Trên bàn ăn.

Bách Thư vẫy tay với người hầu:

"Đem mấy hộp châu báu ta chuẩn bị cho Tiểu Yến mang ra đây nào."

Ngay sau đó, từng chiếc hộp tinh xảo được đặt ngay ngắn trước mặt Thẩm Tu Yến.
Nắp hộp mở ra, bên trong là:

Vòng ngọc khắc hoa nạm vàng,

Ngọc phỉ thúy băng chủng trong veo,

Dây chuyền đính hồng ngọc thiên nhiên...

Thứ nào thứ nấy đều lấp lánh, khí chất quý tộc bức người.

Thẩm Tu Yến bị dọa đến hoảng hồn:

"Bách, Bách thúc thúc, con... con không cần nhiều đồ như vậy đâu ạ..."

"À, là không thích mấy thứ này sao?" – Bách Thư nghiêng đầu suy nghĩ. – "Vậy đổi sang mấy thứ con trai thích nhé."

Y lại vỗ tay một cái.
Người hầu lập tức bưng lên:

Mẫu trí não đời mới vừa ra mắt,

Vòng tay thể thao nano đời mới,

Môt số thiết bị hỗ trợ vận động nhỏ gọn nhưng công nghệ cực cao...

"Bách thúc thúc..." – Thẩm Tu Yến càng thêm bối rối, không biết phải làm sao cho phải.

"Cầm đi." – Lâm Cảnh Hàng ngồi cạnh nhẹ nhàng nói nhỏ bên tai cậu.

"Ưm..." – Thẩm Tu Yến biết nếu từ chối thêm nữa thì lại hóa ra thành khách sáo xa cách, chỉ có thể ngoan ngoãn nhận. – "Vậy... con cảm ơn Bách thúc thúc ạ!"

"Gọi gì mà Bách thúc thúc." – Ánh mắt Bách Thư cưng chiều, sắp sửa buột miệng sửa xưng hô.

"Còn phải gọi là..."

"Khụ, nó còn chưa về Lâm gia, em đừng vội." – Lâm Thắng Chi thấp giọng nhắc.

Theo tập tục ở Nhạc Lan tinh, sau khi đính hôn, bên phía "vợ" sẽ phải sang nhà "chồng" bái kiến trưởng bối, coi như chính thức "vào cửa".
Lâm Thắng Chi là đang nhắc vợ... để dành cái gọi là "phí sửa miệng" cho lần gặp sau.

"À, đúng đúng." – Bách Thư lập tức hiểu ra, bật cười. – "Em đó, nhìn thấy Tiểu Yến đáng yêu quá nên quên cả lễ nghi rồi."

"Bách tiên sinh, thật sự không cần cho Tu Yến nhiều đồ vậy đâu." – Lục Lâm Dung mở miệng. – "Thằng bé cũng không dùng hết, phí lắm."

"Lãng phí chỗ nào, ta còn thấy là cho chưa đủ ấy chứ." – Bách Thư nhìn Thẩm Tu Yến mà cười đến hiền hòa.

"Được rồi, được rồi, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện." – Ba của Tu Yến, Thẩm Thiệu Quân, mở lời. – "Mời hai vị nếm thử tay nghề đầu bếp nhà chúng tôi. Đầu bếp này chúng tôi mời về cũng lâu năm rồi, tay nghề không tệ đâu."

"Được, vậy phải ăn thật nhiều mới được." – Bách Thư cười.

Mọi người lần lượt động đũa.
Một đĩa tôm hấp dầu được bưng lên, hương thơm lập tức lan khắp bàn.

Lâm Cảnh Hàng tự nhiên bóc vài con tôm, bóc sạch vỏ, bỏ đầu, rồi nhẹ nhàng gắp hết sang bát của Thẩm Tu Yến.

"Không cần lúc nào cũng bóc cho ta, ngươi cũng ăn đi chứ..." – Tu Yến nhỏ giọng nói.

"Ừ." – Lâm Cảnh Hàng đáp, động tác vẫn bình thản, ánh mắt dịu dàng.

Lục Lâm Dung nhìn cảnh ấy mới thật sự yên tâm.

Tuy mấy lần nói chuyện với vợ chồng Lâm gia qua liên lạc video đã đủ để ông biết bên kia là những người thông tình đạt lý, nhưng... liên hôn dù sao cũng là liên hôn.
Làm sao ông không lo cho đứa con út mình nâng niu như trân bảo trong lòng bàn tay được.

Bây giờ nhìn hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau, tự nhiên, thân thiết, không hề gượng gạo, trong lòng ông mới thở phào.

Ăn cơm xong, Thẩm Tu Yến đưa Lâm Cảnh Hàng lên phòng mình trên lầu.
Dưới lầu, Lục Lâm Dung cùng Bách Thư ngồi lại phòng khách nói chuyện.

"Bách tiên sinh..." – Lục Lâm Dung lễ phép mở lời.

"Ôi, Lâm Dung à, chúng ta tuổi tác cũng tương đương nhau, cứ gọi ta là Bách Thư là được rồi." – Y cười.

Tuổi của Lục Lâm Dung chỉ hơn bốn mươi một chút, Bách Thư cũng gần tương đương.
Thời đại tinh tế, tuổi thọ con người dài hơn, lại chăm sóc tốt, hai người trông đều giống như chưa tới ba mươi, phong độ ngời ngời, hoàn toàn không thua gì đám thanh niên.

"Vậy... được." – Lục Lâm Dung gật đầu, cảm giác mình và người này cực dễ trò chuyện, giống như vừa ngồi đã tìm được bạn tâm giao.

Trên TV đang chiếu một chương trình tổng nghệ nuôi con.

"Lâm Dung, cậu cũng thích xem cái này?" – Bách Thư chỉ vào màn hình.

"Ừ, mấy chương trình minh tinh dẫn con đi tham gia ấy, xem khá náo nhiệt, đáng yêu nữa."

"Nghe nói sau này Tu Yến cũng muốn vào giới giải trí, nếu hai đứa có con, đến lúc đó bồng con lên chương trình kiểu này, nhất định sẽ hot lắm." – Bách Thư nói cười.

"Tu Yến còn nhỏ mà..." – Lục Lâm Dung nói là nói vậy, nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh được bế cháu ngoại, trong lòng đã thấy mềm hẳn.

"Phải, không vội, không vội." – Bách Thư cũng nhìn TV, giọng nhẹ nhàng. – "Tu Yến còn trẻ, sự nghiệp cũng mới bắt đầu. Chúng ta không cần thúc giục, bọn trẻ sẽ có kế hoạch riêng."

Hai người nói chuyện mỗi lúc một hợp, nói từ show thực tế, nói sang diễn viên, rồi tới mấy đề tài trong giới nghệ thuật, lại vòng lại chuyện gia đình con cái...
Không bao lâu đã cảm giác chỉ hận gặp nhau quá muộn, ai ngờ ở cái tuổi này còn tìm được một người nói chuyện hợp đến vậy.

Trên lầu hai.

Trong phòng Thẩm Tu Yến, vì biết hôm nay Lâm Cảnh Hàng sẽ vào, cậu đã lén dọn dẹp không dưới ba lần, nhưng vẫn lo chỗ này chỗ kia chưa ổn.

Phòng lấy tông màu xanh lam nhạt, sạch sẽ sáng sủa.
Rèm cửa kéo hờ, bên ngoài là cây mộc phù dung đang nở rộ, hương thơm nhàn nhạt theo gió lùa vào phòng, làm cả không gian mang theo hương thu dịu nhẹ.

"Ngồi đi." – Thẩm Tu Yến vỗ vỗ mép giường cạnh mình, hơi ngượng.

Lâm Cảnh Hàng ngồi xuống bên cạnh, rất tự nhiên ôm lấy eo cậu bằng một tay, tay còn lại nhẹ nhàng nâng cằm, khẽ vuốt má cậu.

Tim Thẩm Tu Yến lại như bị điện giật, đầu óc tạm thời... ngắn mạch.
Cậu chỉ có thể ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn vào mắt anh.

"Tu Yến, từ hôm nay trở đi, ngươi là vị hôn thê của ta."

"Ừm..." – Thẩm Tu Yến khẽ gật đầu.

"Ta sẽ đối xử với ngươi thật tốt." – Giọng Lâm Cảnh Hàng trầm thấp, vô cùng nghiêm túc.

"Được, ta tin ngươi." – Thẩm Tu Yến cười nhẹ.

Trong lòng cậu khẽ nghĩ:
Nếu trên đời này đến cả ngươi cũng không tốt với ta... vậy chắc chẳng còn ai có thể tốt hơn nữa.

Ánh mắt Lâm Cảnh Hàng di chuyển, nhìn sang góc phòng, nơi có một con gấu bông lớn đang ngồi im.

"Còn con đó là gì?" – Anh hỏi.

"Không... không có gì..." – Thẩm Tu Yến cứng mặt.

"Ngươi ngủ sẽ ôm nó?" – Lâm Cảnh Hàng nhướng mày.

"Đôi lúc thôi... thỉnh thoảng..." – Thẩm Tu Yến lắp bắp.
Rõ ràng đã dặn quản gia cất nó đi rồi mà, sao lại bị bỏ quên thế này! "Sau này." – Lâm Cảnh Hàng nghiêm túc. – "Ngươi có thể ôm ta."

"Lâm Cảnh Hàng!" – Mặt Thẩm Tu Yến đỏ ửng, giơ tay vỗ anh một cái.

Lâm Cảnh Hàng liền nắm lấy cổ tay cậu, không né tránh, giọng vẫn rất bình thản:

"Ta nói thật. Hôm đó ngươi ngủ... không yên chút nào."

Thẩm Tu Yến quay mặt đi:
"Ừ..."

"Ngày mai, ba và mỗ phụ ta sẽ về chủ thành trước, ta cũng phải quay lại chỗ thuê gần trường." – Lâm Cảnh Hàng nói tới chuyện chính. – "Ngày kia ta sẽ đến đón ngươi. Chúng ta cùng về Lâm gia ở chủ tinh, ăn với bọn họ một bữa cơm, rồi đi gặp ông nội ta."

"Được..." – Nghe đến "ông nội", trong lòng Thẩm Tu Yến bỗng chốc căng thẳng.

Hiện tại người nắm thực quyền trong Lâm gia vẫn là ông nội của Lâm Cảnh Hàng – Lâm Thịnh Hào.

Lâm Thịnh Hào có ba người con trai, trong đó con thứ ba chính là ba của Lâm Cảnh Hàng – Lâm Thắng Chi.
Còn Lâm Cảnh Hàng, là con trai duy nhất của Lâm Thắng Chi và Bách Thư.

Nghe đồn Lâm Thịnh Hào là một lão gia tử cực kỳ nghiêm khắc, khí thế mười phần, Thẩm Tu Yến nghe xong chỉ cảm thấy... càng nghĩ càng lo.

"Không sao, có ta ở đây." – Như nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng cậu, Lâm Cảnh Hàng xiết nhẹ lấy tay cậu trấn an.

"Ừm." – Ánh mắt Thẩm Tu Yến nhu hòa xuống.

Sớm muộn gì cũng phải gặp, nếu đã quyết tâm gả cho Lâm Cảnh Hàng, cậu phải chuẩn bị tâm lý để đối mặt với tất cả mối quan hệ thân thuộc của anh.

Buổi tối, Thẩm gia không sắp xếp hai người ngủ cùng phòng, dẫu sao mới chỉ là đính hôn.
Lâm Cảnh Hàng được chuẩn bị một phòng khách riêng, sạch sẽ, trang trọng.

Đêm cuối cùng trước khi lên chủ thành.

Lục Lâm Dung ôm theo miêu Đường Cầu đến gõ cửa phòng Thẩm Tu Yến.

Vừa mở cửa, Đường Cầu liền nhẹ nhàng nhảy phụp vào lòng cậu, uốn người dụi dụi.

"Mỗ phụ." – Tu Yến ôm mèo, nghiêng người để Lục Lâm Dung ngồi xuống mép giường.

Lục Lâm Dung ngồi cạnh con, đưa tay vuốt tóc cậu.
Nhìn đứa con út đã lớn đến chừng này, trong mắt ông toàn là luyến tiếc:

"Lúc mang thai con, cả nhà đều chờ mong con ra đời."

"Ba con không cho ta động việc nặng nào.
Đến tháng thứ tám, thứ chín thì gần như ngày nào ta cũng nằm nghỉ, Tu Dịch vẫn thường chạy tới mép giường, bò lên, hỏi ta:
'Bao giờ em trai sinh ra, con muốn bế em.'"

