Ta nhìn đôi mắt to tròn đầy mong đợi của nàng, cuối cùng cũng không nỡ từ chối, liền một hơi uống cạn.

“Tỷ tỷ xinh đẹp, còn khát không? Muội rót thêm cho!”

“Minh nhi, đừng…”

Ta định gọi nàng lại, nhưng nhóc con chạy quá nhanh. 

Nghĩ bụng dù sao cũng uống rồi, uống thêm chút nữa chắc không sao, nên ta cũng không đuổi theo.

Không bao lâu sau, nàng lại cầm cốc đi về phía ta.

Sau đó… sau đó ta không nhớ rõ mình đã về cung bằng cách nào nữa.

“Ai cho nàng uống rượu, hử?”

Đêm đến, ánh đèn trong điện có phần mờ tối. 

Ta nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt, liền nhào tới:

“Hoàng thượng, thần thiếp đau đầu…”

Hoàng Phủ Diệp đưa tay sờ gò má nóng hổi của ta:

“Trẫm bế nàng đi ngủ một lát.”

“Không được…”

Ta vừa nghe liền cau mày đẩy y ra, thành thạo đóng sập cánh cửa phía sau, rồi kéo tay y đi vào trong.

Hoàng Phủ Diệp theo sau ta, khẽ cười:

“Không phải đau đầu sao?”

Nghe vậy, bước chân ta bỗng dừng lại. Bên cạnh là một giá sách cao. 

Ta xoay người, ép y lên đó, chợt nhớ ra điều gì, ngẩng đầu hôn nhẹ lên môi y một cái:

“Hoàng thượng, để chàng nếm thử xem, thần thiếp đã uống rượu gì.”

“Ồ?”

Ánh mắt y sâu lại, ý cười đậm đặc nơi đáy mắt, khẽ cúi đầu.

Khóe môi ta cong lên, tay vòng qua eo y, hôn sâu xuống.

“Hoàng thượng, đoán xem là rượu gì.”

“T.ử trúc nhưỡng?”

Hoàng Phủ Diệp nhướng mày nói, rồi cúi người bế ta lên, đặt lên giường.

Ta lắc đầu: “Không đúng.”

Ta cũng không biết y có cố ý hay không, nhưng hôm nay yến tiệc chỉ có một loại rượu đó thôi, rõ ràng chẳng khó đoán.

“Không đúng?”

Trong mắt Hoàng Phủ Diệp tràn đầy ý cười, giọng trầm thấp, một tay đỡ sau gáy ta, lại cúi xuống hôn tiếp.

Một lúc lâu sau, y nói ra một loại rượu ta nghe còn chưa từng nghe qua.

Ta có chút bực: “Hoàng thượng, chẳng lẽ chàng cố ý à?”

“Nàng đoán xem.”

“……”

Không cần đoán nữa, chắc chắn là cố ý.

Ta bỗng thấy người mình lành lạnh, cúi đầu nhìn xuống thì phát hiện trên người chỉ còn lại một lớp áo lót mỏng manh.

Ta không cam tâm, liền lột sạch cả y.

“Tang Nhi, gấp gáp thế sao?”

Hoàng Phủ Diệp khẽ cười, cúi mắt nhìn ta:

“Không vội, đêm nay nàng khóc cho mà xem.”

Ngoại truyện:

Ta tên là Hoàng Phủ Hạo. 

Phụ hoàng ta tên Hoàng Phủ Diệp, mẫu hậu tên là Bùi Tang. 

Còn ta, là thái t.ử của một nước. 

Chỉ vì ngày ta ra đời, mẫu hậu đang cùng bằng hữu chơi bài cửu, cho nên ta liền có một tiểu danh gọi là Mạt chược.

Khó nghe thật, nhưng chỉ có mẫu hậu lén gọi ta như vậy, mẫu hậu vui là được rồi.

Năm ta ba tuổi, vì thua cược với mẫu hậu, ta phải cau có mặc một chiếc váy nhỏ của con gái, lại còn là màu hồng, đúng là mất mặt vô cùng.

Ngày đầu đến học đường, có không ít nam hài vây quanh ta, khen ta xinh xắn, hỏi ta là con nhà ai.

Ta hỏi hắn: “Ngươi hỏi chuyện đó làm gì?”

Hắn đáp: “Để ta bảo phụ thân ta đến nhà ngươi hỏi cưới.”

Thế là ta đ.á.n.h hắn một trận ra trò, nhưng cũng vì vậy mà bị phụ hoàng phạt đứng một ngày.

Ai bảo hắn nói ta là con gái chứ? Năm ta năm tuổi, mẫu hậu sinh cho ta một muội muội. 

Quãng thời gian đó, phụ hoàng gần như ngày nào cũng ôm muội muội.

Ta mặt đầy mong đợi hỏi mẫu hậu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Mẫu hậu, lúc con mới sinh, phụ hoàng cũng ôm con cả ngày như vậy sao?”

Mẫu hậu đáp: “Con là con trai, sao có thể ôm cả ngày được?”

“……”

Quả nhiên là không còn yêu nữa rồi.

Năm ta tám tuổi, muội muội vừa tròn ba tuổi, khuôn mặt nhỏ tròn trịa hồng hào, cười lên thì mắt gần như không thấy đâu, lại còn rất biết làm nũng với phụ hoàng và mẫu hậu. 

