Lục Thính An đột nhiên bị kéo vào một mảnh hư vô. Trong bóng tối, cậu không nhìn thấy bất cứ thứ gì, hai tay cũng không chạm được vào vật thể có thực nào. Nhưng dựa vào kinh nghiệm gần hai tháng trước đó, cậu biết rõ tình huống thế này nhất định là do bóng đè quấy phá.

Có lẽ vì dạo này ngủ chung với Cố Ứng Châu quá yên ổn, kiểu sống trong gian khó, c.h.ế.t trong an nhàn. Khi lần nữa rơi vào giấc mộng, Lục Thính An lại cảm thấy không thích ứng. Cảm giác tỉnh táo chờ đợi mình chìm xuống như vậy thật sự chẳng dễ chịu chút nào.

Hơn nữa cậu còn phát hiện, lần này khi năng lực lại bị kích hoạt, bóng đè tỏ ra đặc biệt gấp gáp.

Là sợ Cố Ứng Châu lại xuất hiện, ảnh hưởng đến việc nó thi triển sao? Vậy rốt cuộc Cố Ứng Châu đi làm gì rồi, lúc đi cũng không biết đ.á.n.h thức cậu trước một tiếng.

Vừa suy nghĩ vừa oán thầm, thân thể Lục Thính An bỗng run lên.

Dường như cậu bị đặt xuống mặt đất thật. Lòng bàn chân truyền đến cảm giác cứng rắn rõ ràng. Cậu thận trọng giậm thử hai bước, xác nhận đây không phải ảo giác, cậu thật sự đã chạm đất.

Nhưng trước mắt vẫn là một mảng đen kịt, giơ tay ra cũng chẳng thấy nổi năm ngón. Không chỉ vậy, xung quanh còn không có lấy một âm thanh, trong năm giác quan thì chỉ còn lại cảm giác dưới lòng bàn chân là mang đến chút ít chân thật.

Đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, Lục Thính An lẩm bẩm:

“Đây là kịch bản t.r.a t.ấ.n mới à? Phòng tối?”

Nhốt người trong phòng tối, từ xưa đến nay vẫn luôn được dùng như một hình thức trừng phạt. Nhớ hồi hơn hai mươi năm sau còn từng có những “trường cai nghiện internet”, giáo viên trong đó hay dùng đúng chiêu này để ép học sinh nghe lời.

Nói nghiêm túc thì việc nhốt lại như vậy sẽ không trực tiếp gây tổn hại thân thể, không đ.á.n.h, không đập, không tạo ra thương tích hữu hình. Nhưng mức độ t.r.a t.ấ.n tinh thần của nó thì tuyệt đối không thua kém gì những hình phạt bạo lực.

Khi vừa bị nhốt vào một không gian khép kín, con người thường chưa thấy quá khó chịu. Một môi trường tối đen yên tĩnh, vừa khéo còn có thể ngủ một giấc. Nhưng sau khi tỉnh lại, trong khoảng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng và buồn tẻ, các loại khó chịu sẽ lần lượt kéo đến.

Đầu tiên là cảm giác áp bức.

Bóng tối vô tận đè nặng lên đôi mắt, mở mắt ra là đen, nhắm mắt lại cũng là đen, khiến người ta sinh ra cảm giác mơ hồ, bắt đầu nghi ngờ rốt cuộc là vấn đề của môi trường hay là bản thân mình có vấn đề. Khi mắt không nhìn thấy gì, tai sẽ trở nên nhạy bén hơn; nhưng nếu tai cũng không nghe được bất kỳ động tĩnh nào, con người sẽ rất khó giữ được bình tĩnh thực sự.

Tiếp theo chính là những suy nghĩ miên man.

Trong hoàn cảnh chật chội và đè nén như vậy, dù là người lạc quan đến đâu cũng khó mà không nghĩ tới những điều bi quan. Ví dụ như trong bóng tối này có sinh vật khác tồn tại hay không, mình sẽ c.h.ế.t như thế nào… Nghĩ càng nhiều, tinh thần tự nhiên sẽ xuất hiện vấn đề. Đến khi được thả ra ngoài, rất có thể sẽ mắc PTSD đối với phòng tối.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến phòng tối về sau trở thành thủ đoạn ép người thỏa hiệp vô cùng hữu hiệu.

Không cần tốn bao nhiêu công sức, đã có thể âm thầm phá hủy ý chí của một người, quả thực không có biện pháp nào tiện lợi hơn thế.

Lục Thính An không ngờ bóng đè lại thông minh đến vậy, vừa kéo cậu vào giấc mộng đã cho cậu một đòn “ra oai phủ đầu”.

Nhưng cậu cũng không quá lo lắng.

Muốn phòng tối phát huy tác dụng, điều quan trọng nhất chính là phải có đủ thời gian. Trong trường hợp thời gian không đủ, môi trường tối đen nhiều lắm cũng chỉ khiến người ta cảm thấy hơi khó chịu mà thôi.

Dù không biết vì chuyện gì Cố Ứng Châu rời khỏi phòng, nhưng Lục Thính An vô cùng tin rằng anh sẽ không đi lâu. Biết đâu chỉ giây tiếp theo thôi, năng lực của bóng đè đã mất hiệu lực rồi.

Lục Thính An đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.

Trong lòng dường như có một giọng nói đang thúc giục cậu: đi về phía trước đi, chỉ cần đi về phía trước là có thể rời khỏi bóng tối, còn có thể nhìn thấy thứ mà cậu tò mò… đi đi, mau đi về phía trước đi……

Lục Thính An lại đứng yên như bị đóng đinh xuống đất, hoàn toàn phớt lờ giọng nói đó. Có ngốc mới đi lung tung trong tình huống không nhìn thấy gì. Con người theo bản năng sẽ đưa tay sờ soạng, chỉ khi xác nhận phía trước không có chướng ngại mới dám nhấc chân.

Ai biết được bóng đè có đặt thứ gì ghê tởm ngay trước mặt cậu không? Lỡ không cẩn thận chạm phải thứ gì đó nhớp nháp dính dớp, thì còn kinh tởm hơn cả bị dọa.

Địch bất động, ta bất động. Dù sao cậu vẫn còn đòn sát thủ, không tin bóng đè tốn công như vậy chỉ để nhốt cậu đứng yên một lúc.

……

Qua vài phút… hay đúng hơn là không biết đã bao lâu. Trong môi trường mất hết cảm giác như thế này, thời gian trôi qua cũng trở nên dị thường chậm chạp. Có lẽ chỉ mới một hai phút, nhưng trong tiềm thức của Lục Thính An, lại giống như đã qua rất lâu.

Tóm lại, đúng lúc cậu nhắm mắt lại chán đến mức bắt đầu đếm số, hoàn cảnh xung quanh bỗng nhiên thay đổi.

Một mùi tanh thối khó ngửi ập thẳng vào mặt. Những phân t.ử mùi hôi bám c.h.ặ.t trong khoang mũi, đến mức ngay cả khi nín thở, dường như vẫn có thể ngửi thấy. Phải hình dung mùi này thế nào đây? Giống như một con cá khô bị nhốt trong không gian kín nóng bức suốt gần một tháng, lúc mở cửa ra, mùi hôi lập tức ùa ra ngoài, còn trộn lẫn với mùi thịt thối rữa của chuột c.h.ế.t, khiến người ta chỉ muốn tự tháo cái mũi của mình xuống.

Sau khi mùi tanh thối hơi tản đi một chút, thứ tiếp theo kéo tới là mùi m.á.u tanh. Một luồng gió nóng thổi từ phía trước tới, cuốn theo thứ khí vị như sương m.á.u, bao trùm c.h.ặ.t lấy cậu.

Lục Thính An có chút buồn nôn, nhưng biểu hiện bên ngoài vẫn khá bình tĩnh, chậm rãi mở to mắt.

Trước mắt không còn là một mảng đen kịt nữa. Có vài tia sáng chiếu xuống từ những góc độ khác nhau phía trên, đủ để cậu nhìn rõ nơi mình đang đứng. Đó là một lối đi hẹp, rộng chừng đủ cho hai người song song đi qua. Phía trước và phía sau đều thông thoáng, giống như dẫn tới những căn phòng khác nhau. Ở vị trí cao hơn đầu cậu khoảng hai mét có mấy cửa thông gió, ánh sáng chính là chiếu vào từ đó.

Nơi này hẳn đã tồn tại khá lâu. Tường bị ẩm thấm, theo năm tháng tích tụ thành từng mảng loang lổ đầy vết mốc. Phần sát mặt đất có chỗ tường đã bong tróc, vôi rơi vãi trên nền.

Không chỉ vậy, trên bức tường cao ngang nửa người còn lưu lại đủ loại dấu vết kỳ quái: những vệt m.á.u kéo lê, cùng với những đốm m.á.u b.ắ.n tung tóe. Máu đã ngấm sâu vào tường, bề mặt từ lâu đã khô cứng, khiến người ta khó mà phân biệt ngay được rốt cuộc đó là m.á.u hay là rỉ sắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Thính An nhăn mặt ghét bỏ quan sát xung quanh. Cậu hô hấp cực kỳ chậm, ngoài việc duy trì những chức năng sinh lý cần thiết, cậu không muốn hít thêm dù chỉ một hơi không khí ở đây.

Ngay khi cậu định tìm lối thoát khỏi hành lang bế tắc này, không biết từ lúc nào, một lực vô hình từ phía sau đẩy mạnh cậu một cái. Quay đầu nhìn lại, phía sau trống không, chỉ còn một đoạn hành lang không biết dẫn tới đâu.

Lực đẩy ấy hết lần này đến lần khác đ.á.n.h vào bả vai và thắt lưng cậu, ép cậu vừa đi vừa khựng lại, từng bước bị buộc phải tiến về phía trước.

Đi chừng hai, ba chục mét, cậu tiến vào một không gian rộng hơn. Nơi này thắp đèn mờ tối, hệ thống thông gió trên trần vận hành không ngừng nghỉ. Đến khi nhìn rõ những thứ treo lủng lẳng trên đầu, cậu mới hiểu mấy mùi hôi tanh vừa nãy rốt cuộc phát ra từ đâu.

Đây là một lò sát sinh.

Trần thấp, không có bất kỳ trang trí nào. Tường sơn trắng đã bị mỡ bám lâu ngày nhuộm thành màu vàng ố, trông như phủ một lớp dầu dày. Cứ cách hơn một mét lại có một móc sắt to thô, phía trên treo từng mảng thịt heo; có mấy cái móc còn xuyên thẳng qua đầu heo. Trên sàn là từng vũng hỗn hợp mỡ và m.á.u đã đông cứng.

“Lò sát sinh bỏ hoang?”

Nam Cung Tư Uyển

Lục Thính An nhìn chằm chằm vào dấu hiệu thối rữa trên những mảng thịt, nhíu mày lẩm bẩm.

Ở Cảng Thành… có nơi như thế này sao?

Lò sát sinh đúng là thuộc vùng mù kiến thức của cậu. Với thân phận và mức độ sạch sẽ đến ám ảnh của mình, cậu căn bản không thể nào chủ động đến gần loại địa điểm này.

Kiếp trước cậu đã rất bài xích chợ thực phẩm, đặc biệt là quầy bán thịt. Mùi tanh của thịt sống cùng ruồi nhặng vo ve quanh móc thịt luôn khiến cậu khó chịu đến mức không biết phải tránh thế nào.

Cậu điều chỉnh nhịp thở, cố tình ép ánh mắt nhìn sang những chỗ khác, tận lực quan sát xung quanh thay vì dán c.h.ặ.t vào đống thịt.

Khi ánh mắt lướt qua bốn phía, cậu quả thật phát hiện ra một điểm kỳ lạ.

Đó là một cánh cửa sắt cao gần hai mét, bên trên treo một ổ khóa to tướng. Trên tường cạnh cửa, cách mặt đất chừng một mét, có mở một ô cửa sổ nhỏ.

Cửa sổ nhỏ đến mức nào ư? Ước chừng chỉ lớn bằng một cái đầu người, rõ ràng không phải để thông gió, mà là để người bên ngoài nhìn vào xem bên trong đang làm gì.

Lần này không cần bị ép, Lục Thính An tự mình bước về phía ô cửa đó.

Không biết có phải vì xung quanh quá yên tĩnh hay không, cậu dường như nghe thấy bên trong cửa có động tĩnh rất nhỏ. Nhưng khi cậu dừng bước, cố lắng tai nghe, âm thanh ấy lại biến mất, khiến cậu không khỏi nghi ngờ có phải tiếng bước chân của mình giẫm lên nền đất dính nhớp vừa rồi gây ra ảo giác hay không.

Một bước, hai bước… mười bước.

Cuối cùng, cậu đứng trước ô cửa sổ.

Trong căn phòng nhỏ bên trong, ánh đèn sáng hơn bên ngoài một chút, là loại đèn vàng ấm mờ mờ. Những nơi bán thịt hay hải sản thường rất thích dùng kiểu ánh sáng này, vì nó khiến thịt trông tươi hơn.

Nhờ ánh sáng ấy, Lục Thính An nhìn thấy một cái bàn, trên bàn đặt một giá đỡ, treo đủ loại d.a.o. Có d.a.o bản lớn dùng để c.h.ặ.t xương, có rìu, cũng có loại d.a.o nửa hình tròn chuyên thái thịt. Những con d.a.o nhỏ không hề rỉ sét, ngược lại còn lóe ánh bạc rõ ràng được mài giũa thường xuyên.

Ánh mắt cậu dừng lại ở mũi một con d.a.o.

Trên đầu mũi d.a.o, treo một giọt m.á.u.

Là m.á.u tươi.

Không hiểu vì sao, lực chú ý của Lục Thính An hoàn toàn bị giọt m.á.u ấy hút lấy. Cậu trơ mắt nhìn phần đuôi chất lỏng ngày càng nhọn, giọt m.á.u dần tròn đầy hơn.

Và đúng lúc giọt m.á.u rơi xuống mặt bàn 

Dây thần kinh căng cứng của cậu cũng như bị cắt đứt theo âm thanh ấy.

“A—— a—— a——!”

Một tiếng hét thê lương vang lên, màng tai Lục Thính An đau nhói như bị kim đ.â.m.

Cậu giật mình hoàn hồn, nhìn thấy sâu trong căn phòng bỗng bật sáng thêm một ngọn đèn.

Dưới ánh đèn là một chiếc bàn dài. Trên bàn lót một khay kim loại lớn bằng đúng mặt bàn, bốn góc khay gắn bốn chiếc còng hình bán nguyệt.

Tất cả đều đã được sử dụng lần lượt khóa c.h.ặ.t hai tay và hai chân.

Đó là một người phụ nữ nằm úp, trần trụi phần lưng.

Tấm lưng nhẵn nhụi, không chút mỡ thừa của cô ta bị người khác dùng d.a.o nhỏ rạch một đường dài, giống hệt như cách người ta mổ lưng tôm.

Một bàn tay đeo găng y tế màu trắng nhấc lên một ấm nước, đổ chất lỏng lên vết thương ấy. Chất lỏng bốc hơi nóng thấy rõ bằng mắt thường, khi rơi lên da thịt liền hòa cùng m.á.u chảy ra, đồng thời kích thích khiến người phụ nữ thét lên t.h.ả.m thiết.

Một ấm chất lỏng đổ xong, đôi tay trắng ấy liền thò xuống, đầu ngón tay bóp vào vết rạch sâu, kéo lấy da thịt rồi bắt đầu xé ra.

Người phụ nữ đã đau đến ngất đi lại bị cơn đau kéo tỉnh. Giọng cô ta đã khàn đặc, không còn sức giãy giụa, chỉ có thể không ngừng phát ra những âm “hô… hô…” đơn điệu từ cổ họng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện