Sáng hôm sau, ta còn chưa kịp mở cửa quán thì đã nghe tiếng bước chân dồn dập ngoài ngõ.

Ba tên quan sai đứng trước cửa, sắc mặt nghiêm nghị, tay cầm văn thư.

“Tiệm trà ngõ Thanh Vân,” người dẫn đầu đọc to, “bị tố cáo buôn bán không đúng quy cách, gây tụ tập đông người, ảnh hưởng trật tự khu vực học quán.”

Ta đứng trong cửa, bình thản hỏi:

“Vậy ý các vị là?”

“Tạm thời đóng cửa, chờ điều tra.”

Ta gật đầu.

Không cãi.

Cũng không van.

Bởi ta biết, cãi lúc này chỉ khiến người khác càng có cớ đạp mạnh hơn.

 

Cửa tiệm bị niêm phong trước mặt ta.

Dải giấy đỏ dán chéo, gió thổi lật lên một góc, trông rất chướng mắt.

Người trong ngõ tụ tập xem, ánh mắt mỗi người một khác.

Có thương hại.

Có tò mò.

Có hả hê.

Ta đứng nhìn rất lâu, rồi quay người rời đi.

Không ngoảnh đầu lại.

 

Buổi chiều, ta đến thư viện.

Không phải để đọc sách.

Mà để tìm người.

Kinh thành này, tin tức nhanh hơn gió, nhưng chỉ những kẻ đứng giữa dòng người mới nghe được hướng gió đổi chiều.

Ta mua mấy cuốn sách cũ, ngồi xuống góc vắng.

Không lâu sau, hai vị học trò ngồi gần đó bắt đầu nói chuyện.

“Nghe nói quán trà ở ngõ Thanh Vân bị đóng rồi.”

“Ừ, đắc tội người không nên đắc tội.”

“Cũng phải, một nữ nhân không chỗ dựa, lại dám đứng ra từ hôn Kinh Thám hoa.”

Ta lật sách.

Không chen lời.

Nhưng từng chữ đều lọt vào tai.

Trở về phòng, ta mở hộp bạc.

Tiền còn.

Không nhiều, nhưng đủ sống vài tháng nếu tiết kiệm.

Ta ngồi rất lâu, cuối cùng lấy giấy b.út ra.

Viết hai chữ:

“Đổi hướng.”

 

Ba ngày sau, ta không xuất hiện ở tiệm trà.

Ta đi khắp các trà lâu lớn trong kinh thành, xin làm người pha trà.

Không phải ai cũng tiếp.

Nhưng cũng có người tò mò.

Ta không cần tiền công cao.

Chỉ cần một điều:

được vào trà thất học thêm cùng trà sư.

 

Trà sư của Tụ Vân Lâu là một lão nhân khó tính.

Lần đầu uống trà ta pha, ông chỉ nói một câu:

“Trà này… không theo khuôn.”

Ta cười:

“Vì người pha cũng không theo khuôn.”

Ông nhìn ta rất lâu.

Cuối cùng nói:

“Ở lại thử một tháng.”

 

Cùng lúc đó, Kinh phủ cũng không yên ổn.

Kinh Thế Hào lần đầu nghe người nhắc lại tên La Mạc Sương nhiều như vậy.

Không phải vì hôn ước.

Mà vì trà.

“Nghe nói trà mới của Tụ Vân Lâu rất được hoan nghênh.”

“Người đứng sau là một nữ t.ử.”

“Nữ t.ử từng mở quán ở ngõ Thanh Vân.”

Hắn cầm b.út, nét chữ lệch đi một chút.

 

Chiều hôm ấy, hắn đứng trước cửa Tụ Vân Lâu.

Không vào.

Chỉ đứng nhìn từ xa.

Hắn thấy ta trong trà thất, tay áo xắn gọn, đang thử mấy loại nước pha khác nhau.

Không còn là nữ t.ử chờ đợi trước Kinh phủ.

Cũng không còn là người cầm hôn thư lặng lẽ rời đi.

Trong khoảnh khắc ấy, Kinh Thế Hào lần đầu tiên cảm thấy —

hắn đã bỏ lỡ thứ gì đó không thể kéo lại.

 

Đêm xuống, trời lại mưa.

Ta rời Tụ Vân Lâu muộn, phát hiện ngoài ngõ có xe ngựa đợi sẵn.

Áo tím đứng dưới mái hiên, không che ô.

“Vương gia,” ta khẽ gật đầu.

“Tiệm trà của cô,” hắn nói, “ta đã cho người tháo niêm phong.”