Từ nhỏ đến lớn, muội ấy muốn gì là có nấy.

Từ sau khi muội muội ra đời, ta dường như trở thành người có địa vị thấp nhất trong nhà, không đúng, trước khi muội muội sinh ra thì cũng đã vậy rồi.

Ta không phục. 

Nhưng chỉ cần muội muội thấy ta làm mặt lạnh, liền nhào tới ôm ta hôn một cái, thật là đáng ghét.

Nhưng gương mặt muội muội thật sự rất mềm, trên người lúc nào cũng có mùi sữa thơm.

Năm ta hai mươi tuổi, muội muội thích con trai của Giang thúc thúc, thống lĩnh thị vệ, tên là Giang Cảnh Xuyên. 

Muội muội bảo ta đừng nói cho phụ hoàng và mẫu hậu, ta không nói.

Chỉ là tên tiểu t.ử đó dám dụ dỗ muội muội của ta, ta tức giận đ.á.n.h hắn một trận. 

Tên đó võ công không tệ, cũng coi như tướng mạo hơn người, nhưng vẫn kém ta một chút.

Chuyện này cuối cùng vẫn bị phụ hoàng và mẫu hậu biết.

Người tức giận nhất dĩ nhiên là phụ hoàng. 

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta nói với phụ hoàng rằng ta đã đ.á.n.h Giang Cảnh Xuyên một trận, phụ hoàng hiếm khi khen ta một lần, nói ta đ.á.n.h rất đúng.

Muội muội bị nhốt mấy ngày cấm túc, đây là lần phụ hoàng phạt muội nặng nhất. 

Muội muội tính tình bướng bỉnh, phụ hoàng nói, tính đó giống hệt mẫu hậu.

Nhưng phụ hoàng cuối cùng vẫn không nỡ, nhốt hai ngày liền thả ra. 

Sau đó, mẫu hậu nói với muội muội rất nhiều điều, ví dụ như… chia tay thì chia tay, người sau sẽ ngoan hơn; lại còn… nam nhân thiên hạ nhiều vô kể, không được thì đổi người khác.

Sau đó, chúng ta không gặp lại Giang Cảnh Xuyên nữa, nghe nói phụ hoàng đã điều hắn đi nơi khác. 

Ài, ta thương cảm cho hắn đúng một giây.

Không gặp người, muội muội cũng không còn vì hắn mà buồn nữa.

Năm thứ hai, ta gặp được một nữ t.ử khiến ta động lòng. 

Năm hai mươi tám tuổi, ta có đứa con đầu lòng, là một bé gái.

Có con gái rồi, ta mới hiểu vì sao năm đó khi muội muội nói mình có người thích, phụ hoàng lại tức giận đến vậy.

Không lâu sau, có người đến nhà ta cầu hôn muội muội. 

Ta còn định xem là tên tiểu t.ử nào, không ngờ người đó lại chính là Giang Cảnh Xuyên.

Hóa ra sau đó hai người vẫn liên lạc với nhau, phần lớn là thư từ. 

Tên tiểu t.ử ấy lập được chiến công, tuổi còn trẻ đã trở thành tướng quân. 

Ta tiếp xúc với hắn vài lần, mới phát hiện tính tình hắn rất giống ta, chúng ta nói chuyện cũng khá hợp.

Hai năm sau, phụ hoàng mới đồng ý mối hôn sự này.

Năm kế tiếp, ta có thêm một tiểu cháu trai.

Năm ta bốn mươi tuổi, đã con trai con gái đủ đầy. 

Giống như phụ hoàng, cả đời ta chỉ cưới một người, người nữ t.ử ta yêu nhất.

Năm ta năm mươi tuổi, mẫu hậu bệnh nặng.

Trước lúc lâm chung, phụ hoàng nắm tay mẫu hậu, mắt đỏ hoe. 

Ta chưa từng thấy phụ hoàng khóc.

Mẫu hậu nói, việc đúng đắn nhất trong đời bà chính là gả cho phụ hoàng, bà không còn gì hối tiếc.

Mẫu hậu còn dặn ta phải bảo vệ tốt muội muội, đừng để ai ức h.i.ế.p nàng. 

Ta đỏ mắt gật đầu đáp ứng, muội muội thì đã khóc đến không thành tiếng.

Sau khi mẫu hậu qua đời, chỉ trong một đêm phụ hoàng đã bạc trắng mái đầu. 

Ông thường một mình ngồi lặng lẽ. 

Muội muội muốn tiến lên hỏi han, ta kéo nàng lại, ta biết, phụ hoàng đang nhớ mẫu hậu.

Nửa tháng sau, xử lý xong hậu sự của mẫu hậu, phụ hoàng cũng đi theo bà.

Muội muội không chịu nổi đả kích này. 

Bởi người được phụ hoàng và mẫu hậu yêu thương nhất chính là nàng. 

Nàng mơ mơ hồ hồ sống hơn nửa năm, mới dần dần bước ra khỏi nỗi đau.

Phụ hoàng và mẫu hậu cả đời nương tựa lẫn nhau. 

Ta từng hỏi phụ hoàng, vì sao cả đời chỉ yêu một mình mẫu hậu?

Phụ hoàng chỉ thản nhiên nói:

“Hình dáng trẫm yêu thích, mẫu hậu con đều có. Cả đời này, có mẫu hậu con, là đủ rồi.”

- Hoàn văn - 



Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện