12.
Ngày hôm sau, chuyện ta và Thẩm Hoài Đình hòa ly đã lan truyền khắp Thịnh Kinh.
Những người hầu của Mạnh phủ có lẽ là vô cùng oán giận Thẩm Hoài Đình, chưa đến một ngày đã thu dọn xong hết đồ đạc của ta, đưa về Mạnh phủ.
Bạn tốt của ta Triệu Như Ngọc, con gái của Triệu thái y, một hôm tìm đến phủ ta uống trà, thấy ta khí sắc không tồi nên nàng cũng yên tâm.
Nàng cười cười nói nói kể cho ta nghe những chuyện vặt vãnh xảy ra gần đây trong kinh thành.
“Chắc là ngươi còn chưa biết nhỉ, con của Cố Nguyệt Như không còn nữa rồi. Tam hoàng t.ử nói là nàng ta không cẩn thận bị ngã, nhưng ta đã tới xem, sắc mặt nàng ta tái xanh, giống như là uống t.h.u.ố.c phá t.h.a.i nên bị sinh non.”
Ta khẽ mỉm cười, không hề kinh ngạc: “Tam hoàng t.ử vẫn còn nghi ngờ quan hệ giữa Cố Nguyệt Như và Thẩm Hoài Đình.”
Triệu Như Ngọc gật đầu, trong lời nói còn mang theo vài phần cười trên nỗi đau của người khác: “Đúng vậy, mặc dù Thẩm Hoài Đình thề thốt đủ điều rằng quan hệ của hắn và Cố Nguyệt Như là trong sạch, nhưng Tam hoàng t.ử một chữ cũng không tin.”
“Mới đây hai người bọn họ lúc thượng triều còn không nói không rằng lao vào đ.á.n.h nhau, cực kỳ náo nhiệt.”
“Ngươi cũng coi như là đã thoát khỏi bể khổ, ta kính ngươi một ly.”
Nói xong, nàng nâng ly cụng với ta một cái.
Nhưng khi thấy ta đã vô thức uống không ít rượu, trên khuôn mặt trắng nõn hiện lên vài vệt ửng hồng, trong mắt thậm chí còn đang ngấn lệ, nàng lập tức phá lên cười, đưa tay ấn ấn vào trán ta.
Ta không biết mình đã uống bao nhiêu, trong lúc ngà ngà say, dường như vẫn nghe thấy giọng nói trong trẻo của Triệu Như Ngọc: “Mấy ngày nữa Thái t.ử Tương Quốc sẽ tới, nghe nói hắn muốn lấy một nữ t.ử Thịnh Kinh, cũng không biết ai mà xui xẻo như vậy. Tương quốc còn không bằng Tây Bắc nữa, Tây Bắc vốn đã hoang vắng rồi—”
Tây Bắc?
Ta bĩu môi, nhẹ giọng phản bác một câu: “Tây Bắc không hoang vắng đâu.”
Nơi đó có núi, có nước, có hoa, có cỏ.
Còn có cả người mà ta yêu.
13.
Hôm sau tỉnh dậy, Thái t.ử Tương Quốc đã tiến cung cầu hôn nữ t.ử Thịnh Kinh, chuyện hai nước liên hôn cũng truyền khắp kinh thành, người người đều biết.
Nhưng chuyện này chẳng liên quan gì đến ta.
Dù sao thì Thái t.ử của một nước đâu thể cưới một người đã gả hai lần.
Nhưng tiệc chào mừng thì ta vẫn phải đến dự.
Bữa tiệc còn chưa bắt đầu, mẹ ta đã bị gọi đi, ta đứng trong vườn hoa, ngắm nhìn hoa đào sau tuyết.
Lại đột nhiên nhìn thấy Thẩm Hoài Đình đi về phía mình.
Ta xoay người rời đi, nhưng lại bị hắn nắm lấy cổ tay.
“Mạnh Toại Triêu, nàng vẫn còn một thứ chưa mang đi.”
Đó là một chiếc hộp làm bằng gỗ lim.