Lục Lâm Dung ôm chặt lấy Thẩm Tu Yến, cuối cùng nhịn không được, nước mắt rơi xuống:

"Tiểu Yến, mỗ phụ... luyến tiếc gả con đi quá."

"Mỗ phụ, dù con có gả đi, con vẫn sẽ thường xuyên về nhà." – Thẩm Tu Yến cũng ôm chặt lấy ông, nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an. – "Con gả cho người ta, nhưng vẫn là con trai của mỗ phụ. Hơn nữa bây giờ mới là đính hôn, còn lâu nữa mới kết hôn. Con sẽ tranh thủ ở nhà với mỗ phụ nhiều hơn."

"Được, được..." – Lục Lâm Dung nói mà giọng hơi nghẹn.

Lúc này đây, Thẩm Tu Yến mới thật sự cảm nhận sâu s*c t*nh thương Lục Lâm Dung dành cho mình.
Cậu lặng lẽ tựa đầu vào vai mỗ phụ, trong lòng cũng ngập tràn chua xót.

Nửa giờ sau, hai người mới ổn định tâm tình.

Lục Lâm Dung nghiêm túc dặn:

"Lâm gia là một gia tộc rất điệu thấp. Người ta vẫn nói: 'Giàu không khoe của, quý không phô trương.'"

"Con đừng lấy thân phận vị hôn thê của Lâm gia tam thiếu ra ngoài mà rêu rao khắp nơi. Lâm gia tuy mạnh, nhưng kẻ ghen ghét cũng nhiều. Cây càng cao thì gió càng lớn."

"Con biết mà, mỗ phụ." – Thẩm Tu Yến gật đầu. – "Cây cao đón gió. Hiện tại con chỉ muốn dựa vào thực lực của mình. Thân phận kia... con càng điệu thấp càng tốt."

"Con phải nhớ." – Lục Lâm Dung nhìn thẳng vào mắt con. – "Điệu thấp, có thể khiến người ta coi thường con, nhưng những kẻ coi thường đó... rất dễ đối phó."

"Nhưng nếu con khoe khoang quá, lộ quá nhiều, thứ con kéo tới... có thể là kẻ thù mà mình không chống nổi."

"Vâng." – Thẩm Tu Yến nghiêm túc gật đầu.

Cùng lúc đó, một tin tức giải trí bất ngờ suýt nữa khuynh đảo toàn mạng:

"Sốc! Sự thật phía sau màn mười chín hào môn quý tộc cùng lúc cầu hôn là gì?"

Chiếc tiêu đề đủ để mọi người điên cuồng bấm vào.
Nhưng chưa kịp có bao nhiêu lượt xem, tin tức này đã bị gỡ xuống trong chớp mắt, xóa sạch khỏi mọi nền tảng, tựa như chưa từng tồn tại.

Mười chín hào môn cùng ra tay đè tin, hiệu suất... khỏi phải bàn.

Lâm gia làm vậy là để bảo vệ vị hôn thê bé nhỏ của nhà mình.
Mười tám nhà còn lại thì... đương nhiên chẳng ai muốn mình trở thành trò cười để thiên hạ nhấm nháp sau bữa ăn.

Thế là, toàn bộ video, hình ảnh liên quan đến trận "cầu hôn hoành tráng nhất năm" bị nén xuống đáy kho dữ liệu, đóng băng.

Tòa soạn Hoàn Tinh Tin Tức Xã.

Một phóng viên trẻ nhìn tổng biên tập nhà mình đầy nuối tiếc:

"Tổng biên, video cầu hôn hôm nay chúng ta quay là bản đẹp nhất, mà sao lại không cho phát chứ, tiếc thật sự luôn..."

"Mười chín hào môn cùng gây áp lực, trên đó ra lệnh cắt, thì đành phải cắt thôi." – Tổng biên bất đắc dĩ.

"Vậy chẳng phải công sức em chen lấn cả buổi, quay từng góc cảnh, đều thành công cốc sao..." – Phóng viên mặt ỉu xìu.

"Sao lại vô ích?" – Tổng biên vỗ vai cậu ta. – "Để đó."

"Không chừng sau này, đến một ngày nào đó, khi cả hai bên đều không còn muốn giấu nữa..."

"Đoạn video này sẽ trở thành đại tin tức oanh tạc tinh hệ."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện