Máu theo khóe môi hắn chảy xuống, thấm vào áo bào đỏ, hòa làm một với những vệt máu loang lổ trên vạt áo. Đôi mắt vốn trong trẻo, sạch sẽ không dính bụi của hắn giờ chỉ toàn là đau thương.
Trên đời này, điều đau khổ nhất... không gì hơn yêu mà không được đáp lại.
Cuối cùng, thể lực cũng chống đỡ hết nổi, ánh mắt dần tan rã, hắn ngã xuống cánh đồng tuyết trắng mênh mông vô tận.
Tuyết trên trời lặng lẽ rơi, im ắng không một tiếng động, rơi trên người thiếu niên áo đỏ nằm bất động dưới đất, chậm rãi tan chảy, biến mất không tung tích.
Màu đỏ rực của hồng y trải ra giữa nền tuyết trắng xoá, như một đóa mạn châu sa nở rộ, cô độc mà bi thương.
"Được!"
Phía sau máy quay, Hứa Tranh không nhịn được bật lên một tiếng,
"Cảnh này rất tốt!"
Trong giọng anh mang theo sự kích động mà ai cũng nghe ra được, đủ thấy anh hài lòng với cảnh quay này đến mức nào.
Thẩm Tu Yến ráng sức chống tay ngồi dậy từ mặt tuyết, phủi tuyết trên người. Lông mày, cổ áo, vạt áo, cả một thân hồng y đều dính những hạt tuyết nhỏ, lạnh lạnh, mà bản thân bộ y phục này vừa dày vừa nặng, không khác gì một ngọn lửa đỏ bị tuyết vùi lấp. Cậu không kìm được mà khẽ run.
Nhân viên công tác vội chạy tới đỡ, nhưng người đầu tiên đến bên cậu dĩ nhiên vẫn là Lâm Cảnh Hàng.
Anh cầm một chiếc áo khoác dày màu đỏ phủ lên người cậu, nhìn bộ dạng cậu bị tuyết phủ trắng, trong lòng đau xót không thôi.
Bàn tay nóng rực đặt lên vai cậu, hơi ấm truyền qua mấy lớp vải, xua bớt khí lạnh, khiến cậu cảm thấy đỡ run hẳn.
Nhân viên vừa thu dọn thiết bị vừa len lén nhìn theo bóng hai người. Lâm Cảnh Hàng nắm tay dẫn cậu bước từng bước trên nền tuyết, bóng dáng hai người sóng vai nhìn cực kỳ thân mật. Mọi người nhìn đến ngẩn người.
Thẩm Tu Yến yên lặng đi theo sau anh, từng bước giẫm lên dấu chân anh để lại, thần sắc vẫn còn hoang hoảng.
"Sư huynh... rốt cuộc vì sao chứ... Ta... rốt cuộc có chỗ nào không tốt...?"
Cậu mơ hồ lẩm bẩm, tiếng nói còn vương lại cảm xúc trong cảnh quay.
Lâm Cảnh Hàng dừng bước, quay đầu lại nhìn cậu, giọng nói mang theo chút nghiêm túc:
"Bảo bối, là anh."
Thẩm Tu Yến lúc này mới như bừng tỉnh khỏi vai diễn, nhìn rõ người trước mắt:
"Cảnh Hàng..."
"Xin lỗi, vừa rồi em chưa hoàn toàn thoát ra khỏi vai diễn..."
Cậu bước nhanh đến bên anh, cố gắng nở nụ cười.
"Xin lỗi gì chứ?"
Lâm Cảnh Hàng đưa cậu cùng ngồi xuống khu vực nghỉ ngơi, anh ngồi xuống ghế, cậu thì xoay người ngồi hẳn lên đùi anh.
Bình nước giữ nhiệt, miếng dán giữ ấm các kiểu đều đã chuẩn bị sẵn. Thẩm Tu Yến nhận lấy ly nước ấm từ tay Lâm Tiểu Phong, ôm lấy bằng cả hai tay, áp lên má.
"Bảo bối, không sao chứ?"
Lâm Cảnh Hàng vươn tay phủi những hạt tuyết đọng trên tóc cậu.
"Em có thể sao được nữa?"
Thẩm Tu Yến đặt ly nước xuống, nhân lúc áo khoác che khuất tầm nhìn của người khác, thò tay vào trong áo sơ mi của anh, sờ sờ cơ bụng:
"A, ấm quá..."
Bàn tay nhỏ lạnh buốt dán lên bụng anh, Lâm Cảnh Hàng chẳng những không tránh, ngược lại còn kéo cậu sát hơn, ghé bên tai cậu nói nhỏ:
"Lão công ấm chưa?"
Thẩm Tu Yến vùi mặt trong lòng ngực anh bật cười, độ ấm trên người anh thật sự rất cao, ấm đến mức xua tan cả cái lạnh trên người cậu, lẫn cái rét buốt trong lòng.
Cảnh quay hôm nay là đoạn Bạch Lạc Tuyết hắc hóa. Khi cả Bạch Lạc Tuyết và vai chính thụ cùng rơi vào hiểm cảnh, Bộ Minh Phong cuối cùng vẫn chọn cứu vai chính thụ, để mặc Bạch Lạc Tuyết bị bỏ lại phía sau. Niềm tin trong lòng hắn sụp đổ, từ đó rơi vào hắc hóa.
Cảm xúc cường độ đó, Thẩm Tu Yến đã ủ ấp trong lòng suốt một thời gian dài, giờ bảo rút ra ngay đúng là không dễ.
Huống chi, cậu đã nhập vai Bạch Lạc Tuyết suốt gần hai tháng. Từ khi nhân vật mới bước vào sư môn, cùng sư huynh kề vai chiến đấu, rồi bước tới đoạn bị vứt bỏ và hắc hóa... con đường tình cảm ấy, cậu gần như trải qua cùng nhân vật, đến mức nỗi đau của nhân vật dần dần trở thành nỗi đau của chính mình.
Chỉ có Lâm Cảnh Hàng mới có thể kéo cậu nhanh chóng ra khỏi cốt truyện, chỉ có anh — người đàn ông dùng cả cuộc đời để bảo vệ và cưng chiều cậu.
Cậu cảm nhận được cánh tay anh ôm lấy eo mình, nhiệt lượng từ cơ thể anh qua chỗ chạm vào mà lan ra từng chút một, như một đống lửa nhỏ giữa trời tuyết mênh mông, bập bùng, bập bùng... cuối cùng làm tan lớp băng trong lòng cậu.
Ngón tay Thẩm Tu Yến khẽ vẽ đường trên những khối cơ bụng rắn chắc của anh. Thân hình Lâm Cảnh Hàng cân đối, eo thon, vai rộng, chân dài, cơ bắp đầy sức bật.
Cơ bụng không chỉ nhìn đẹp, mà sờ vào cũng khiến người ta không nỡ buông tay.
Lâm Cảnh Hàng để cậu tùy ý nghịch ngợm, không hề ngăn cản đôi tay lạnh của cậu, chỉ lo kéo áo khoác lại cho cậu kín thêm chút nữa.
Các diễn viên xung quanh nhìn về phía hai người, ánh mắt toàn bộ đều mang theo chút đố kỵ lẫn hâm mộ. Từ ngày hai người công khai ở đoàn phim, mọi người gần như ngày nào cũng phải ăn "cẩu lương".
Dù hai người luôn dùng áo khoác che lại, người ngoài không thấy được cụ thể bên trong đang làm gì, nhưng cái cách hai người ở cạnh nhau khiến người ta nhìn vào đã thấy thoải mái — tự nhiên, ấm áp, hòa hợp một cách hiếm có.
Quan trọng nhất là, sự thấu hiểu và bao dung mà hai người dành cho nhau, khiến người khác phải ngưỡng mộ.
Tìm một người mình thích, dễ.
Nhưng gặp được một người mà khi ở bên, lúc nào cũng thấy nhẹ nhõm và tự nhiên... lại rất khó.
Không phải ai cũng may mắn gặp được một người hiểu được mình, lại có thể cùng mình đi hết quãng đời còn lại.
Xong việc, đoàn phim cùng nhau trở về lữ quán đặc sắc của Bạc Tuyết trấn. Lần này, cuối cùng Thẩm Tu Yến cũng thuyết phục được Lâm Cảnh Hàng, không để anh mua nhà nữa mà ở chung với đoàn.
Đoàn phim cũng rất hào phóng, thuê hẳn suối nước nóng lữ quán tốt nhất trấn Bạc Tuyết. Dĩ nhiên, đằng sau vẫn là tiền của "nhà đầu tư họ Lâm", chỉ là chẳng ai biết thôi.
Lữ quán có phong cách Nhật cổ, cửa là loại cửa gỗ kéo sang hai bên, đẩy ra là tiền đình, còn có thể nhìn thấy tuyết rơi bên ngoài.
Trong phòng trải tatami, mỗi phòng đều có một bể suối nước nóng ngoài trời.
Đó cũng là điểm đặc sắc của Bạc Tuyết trấn — trong giá rét mà lại có mạch suối nóng thiên nhiên, nước ấm, vị ngọt dịu. Vào mùa đông lạnh như cắt, từ ngoài trời tuyết trở về, được ngâm cả người vào suối nước nóng, rửa sạch cái rét buốt trên da, quả là hưởng thụ.
Vừa vào phòng, Lâm Cảnh Hàng đã trực tiếp bế Thẩm Tu Yến đến bể suối nước nóng ngoài trời. Hơi nước mờ mịt bốc lên, vừa nhìn đã thấy ấm.
"Bảo bối, anh đi lấy khăn tắm, em đợi ở đây một lát."
"Vâng."
Thẩm Tu Yến vẫn còn mặc nguyên thân hồng y, ngẩng đầu nhìn anh, cười khẽ.
Chỉ một nụ cười thôi mà đã đánh thẳng vào tim anh. Đôi mắt phượng dưới tà áo đỏ càng thêm rực rỡ, mang theo chút quyến rũ vô tình, nhưng nụ cười lại thuần khiết vô hại, khiến người nhìn cảm thấy bị tấn công trực diện.
Sở dĩ cậu còn chưa đổi đồ, là vì cảnh quay vừa xong đã lập tức quay về lữ quán, bên ngoài trời lại quá lạnh, không có phòng thay đồ tạm, nên ai cũng đành chờ về phòng mình rồi mới tẩy trang, thay quần áo.
Khi Lâm Cảnh Hàng quay lại, liền thấy cậu đang nửa mặc nửa cởi, một chân đã đưa xuống nước. Vạt áo đỏ buông lỏng, lơ lửng trên mặt nước, càng làm tôn lên đôi chân dài trắng hơn cả tuyết.
Cảnh tượng ấy khiến người ta... khó mà dời mắt.
Thẩm Tu Yến vươn tay về phía anh. Lâm Cảnh Hàng nắm lấy, bước xuống nước, rồi cúi người nâng mắt cá chân cậu lên.
Anh nhìn đầu gối cậu. Nơi từng bị thương vẫn còn vệt ứ xanh nhạt, phải cần thêm thời gian mới hoàn toàn tan đi.
Anh cúi đầu, khẽ hôn lên chỗ bầm tím đó một cái:
"Bảo bối, thay đồ xuống tắm đi."
"Ừm... được..."
Mặt nước suối nóng bốc hơi, khay gỗ để sẵn bên cạnh từ từ trôi lại gần. Thẩm Tu Yến cúi xuống lấy một ly rượu trái cây nóng, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, cảm giác ấm áp từ dạ dày lan ra khắp người.
Sau đó, cậu cởi bỏ bộ quần áo rườm rà, từ tốn bước xuống nước.
"Ngâm cho kỹ một lúc."
Lâm Cảnh Hàng ôm cậu vào lòng, ghé sát tai cậu nói nhỏ, giọng trầm thấp còn mang theo chút hơi nước, nghe càng gợi cảm:
"Đói thì bảo anh, anh ra ngoài lấy đồ ăn vào."
Thẩm Tu Yến quàng tay lên cổ anh, cằm dựa lên vai, giọng hơi nghèn nghẹn:
"Được..."
Sống mũi bỗng thấy cay cay.
Chắc là anh sợ cậu bị lạnh thật, nên mới bỏ tiền đầu tư để đoàn phim thuê suối nước nóng lữ quán kiểu này, rồi vừa về đã kéo cậu vào nước ngâm ngay.
"Em đang nghĩ gì thế?"
Giọng anh vang lên bên tai. Âm thanh vốn đã trầm, vào trong màn hơi nước lại càng trở nên dịu mà mê người.
"Em đang nghĩ..."
Thẩm Tu Yến ôm chặt lưng anh,
"Anh đối với em... tốt quá."
"Em là vị hôn thê của anh."
Giọng anh rất tự nhiên, giống như đó là lẽ hiển nhiên:
"Chăm sóc em là trách nhiệm của anh."
"Chỉ là trách nhiệm thôi sao?"
Rõ ràng là lời tình tứ, nhưng không hiểu sao cậu lại muốn... làm nũng một chút.
"Tất nhiên là không chỉ vậy."
Anh khẽ cười,
"Quan trọng là... anh muốn chăm sóc em. Làm những chuyện này cho em, anh thấy rất vui."
"...Ừm."
Hai tiếng sau, Lâm Cảnh Hàng quấn khăn lông quanh người, bọc kín Thẩm Tu Yến trong chăn lông, bế cậu ra khỏi suối nước nóng, đặt lên giường trong phòng.
Sau khi ở trong chăn ấm một lúc, Thẩm Tu Yến thay áo sơ mi rồi xuống giường, đi tới cửa sổ, mở cửa nhìn tuyết bên ngoài.
Tuyết rơi dày như những viên đường nhỏ, không lớn như hoa tuyết lông ngỗng, nhưng cũng không nhỏ như những hạt kim châm.
Cậu vươn tay vào ngoài bệ cửa, bốc một nắm tuyết vào lòng bàn tay, bắt đầu vê vê nặn tuyết.
Vừa nặn, cậu vừa nhìn sang Lâm Cảnh Hàng, rồi bỗng nổi hứng, dựa theo dáng anh mà nặn một "tiểu Cảnh Hàng".
Lâm Cảnh Hàng thấy cậu chơi vui quá, liền bước tới cùng nặn với cậu.
"Sao anh nặn đẹp thế?"
Thẩm Tu Yến nghiêng đầu nhìn người tuyết trong tay anh. Đầu tròn, thân cũng trơn nhẵn, hình quả trứng rất cân đối. Còn người tuyết trong tay cậu thì... xiêu vẹo nghiêng ngả.
"Muốn biết không?"
Anh cười khẽ.
"Muốn."
Cậu lập tức gật mạnh.
"Anh dạy em."
Lâm Cảnh Hàng nắm lấy tay cậu:
"Vê như thế này này, quả cầu tuyết sẽ tròn hơn..."
Bàn tay anh rất ấm, phủ lên mu bàn tay cậu, các khớp xương thon dài của anh kề sát ngón tay cậu, cảm giác da chạm da khiến lòng cậu hơi tê dại, không nhịn được nghiêm túc làm theo.
Hai người nặn xong hai người tuyết nhỏ, đúng lúc nhân viên phục vụ mang bữa tối tới. Cô đặt phần ăn lên bàn, liếc qua một đôi đang ngồi nặn người tuyết bên cửa sổ, trong lòng đột nhiên mềm xuống, đi ra ngoài mà còn lưu luyến quay đầu lại.
Phòng thì cho thuê rất nhiều: chỗ thì người ta lướt mạng, chỗ thì ngủ, chỗ thì chỉ xem TV cho qua thời gian. Chỉ có phòng này là tràn đầy không khí ấm áp, ồn ào mà dịu dàng như vậy.
Thẩm Tu Yến thấy trong suất ăn có củ cải tỉa hoa, bèn chạy lại gắp ra một miếng, bẻ làm đôi cắm lên mũi hai người tuyết. Sau đó đặt hai người tuyết sát lại, cho hai "cánh tay" chạm nhau:
"Được rồi, cứ vậy đi."
Lâm Cảnh Hàng đóng cửa sổ lại, cùng cậu quay vào bàn ăn. Hai người ngồi đối diện ăn cơm, trong khi bên cửa kính, hai người tuyết nhỏ xíu đứng sánh vai, phía sau là tuyết rơi bay bay. Rõ ràng tuyết là lạnh, vậy mà chỉ nhìn vào đó đã thấy như được sưởi ấm.
Đúng lúc ấy, di động Thẩm Tu Yến rung lên.
Cậu lấy ra xem, là số của người đại diện – Mạnh Đằng.
Từ lúc qua công ty mới, vào đoàn phim đến giờ, người trực tiếp chăm sóc cậu chủ yếu là Tiểu Tạ, Mạnh Đằng hiếm khi gọi điện cho cậu. Không biết hôm nay vì sao lại gọi tới.
Thẩm Tu Yến thấy lạ, bắt máy:
"Có chuyện gì vậy, Đằng ca?"
"Sao, còn không biết à?"
Đầu dây bên kia, Mạnh Đằng ho khan một tiếng,
"Tự mình mở Tinh Bác lên xem đi, người ta đang đồn ầm hết rồi."
Thẩm Tu Yến mở trí não lên, vào Tinh Bác, liền thấy mới đó mà "hắc liêu" đã lên một bậc.
《 Thẩm Tu Yến chơi ngôi sao lớn tại phim trường? Tân nhân địa vị chưa cao đã bày tính khí. 》
《 Nghi ngờ có chỗ dựa phía sau, tân nhân đối xử lạnh nhạt với trợ lý nhỏ, ánh mắt trừng người đáng sợ 》
《 Vừa mở miệng đã động tay? Hậu trường khó lường của tân nhân 》
Những bài bôi đen kiểu này, ảnh đính kèm toàn là ảnh cắt đầu cắt đuôi — chẳng hạn hôm đó Tiểu Tạ bị bắt nạt, cậu đứng ra vì cậu ta mà cảnh cáo Nhuế Nhan, bây giờ bị cắt thành mấy tấm riêng lẻ, đổi góc chụp, chú thích lại thành "thái độ tệ, chơi ngôi sao".
Thẩm Tu Yến nhìn lướt qua mấy cái tít, trong lòng còn chưa kịp nổi sóng, theo bản năng đã nhìn sang Lâm Cảnh Hàng. Quả nhiên, mặt anh đã đen lại, định gọi điện cho cấp dưới xử lý.
Cậu vội vươn tay chặn anh:
"Khoan đã. Em muốn xem thử hắn có thể hắc em đến mức nào."
Mạnh Đằng bên kia hỏi:
"Thấy rồi chứ?"
"Dạ rồi, Đằng ca."
Thẩm Tu Yến đáp.
"Vậy mở livestream giải thích đi."
Mạnh Đằng nói,
"Em tự lên nói chuyện với fan, hiệu quả sẽ tốt hơn là để công ty ra thông cáo."
"Vâng, được."
Thẩm Tu Yến đồng ý rất sảng khoái,
"Em hiểu rồi Đằng ca."
"Vậy chuẩn bị đi, anh sẽ dùng tài khoản công ty đăng thông báo trước cho em một bài."
"Dạ, cảm ơn Đằng ca."
Cậu mỉm cười, cúp máy.
Thẩm Tu Yến đã quyết không để anh quản, nên Lâm Cảnh Hàng cũng tạm thời không ra tay.
Thấy anh vẫn còn bực, cậu gắp một miếng cá kho dưa chua, đưa đến bên miệng anh, rồi ngồi sát lại, vừa bóp vai vừa nói:
"Đừng giận mà, lão công~ tới giúp em quay livestream nha?"
Thấy anh vẫn im lặng, cậu lại ghé sát, cọ cọ:
"Anh quay livestream cho em, tối nay em... sưởi ấm giường cho anh?"
Lâm Cảnh Hàng ôm cậu lên đùi, hít sâu một hơi:
"Chưa đủ."
"Vậy..."
Thẩm Tu Yến ôm cổ anh, nghiêm túc suy nghĩ,
"Em hát ru anh ngủ?"
Lúc này anh mới cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi cậu:
"Tạm chấp nhận."
"Hì hì."
Cậu nhanh chóng hôn đáp lại một cái,
"Lão công là nhất!"
Thực ra đừng nhìn ngoài mặt anh vẫn giữ bộ dạng lạnh lùng, chứ trong lòng đã mềm như kẹo rồi. Bởi vì Thẩm Tu Yến rất ít khi gọi anh là "lão công", hôm nay một hơi gọi vài lần, bảo sao anh không vui cho được.
Về phần ai đang đứng sau lưng bôi đen Thẩm Tu Yến, thông minh như anh đương nhiên đã đoán được. Nếu bảo bối của anh muốn tự mình xử lý trước, vậy anh sẽ cho tên kia sống thêm mấy ngày. Sớm muộn gì, hắn cũng sẽ phải trả giá cho việc dám đụng vào người của anh.
Lăng Tử Minh trước đây từng cố thân cận với anh, nhưng trong mắt anh, hắn chẳng qua là một người qua đường chẳng có gì đặc biệt. Bây giờ lại dám nhằm vào Thẩm Tu Yến, ngoài chán ghét ra, anh chỉ còn chán ghét hơn.
Kỹ thuật phát sóng trực tiếp ẩm thực thực tế ảo của Thẩm thị đã bước đầu hoàn thiện, giờ đang được thả cho một số streamer thử nghiệm trên các nền tảng lớn, tài khoản của Thẩm Tu Yến dĩ nhiên cũng nằm trong nhóm thử nghiệm đó.
Cậu đặt mua nguyên liệu làm bánh ngọt và một chiếc lò nướng trong không gian mạng, đăng nhập vào tài khoản livestream, đưa máy quay cho Lâm Cảnh Hàng, điều chỉnh chế độ ghi hình thực tế ảo rồi bắt đầu mở máy.
Vừa lên sóng, lượng người xem đã tăng vọt.
Do tài khoản chính thức của Quang Ngu đã thông báo trước đó, nên rất nhiều người đã vào "nằm vùng" từ lâu.
Fan chân chính, fan mới, người hóng hớt, hắc tử... đủ loại.
Ai đeo thiết bị VR lên cũng có thể thấy một "Thẩm Tu Yến chân thật" đang đứng trước mặt mình.
"Á á á Thẩm Tu Yến!!!"
"Nam thần!!"
"Yến ca cao quá trời!"
"Các người hét cái gì vậy? Chẳng qua chỉ là một tân nhân có bối cảnh, chơi ngôi sao thôi, đáng để các người l**m vậy sao?"
Hắc tử cũng lập tức nhảy ra.
Nhưng mấy câu đó rất nhanh bị tiếng hò hét và spam tim của fan nhấn chìm.
Thẩm Tu Yến mặc sơ mi đỏ, quần đen, mái tóc đen vừa chải gọn qua, rẽ ngôi giữa, trông vừa sạch sẽ vừa điển trai.
Cậu bước tới chỗ cửa sổ có hai người tuyết nhỏ đặt trên bệ, mở cửa sổ, nghiêng người để khán giả thấy tuyết bên ngoài:
"Mọi người thấy được không? Bây giờ tôi đang ở Bạc Tuyết trấn."
"Wow! Sao nam thần lại ở đó?"
"Chắc là quay phim chứ gì, lần trước còn ở Đại An Sơn mà?"
"Nam thần nhớ giữ ấm nha!"
"Đúng đó, nghe nói bên đó lạnh lắm..."
"Nam thần, mặc thêm áo vào!"
Thẩm Tu Yến chớp mắt, mở luôn chế độ cảm ứng nhiệt độ, lập tức, một luồng gió lạnh trong không gian ảo ùa thẳng vào phòng livestream.
"Á á á, nam thần tắt đi!"
"Tắt cảm ứng nhiệt độ mau!"
"Đóng cửa sổ lại!"
"Đừng đóng! Bên ngoài đẹp vậy mà, đừng đóng cửa sổ!"
"Ta muốn cảm nhận cái lạnh giống nam thần, đừng tắt cảm ứng!"
Fan vì việc... rốt cuộc nên đóng cửa sổ hay tắt cảm ứng mà cãi nhau ầm ầm.
Thẩm Tu Yến bật cười, cười xong, phòng live lại bùng nổ thêm một đợt thét chói tai.
"Không phải anh lên để giải thích sao? Nói mau!"
Có người nhắc.
"Đúng đó, chúng tôi muốn nghe anh nói mấy tấm ảnh kia là chuyện gì."
Hắc tử lạnh giọng chen vào, trong lòng đã chuẩn bị sẵn cả một đống từ ngữ, bất kể Thẩm Tu Yến nói gì cũng định xoay được thành "chột dạ".
"Mau nói đi!"
"Đúng, nói đi!"
"Nam thần nói gì bọn em cũng tin!"
...
Khóe môi Thẩm Tu Yến khẽ nhếch. Cậu đi đến chiếc bàn nhỏ trong khu bếp, nhìn thoáng qua Lâm Cảnh Hàng đang cố gắng tìm góc quay đẹp nhất cho mình, đưa anh một ánh nhìn an tâm, rồi quay về phía khán giả, mỉm cười:
"Vậy chúng ta bắt đầu làm bánh ngọt trước nhé."
"Cái... gì???"
"Ủa là sao?"
"Nói là lên làm sáng tỏ mà?"
Thẩm Tu Yến mỉm cười, từ tốn nói:
"Hôm nay tôi sẽ làm cho mọi người một món gọi là 'bánh quy Tuyết Sương'."
"Á á á, nam thần cười đẹp quá!"
"Tôi cảm giác ảnh đang nhìn bạn gái mình đó..."
"Không, là nhìn tôi! Tôi mới là bạn gái ảnh!"
"Cảm giác như đang yêu mất thôi..."
"Người ôn nhu như vậy, sao có thể chơi ngôi sao được chứ? Tôi thật sự không tin..."
"Đúng đó, nụ cười này dịu quá trời, tôi iu!"
"Nhưng... bánh quy Tuyết Sương là cái gì? Ăn được không đó?"
"Lần trước nam thần làm bánh kem cũng ra gì đấy, có thể chờ mong một chút..."
"Đừng có ảo tưởng, lần đó là edit kỹ rồi, các cô còn thật sự tưởng minh tinh làm được bánh à?"
"Còn cái tên Tuyết Sương nghe đã thấy 'chiêu trò' rồi, chưa từng nghe bao giờ."
"Ừm... nói thật thì chắc khó ăn lắm, dù sao tôi không kỳ vọng cao."
"Nghe nói phát sóng trực tiếp thực tế ảo có ngũ cảm nha, trong lát nữa có thể mô phỏng mùi vị, đến lúc đó thử xem là biết liền."
Trên đời này, điều đau khổ nhất... không gì hơn yêu mà không được đáp lại.
Cuối cùng, thể lực cũng chống đỡ hết nổi, ánh mắt dần tan rã, hắn ngã xuống cánh đồng tuyết trắng mênh mông vô tận.
Tuyết trên trời lặng lẽ rơi, im ắng không một tiếng động, rơi trên người thiếu niên áo đỏ nằm bất động dưới đất, chậm rãi tan chảy, biến mất không tung tích.
Màu đỏ rực của hồng y trải ra giữa nền tuyết trắng xoá, như một đóa mạn châu sa nở rộ, cô độc mà bi thương.
"Được!"
Phía sau máy quay, Hứa Tranh không nhịn được bật lên một tiếng,
"Cảnh này rất tốt!"
Trong giọng anh mang theo sự kích động mà ai cũng nghe ra được, đủ thấy anh hài lòng với cảnh quay này đến mức nào.
Thẩm Tu Yến ráng sức chống tay ngồi dậy từ mặt tuyết, phủi tuyết trên người. Lông mày, cổ áo, vạt áo, cả một thân hồng y đều dính những hạt tuyết nhỏ, lạnh lạnh, mà bản thân bộ y phục này vừa dày vừa nặng, không khác gì một ngọn lửa đỏ bị tuyết vùi lấp. Cậu không kìm được mà khẽ run.
Nhân viên công tác vội chạy tới đỡ, nhưng người đầu tiên đến bên cậu dĩ nhiên vẫn là Lâm Cảnh Hàng.
Anh cầm một chiếc áo khoác dày màu đỏ phủ lên người cậu, nhìn bộ dạng cậu bị tuyết phủ trắng, trong lòng đau xót không thôi.
Bàn tay nóng rực đặt lên vai cậu, hơi ấm truyền qua mấy lớp vải, xua bớt khí lạnh, khiến cậu cảm thấy đỡ run hẳn.
Nhân viên vừa thu dọn thiết bị vừa len lén nhìn theo bóng hai người. Lâm Cảnh Hàng nắm tay dẫn cậu bước từng bước trên nền tuyết, bóng dáng hai người sóng vai nhìn cực kỳ thân mật. Mọi người nhìn đến ngẩn người.
Thẩm Tu Yến yên lặng đi theo sau anh, từng bước giẫm lên dấu chân anh để lại, thần sắc vẫn còn hoang hoảng.
"Sư huynh... rốt cuộc vì sao chứ... Ta... rốt cuộc có chỗ nào không tốt...?"
Cậu mơ hồ lẩm bẩm, tiếng nói còn vương lại cảm xúc trong cảnh quay.
Lâm Cảnh Hàng dừng bước, quay đầu lại nhìn cậu, giọng nói mang theo chút nghiêm túc:
"Bảo bối, là anh."
Thẩm Tu Yến lúc này mới như bừng tỉnh khỏi vai diễn, nhìn rõ người trước mắt:
"Cảnh Hàng..."
"Xin lỗi, vừa rồi em chưa hoàn toàn thoát ra khỏi vai diễn..."
Cậu bước nhanh đến bên anh, cố gắng nở nụ cười.
"Xin lỗi gì chứ?"
Lâm Cảnh Hàng đưa cậu cùng ngồi xuống khu vực nghỉ ngơi, anh ngồi xuống ghế, cậu thì xoay người ngồi hẳn lên đùi anh.
Bình nước giữ nhiệt, miếng dán giữ ấm các kiểu đều đã chuẩn bị sẵn. Thẩm Tu Yến nhận lấy ly nước ấm từ tay Lâm Tiểu Phong, ôm lấy bằng cả hai tay, áp lên má.
"Bảo bối, không sao chứ?"
Lâm Cảnh Hàng vươn tay phủi những hạt tuyết đọng trên tóc cậu.
"Em có thể sao được nữa?"
Thẩm Tu Yến đặt ly nước xuống, nhân lúc áo khoác che khuất tầm nhìn của người khác, thò tay vào trong áo sơ mi của anh, sờ sờ cơ bụng:
"A, ấm quá..."
Bàn tay nhỏ lạnh buốt dán lên bụng anh, Lâm Cảnh Hàng chẳng những không tránh, ngược lại còn kéo cậu sát hơn, ghé bên tai cậu nói nhỏ:
"Lão công ấm chưa?"
Thẩm Tu Yến vùi mặt trong lòng ngực anh bật cười, độ ấm trên người anh thật sự rất cao, ấm đến mức xua tan cả cái lạnh trên người cậu, lẫn cái rét buốt trong lòng.
Cảnh quay hôm nay là đoạn Bạch Lạc Tuyết hắc hóa. Khi cả Bạch Lạc Tuyết và vai chính thụ cùng rơi vào hiểm cảnh, Bộ Minh Phong cuối cùng vẫn chọn cứu vai chính thụ, để mặc Bạch Lạc Tuyết bị bỏ lại phía sau. Niềm tin trong lòng hắn sụp đổ, từ đó rơi vào hắc hóa.
Cảm xúc cường độ đó, Thẩm Tu Yến đã ủ ấp trong lòng suốt một thời gian dài, giờ bảo rút ra ngay đúng là không dễ.
Huống chi, cậu đã nhập vai Bạch Lạc Tuyết suốt gần hai tháng. Từ khi nhân vật mới bước vào sư môn, cùng sư huynh kề vai chiến đấu, rồi bước tới đoạn bị vứt bỏ và hắc hóa... con đường tình cảm ấy, cậu gần như trải qua cùng nhân vật, đến mức nỗi đau của nhân vật dần dần trở thành nỗi đau của chính mình.
Chỉ có Lâm Cảnh Hàng mới có thể kéo cậu nhanh chóng ra khỏi cốt truyện, chỉ có anh — người đàn ông dùng cả cuộc đời để bảo vệ và cưng chiều cậu.
Cậu cảm nhận được cánh tay anh ôm lấy eo mình, nhiệt lượng từ cơ thể anh qua chỗ chạm vào mà lan ra từng chút một, như một đống lửa nhỏ giữa trời tuyết mênh mông, bập bùng, bập bùng... cuối cùng làm tan lớp băng trong lòng cậu.
Ngón tay Thẩm Tu Yến khẽ vẽ đường trên những khối cơ bụng rắn chắc của anh. Thân hình Lâm Cảnh Hàng cân đối, eo thon, vai rộng, chân dài, cơ bắp đầy sức bật.
Cơ bụng không chỉ nhìn đẹp, mà sờ vào cũng khiến người ta không nỡ buông tay.
Lâm Cảnh Hàng để cậu tùy ý nghịch ngợm, không hề ngăn cản đôi tay lạnh của cậu, chỉ lo kéo áo khoác lại cho cậu kín thêm chút nữa.
Các diễn viên xung quanh nhìn về phía hai người, ánh mắt toàn bộ đều mang theo chút đố kỵ lẫn hâm mộ. Từ ngày hai người công khai ở đoàn phim, mọi người gần như ngày nào cũng phải ăn "cẩu lương".
Dù hai người luôn dùng áo khoác che lại, người ngoài không thấy được cụ thể bên trong đang làm gì, nhưng cái cách hai người ở cạnh nhau khiến người ta nhìn vào đã thấy thoải mái — tự nhiên, ấm áp, hòa hợp một cách hiếm có.
Quan trọng nhất là, sự thấu hiểu và bao dung mà hai người dành cho nhau, khiến người khác phải ngưỡng mộ.
Tìm một người mình thích, dễ.
Nhưng gặp được một người mà khi ở bên, lúc nào cũng thấy nhẹ nhõm và tự nhiên... lại rất khó.
Không phải ai cũng may mắn gặp được một người hiểu được mình, lại có thể cùng mình đi hết quãng đời còn lại.
Xong việc, đoàn phim cùng nhau trở về lữ quán đặc sắc của Bạc Tuyết trấn. Lần này, cuối cùng Thẩm Tu Yến cũng thuyết phục được Lâm Cảnh Hàng, không để anh mua nhà nữa mà ở chung với đoàn.
Đoàn phim cũng rất hào phóng, thuê hẳn suối nước nóng lữ quán tốt nhất trấn Bạc Tuyết. Dĩ nhiên, đằng sau vẫn là tiền của "nhà đầu tư họ Lâm", chỉ là chẳng ai biết thôi.
Lữ quán có phong cách Nhật cổ, cửa là loại cửa gỗ kéo sang hai bên, đẩy ra là tiền đình, còn có thể nhìn thấy tuyết rơi bên ngoài.
Trong phòng trải tatami, mỗi phòng đều có một bể suối nước nóng ngoài trời.
Đó cũng là điểm đặc sắc của Bạc Tuyết trấn — trong giá rét mà lại có mạch suối nóng thiên nhiên, nước ấm, vị ngọt dịu. Vào mùa đông lạnh như cắt, từ ngoài trời tuyết trở về, được ngâm cả người vào suối nước nóng, rửa sạch cái rét buốt trên da, quả là hưởng thụ.
Vừa vào phòng, Lâm Cảnh Hàng đã trực tiếp bế Thẩm Tu Yến đến bể suối nước nóng ngoài trời. Hơi nước mờ mịt bốc lên, vừa nhìn đã thấy ấm.
"Bảo bối, anh đi lấy khăn tắm, em đợi ở đây một lát."
"Vâng."
Thẩm Tu Yến vẫn còn mặc nguyên thân hồng y, ngẩng đầu nhìn anh, cười khẽ.
Chỉ một nụ cười thôi mà đã đánh thẳng vào tim anh. Đôi mắt phượng dưới tà áo đỏ càng thêm rực rỡ, mang theo chút quyến rũ vô tình, nhưng nụ cười lại thuần khiết vô hại, khiến người nhìn cảm thấy bị tấn công trực diện.
Sở dĩ cậu còn chưa đổi đồ, là vì cảnh quay vừa xong đã lập tức quay về lữ quán, bên ngoài trời lại quá lạnh, không có phòng thay đồ tạm, nên ai cũng đành chờ về phòng mình rồi mới tẩy trang, thay quần áo.
Khi Lâm Cảnh Hàng quay lại, liền thấy cậu đang nửa mặc nửa cởi, một chân đã đưa xuống nước. Vạt áo đỏ buông lỏng, lơ lửng trên mặt nước, càng làm tôn lên đôi chân dài trắng hơn cả tuyết.
Cảnh tượng ấy khiến người ta... khó mà dời mắt.
Thẩm Tu Yến vươn tay về phía anh. Lâm Cảnh Hàng nắm lấy, bước xuống nước, rồi cúi người nâng mắt cá chân cậu lên.
Anh nhìn đầu gối cậu. Nơi từng bị thương vẫn còn vệt ứ xanh nhạt, phải cần thêm thời gian mới hoàn toàn tan đi.
Anh cúi đầu, khẽ hôn lên chỗ bầm tím đó một cái:
"Bảo bối, thay đồ xuống tắm đi."
"Ừm... được..."
Mặt nước suối nóng bốc hơi, khay gỗ để sẵn bên cạnh từ từ trôi lại gần. Thẩm Tu Yến cúi xuống lấy một ly rượu trái cây nóng, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, cảm giác ấm áp từ dạ dày lan ra khắp người.
Sau đó, cậu cởi bỏ bộ quần áo rườm rà, từ tốn bước xuống nước.
"Ngâm cho kỹ một lúc."
Lâm Cảnh Hàng ôm cậu vào lòng, ghé sát tai cậu nói nhỏ, giọng trầm thấp còn mang theo chút hơi nước, nghe càng gợi cảm:
"Đói thì bảo anh, anh ra ngoài lấy đồ ăn vào."
Thẩm Tu Yến quàng tay lên cổ anh, cằm dựa lên vai, giọng hơi nghèn nghẹn:
"Được..."
Sống mũi bỗng thấy cay cay.
Chắc là anh sợ cậu bị lạnh thật, nên mới bỏ tiền đầu tư để đoàn phim thuê suối nước nóng lữ quán kiểu này, rồi vừa về đã kéo cậu vào nước ngâm ngay.
"Em đang nghĩ gì thế?"
Giọng anh vang lên bên tai. Âm thanh vốn đã trầm, vào trong màn hơi nước lại càng trở nên dịu mà mê người.
"Em đang nghĩ..."
Thẩm Tu Yến ôm chặt lưng anh,
"Anh đối với em... tốt quá."
"Em là vị hôn thê của anh."
Giọng anh rất tự nhiên, giống như đó là lẽ hiển nhiên:
"Chăm sóc em là trách nhiệm của anh."
"Chỉ là trách nhiệm thôi sao?"
Rõ ràng là lời tình tứ, nhưng không hiểu sao cậu lại muốn... làm nũng một chút.
"Tất nhiên là không chỉ vậy."
Anh khẽ cười,
"Quan trọng là... anh muốn chăm sóc em. Làm những chuyện này cho em, anh thấy rất vui."
"...Ừm."
Hai tiếng sau, Lâm Cảnh Hàng quấn khăn lông quanh người, bọc kín Thẩm Tu Yến trong chăn lông, bế cậu ra khỏi suối nước nóng, đặt lên giường trong phòng.
Sau khi ở trong chăn ấm một lúc, Thẩm Tu Yến thay áo sơ mi rồi xuống giường, đi tới cửa sổ, mở cửa nhìn tuyết bên ngoài.
Tuyết rơi dày như những viên đường nhỏ, không lớn như hoa tuyết lông ngỗng, nhưng cũng không nhỏ như những hạt kim châm.
Cậu vươn tay vào ngoài bệ cửa, bốc một nắm tuyết vào lòng bàn tay, bắt đầu vê vê nặn tuyết.
Vừa nặn, cậu vừa nhìn sang Lâm Cảnh Hàng, rồi bỗng nổi hứng, dựa theo dáng anh mà nặn một "tiểu Cảnh Hàng".
Lâm Cảnh Hàng thấy cậu chơi vui quá, liền bước tới cùng nặn với cậu.
"Sao anh nặn đẹp thế?"
Thẩm Tu Yến nghiêng đầu nhìn người tuyết trong tay anh. Đầu tròn, thân cũng trơn nhẵn, hình quả trứng rất cân đối. Còn người tuyết trong tay cậu thì... xiêu vẹo nghiêng ngả.
"Muốn biết không?"
Anh cười khẽ.
"Muốn."
Cậu lập tức gật mạnh.
"Anh dạy em."
Lâm Cảnh Hàng nắm lấy tay cậu:
"Vê như thế này này, quả cầu tuyết sẽ tròn hơn..."
Bàn tay anh rất ấm, phủ lên mu bàn tay cậu, các khớp xương thon dài của anh kề sát ngón tay cậu, cảm giác da chạm da khiến lòng cậu hơi tê dại, không nhịn được nghiêm túc làm theo.
Hai người nặn xong hai người tuyết nhỏ, đúng lúc nhân viên phục vụ mang bữa tối tới. Cô đặt phần ăn lên bàn, liếc qua một đôi đang ngồi nặn người tuyết bên cửa sổ, trong lòng đột nhiên mềm xuống, đi ra ngoài mà còn lưu luyến quay đầu lại.
Phòng thì cho thuê rất nhiều: chỗ thì người ta lướt mạng, chỗ thì ngủ, chỗ thì chỉ xem TV cho qua thời gian. Chỉ có phòng này là tràn đầy không khí ấm áp, ồn ào mà dịu dàng như vậy.
Thẩm Tu Yến thấy trong suất ăn có củ cải tỉa hoa, bèn chạy lại gắp ra một miếng, bẻ làm đôi cắm lên mũi hai người tuyết. Sau đó đặt hai người tuyết sát lại, cho hai "cánh tay" chạm nhau:
"Được rồi, cứ vậy đi."
Lâm Cảnh Hàng đóng cửa sổ lại, cùng cậu quay vào bàn ăn. Hai người ngồi đối diện ăn cơm, trong khi bên cửa kính, hai người tuyết nhỏ xíu đứng sánh vai, phía sau là tuyết rơi bay bay. Rõ ràng tuyết là lạnh, vậy mà chỉ nhìn vào đó đã thấy như được sưởi ấm.
Đúng lúc ấy, di động Thẩm Tu Yến rung lên.
Cậu lấy ra xem, là số của người đại diện – Mạnh Đằng.
Từ lúc qua công ty mới, vào đoàn phim đến giờ, người trực tiếp chăm sóc cậu chủ yếu là Tiểu Tạ, Mạnh Đằng hiếm khi gọi điện cho cậu. Không biết hôm nay vì sao lại gọi tới.
Thẩm Tu Yến thấy lạ, bắt máy:
"Có chuyện gì vậy, Đằng ca?"
"Sao, còn không biết à?"
Đầu dây bên kia, Mạnh Đằng ho khan một tiếng,
"Tự mình mở Tinh Bác lên xem đi, người ta đang đồn ầm hết rồi."
Thẩm Tu Yến mở trí não lên, vào Tinh Bác, liền thấy mới đó mà "hắc liêu" đã lên một bậc.
《 Thẩm Tu Yến chơi ngôi sao lớn tại phim trường? Tân nhân địa vị chưa cao đã bày tính khí. 》
《 Nghi ngờ có chỗ dựa phía sau, tân nhân đối xử lạnh nhạt với trợ lý nhỏ, ánh mắt trừng người đáng sợ 》
《 Vừa mở miệng đã động tay? Hậu trường khó lường của tân nhân 》
Những bài bôi đen kiểu này, ảnh đính kèm toàn là ảnh cắt đầu cắt đuôi — chẳng hạn hôm đó Tiểu Tạ bị bắt nạt, cậu đứng ra vì cậu ta mà cảnh cáo Nhuế Nhan, bây giờ bị cắt thành mấy tấm riêng lẻ, đổi góc chụp, chú thích lại thành "thái độ tệ, chơi ngôi sao".
Thẩm Tu Yến nhìn lướt qua mấy cái tít, trong lòng còn chưa kịp nổi sóng, theo bản năng đã nhìn sang Lâm Cảnh Hàng. Quả nhiên, mặt anh đã đen lại, định gọi điện cho cấp dưới xử lý.
Cậu vội vươn tay chặn anh:
"Khoan đã. Em muốn xem thử hắn có thể hắc em đến mức nào."
Mạnh Đằng bên kia hỏi:
"Thấy rồi chứ?"
"Dạ rồi, Đằng ca."
Thẩm Tu Yến đáp.
"Vậy mở livestream giải thích đi."
Mạnh Đằng nói,
"Em tự lên nói chuyện với fan, hiệu quả sẽ tốt hơn là để công ty ra thông cáo."
"Vâng, được."
Thẩm Tu Yến đồng ý rất sảng khoái,
"Em hiểu rồi Đằng ca."
"Vậy chuẩn bị đi, anh sẽ dùng tài khoản công ty đăng thông báo trước cho em một bài."
"Dạ, cảm ơn Đằng ca."
Cậu mỉm cười, cúp máy.
Thẩm Tu Yến đã quyết không để anh quản, nên Lâm Cảnh Hàng cũng tạm thời không ra tay.
Thấy anh vẫn còn bực, cậu gắp một miếng cá kho dưa chua, đưa đến bên miệng anh, rồi ngồi sát lại, vừa bóp vai vừa nói:
"Đừng giận mà, lão công~ tới giúp em quay livestream nha?"
Thấy anh vẫn im lặng, cậu lại ghé sát, cọ cọ:
"Anh quay livestream cho em, tối nay em... sưởi ấm giường cho anh?"
Lâm Cảnh Hàng ôm cậu lên đùi, hít sâu một hơi:
"Chưa đủ."
"Vậy..."
Thẩm Tu Yến ôm cổ anh, nghiêm túc suy nghĩ,
"Em hát ru anh ngủ?"
Lúc này anh mới cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi cậu:
"Tạm chấp nhận."
"Hì hì."
Cậu nhanh chóng hôn đáp lại một cái,
"Lão công là nhất!"
Thực ra đừng nhìn ngoài mặt anh vẫn giữ bộ dạng lạnh lùng, chứ trong lòng đã mềm như kẹo rồi. Bởi vì Thẩm Tu Yến rất ít khi gọi anh là "lão công", hôm nay một hơi gọi vài lần, bảo sao anh không vui cho được.
Về phần ai đang đứng sau lưng bôi đen Thẩm Tu Yến, thông minh như anh đương nhiên đã đoán được. Nếu bảo bối của anh muốn tự mình xử lý trước, vậy anh sẽ cho tên kia sống thêm mấy ngày. Sớm muộn gì, hắn cũng sẽ phải trả giá cho việc dám đụng vào người của anh.
Lăng Tử Minh trước đây từng cố thân cận với anh, nhưng trong mắt anh, hắn chẳng qua là một người qua đường chẳng có gì đặc biệt. Bây giờ lại dám nhằm vào Thẩm Tu Yến, ngoài chán ghét ra, anh chỉ còn chán ghét hơn.
Kỹ thuật phát sóng trực tiếp ẩm thực thực tế ảo của Thẩm thị đã bước đầu hoàn thiện, giờ đang được thả cho một số streamer thử nghiệm trên các nền tảng lớn, tài khoản của Thẩm Tu Yến dĩ nhiên cũng nằm trong nhóm thử nghiệm đó.
Cậu đặt mua nguyên liệu làm bánh ngọt và một chiếc lò nướng trong không gian mạng, đăng nhập vào tài khoản livestream, đưa máy quay cho Lâm Cảnh Hàng, điều chỉnh chế độ ghi hình thực tế ảo rồi bắt đầu mở máy.
Vừa lên sóng, lượng người xem đã tăng vọt.
Do tài khoản chính thức của Quang Ngu đã thông báo trước đó, nên rất nhiều người đã vào "nằm vùng" từ lâu.
Fan chân chính, fan mới, người hóng hớt, hắc tử... đủ loại.
Ai đeo thiết bị VR lên cũng có thể thấy một "Thẩm Tu Yến chân thật" đang đứng trước mặt mình.
"Á á á Thẩm Tu Yến!!!"
"Nam thần!!"
"Yến ca cao quá trời!"
"Các người hét cái gì vậy? Chẳng qua chỉ là một tân nhân có bối cảnh, chơi ngôi sao thôi, đáng để các người l**m vậy sao?"
Hắc tử cũng lập tức nhảy ra.
Nhưng mấy câu đó rất nhanh bị tiếng hò hét và spam tim của fan nhấn chìm.
Thẩm Tu Yến mặc sơ mi đỏ, quần đen, mái tóc đen vừa chải gọn qua, rẽ ngôi giữa, trông vừa sạch sẽ vừa điển trai.
Cậu bước tới chỗ cửa sổ có hai người tuyết nhỏ đặt trên bệ, mở cửa sổ, nghiêng người để khán giả thấy tuyết bên ngoài:
"Mọi người thấy được không? Bây giờ tôi đang ở Bạc Tuyết trấn."
"Wow! Sao nam thần lại ở đó?"
"Chắc là quay phim chứ gì, lần trước còn ở Đại An Sơn mà?"
"Nam thần nhớ giữ ấm nha!"
"Đúng đó, nghe nói bên đó lạnh lắm..."
"Nam thần, mặc thêm áo vào!"
Thẩm Tu Yến chớp mắt, mở luôn chế độ cảm ứng nhiệt độ, lập tức, một luồng gió lạnh trong không gian ảo ùa thẳng vào phòng livestream.
"Á á á, nam thần tắt đi!"
"Tắt cảm ứng nhiệt độ mau!"
"Đóng cửa sổ lại!"
"Đừng đóng! Bên ngoài đẹp vậy mà, đừng đóng cửa sổ!"
"Ta muốn cảm nhận cái lạnh giống nam thần, đừng tắt cảm ứng!"
Fan vì việc... rốt cuộc nên đóng cửa sổ hay tắt cảm ứng mà cãi nhau ầm ầm.
Thẩm Tu Yến bật cười, cười xong, phòng live lại bùng nổ thêm một đợt thét chói tai.
"Không phải anh lên để giải thích sao? Nói mau!"
Có người nhắc.
"Đúng đó, chúng tôi muốn nghe anh nói mấy tấm ảnh kia là chuyện gì."
Hắc tử lạnh giọng chen vào, trong lòng đã chuẩn bị sẵn cả một đống từ ngữ, bất kể Thẩm Tu Yến nói gì cũng định xoay được thành "chột dạ".
"Mau nói đi!"
"Đúng, nói đi!"
"Nam thần nói gì bọn em cũng tin!"
...
Khóe môi Thẩm Tu Yến khẽ nhếch. Cậu đi đến chiếc bàn nhỏ trong khu bếp, nhìn thoáng qua Lâm Cảnh Hàng đang cố gắng tìm góc quay đẹp nhất cho mình, đưa anh một ánh nhìn an tâm, rồi quay về phía khán giả, mỉm cười:
"Vậy chúng ta bắt đầu làm bánh ngọt trước nhé."
"Cái... gì???"
"Ủa là sao?"
"Nói là lên làm sáng tỏ mà?"
Thẩm Tu Yến mỉm cười, từ tốn nói:
"Hôm nay tôi sẽ làm cho mọi người một món gọi là 'bánh quy Tuyết Sương'."
"Á á á, nam thần cười đẹp quá!"
"Tôi cảm giác ảnh đang nhìn bạn gái mình đó..."
"Không, là nhìn tôi! Tôi mới là bạn gái ảnh!"
"Cảm giác như đang yêu mất thôi..."
"Người ôn nhu như vậy, sao có thể chơi ngôi sao được chứ? Tôi thật sự không tin..."
"Đúng đó, nụ cười này dịu quá trời, tôi iu!"
"Nhưng... bánh quy Tuyết Sương là cái gì? Ăn được không đó?"
"Lần trước nam thần làm bánh kem cũng ra gì đấy, có thể chờ mong một chút..."
"Đừng có ảo tưởng, lần đó là edit kỹ rồi, các cô còn thật sự tưởng minh tinh làm được bánh à?"
"Còn cái tên Tuyết Sương nghe đã thấy 'chiêu trò' rồi, chưa từng nghe bao giờ."
"Ừm... nói thật thì chắc khó ăn lắm, dù sao tôi không kỳ vọng cao."
"Nghe nói phát sóng trực tiếp thực tế ảo có ngũ cảm nha, trong lát nữa có thể mô phỏng mùi vị, đến lúc đó thử xem là biết liền."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









