Tháng ba về mang theo những cơn mưa phùn ẩm ướt. Cả Cảng Thành như được phủ một lớp màn sương xám xịt, lặng lẽ chờ đợi một cơn bão sắp đến vào cuối tuần.
Lê Sơ Huyền ngồi yên trên ghế làm việc, miệng ngậm một viên kẹo dẻo vị dâu. Ánh mắt cô lãng đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, dõi theo những vệt nước mưa lăn dài, dõi theo dòng xe cộ xuôi ngược như một dòng sông ánh sáng, và những bóng người nhỏ nhoi, vội vã dưới màn mưa.
Khung cảnh ngoài kia tĩnh tại bao nhiêu thì trong điện thoại, nhóm chat gia đình lại sôi nổi bấy nhiêu, tin nhắn nhảy lên không ngừng.
【Lê Vụ: Chị Nguyệt ơi, bên xưởng nói chỉ còn thiếu mỗi chị chưa đến thử đồ thôi, chị có bận mấy cũng phải qua thử đi chứ.】
【Lê Vụ: Không vừa còn có thời gian sửa.】
【Lê Hi: Em lo gì chứ? Dáng của A Nguyệt mười năm như một, chẳng béo lên cũng chẳng gầy đi.】
【Lê Húc: Thế sao mẹ em ngày nào cũng nói chị ấy gầy gầy?】
【Lê Hi: Mẹ em mắt kém rồi, nhìn ai cũng thấy gầy.】
【Lê Dục: Thế sao mẹ anh lại bảo anh béo?】
【Lê Húc: Vì anh béo thật mà.】
【Lê Hi: Vì anh béo thật mà.】
【Lê Vụ: Vì anh béo thật mà.】
【Lê Hàm: Dạo này thời tiết không tốt, không biết hôm đám cưới của em có mưa không nhỉ?】
【Lê Vụ: Đừng mà đừng mà!】
【Lê Vụ: Đám cưới ngoài trời mà mưa thì chơi bời gì nữa?】
【Lê Húc: Lãng mạn chứ sao!】
【Lê Vụ: Chủ yếu là lạnh đó, lạnh đó!】
Lê Sơ Huyền ăn xong viên kẹo dẻo, ném túi rác vào thùng, tiện tay cầm điện thoại lên mới phát hiện tin nhắn đã ngập màn hình.
Cô tham gia vào cuộc trò chuyện.
【Lê Sơ Huyền: Váy tan làm chị qua thử liền.】
【Lê Vụ: Đừng quên nhé, tuần sau là phải mặc rồi đó.】
Cô đặt điện thoại xuống.
“Lê tổng,” Nghê Tâm gõ cửa bước vào, “Bên Yada Capital đã hồi âm email, ngày 20 có thể gặp mặt ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Sơ Huyền gật đầu.
Nghê Tâm cập nhật lịch làm việc, tiện thể đặt vé máy bay dự phòng cho chuyến đi. Yada Capital là công ty đầu tư mà Lê Sơ Huyền tìm cho dự án Bán đảo Lam Hải Loan. Đây là một công ty đầu tư mạo hiểm nổi lên nhanh chóng trong những năm gần đây, nghiệp vụ chủ yếu ở Bắc Mỹ và gần như chưa từng đầu tư vào dự án nào trong nước. Nhưng sau khi đ.á.n.h giá tổng thể, đây là công ty đầu tư phù hợp nhất.
Ban đầu bên Yada Capital đã từ chối, lý do chủ yếu là không xem xét nghiệp vụ ở châu Á. Sau này khi xem bản kế hoạch dự án, họ lại đổi ý nói có thể hẹn một buổi gặp mặt để trao đổi.
Nghê Tâm lại tiếp tục: “Tông tổng của Thiên Tinh muốn hẹn chị một bữa cơm vào tuần sau, nhưng lịch trình tuần sau đã kín hết rồi ạ.”
Thiên Tinh là công ty chuyên về thiết bị giải trí trên biển, là một trong những đối tác tiềm năng của dự án Bán đảo Lam Hải Loan.
Lê Sơ Huyền: “Gửi cho ông ấy một tấm thiệp mời tiệc cưới của Lê Vụ, nói rằng lúc đó tôi sẽ dành cho ông ấy nửa tiếng.”
Nghê Tâm ghi chép và sắp xếp từng việc một.
“Còn nữa,” Lê Sơ Huyền đứng dậy cầm lấy túi xách, “Gửi thông báo cho toàn tập đoàn tối nay không cần tăng ca, về nhà sớm một chút.”
Trong nháy mắt đã 5 giờ rưỡi, trời cứ mưa mãi, sắc trời u ám, đêm sắp buông xuống.
Cơn bão sắp đến rồi.
Tài xế đưa cô đến xưởng may đo. Xưởng may này là do Lê Vụ mở, cô ấy mời nhà thiết kế từ Milan về, tọa lạc giữa các cửa hàng của những thương hiệu cao cấp. Bình thường việc kinh doanh cũng khá tốt, nhưng tháng này vì đám cưới của chính cô chủ nên xưởng không nhận đơn hàng bên ngoài.
Có tổng cộng sáu bộ lễ phục, cùng một series và cùng tông màu với những người khác trong nhà họ Lê nhưng có thiết kế khác biệt. Lê Sơ Huyền thử xong tất cả, không có chỗ nào cần sửa. Cửa hàng trưởng cho đồ vào hộp quà, nói rằng sáng mai sẽ cho người giao đến Lê trạch.
Ngay khi Lê Sơ Huyền chuẩn bị rời đi thì Lộ Xuyên từ ngoài cửa bước vào.
Cả hai đều sững lại trong giây lát.
Ánh mắt cô gần như xuyên qua Lộ Xuyên, dừng lại trên chiếc Bentley màu đen tuyền đang đỗ bên lề đường. Xuyên qua màn mưa bụi mờ ảo và lớp kính xe tối màu, cô có cảm giác người đàn ông ở hàng ghế sau đang đối diện với mình.
Dù cho cô chẳng thể nhìn rõ mặt anh.
Lộ Xuyên nở một nụ cười đúng mực của một trợ lý chuyên nghiệp: “Chào Lê tổng, không ngờ lại gặp cô ở đây.”
Lê Sơ Huyền gật đầu, đi thẳng vào vấn đề: “Anh đến đây có việc gì sao?”
Theo những gì cô biết, tất cả trang phục của Lục Sầm đều được may đo thủ công tại một xưởng may có lịch sử hàng trăm năm ở Paris, ngay cả cà vạt và nơ cũng có xuất xứ từ đó. Anh chỉ thỉnh thoảng đặt may vài món đồ cao cấp ở tuần lễ thời trang. Nói cách khác, Lục Sầm chưa bao giờ đặt may bất cứ thứ gì ở Cảng Thành.
Lộ Xuyên vẫn mỉm cười điềm tĩnh: “À, là vì đám cưới của Chu tổng và cô Lê Vụ. Dàn phù rể cần nơ để phối hợp với lễ phục của dàn phù dâu, nên tôi đến đây để lấy nơ cho Lục tổng.”
Lục Sầm là phù rể ư? Sao cô không nghe anh nhắc đến nhỉ? Lê Sơ Huyền gật đầu rồi rời khỏi tiệm.
Lê Sơ Huyền ngồi yên trên ghế làm việc, miệng ngậm một viên kẹo dẻo vị dâu. Ánh mắt cô lãng đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, dõi theo những vệt nước mưa lăn dài, dõi theo dòng xe cộ xuôi ngược như một dòng sông ánh sáng, và những bóng người nhỏ nhoi, vội vã dưới màn mưa.
Khung cảnh ngoài kia tĩnh tại bao nhiêu thì trong điện thoại, nhóm chat gia đình lại sôi nổi bấy nhiêu, tin nhắn nhảy lên không ngừng.
【Lê Vụ: Chị Nguyệt ơi, bên xưởng nói chỉ còn thiếu mỗi chị chưa đến thử đồ thôi, chị có bận mấy cũng phải qua thử đi chứ.】
【Lê Vụ: Không vừa còn có thời gian sửa.】
【Lê Hi: Em lo gì chứ? Dáng của A Nguyệt mười năm như một, chẳng béo lên cũng chẳng gầy đi.】
【Lê Húc: Thế sao mẹ em ngày nào cũng nói chị ấy gầy gầy?】
【Lê Hi: Mẹ em mắt kém rồi, nhìn ai cũng thấy gầy.】
【Lê Dục: Thế sao mẹ anh lại bảo anh béo?】
【Lê Húc: Vì anh béo thật mà.】
【Lê Hi: Vì anh béo thật mà.】
【Lê Vụ: Vì anh béo thật mà.】
【Lê Hàm: Dạo này thời tiết không tốt, không biết hôm đám cưới của em có mưa không nhỉ?】
【Lê Vụ: Đừng mà đừng mà!】
【Lê Vụ: Đám cưới ngoài trời mà mưa thì chơi bời gì nữa?】
【Lê Húc: Lãng mạn chứ sao!】
【Lê Vụ: Chủ yếu là lạnh đó, lạnh đó!】
Lê Sơ Huyền ăn xong viên kẹo dẻo, ném túi rác vào thùng, tiện tay cầm điện thoại lên mới phát hiện tin nhắn đã ngập màn hình.
Cô tham gia vào cuộc trò chuyện.
【Lê Sơ Huyền: Váy tan làm chị qua thử liền.】
【Lê Vụ: Đừng quên nhé, tuần sau là phải mặc rồi đó.】
Cô đặt điện thoại xuống.
“Lê tổng,” Nghê Tâm gõ cửa bước vào, “Bên Yada Capital đã hồi âm email, ngày 20 có thể gặp mặt ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Sơ Huyền gật đầu.
Nghê Tâm cập nhật lịch làm việc, tiện thể đặt vé máy bay dự phòng cho chuyến đi. Yada Capital là công ty đầu tư mà Lê Sơ Huyền tìm cho dự án Bán đảo Lam Hải Loan. Đây là một công ty đầu tư mạo hiểm nổi lên nhanh chóng trong những năm gần đây, nghiệp vụ chủ yếu ở Bắc Mỹ và gần như chưa từng đầu tư vào dự án nào trong nước. Nhưng sau khi đ.á.n.h giá tổng thể, đây là công ty đầu tư phù hợp nhất.
Ban đầu bên Yada Capital đã từ chối, lý do chủ yếu là không xem xét nghiệp vụ ở châu Á. Sau này khi xem bản kế hoạch dự án, họ lại đổi ý nói có thể hẹn một buổi gặp mặt để trao đổi.
Nghê Tâm lại tiếp tục: “Tông tổng của Thiên Tinh muốn hẹn chị một bữa cơm vào tuần sau, nhưng lịch trình tuần sau đã kín hết rồi ạ.”
Thiên Tinh là công ty chuyên về thiết bị giải trí trên biển, là một trong những đối tác tiềm năng của dự án Bán đảo Lam Hải Loan.
Lê Sơ Huyền: “Gửi cho ông ấy một tấm thiệp mời tiệc cưới của Lê Vụ, nói rằng lúc đó tôi sẽ dành cho ông ấy nửa tiếng.”
Nghê Tâm ghi chép và sắp xếp từng việc một.
“Còn nữa,” Lê Sơ Huyền đứng dậy cầm lấy túi xách, “Gửi thông báo cho toàn tập đoàn tối nay không cần tăng ca, về nhà sớm một chút.”
Trong nháy mắt đã 5 giờ rưỡi, trời cứ mưa mãi, sắc trời u ám, đêm sắp buông xuống.
Cơn bão sắp đến rồi.
Tài xế đưa cô đến xưởng may đo. Xưởng may này là do Lê Vụ mở, cô ấy mời nhà thiết kế từ Milan về, tọa lạc giữa các cửa hàng của những thương hiệu cao cấp. Bình thường việc kinh doanh cũng khá tốt, nhưng tháng này vì đám cưới của chính cô chủ nên xưởng không nhận đơn hàng bên ngoài.
Có tổng cộng sáu bộ lễ phục, cùng một series và cùng tông màu với những người khác trong nhà họ Lê nhưng có thiết kế khác biệt. Lê Sơ Huyền thử xong tất cả, không có chỗ nào cần sửa. Cửa hàng trưởng cho đồ vào hộp quà, nói rằng sáng mai sẽ cho người giao đến Lê trạch.
Ngay khi Lê Sơ Huyền chuẩn bị rời đi thì Lộ Xuyên từ ngoài cửa bước vào.
Cả hai đều sững lại trong giây lát.
Ánh mắt cô gần như xuyên qua Lộ Xuyên, dừng lại trên chiếc Bentley màu đen tuyền đang đỗ bên lề đường. Xuyên qua màn mưa bụi mờ ảo và lớp kính xe tối màu, cô có cảm giác người đàn ông ở hàng ghế sau đang đối diện với mình.
Dù cho cô chẳng thể nhìn rõ mặt anh.
Lộ Xuyên nở một nụ cười đúng mực của một trợ lý chuyên nghiệp: “Chào Lê tổng, không ngờ lại gặp cô ở đây.”
Lê Sơ Huyền gật đầu, đi thẳng vào vấn đề: “Anh đến đây có việc gì sao?”
Theo những gì cô biết, tất cả trang phục của Lục Sầm đều được may đo thủ công tại một xưởng may có lịch sử hàng trăm năm ở Paris, ngay cả cà vạt và nơ cũng có xuất xứ từ đó. Anh chỉ thỉnh thoảng đặt may vài món đồ cao cấp ở tuần lễ thời trang. Nói cách khác, Lục Sầm chưa bao giờ đặt may bất cứ thứ gì ở Cảng Thành.
Lộ Xuyên vẫn mỉm cười điềm tĩnh: “À, là vì đám cưới của Chu tổng và cô Lê Vụ. Dàn phù rể cần nơ để phối hợp với lễ phục của dàn phù dâu, nên tôi đến đây để lấy nơ cho Lục tổng.”
Lục Sầm là phù rể ư? Sao cô không nghe anh nhắc đến nhỉ? Lê Sơ Huyền gật đầu rồi rời khỏi tiệm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









