Không dám mong chờ.
Lê Sơ Huyền lặng lẽ dời mắt đi, nhỏ giọng nói: “Em đi tắm trước đã.”
Lục Sầm điềm tĩnh nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng im lặng nghiêng người nhường đường.
Lê Sơ Huyền liếc nhìn người đàn ông vẫn còn đang quỳ trên mặt đất, cầm lấy áo ngủ rồi đi thẳng một mạch không quay đầu lại.
Trong phòng tắm, Lê Sơ Huyền vừa tắm một cách chậm rãi vừa thở dài. Hôm nay ở nghĩa trang đi bộ cả ngày, tối lại còn muốn đến đây đòi “phần thưởng”, đây chẳng phải là tự mình rước họa vào thân sao? Tính sai, tính sai thật rồi.
Cô tắm rất lâu, cho đến khi Lục Sầm mất kiên nhẫn gõ lên cửa kính phòng tắm.
“Em ra muộn một giờ, thì đêm nay chúng ta sẽ kết thúc muộn một giờ.”
Hơi nước ngưng tụ trên cửa kính, người đàn ông dựa vào cửa, nhìn làn da trắng nõn của cô bị nước ấm nhuộm thành một màu hồng nhạt.
“Hay là Lê tổng cần anh hỗ trợ?”
Lê Sơ Huyền cạn lời: “Không cần, anh đi ra ngoài.”
Anh cúi đầu cười khẽ. Lê Sơ Huyền cứ ngỡ anh định rời đi, ai ngờ ngay sau đó anh lại bước thẳng vào phòng tắm, mặc cho vòi sen từ trên đỉnh đầu xối ướt toàn thân.
Trong nháy mắt, chiếc áo sơ mi trắng dính nước trở nên nửa trong suốt, cơ bụng ẩn hiện bên dưới. Lê Sơ Huyền còn chưa kịp thưởng thức, người đàn ông đã dùng sức ấn cô vào tường.
Tưởng rằng lưng sắp chạm phải bức tường lạnh lẽo, ai ngờ lại được bàn tay ấm áp của anh chặn lại.
Anh cúi mắt nhìn xuân sắc trước mặt, giữ cằm cô rồi hôn lên đôi môi đỏ tươi.
Môi lưỡi quấn quýt, suy nghĩ của cô tan rã, chỉ còn lại người đàn ông trước mắt đang dẫn dắt cơn triều tình nhấn chìm tất cả.
Vách phòng tắm ướt và trơn, cô đứng không vững, hai bàn tay mảnh mai theo bản năng ôm lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn.
Dòng nước xối mạnh, nhiệt độ dần tăng cao. Anh c.ắ.n nhẹ lên đôi môi mọng như quả anh đào của cô, rồi lùi lại một bước.
“Bảo bối, xoay người lại.” Giọng anh trầm khàn, nghe đến mức khiến người ta nhũn cả chân.
Lê Sơ Huyền từ chối: “Không, em đứng không vững, trơn lắm.”
Anh ôm lấy vòng eo nhỏ của cô, ép cô xoay người lại, cúi xuống thì thầm bên tai cô: “Em chịu đựng được mà, bảo bối. Sẽ nhanh thôi.”
Lừa người!
Chưa bao giờ có chuyện “nhanh thôi”. Lần nào cũng lừa cô là sắp xong, sắp kết thúc, nhưng không một lần nào là thật.
Gã đàn ông ch.ó má.
Lê Sơ Huyền thầm mắng trong lòng.
“Bám chắc vào, ngoan nào.” Anh dỗ dành. Mười ngón tay cô bấu c.h.ặ.t vào tấm kính để lại những vệt nước. Sương mù tràn ngập phòng tắm, hơi nước bốc lên, không nhìn rõ thứ gì.
Anh vươn tay tìm kiếm trong hộc đựng đồ trên tường, lấy ra một hộp bao, dùng một tay xé mở.
Lê Sơ Huyền kinh ngạc: “Không phải chứ, ở đây cũng có à?”
“Trong nhà này chỗ nào cũng có. Bảo bối có muốn chơi một trò chơi không? Em cứ tìm được một cái, chúng ta sẽ dùng một cái.”
Lê Sơ Huyền: ?
Thế này có khác gì ngược đãi không?
“Không cần.” Cô dứt khoát từ chối.
Người đàn ông không nói gì thêm, chỉ cười nhạt một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh dùng sức ôm c.h.ặ.t eo cô không cho cô trượt xuống, hôn sâu đến mức mọi tiếng th* d*c của cô đều bị anh nuốt ngược vào trong.
Vòi sen xối xuống mặt sàn tạo nên những gợn sóng đan xen, trơn trượt.
Một hiệp kết thúc, Lục Sầm bế cô ra khỏi phòng tắm, đi vào phòng thay đồ.
Cô chỉ muốn nằm dài trên chiếc giường êm ái, chứ không muốn “chơi” trong phòng thay đồ.
Toàn thân mềm nhũn không còn sức lực, cô vươn tay đ.á.n.h Lục Sầm một cái, lực sát thương gần như bằng không.
Sự phản kháng không có hiệu quả.
Lục Sầm kéo một chiếc khăn tắm trùm lên đầu cô, lau khô người cho cô.
Anh nói: “Em còn nhớ năm ngoái khi anh ở khu phố cổ Paris, nhìn thấy một cửa hàng may đo thủ công trăm năm tuổi, anh đã đặt làm cho em một bộ áo ngủ không?”
Nhớ chứ, sao Lê Sơ Huyền có thể không nhớ, bộ áo ngủ đó cô có ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Chất liệu mỏng manh, nửa trong suốt, phần lưng áo trên hoàn toàn khoét rỗng, chỉ có một sợi dây mảnh mai.
Anh cứ nhất quyết gọi nó là “áo ngủ” thì cô cũng đành chịu.
“Hai tháng trước, cửa hàng đó liên lạc với anh, nói họ đã ra mắt bộ sưu tập mùa xuân cho năm nay, anh đã đặt cho em cả một series, tổng cộng mười hai bộ,” anh cúi đầu cười, “Tuần trước vừa mới được gửi về Cảng Thành.”
Lê Sơ Huyền: ?
Anh đặt cô đứng trước gương toàn thân, từ phía sau ôm trọn lấy cô. Bốn mắt họ giao nhau trong gương, ánh mắt ái muội triền miên.
Anh nói: “Lê tổng muốn mở ‘blind box’ hay là muốn thử cả mười hai bộ cho anh xem?”
“Nhưng tối nay không phải là phần thưởng của em sao? Sao lại thành phần thưởng của Lục tổng rồi?”
Lục Sầm cong môi, cánh tay ôm eo cô siết c.h.ặ.t lại, cơ thể hai người càng dán sát vào nhau hơn.
Hơi nóng từ phía sau lan ra toàn thân, anh nói: “Chẳng lẽ Lê tổng không hài lòng với phần thưởng này sao?”
Ngày hôm sau, là một buổi sáng trong xanh.
Tháng tư, gió sớm hơi se lạnh, ánh bình minh rải khắp Cảng.
Đường phố người xe tấp nập.
Trong bể bơi trên tầng thượng, mặt nước sóng sánh, một người đàn ông tràn đầy năng lượng bơi hai vòng qua lại.
Lê Sơ Huyền ngồi trên ghế dài bên hồ bơi ăn sáng, vừa thưởng thức dáng người khỏe khoắn trong nước, vừa thầm mắng tại sao chỉ có anh là năng lượng tràn trề. Rõ ràng hôm qua cả hai đều một giờ sáng mới kết thúc, vậy mà giờ đây cô thì mệt mỏi rã rời ngồi ăn sáng, còn anh thì đang giải tỏa nguồn năng lượng vô tận của mình.
Tức giận, thật không công bằng.
Đột nhiên, điện thoại của cô đặt trên bàn reo lên, là Nghê Tâm gọi tới.
Nuốt miếng sandwich trong miệng xuống, cô nghe máy.
“Lê tổng, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
“Lê tổng, vừa rồi Lộ Xuyên, trợ lý của tập đoàn Lục Thị nói muốn hẹn chị chiều nay bàn về việc chuyển nhượng khu đất kia. Em xem lịch trình chiều nay của chị, chỉ có hai cuộc họp định kỳ của tập đoàn, có cần sắp xếp thời gian cho họ không ạ?”
Lê Sơ Huyền: “Hẹn ở đâu?”
Nghê Tâm ngẩn người: “Câu lạc bộ golf Minh Nguyệt Loan ạ.”
“Không đi, từ chối đi.”
Lê Sơ Huyền lặng lẽ dời mắt đi, nhỏ giọng nói: “Em đi tắm trước đã.”
Lục Sầm điềm tĩnh nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng im lặng nghiêng người nhường đường.
Lê Sơ Huyền liếc nhìn người đàn ông vẫn còn đang quỳ trên mặt đất, cầm lấy áo ngủ rồi đi thẳng một mạch không quay đầu lại.
Trong phòng tắm, Lê Sơ Huyền vừa tắm một cách chậm rãi vừa thở dài. Hôm nay ở nghĩa trang đi bộ cả ngày, tối lại còn muốn đến đây đòi “phần thưởng”, đây chẳng phải là tự mình rước họa vào thân sao? Tính sai, tính sai thật rồi.
Cô tắm rất lâu, cho đến khi Lục Sầm mất kiên nhẫn gõ lên cửa kính phòng tắm.
“Em ra muộn một giờ, thì đêm nay chúng ta sẽ kết thúc muộn một giờ.”
Hơi nước ngưng tụ trên cửa kính, người đàn ông dựa vào cửa, nhìn làn da trắng nõn của cô bị nước ấm nhuộm thành một màu hồng nhạt.
“Hay là Lê tổng cần anh hỗ trợ?”
Lê Sơ Huyền cạn lời: “Không cần, anh đi ra ngoài.”
Anh cúi đầu cười khẽ. Lê Sơ Huyền cứ ngỡ anh định rời đi, ai ngờ ngay sau đó anh lại bước thẳng vào phòng tắm, mặc cho vòi sen từ trên đỉnh đầu xối ướt toàn thân.
Trong nháy mắt, chiếc áo sơ mi trắng dính nước trở nên nửa trong suốt, cơ bụng ẩn hiện bên dưới. Lê Sơ Huyền còn chưa kịp thưởng thức, người đàn ông đã dùng sức ấn cô vào tường.
Tưởng rằng lưng sắp chạm phải bức tường lạnh lẽo, ai ngờ lại được bàn tay ấm áp của anh chặn lại.
Anh cúi mắt nhìn xuân sắc trước mặt, giữ cằm cô rồi hôn lên đôi môi đỏ tươi.
Môi lưỡi quấn quýt, suy nghĩ của cô tan rã, chỉ còn lại người đàn ông trước mắt đang dẫn dắt cơn triều tình nhấn chìm tất cả.
Vách phòng tắm ướt và trơn, cô đứng không vững, hai bàn tay mảnh mai theo bản năng ôm lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn.
Dòng nước xối mạnh, nhiệt độ dần tăng cao. Anh c.ắ.n nhẹ lên đôi môi mọng như quả anh đào của cô, rồi lùi lại một bước.
“Bảo bối, xoay người lại.” Giọng anh trầm khàn, nghe đến mức khiến người ta nhũn cả chân.
Lê Sơ Huyền từ chối: “Không, em đứng không vững, trơn lắm.”
Anh ôm lấy vòng eo nhỏ của cô, ép cô xoay người lại, cúi xuống thì thầm bên tai cô: “Em chịu đựng được mà, bảo bối. Sẽ nhanh thôi.”
Lừa người!
Chưa bao giờ có chuyện “nhanh thôi”. Lần nào cũng lừa cô là sắp xong, sắp kết thúc, nhưng không một lần nào là thật.
Gã đàn ông ch.ó má.
Lê Sơ Huyền thầm mắng trong lòng.
“Bám chắc vào, ngoan nào.” Anh dỗ dành. Mười ngón tay cô bấu c.h.ặ.t vào tấm kính để lại những vệt nước. Sương mù tràn ngập phòng tắm, hơi nước bốc lên, không nhìn rõ thứ gì.
Anh vươn tay tìm kiếm trong hộc đựng đồ trên tường, lấy ra một hộp bao, dùng một tay xé mở.
Lê Sơ Huyền kinh ngạc: “Không phải chứ, ở đây cũng có à?”
“Trong nhà này chỗ nào cũng có. Bảo bối có muốn chơi một trò chơi không? Em cứ tìm được một cái, chúng ta sẽ dùng một cái.”
Lê Sơ Huyền: ?
Thế này có khác gì ngược đãi không?
“Không cần.” Cô dứt khoát từ chối.
Người đàn ông không nói gì thêm, chỉ cười nhạt một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh dùng sức ôm c.h.ặ.t eo cô không cho cô trượt xuống, hôn sâu đến mức mọi tiếng th* d*c của cô đều bị anh nuốt ngược vào trong.
Vòi sen xối xuống mặt sàn tạo nên những gợn sóng đan xen, trơn trượt.
Một hiệp kết thúc, Lục Sầm bế cô ra khỏi phòng tắm, đi vào phòng thay đồ.
Cô chỉ muốn nằm dài trên chiếc giường êm ái, chứ không muốn “chơi” trong phòng thay đồ.
Toàn thân mềm nhũn không còn sức lực, cô vươn tay đ.á.n.h Lục Sầm một cái, lực sát thương gần như bằng không.
Sự phản kháng không có hiệu quả.
Lục Sầm kéo một chiếc khăn tắm trùm lên đầu cô, lau khô người cho cô.
Anh nói: “Em còn nhớ năm ngoái khi anh ở khu phố cổ Paris, nhìn thấy một cửa hàng may đo thủ công trăm năm tuổi, anh đã đặt làm cho em một bộ áo ngủ không?”
Nhớ chứ, sao Lê Sơ Huyền có thể không nhớ, bộ áo ngủ đó cô có ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Chất liệu mỏng manh, nửa trong suốt, phần lưng áo trên hoàn toàn khoét rỗng, chỉ có một sợi dây mảnh mai.
Anh cứ nhất quyết gọi nó là “áo ngủ” thì cô cũng đành chịu.
“Hai tháng trước, cửa hàng đó liên lạc với anh, nói họ đã ra mắt bộ sưu tập mùa xuân cho năm nay, anh đã đặt cho em cả một series, tổng cộng mười hai bộ,” anh cúi đầu cười, “Tuần trước vừa mới được gửi về Cảng Thành.”
Lê Sơ Huyền: ?
Anh đặt cô đứng trước gương toàn thân, từ phía sau ôm trọn lấy cô. Bốn mắt họ giao nhau trong gương, ánh mắt ái muội triền miên.
Anh nói: “Lê tổng muốn mở ‘blind box’ hay là muốn thử cả mười hai bộ cho anh xem?”
“Nhưng tối nay không phải là phần thưởng của em sao? Sao lại thành phần thưởng của Lục tổng rồi?”
Lục Sầm cong môi, cánh tay ôm eo cô siết c.h.ặ.t lại, cơ thể hai người càng dán sát vào nhau hơn.
Hơi nóng từ phía sau lan ra toàn thân, anh nói: “Chẳng lẽ Lê tổng không hài lòng với phần thưởng này sao?”
Ngày hôm sau, là một buổi sáng trong xanh.
Tháng tư, gió sớm hơi se lạnh, ánh bình minh rải khắp Cảng.
Đường phố người xe tấp nập.
Trong bể bơi trên tầng thượng, mặt nước sóng sánh, một người đàn ông tràn đầy năng lượng bơi hai vòng qua lại.
Lê Sơ Huyền ngồi trên ghế dài bên hồ bơi ăn sáng, vừa thưởng thức dáng người khỏe khoắn trong nước, vừa thầm mắng tại sao chỉ có anh là năng lượng tràn trề. Rõ ràng hôm qua cả hai đều một giờ sáng mới kết thúc, vậy mà giờ đây cô thì mệt mỏi rã rời ngồi ăn sáng, còn anh thì đang giải tỏa nguồn năng lượng vô tận của mình.
Tức giận, thật không công bằng.
Đột nhiên, điện thoại của cô đặt trên bàn reo lên, là Nghê Tâm gọi tới.
Nuốt miếng sandwich trong miệng xuống, cô nghe máy.
“Lê tổng, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
“Lê tổng, vừa rồi Lộ Xuyên, trợ lý của tập đoàn Lục Thị nói muốn hẹn chị chiều nay bàn về việc chuyển nhượng khu đất kia. Em xem lịch trình chiều nay của chị, chỉ có hai cuộc họp định kỳ của tập đoàn, có cần sắp xếp thời gian cho họ không ạ?”
Lê Sơ Huyền: “Hẹn ở đâu?”
Nghê Tâm ngẩn người: “Câu lạc bộ golf Minh Nguyệt Loan ạ.”
“Không đi, từ chối đi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