Ta mở ra, bên trong là ba chiếc trâm cài.
Ba chiếc trâm cài ngọc lan.
Ngoại trừ cánh hoa có chút khác nhau, những chi tiết khác đều giống y hệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Toàn bộ đều là quà sinh nhật mỗi năm Thẩm Hoài Đình tặng ta.
Hắn chưa bao giờ nhớ chuyện gì về ta, quà sinh nhật mỗi năm hắn tặng cho ta cũng đều là do mẹ hắn muốn ta có mặt mũi với người ngoài nên nhắc nhở hắn tặng, khi đó hắn mới tùy tiện lựa một món đồ trong kho ra tặng cho ta.
Ta nhẹ giọng đáp: “Cái này là ngươi tặng cho ta, nếu như đã hòa ly rồi thì ta cũng trả lại cho ngươi.”
Vẻ mặt Thẩm Hoài Đình cứng đờ, đột nhiên tức giận nói: “Đồ đã tặng đi ta sẽ không nhận lại, nàng không cần thì ta sẽ ném đi.”
Nói xong, hắn lập tức bày ra dáng vẻ muốn ném xuống ao.
Ta không ngăn lại.
“Vậy thì ném đi, dù sao ngươi cũng không hiếm lạ thứ này.”
Ánh mắt Thẩm Hoài Đình dán c.h.ặ.t vào ta, giọng nói khàn khàn mang theo chút khó chịu: “Mạnh Toại Triêu, nàng thực sự không có chút tình cảm nào với ta sao?”
Ta ngước lên nhìn hắn, lắc lắc đầu: “Không có.”
“Một chút cũng không.”
Vốn đã không có duyên với nhau.
Cần gì phải nể mặt lưu tình.
14
Nhưng thực ra, ta đã lừa Thẩm Hoài Đình.
Ta đã từng, có một chút tình cảm với hắn.
Lần đầu tiên đến Thịnh Kinh bái kiến Hoàng hậu, ta đã bị lạc đường trong hậu cung, ta càng đi càng sâu, lạc tới lãnh cung hoang vắng không một bóng người.
Vừa âm u vừa đáng sợ.
Trong lòng ta có chút sợ hãi, vội vàng rảo bước muốn rời khỏi thật nhanh, nhưng đột nhiên lại bị trẹo chân ngã vào trong một hang đá.
Sắc trời đã khuya, tiết trời ngày càng lạnh lẽo.
Ta vốn cho rằng mình sẽ c hết cóng ở đây.
Nhưng Thẩm Hoài Đình đã cứu ta.
Hắn khoác áo choàng cho ta, bế ta đi tới bên ngoài tẩm cung của Hoàng hậu rồi mới đặt ta xuống, để ta chậm rãi đi vào.
Hắn một câu cũng không nói, nhưng ta biết hắn lo rằng người khác sẽ đồn thổi những lời không hay, làm tổn hại đến danh dự của ta.
Ta rất biết ơn sự giúp đỡ của hắn.
Vậy nên khi biết mình được ban hôn, ta cũng đã từng đến cầu xin Hoàng hậu.
Chỉ là đã bị từ chối.
Hoàng quyền trên cao, thánh chỉ đã hạ, đâu ai dám phản kháng một lời.
Ta cũng không thể làm gì được.
Kết hôn đã nhiều năm, chuyện hoang đường hắn làm vô số kể, đối xử với ta cũng đều là gọi tới gọi lui, nhưng ta vẫn luôn không hờn không giận, chăm sóc cho hắn từng li từng tí.
Ta không chỉ coi hắn là thế thân của Hoa Thành Tiêu, mà còn là vì báo đáp lòng tốt của hắn.
Nhưng ba năm đã trôi qua, một chút cảm tình khi đó,cũng đã hao hết.
Trên bữa tiệc, ta vẫn mải đắm chìm trong tâm trạng buồn chán, mãi cho đến khi một tiếng hô vang lên ——
“Thái t.ử Tương Quốc đến.”
Ngày hôm sau, chuyện ta và Thẩm Hoài Đình hòa ly đã lan truyền khắp Thịnh Kinh.
Những người hầu của Mạnh phủ có lẽ là vô cùng oán giận Thẩm Hoài Đình, chưa đến một ngày đã thu dọn xong hết đồ đạc của ta, đưa về Mạnh phủ.
Bạn tốt của ta Triệu Như Ngọc, con gái của Triệu thái y, một hôm tìm đến phủ ta uống trà, thấy ta khí sắc không tồi nên nàng cũng yên tâm.
Nàng cười cười nói nói kể cho ta nghe những chuyện vặt vãnh xảy ra gần đây trong kinh thành.
“Chắc là ngươi còn chưa biết nhỉ, con của Cố Nguyệt Như không còn nữa rồi. Tam hoàng t.ử nói là nàng ta không cẩn thận bị ngã, nhưng ta đã tới xem, sắc mặt nàng ta tái xanh, giống như là uống t.h.u.ố.c phá t.h.a.i nên bị sinh non.”
Ta khẽ mỉm cười, không hề kinh ngạc: “Tam hoàng t.ử vẫn còn nghi ngờ quan hệ giữa Cố Nguyệt Như và Thẩm Hoài Đình.”
Triệu Như Ngọc gật đầu, trong lời nói còn mang theo vài phần cười trên nỗi đau của người khác: “Đúng vậy, mặc dù Thẩm Hoài Đình thề thốt đủ điều rằng quan hệ của hắn và Cố Nguyệt Như là trong sạch, nhưng Tam hoàng t.ử một chữ cũng không tin.”
“Mới đây hai người bọn họ lúc thượng triều còn không nói không rằng lao vào đ.á.n.h nhau, cực kỳ náo nhiệt.”
“Ngươi cũng coi như là đã thoát khỏi bể khổ, ta kính ngươi một ly.”
Nói xong, nàng nâng ly cụng với ta một cái.
Nhưng khi thấy ta đã vô thức uống không ít rượu, trên khuôn mặt trắng nõn hiện lên vài vệt ửng hồng, trong mắt thậm chí còn đang ngấn lệ, nàng lập tức phá lên cười, đưa tay ấn ấn vào trán ta.
Ta không biết mình đã uống bao nhiêu, trong lúc ngà ngà say, dường như vẫn nghe thấy giọng nói trong trẻo của Triệu Như Ngọc: “Mấy ngày nữa Thái t.ử Tương Quốc sẽ tới, nghe nói hắn muốn lấy một nữ t.ử Thịnh Kinh, cũng không biết ai mà xui xẻo như vậy. Tương quốc còn không bằng Tây Bắc nữa, Tây Bắc vốn đã hoang vắng rồi—”
Tây Bắc?
Ta bĩu môi, nhẹ giọng phản bác một câu: “Tây Bắc không hoang vắng đâu.”
Nơi đó có núi, có nước, có hoa, có cỏ.
Còn có cả người mà ta yêu.
13.
Hôm sau tỉnh dậy, Thái t.ử Tương Quốc đã tiến cung cầu hôn nữ t.ử Thịnh Kinh, chuyện hai nước liên hôn cũng truyền khắp kinh thành, người người đều biết.
Nhưng chuyện này chẳng liên quan gì đến ta.
Dù sao thì Thái t.ử của một nước đâu thể cưới một người đã gả hai lần.
Nhưng tiệc chào mừng thì ta vẫn phải đến dự.
Bữa tiệc còn chưa bắt đầu, mẹ ta đã bị gọi đi, ta đứng trong vườn hoa, ngắm nhìn hoa đào sau tuyết.
Lại đột nhiên nhìn thấy Thẩm Hoài Đình đi về phía mình.
Ta xoay người rời đi, nhưng lại bị hắn nắm lấy cổ tay.
“Mạnh Toại Triêu, nàng vẫn còn một thứ chưa mang đi.”
Đó là một chiếc hộp làm bằng gỗ lim.
Ta mở ra, bên trong là ba chiếc trâm cài.
Ba chiếc trâm cài ngọc lan.
Ngoại trừ cánh hoa có chút khác nhau, những chi tiết khác đều giống y hệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Toàn bộ đều là quà sinh nhật mỗi năm Thẩm Hoài Đình tặng ta.
Hắn chưa bao giờ nhớ chuyện gì về ta, quà sinh nhật mỗi năm hắn tặng cho ta cũng đều là do mẹ hắn muốn ta có mặt mũi với người ngoài nên nhắc nhở hắn tặng, khi đó hắn mới tùy tiện lựa một món đồ trong kho ra tặng cho ta.
Ta nhẹ giọng đáp: “Cái này là ngươi tặng cho ta, nếu như đã hòa ly rồi thì ta cũng trả lại cho ngươi.”
Vẻ mặt Thẩm Hoài Đình cứng đờ, đột nhiên tức giận nói: “Đồ đã tặng đi ta sẽ không nhận lại, nàng không cần thì ta sẽ ném đi.”
Nói xong, hắn lập tức bày ra dáng vẻ muốn ném xuống ao.
Ta không ngăn lại.
“Vậy thì ném đi, dù sao ngươi cũng không hiếm lạ thứ này.”
Ánh mắt Thẩm Hoài Đình dán c.h.ặ.t vào ta, giọng nói khàn khàn mang theo chút khó chịu: “Mạnh Toại Triêu, nàng thực sự không có chút tình cảm nào với ta sao?”
Ta ngước lên nhìn hắn, lắc lắc đầu: “Không có.”
“Một chút cũng không.”
Vốn đã không có duyên với nhau.
Cần gì phải nể mặt lưu tình.
14
Nhưng thực ra, ta đã lừa Thẩm Hoài Đình.
Ta đã từng, có một chút tình cảm với hắn.
Lần đầu tiên đến Thịnh Kinh bái kiến Hoàng hậu, ta đã bị lạc đường trong hậu cung, ta càng đi càng sâu, lạc tới lãnh cung hoang vắng không một bóng người.
Vừa âm u vừa đáng sợ.
Trong lòng ta có chút sợ hãi, vội vàng rảo bước muốn rời khỏi thật nhanh, nhưng đột nhiên lại bị trẹo chân ngã vào trong một hang đá.
Sắc trời đã khuya, tiết trời ngày càng lạnh lẽo.
Ta vốn cho rằng mình sẽ c hết cóng ở đây.
Nhưng Thẩm Hoài Đình đã cứu ta.
Hắn khoác áo choàng cho ta, bế ta đi tới bên ngoài tẩm cung của Hoàng hậu rồi mới đặt ta xuống, để ta chậm rãi đi vào.
Hắn một câu cũng không nói, nhưng ta biết hắn lo rằng người khác sẽ đồn thổi những lời không hay, làm tổn hại đến danh dự của ta.
Ta rất biết ơn sự giúp đỡ của hắn.
Vậy nên khi biết mình được ban hôn, ta cũng đã từng đến cầu xin Hoàng hậu.
Chỉ là đã bị từ chối.
Hoàng quyền trên cao, thánh chỉ đã hạ, đâu ai dám phản kháng một lời.
Ta cũng không thể làm gì được.
Kết hôn đã nhiều năm, chuyện hoang đường hắn làm vô số kể, đối xử với ta cũng đều là gọi tới gọi lui, nhưng ta vẫn luôn không hờn không giận, chăm sóc cho hắn từng li từng tí.
Ta không chỉ coi hắn là thế thân của Hoa Thành Tiêu, mà còn là vì báo đáp lòng tốt của hắn.
Nhưng ba năm đã trôi qua, một chút cảm tình khi đó,cũng đã hao hết.
Trên bữa tiệc, ta vẫn mải đắm chìm trong tâm trạng buồn chán, mãi cho đến khi một tiếng hô vang lên ——
“Thái t.ử Tương Quốc đến.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