Ta sững lại.

…“Không phải bất kì ai,” hắn nói tiếp, giọng trầm, “Tự chính cô.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta nhìn hắn, mưa rơi lách tách trên mái hiên.

“Vương gia nói đùa.”

“Ta chưa từng đùa chuyện này.” Hắn nhìn thẳng vào ta. “Nếu cô không tự đứng dậy, dù ta có dỡ một trăm tờ niêm phong cũng vô dụng.”

Ta im lặng.

Quả thật, nếu hôm nay ta quay về quán trà cũ, tiếp tục bán trà như chưa từng có chuyện gì xảy ra, thì ngày mai, hoặc ngày kia, vẫn sẽ có một lý do khác khiến cửa quán bị đóng.

“Cho nên,” hắn nói, “ta chỉ bảo người… đừng gây thêm phiền phức.”

Ta hiểu.

Hắn không cứu ta.

Hắn chỉ ngăn người khác tiếp tục dìm ta xuống.

 

“Đa tạ,” ta nói.

Hai chữ này, ta nói rất thật lòng.

Hắn gật đầu, không ở lại lâu, xoay người lên xe.

Trước khi màn xe buông xuống, hắn nói thêm một câu:

“Kinh thành này, thích nhất là thử người.”

“Nếu cô không gãy, nó sẽ đổi cách khác.”

Xe ngựa lăn bánh, để lại con ngõ ướt mưa.

Ta đứng một mình rất lâu.

 

Ngày hôm sau, ta quay lại tiệm trà.

Niêm phong đã được tháo.

Cửa quán mở ra, bụi bặm phủ một lớp mỏng.

Ta không vội dọn.

Chỉ đứng nhìn gian quán nhỏ này rất lâu.

Nơi đây từng là chỗ ta bắt đầu.

Cũng là chỗ ta bị dạy cho một bài học.

Ta đóng cửa lại.

Lần này, là tự tay ta.

 

Ta tiếp tục ở lại Tụ Vân Lâu.

Trà của ta bắt đầu được gọi tên.

Không phải “trà quán ngõ Thanh Vân” nữa, mà là:

“Loại trà có vị cay nhẹ, uống xong ấm người.”

“Trà do nữ trà sư mới họ La pha.”

Danh tiếng lan chậm, nhưng chắc.

Có người hỏi ta:

“Cô không sợ người ta nhắc lại chuyện cũ sao?”

Ta đáp:

“Người ta nhắc vì ta còn đứng đây.”

 

Cùng lúc đó, lời đồn trong kinh thành đổi hướng.

Không còn là “La Mạc Sương bám víu Kinh gia”.

Mà là:

“Kinh Thám hoa bị từ hôn.”

“Người ta không chờ hắn.”

Những lời này, lần đầu truyền đến tai Kinh Thế Hào, là từ đồng liêu trong triều.

Hắn cười gượng.

“Chuyện cũ rồi.”

Nhưng đêm đó, hắn lại mơ thấy ta đứng trước Kinh phủ, lưng thẳng, không ngoảnh đầu.

 

Một tháng sau, Tụ Vân Lâu mở tiệc trà.

Ta được mời đứng ra pha trà trước mặt khách quý.

Trong số đó, có người quen.

Áo tím.

Hắn ngồi hàng đầu, không nói gì, chỉ nhìn.

Ta pha trà, tay rất vững.

Không còn run như ngày đầu mở quán.

Khi chén trà được dâng lên, hắn nhấp một ngụm, khẽ gật đầu.

Ánh mắt ấy, không còn là tò mò.

Mà là xác nhận.

 

Sau buổi tiệc, có người tìm ta.

Là quản sự cũ của Kinh phủ.

Ông ta nhìn ta, ánh mắt phức tạp hơn lần trước rất nhiều.

“Kinh đại nhân… muốn gặp cô.”

Ta đặt ấm trà xuống.

Lần này, tay ta không hề run.

“Xin chuyển lời,” ta nói, “ta rất bận.”

Quản sự sững người.

Có lẽ ông ta chưa từng nghĩ —

có một ngày, Kinh Thế Hào sẽ là người bị từ chối.

 

Đêm đó, ta trở về phòng, mở sổ tính toán.

Tiền đủ.

Đường đi đã có.

Ta chợt nhận ra, mình không còn đứng ở vị trí bị chọn nữa.

Mà là tự chọn.

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi nhẹ.

Kinh thành vẫn ồn ào, vẫn lạnh lùng.

Nhưng ta biết —

từ hôm nay, nó sẽ phải đối xử với ta khác đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện