bên cạnh lại thu nhất cử nhất động của Thẩm Xu vào mắt, cảnh tượng hiện giờ vô cùng quen thuộc, trước kia khi hắn dạy Thẩm Xu cưỡi ngựa cũng vậy, nàng không biết là ngồi lâu trên lưng ngựa hai chân sẽ nhũn ra, bản thân tự mình xuống ngựa, kết quả đứng không vững ngã khuỵu xuống dưới lòng bàn chân hắn, may là hắn phản ứng kịp giơ tay bắt được nàng, nếu không cũng giống như đang hành đại lễ vậy.
Điều duy nhất khác biệt chính là, trước kia Thẩm Xu sẽ động tay động chân đ.ấ.m đá trút giận với hắn, nhưng bây giờ nàng rất thông minh, cho dù trong lòng không vui cũng không phát tác, cùng lắm cũng chỉ cãi nhau với hắn để nguôi giận thôi.
Một lúc lâu sau, Bùi Vân Khiêm khôi phục tinh thần quỳ một gối bên chân Thẩm Xu, đặt tay lên chân giúp nàng xoa bóp chân lưu thông m.á.u.
Thấy thế, hai chân Thẩm Xu theo bản năng run lên, tựa như không nghĩ tới Bùi Vân Khiêm sẽ ngồi xuống giúp nàng xoa chân vậy.
Động tác trên tay Bùi Vân Khiêm dừng lại, chân mày hơi nhíu, ngẩng đầu nhìn nàng, “Đau?”
Thẩm Xu mím môi, khẽ lắc đầu.
Bùi Vân Khiêm thu hồi ánh mắt, cong môi cười mắng nàng, một bên lại dịu dàng giúp nàng xoa chân, khẽ hừ một tiếng, “Không đau cũng không được động.
”
Một lúc lâu sau, Bùi Vân Khiêm mới ngẩng đầu lên, không mặn không nhạt thốt ra một câu, “Nhóc nhõng nhẽo, sau này sẽ đau đó.
”
Bùi Vân Khiêm và Thẩm Xu cưỡi ngựa nhanh hơn, bọn Chu Tước còn chưa tới nơi.
Dọc theo đường đi, đường núi gập ghềnh xóc nảy nhưng ngồi trong lòng Bùi Vân Khiêm, Thẩm Xu không hề cảm nhận được, ngược lại giống như một đường bình thản vững vàng ngồi trên lưng ngựa.
“Tướng quân, chúng ta tới rồi.
”
Bùi Vân Khiêm giương mắt nhìn qua, doanh trường của Thẩm Đình và Phùng Thái hâu đã đâu vào đấy, những người còn lại tay chân bận rộn, hết thảy nhìn qua gió yên sóng lặng.
Nếu như, hắn không ngửi thấy mùi m.á.u tươi nhàn nhạt khi xuyên qua cánh rừng.
Ánh mắt Bùi Vân Khiêm chợt loé, ý cười khoé miệng không rõ, một lát sau, hắn xoay người xuống ngựa vươn tay với Thẩm Xu, “Xuống dưới đi, ta đỡ nàng.
”
Thẩm Xu chần chừ một hồi, thấy không ai chú ý mới gật đầu chậm rãi đặt tay mình lên tay Bùi Vân Khiêm, không đợi nàng nhích người, bàn tay đã bị Bùi Vân Khiêm giữ c.h.ặ.t, hơi dùng lực một chút đã kéo Thẩm Xu từ trên ngựa xuống dưới, vững vàng lọt vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Hô hấp của nàng chững lại, theo bản năng ôm lấy cổ Bùi Vân Khiêm, đây không phải lần đầu hắn ôm nàng, nhưng trước bao nhiêu đôi mắt nhìn chằm chằm như vậy, Thẩm Xu thật sự rất xấu hổ.
Nàng đưa tay khẽ đẩy n.g.ự.c Bùi Vân Khiêm, thấp giọng, “Tướng quân, mau buông ta xuống đi, người bên cạnh đều đang nhìn, huống hồ ta còn phải đi gặp Phùng Thái hậu nữa.
”
Bùi Vân Khiêm gây ra động tĩnh lớn như vậy, hạ nhân đang làm việc đều không khống chế được hai mắt của mình nhìn trộm hai người, có khi bây giờ đã có người bẩm báo cho Phùng Thái hậu rồi.
Nghĩ vậy, Thẩm Xu nhịn không được thở dài, chờ lát nữa lại phải tìm lý do lấp l**m.
Trên mặt Bùi Vân Khiêm không có chút biểu tình dư thừa nào, chỉ cụp mắt nhìn nàng một cái, làm như mắt điếc tai ngơ với lời vừa rồi, không có ý muốn buông ra, bước chân nhanh ch.óng đi tới doanh trướng đã sớm bố trí xong xuôi.
Thấy thế, Thẩm Xu chỉ có thể mím môi vùi mình vào trong n.g.ự.c hắn để không nhìn thấy ánh mắt đ.á.n.h giá khác, nàng mới có thể tự an ủi bản thân người mất mặt lúc này không phải nàng.
Ở bên Bùi Vân Khiêm lâu như vậy rồi, da mặt nàng cũng không dày thêm được tí nào.
Cũng may doanh trường cách không xa lắm, dùng bước chân Bùi Vân Khiêm mà tính thì cũng chỉ hơn mấy chục bước.
Tới trong trướng, Bùi Vân Khiêm vững vàng đặt nàng lên giường, sau đó thẳng người nhìn nàng từ trên xuống.
Thẩm Xu nhíu mày, bị hắn nhìn chằm chằm có chút không được tự nhiên, nàng cử động thân mình muốn đứng dậy, còn không đợi nàng đứng thẳng hai chân đã giống như mất đi tri giác nhũn ra, lại ngã trở về giường.
Không đợi Thẩm Xu phản ứng lại đã nghe thấy Bùi Vân Khiêm cười phụt một tiếng, thu lại tay giữa không trung, “Sao lại ngốc như thế chứ?”
Thấy vậy, Thẩm Xu tức giận trừng mắt một cái, “Ngươi cũng không nói với ta cưỡi ngựa chân sẽ nhũn ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
”
Bùi Vân Khiêm liếc nàng, nhướn mày nói, “Cũng không phải là quá ngốc.
”
Không đợi Thẩm Xu nói chuyện, trong mắt Bùi Vân Khiêm đã mang theo ý cười hơi hơi nghiêng người nói tiếp, “Vậy công chúa tính báo đáp ta như thế nào?”
Thẩm Xu nhíu mày làm ra vẻ không hiểu ý hắn.
Bùi Vân Khiêm cũng không vội, khoé môi cong cong kiên nhẫn nói tiếp, “Theo công chúa thấy, việc hành lễ với vi phu trước mặt mọi người là mất mặt hay là chuyện để người ta nhìn thấy vi phu ôm nàng xuống ngựa mất mặt hơn?”
Nghe vậy, Thẩm Xu tức giận không nói nên lời, đương nhiên là vế trước mất mặt hơn rồi.
Một lúc lâu sau, Thẩm Xu nghiến răng nghiến lợi cười với Bùi Vân Khiêm, “Đa tạ tướng quân hao tâm tổn sức giữ lại thể diện cho bổn cung.
”
Bùi Vân Khiêm làm như không thấy biểu tình của Thẩm Xu, suy tư gật đầu rồi nghiêm trang nói, “Phu thê là một, đây là chuyện vi phu nên làm.
”
Thẩm Xu, “…” Bổn cung có một câu th* t*c không biết nên nói hay không.
Bùi Vân Khiêm người này thường xuyên dùng lời nói chiếm tiện nghi của nàng, nhiều tới mức Thẩm Xu cũng lười so đo với hắn.
Trước đó chỉ lo đấu võ mồm với Bùi Vân Khiêm mà không phát giác, bây giờ phản ứng lại mới cảm thấy hai đùi tê dại khó nhúc nhích, Thẩm Xu muốn thử cử động nhưng hai chân lại giống như không phải của nàng, không hề nghe theo ý nàng.
Lông mày Thẩm Xu hơi nhíu lại, đáy mắt cũng mang theo vài phần phẫn nộ, giơ tay muốn thử thăm dò xoa hai chân mình.
Bùi Vân Khiêm bên cạnh lại thu nhất cử nhất động của Thẩm Xu vào mắt, cảnh tượng hiện giờ vô cùng quen thuộc, trước kia khi hắn dạy Thẩm Xu cưỡi ngựa cũng vậy, nàng không biết là ngồi lâu trên lưng ngựa hai chân sẽ nhũn ra, bản thân tự mình xuống ngựa, kết quả đứng không vững ngã khuỵu xuống dưới lòng bàn chân hắn, may là hắn phản ứng kịp giơ tay bắt được nàng, nếu không cũng giống như đang hành đại lễ vậy.
Điều duy nhất khác biệt chính là, trước kia Thẩm Xu sẽ động tay động chân đ.ấ.m đá trút giận với hắn, nhưng bây giờ nàng rất thông minh, cho dù trong lòng không vui cũng không phát tác, cùng lắm cũng chỉ cãi nhau với hắn để nguôi giận thôi.
Một lúc lâu sau, Bùi Vân Khiêm khôi phục tinh thần quỳ một gối bên chân Thẩm Xu, đặt tay lên chân giúp nàng xoa bóp chân lưu thông m.á.u.
Thấy thế, hai chân Thẩm Xu theo bản năng run lên, tựa như không nghĩ tới Bùi Vân Khiêm sẽ ngồi xuống giúp nàng xoa chân vậy.
Động tác trên tay Bùi Vân Khiêm dừng lại, chân mày hơi nhíu, ngẩng đầu nhìn nàng, “Đau?”
Thẩm Xu mím môi, khẽ lắc đầu.
Bùi Vân Khiêm thu hồi ánh mắt, cong môi cười mắng nàng, một bên lại dịu dàng giúp nàng xoa chân, khẽ hừ một tiếng, “Không đau cũng không được động.
”
Một lúc lâu sau, Bùi Vân Khiêm mới ngẩng đầu lên, không mặn không nhạt thốt ra một câu, “Nhóc nhõng nhẽo, sau này sẽ đau đó.
”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









