Ta nghẹn một lúc, bị chọc tức đến bật cười:

“Hoàng thượng, dù gì ngài cũng là quân chủ một nước, sao lại…”

“Trẫm bây giờ chỉ là phu quân của nàng.”

“……”

Mẹ nó, nhất thời ta đúng là chẳng biết phản bác thế nào.

……

Mấy ngày sau đó, từ khi Vân tần và Dung Quý nhân đến cung ta, nếm được chút ngọt ngào, lại lục tục có người tìm tới Phượng Loan điện.

Điều này ta biết, bởi vì Hoàng Phủ Diệp hầu như cứ tan triều là thẳng bước về Phượng Loan điện. 

Trong số những phi tần ấy, có người thậm chí còn chưa từng gặp mặt hoàng thượng. 

Nghe nói Vân tần và Dung Quý nhân tới đây gặp được hoàng thượng, đương nhiên cũng muốn chạy đến thử vận may.

Nhưng đã đến thì phải có cớ, các nàng cũng chẳng bao giờ đến tay không. 

Đồ mang tới, ta cũng không kén chọn, tất cả đều thu nhận.

Sao ta lại có cảm giác như đang… đem hoàng thượng ra buôn bán vậy? Ta còn đang nghĩ ngợi, thì một nữ t.ử mặc y phục màu thủy sắc lên tiếng:

“Nương nương, lâu như vậy rồi, bụng người vẫn chẳng có động tĩnh gì, Thái hậu nương nương chắc đã sốt ruột lắm.”

Ta theo bản năng ngẩng mắt nhìn nàng ta một cái, ánh nhìn lạnh nhạt hờ hững.

Nếu nàng ta không lôi Thái hậu ra, thì cái tát này của ta đã giáng thẳng lên mặt nàng ta rồi.

Ta xưa nay tính tình ôn hòa, cũng không thích tranh sủng. 

Nghĩ lại thì chắc các nàng ta cho rằng ta dễ bắt nạt, nhưng ta cũng chẳng buồn nổi giận.

“Rồi sao?”

Nữ t.ử kia nghẹn lời, mím môi cười:

“Nương nương, nếu đã vậy, bên phía hoàng thượng…”

Ta nhấp một ngụm trà: “Ừm?”

Nữ t.ử kia c.ắ.n răng:

“Thiếp… thiếp thân nguyện ý vì Hoàng hậu nương nương phân ưu.”

“Muốn thay ta phân ưu…”

Ta không vội không chậm đặt chén trà xuống bàn bên cạnh, mỉm cười đáp:

“Được.”

Thế là ngay chiều hôm đó, ta liền sai nàng ta nhổ cỏ trong vườn hoa của cung ta. 

Trong cung có không ít hoa cỏ, đều là Hoàng Phủ Diệp sai người đưa tới.

Để nàng ta giúp ta chăm sóc một chút, cũng coi như là thay ta phân ưu rồi.

Mãi đến tối nàng ta mới rời đi. 

Trước khi đi còn hung hăng ném lại một câu:

“Phụ thân ta là đại tướng quân đương triều, ngươi cứ chờ đấy cho ta!”

Ta chẳng hề hoảng loạn, chỉ thản nhiên đáp:

“Ghê gớm thật.”

“Ngươi…”

Nàng ta nghiến răng, rồi phẫn nộ bỏ đi.

24

Ngày hôm sau.

Trong cung có một nhóm cung nữ mới được tuyển vào, phân tới Phượng Loan điện cũng hơn mười người. 

Lúc này ta đang lười biếng ngồi dưới bóng cây.

“Nương nương, đây là cung nữ mới được phân tới, chuyên hầu hạ sinh hoạt thường ngày của người. Gọi nàng là Tiêm Nhi là được.”

Cung nữ đứng bên cạnh ta nói.

“Ừ.”

Ta thản nhiên đáp một tiếng, ngẩng đầu nhìn tiểu cung nữ trước mặt.

Nàng ta cũng rụt rè nhìn ta, cẩn thận gọi:

“Hoàng hậu nương nương, nô tỳ Tiêm Nhi, sau này nhất định sẽ tận tâm hầu hạ nương nương.”

Ta mỉm cười nhè nhẹ: “Được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cung nữ thân cận của ta phân công xong việc cho mọi người, thì bên ngoài điện lại có một  cung nữ bước vào.

Nàng cúi đầu: “Nương nương, gần đây cũng chẳng biết lời đồn từ đâu truyền ra, nói rằng… nói rằng người…”

Ta ngước mắt, giọng nhạt nhẽo: “Nói.”

Cung nữ mím môi, vẫn mở miệng:

“Nói rằng người đã dùng yêu thuật gì đó với hoàng thượng, mê hoặc đến mức hoàng thượng thần hồn điên đảo, cho nên mới không đoái hoài tới các vị phi tần khác.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta nghe mà ngẩn cả người:

“Cái gì cơ? Yêu thuật?”

Không đoái hoài tới các phi tần khác thì đúng là thật. 

Hoàng Phủ Diệp sợ ta ở trong cung buồn chán, cách vài hôm lại sai người mang tới mấy thứ thú vị. 

Nhưng ta quả thực chưa từng nghe nói y đem đồ đi ban cho các cung khác.

Cung nữ gật đầu thật mạnh:

“Đúng vậy! Thật quá đáng! Nô tỳ sẽ đi bẩm chuyện này với hoàng thượng ngay!”

“Khoan đã.”

Ta lên tiếng gọi nàng lại: “Chuyện nhỏ thôi, không cần nói cho hoàng thượng.”

Ta biết gần đây Hoàng Phủ Diệp đang bận rộn chuyện chiến sự biên cương, mấy chuyện lặt vặt này không cần để hắn biết, tránh làm hắn phân tâm.

“Nương nương, vậy chúng ta phải làm sao?” 

Cung nữ hỏi.

Ta không muốn y vì ta mà khó xử.

Nếu cứ tiếp diễn như vậy, đám người kia chỉ càng ngày càng quá đáng. 

Ta biết, nếu chuyện này làm lớn lên, Hoàng Phủ Diệp nhất định sẽ che chở cho ta, nhưng như vậy y sẽ rất khó xử.

Ta mím môi, nói:

“Đêm nay nghỉ sớm một chút. Nếu hoàng thượng có đến, cứ nói bản cung đã nghỉ rồi, mời hoàng thượng sang cung khác nghỉ ngơi.”

Cung nữ sững người:

“…Nương nương chẳng lẽ thật sự muốn lạnh nhạt với hoàng thượng?”

“Hoàng thượng ngày ngày đều tới chỗ bản cung, các phi tần khác không ghen ghét mới là lạ.”

Dẫu rằng mỗi lần nghĩ tới việc bên cạnh y có nữ nhân khác, trong lòng ta đều thấy khó chịu, nhưng ta càng muốn sống những ngày yên ổn, tĩnh lặng hơn.

Đêm xuống, ta đi ngủ sớm, nhưng lại không sao ngủ được. 

Nhàn rỗi không có việc gì làm, ta tiện tay cầm một cuốn thoại bản lên xem.

Ta vắt chân chữ ngũ, khe khẽ ngâm nga một điệu nhỏ, đang xem đến hứng thú thì bên ngoài bỗng có một cung nữ vội vàng chạy tới.

“Nương nương, không xong rồi!”

“Sao vậy?”

“Hoàng thượng tới rồi!”

Nghe xong, tim ta giật thót. 

Vừa cuống quýt giấu sách đi, ta vừa nói:

“Chẳng phải đã dặn các ngươi nói với hắn rằng bản cung đã nghỉ, bảo hắn sang chỗ khác rồi sao?”

Cung nữ khó xử nhìn ta:

“Chuyện này… nô tỳ đã nói, nhưng hoàng thượng không chịu nghe…”

Ta còn chưa kịp lên tiếng, thì ngoài cửa đã vang lên một tràng bước chân trầm ổn.

Ta c.ắ.n răng một cái, kéo chăn trùm lên, rồi nhắm c.h.ặ.t mắt lại.

Bước chân kia càng lúc càng gần, cuối cùng dừng bên giường. 

Ta chỉ cảm thấy nửa bên giường trũng xuống, bên tai liền vang lên một giọng nói trầm thấp dễ nghe:

“Tang nhi, qua đây.”

25

Ta nuốt khan một cái, vẫn bất động, nói: 

“Hoàng thượng, thần thiếp đã ngủ rồi.”

Hoàng Phủ Diệp không nói gì, đưa tay kéo ta vào lòng, khẽ cười:

“Vì sao lại trốn tránh trẫm?”

Ta vừa mở mắt liền đối diện với đôi mắt ngập tràn ý cười của y, ta lắc đầu:

“Thần thiếp đâu có…”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện