15
Biến cố xảy ra năm Hoằng ca nhi mười tuổi.
Đoạn Uyên cảm phong hàn, bệnh tới rầm rộ, vị nam nhân từng l.i.ế.m m.á.u nơi chiến trường ấy, lại bị bệnh quật ngã hơn một tháng không dậy nổi.
Hồng Trần Vô Định
Thái y mấy lần lắc đầu, trong phủ đã ngấm ngầm chuẩn bị hậu sự.
Đích trưởng t.ử Thần ca nhi trầm ổn xử lý chính sự, Dung tỷ nhi cùng các con cháu thứ xuất ngày đêm hầu t.h.u.ố.c, hiếu tâm đều tỏ rõ.
Duy chỉ Hoằng ca nhi, ngoài chuyện luôn canh giữ bên giường, cứ cách một khắc lại phải đưa tay thăm hơi thở phụ thân, khóc đến sưng đỏ đôi mắt như đào chín: “Cha ơi, đừng bỏ con…”
Một đêm nọ, cơn sốt cao của Đoạn Uyên đột nhiên lui hẳn, mở mắt ra liền thấy đứa nhỏ gục bên tay mình thiếp đi, gương mặt còn in hằn nước mắt.
Người đàn ông bốn mươi tám tuổi bỗng thấy vành mắt nóng lên, vậy mà chống tay ngồi dậy được.
Sau khi khỏi bệnh, hắn dứt khoát phân chia gia sản: phần lớn tổ nghiệp Hầu phủ để lại cho Thần ca nhi, các con khác mỗi người được chia một phần mười tài sản.
Chỉ riêng Hoằng ca nhi, hắn tự tay đeo lên ngón cái đứa nhỏ một chiếc nhẫn ngọc dương chi, lại đích thân dạy nó cưỡi ngựa b.ắ.n cung, mời danh nho dạy học —— thậm chí còn chủ động nhận vài vụ án rối, khó khăn trong triều, liều cả vết thương cũ chỉ để cầu lấy một câu từ hoàng đế: “Đứa nhỏ này có thể được *phong ấm.”
(*phong ấm: chỉ một người (thường là cha, ông, chồng…) được triều đình phong tước, công lao hiển hách, thì con cháu hoặc người thân của người ấy cũng được triều đình ban ân, miễn thi cử mà được làm quan, hoặc được tặng phẩm, bổng lộc, tước vị.)
Ta lật tập sổ sách sản nghiệp đang ngày một phình to của Hoằng ca nhi, thở dài với Kiểu Nguyệt:
“Quả nhiên vẫn là ngươi hiểu lòng người.”
Nàng đang bấm bàn tính, chẳng ngẩng đầu: “Dù là người cứng rắn lạnh lùng tới đâu, lúc bệnh thì càng mềm yếu, nước mắt trẻ thơ là ám khí xuyên phá giáp trụ tốt nhất. Nhất là kiểu cha như hầu gia —— ngày thường vững như tường đồng vách sắt, một khi bị đục ra kẽ hở, nỗi áy náy và sự cưng chiều kia có thể dìm c.h.ế.t người.”
Ngừng một chút, lại bổ sung thêm một câu: “Chỉ là lần này ta với người, đúng là đầu tư tình cảm, thu lợi cao.”
Ta bật cười.
Đúng vậy, Đoạn Uyên thay đổi có lẽ thật lòng đến bảy phần, nhưng đường lui của ta thì đã chuẩn bị đủ mười phần.
Ngày hoa hải đường rụng đầy bậc thềm, Đoạn Uyên dắt Hoằng ca nhi bước vào phòng.
Đứa nhỏ nhào tới khoe bài văn vừa viết, còn hắn thì thản nhiên lấy đi quyển sổ trong tay ta: “Lửa đèn tối, hại mắt.”
Ánh đèn chập chờn chiếu lên tóc mai đã lốm đốm sương của hắn, lại khiến những đường nét vốn nghiêm cứng trên gương mặt cũng trở nên dịu đi.
Ta bỗng nhớ đến đêm tân hôn năm xưa, Kiểu Nguyệt ngồi xổm dưới bậc giường gặm bánh vừng.
“Hầu gia.” Ta đưa tay phủi cánh hoa trên vai hắn, “Ta muốn ăn bánh vừng.”
Hắn rõ ràng sững lại —— có lẽ nhớ ra chuyện năm đó nha đầu kia dúi bánh cho ta lót dạ.
Trong mắt hiện lên nụ cười nhàn nhạt, nhưng còn chân thành hơn mọi lời thề non hẹn biển:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bảo phòng bếp làm.”
Thấy không, ngày tháng cứ thế mà trôi đi thôi.
Tỉnh táo, ấm áp, và luôn ghi nhớ: người biết nghe lời khuyên là người có phúc, nhưng phúc khí phải giữ chắc trong tay mình mới an toàn.
16
Khi hài t.ử của Tuyên ca nhi đã có thể ê a đọc thuộc《Thiên Tự Văn》, ta và Kiểu Nguyệt kết bái làm tỷ muội.
Hôm kết nghĩa kim lan, thân hữu thông gia hai nhà Đoạn – Châu đều có mặt đông đủ.
Tuy trong lòng có kẻ kín đáo giễu cợt rằng: "Một người đắc đạo, gà ch.ó cùng lên trời", nhưng cả Hoằng ca nhi lẫn các hài t.ử của Đoạn Uyên đều cung kính gọi Kiểu Nguyệt một tiếng "di mẫu", lại còn dâng lên lễ vật.
Toàn trường tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nổ lách tách của nến hoa.
Kiểu Nguyệt chọn một con đường khác biệt nhất — đến tuổi cập kê cũng chẳng lấy chồng, dứt khoát vào đạo quán ghi tên.
Mang theo ruộng đất khế ước ta tặng, dẫn hộ vệ theo sau, rong ruổi khắp Giang Nam Tái Bắc.
Dung ca nhi nay đã là tông phụ của phủ Khánh Quốc công, mạnh mẽ quyết đoán, vậy mà mỗi lần hồi môn đều thích chui rúc trong viện ta.
Mỗi lần ta bày ra bàn đầy đồ chơi mới lạ, nàng đều nhận ra toàn là lễ vật Kiểu Nguyệt gửi từ nơi xa về.
Nàng khẽ nói: "Có khi thật lòng thấy hâm mộ người."
Ta đang đeo chuỗi tay pha lê nước do Kiểu Nguyệt gửi từ Hàng Châu về, nghe vậy liền ngẩng đầu.
"Người nhìn phụ thân xem, " giọng nàng nhẹ như thở dài, "thuở trước là người thế nào, nay lại bằng lòng buông bỏ công danh lợi lộc, ngày ngày ở bên Hoằng ca nhi múa thương luyện kiếm. Cả kinh thành đều đồn, phụ thân về già bị tiểu nhi t.ử thu phục rồi."
Ta thuận theo ánh mắt nàng nhìn ra ngoài.
Trên thao trường, Đoạn Uyên đang truyền thụ thương pháp nhà họ Đoạn cho Hoằng ca nhi, nét mặt nghiêng nghiêng ấy nay lại ôn hòa hơn thuở trẻ.
Hoằng ca nhi nghiêng đầu nói câu gì đó, người cha già liền bật cười nhẹ, thuận tay xoa xoa đỉnh đầu con trai út.
"Không phải bị phu phục đâu," ta vừa vòng chỉ kim tuyến lên trục ngọc, vừa nói, "mà là về già mới hiểu, công danh sự nghiệp rồi cũng lạnh lẽo, chỉ có huyết mạch tình thân là ấm áp.”
Dung ca nhi lặng lẽ rất lâu, cuối cùng khe khẽ "vâng" một tiếng.
Nhiều năm về sau, khi đám mệnh phụ kinh thành vẫn còn tranh cãi xem "gả cao thì khổ hay gả thấp thì khổ", ta vẫn thường vuốt chuỗi tay pha lê vàng cũ kỹ nơi cổ tay, nhớ lại đáp án mà Kiểu Nguyệt sớm đã đưa ra:
"Nếu bản thân vững vàng như thành đồng vách sắt, gả đi đâu cũng là chủ nhân. Nếu chỉ là thân rơm giấy mỏng, gả chốn nào cũng thành chiến trường."
Mà cô nương dạy ta nhìn thấu tất cả mọi chuyện ấy, nay đã hóa thành gió xuân, nuôi dưỡng ta khắp chốn nhân gian.
Hoàn.
Biến cố xảy ra năm Hoằng ca nhi mười tuổi.
Đoạn Uyên cảm phong hàn, bệnh tới rầm rộ, vị nam nhân từng l.i.ế.m m.á.u nơi chiến trường ấy, lại bị bệnh quật ngã hơn một tháng không dậy nổi.
Hồng Trần Vô Định
Thái y mấy lần lắc đầu, trong phủ đã ngấm ngầm chuẩn bị hậu sự.
Đích trưởng t.ử Thần ca nhi trầm ổn xử lý chính sự, Dung tỷ nhi cùng các con cháu thứ xuất ngày đêm hầu t.h.u.ố.c, hiếu tâm đều tỏ rõ.
Duy chỉ Hoằng ca nhi, ngoài chuyện luôn canh giữ bên giường, cứ cách một khắc lại phải đưa tay thăm hơi thở phụ thân, khóc đến sưng đỏ đôi mắt như đào chín: “Cha ơi, đừng bỏ con…”
Một đêm nọ, cơn sốt cao của Đoạn Uyên đột nhiên lui hẳn, mở mắt ra liền thấy đứa nhỏ gục bên tay mình thiếp đi, gương mặt còn in hằn nước mắt.
Người đàn ông bốn mươi tám tuổi bỗng thấy vành mắt nóng lên, vậy mà chống tay ngồi dậy được.
Sau khi khỏi bệnh, hắn dứt khoát phân chia gia sản: phần lớn tổ nghiệp Hầu phủ để lại cho Thần ca nhi, các con khác mỗi người được chia một phần mười tài sản.
Chỉ riêng Hoằng ca nhi, hắn tự tay đeo lên ngón cái đứa nhỏ một chiếc nhẫn ngọc dương chi, lại đích thân dạy nó cưỡi ngựa b.ắ.n cung, mời danh nho dạy học —— thậm chí còn chủ động nhận vài vụ án rối, khó khăn trong triều, liều cả vết thương cũ chỉ để cầu lấy một câu từ hoàng đế: “Đứa nhỏ này có thể được *phong ấm.”
(*phong ấm: chỉ một người (thường là cha, ông, chồng…) được triều đình phong tước, công lao hiển hách, thì con cháu hoặc người thân của người ấy cũng được triều đình ban ân, miễn thi cử mà được làm quan, hoặc được tặng phẩm, bổng lộc, tước vị.)
Ta lật tập sổ sách sản nghiệp đang ngày một phình to của Hoằng ca nhi, thở dài với Kiểu Nguyệt:
“Quả nhiên vẫn là ngươi hiểu lòng người.”
Nàng đang bấm bàn tính, chẳng ngẩng đầu: “Dù là người cứng rắn lạnh lùng tới đâu, lúc bệnh thì càng mềm yếu, nước mắt trẻ thơ là ám khí xuyên phá giáp trụ tốt nhất. Nhất là kiểu cha như hầu gia —— ngày thường vững như tường đồng vách sắt, một khi bị đục ra kẽ hở, nỗi áy náy và sự cưng chiều kia có thể dìm c.h.ế.t người.”
Ngừng một chút, lại bổ sung thêm một câu: “Chỉ là lần này ta với người, đúng là đầu tư tình cảm, thu lợi cao.”
Ta bật cười.
Đúng vậy, Đoạn Uyên thay đổi có lẽ thật lòng đến bảy phần, nhưng đường lui của ta thì đã chuẩn bị đủ mười phần.
Ngày hoa hải đường rụng đầy bậc thềm, Đoạn Uyên dắt Hoằng ca nhi bước vào phòng.
Đứa nhỏ nhào tới khoe bài văn vừa viết, còn hắn thì thản nhiên lấy đi quyển sổ trong tay ta: “Lửa đèn tối, hại mắt.”
Ánh đèn chập chờn chiếu lên tóc mai đã lốm đốm sương của hắn, lại khiến những đường nét vốn nghiêm cứng trên gương mặt cũng trở nên dịu đi.
Ta bỗng nhớ đến đêm tân hôn năm xưa, Kiểu Nguyệt ngồi xổm dưới bậc giường gặm bánh vừng.
“Hầu gia.” Ta đưa tay phủi cánh hoa trên vai hắn, “Ta muốn ăn bánh vừng.”
Hắn rõ ràng sững lại —— có lẽ nhớ ra chuyện năm đó nha đầu kia dúi bánh cho ta lót dạ.
Trong mắt hiện lên nụ cười nhàn nhạt, nhưng còn chân thành hơn mọi lời thề non hẹn biển:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bảo phòng bếp làm.”
Thấy không, ngày tháng cứ thế mà trôi đi thôi.
Tỉnh táo, ấm áp, và luôn ghi nhớ: người biết nghe lời khuyên là người có phúc, nhưng phúc khí phải giữ chắc trong tay mình mới an toàn.
16
Khi hài t.ử của Tuyên ca nhi đã có thể ê a đọc thuộc《Thiên Tự Văn》, ta và Kiểu Nguyệt kết bái làm tỷ muội.
Hôm kết nghĩa kim lan, thân hữu thông gia hai nhà Đoạn – Châu đều có mặt đông đủ.
Tuy trong lòng có kẻ kín đáo giễu cợt rằng: "Một người đắc đạo, gà ch.ó cùng lên trời", nhưng cả Hoằng ca nhi lẫn các hài t.ử của Đoạn Uyên đều cung kính gọi Kiểu Nguyệt một tiếng "di mẫu", lại còn dâng lên lễ vật.
Toàn trường tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nổ lách tách của nến hoa.
Kiểu Nguyệt chọn một con đường khác biệt nhất — đến tuổi cập kê cũng chẳng lấy chồng, dứt khoát vào đạo quán ghi tên.
Mang theo ruộng đất khế ước ta tặng, dẫn hộ vệ theo sau, rong ruổi khắp Giang Nam Tái Bắc.
Dung ca nhi nay đã là tông phụ của phủ Khánh Quốc công, mạnh mẽ quyết đoán, vậy mà mỗi lần hồi môn đều thích chui rúc trong viện ta.
Mỗi lần ta bày ra bàn đầy đồ chơi mới lạ, nàng đều nhận ra toàn là lễ vật Kiểu Nguyệt gửi từ nơi xa về.
Nàng khẽ nói: "Có khi thật lòng thấy hâm mộ người."
Ta đang đeo chuỗi tay pha lê nước do Kiểu Nguyệt gửi từ Hàng Châu về, nghe vậy liền ngẩng đầu.
"Người nhìn phụ thân xem, " giọng nàng nhẹ như thở dài, "thuở trước là người thế nào, nay lại bằng lòng buông bỏ công danh lợi lộc, ngày ngày ở bên Hoằng ca nhi múa thương luyện kiếm. Cả kinh thành đều đồn, phụ thân về già bị tiểu nhi t.ử thu phục rồi."
Ta thuận theo ánh mắt nàng nhìn ra ngoài.
Trên thao trường, Đoạn Uyên đang truyền thụ thương pháp nhà họ Đoạn cho Hoằng ca nhi, nét mặt nghiêng nghiêng ấy nay lại ôn hòa hơn thuở trẻ.
Hoằng ca nhi nghiêng đầu nói câu gì đó, người cha già liền bật cười nhẹ, thuận tay xoa xoa đỉnh đầu con trai út.
"Không phải bị phu phục đâu," ta vừa vòng chỉ kim tuyến lên trục ngọc, vừa nói, "mà là về già mới hiểu, công danh sự nghiệp rồi cũng lạnh lẽo, chỉ có huyết mạch tình thân là ấm áp.”
Dung ca nhi lặng lẽ rất lâu, cuối cùng khe khẽ "vâng" một tiếng.
Nhiều năm về sau, khi đám mệnh phụ kinh thành vẫn còn tranh cãi xem "gả cao thì khổ hay gả thấp thì khổ", ta vẫn thường vuốt chuỗi tay pha lê vàng cũ kỹ nơi cổ tay, nhớ lại đáp án mà Kiểu Nguyệt sớm đã đưa ra:
"Nếu bản thân vững vàng như thành đồng vách sắt, gả đi đâu cũng là chủ nhân. Nếu chỉ là thân rơm giấy mỏng, gả chốn nào cũng thành chiến trường."
Mà cô nương dạy ta nhìn thấu tất cả mọi chuyện ấy, nay đã hóa thành gió xuân, nuôi dưỡng ta khắp chốn nhân gian.
Hoàn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









