Vì thế anh không giấu, chỉ nói:

“Cô ấy bảo có một học sinh.”

Chỉ cần nghe vậy, Tưởng Chi Lâm đã hiểu hết.

Vừa rồi bà còn cười, nghe xong nụ cười liền tắt hẳn, trái lại liếc Kiều Đường một cái sắc lẻm từ xa.

Kiều Đường chột dạ thu ánh mắt lại, bế đứa bé trong lòng, dè dặt lùi ra ngoài mấy bước.

Đợi cô ta đi xa, Tưởng Chi Lâm mới quay sang giải thích:

“Hôm qua nó có nhắc chuyện này với mẹ, mẹ đã từ chối rồi.”

Cố Ứng Châu gật đầu:

“Con đoán được.”

Tưởng Chi Lâm nói tiếp:

“Họ dù sao cũng là người ngoài. Chuyện riêng giữa con và Thính An, mẹ không muốn giải thích nhiều. Nghĩ hôm nay gặp mặt là họ tự biết. Không ngờ Kiều Đường lại cố chấp đến vậy, ngay cả con cũng đem chuyện này ra nói.”

Thiện ý là một phần, nhưng tư tâm của Kiều Đường, bọn họ đâu phải không nhìn ra? Chỉ là nể mặt nhau, không muốn nói thẳng mà thôi.

Nếu là ngày thường, Cố Ứng Châu thật sự sẽ không để tâm đến mấy chuyện này. Nhưng lần này anh lại đặc biệt nhắc nhở:

“Mẹ, trước mặt Thính An, tuyệt đối đừng để cô ta mở miệng.”

Tưởng Chi Lâm sao lại không hiểu, vội gật đầu:

“Đợi trong nhà sắp xếp xong xuôi, mẹ sẽ nhắc nó vài câu.”

Lúc này Cố Ứng Châu mới yên tâm.

Nếu không có gì bất ngờ, tối nay Lục Thính An sẽ ở lại nhà họ Cố.

Quan sát xong tầng dưới, Cố Ứng Châu chuẩn bị lên lầu. Chân vừa nhấc lên, một luồng gió đen đã từ cửa cuốn vào.

Cái bóng đen lao thẳng tới chân anh, hai móng vuốt không kiêng dè cọ loạn lên người anh. Những viên gạch men nó giẫm qua, không chỗ nào không dính bùn.

Tưởng Chi Lâm hít mạnh một hơi:

“Hắc Võ Sĩ!”

Hắc Võ Sĩ là con Dobermann do Cố Xương Hồng nuôi. Nó cao lớn, vạm vỡ, bộ lông đen nhánh bóng loáng, vì thế trong nhà được phong cho cái tên “Hắc Võ Sĩ”.

Cố Xương Hồng đặc biệt cưng nó. Từ lúc còn là ch.ó con, ông tự tay nuôi lớn, cho ăn từng bữa, chăm từng lần. Những người khác trong biệt thự hầu như không cần động vào, mọi việc đều do ông tự làm. Thậm chí lúc Hắc Võ Sĩ ốm, ông còn tự học kiến thức thú y để chữa cho nó.

Vì vậy trong nhà, Hắc Võ Sĩ gần như vô pháp vô thiên. Chỗ người được đi, nó đi; chỗ người không được vào, nó cũng phải xông cho bằng được. Có Cố Xương Hồng chống lưng, bình thường chỉ có Tưởng Chi Lâm là dám càu nhàu nó vài câu.

Nhìn sàn nhà vừa lau xong đã biến thành một mảng đen sì, Tưởng Chi Lâm tức đến bốc hỏa. Bà lao tới tủ bên, vớ lấy cây chổi lông gà phủi bụi, xông thẳng về phía Hắc Võ Sĩ.

Hắc Võ Sĩ cũng khôn lắm. Nó biết mình đã chọc giận nữ chủ nhân, không dám đối đầu trực diện, mà nhấc cao hai chân trước, liều mạng nhảy về phía Cố Ứng Châu.

Nó biết, Cố Ứng Châu có thể bảo vệ nó. Hồi nhỏ mỗi lần nó gây họa, lúc nam chủ nhân không có ở nhà, đều là tiểu chủ nhân cứu nguy.

Dù ký ức đã mờ nhạt, cái đầu ch.ó nhỏ bé ấy vẫn luôn coi Cố Ứng Châu là một bến tránh gió khác.

Chỉ là, Hắc Võ Sĩ không ngờ hôm nay, tiểu chủ nhân trông có vẻ cũng đang không vui.

Bản năng sinh tồn khiến nó lập tức lùi lại, nhưng đã muộn. Chưa kịp thu móng vuốt, một bàn tay lớn đã trực tiếp kẹp c.h.ặ.t lấy hai chân sau thon dài của nó.

“Gâu gâu gâu!!”

Hai chân trước của Hắc Võ Sĩ bị nhấc bổng lên, m.ô.n.g nó chổng cao, chỉ còn hai chân sau chật vật nhảy trên nền đất để giữ thăng bằng.

Nó còn định dùng tiếng sủa lay tỉnh lương tri của tiểu chủ nhân, nhưng mới gào được mấy tiếng thì nữ chủ nhân đã lao tới, tiện tay túm luôn cái miệng ch.ó của nó. Nhân cơ hội đó, Cố Ứng Châu xách hẳn nó lên, tay còn lại tóm gọn hai chân sau.

Hắc Võ Sĩ: “……”

Đôi mắt nó trừng trừng nhìn lên trần nhà, tư thế như heo quay bị treo ngược, lật ngửa bốn chân một hồi lâu. Con ch.ó từng oai phong lẫm liệt cả đời vẫn không hiểu nổi, tại sao mình đột nhiên lại rơi vào hoàn cảnh t.h.ả.m hại thế này.

Nó chẳng phải là con ch.ó “ngầu” nhất nhà họ Cố sao? Sao lại còn có kẻ “chó” hơn nó được chứ…



Hậu viện nhà họ Cố là một khu vườn hoa, ngoài ra còn có khu chuồng ch.ó.

Nam Cung Tư Uyển

 

Chỉ cần từng nhìn qua căn “biệt thự đơn lập” của Hắc Võ Sĩ, người ta sẽ hiểu rằng trên đời này không chỉ người thua người, đôi khi, người còn thua cả ch.ó.

Vì Tưởng Chi Lâm không thích Hắc Võ Sĩ cả ngày làm loạn trong nhà, nên ngoài ban ngày được vào biệt thự, ban đêm nó đều ngủ trong ổ riêng.

Ổ ch.ó của nó rộng chẳng khác gì phòng khách, bên trong có điều hòa, giường ngủ, đủ loại đồ dùng sang xịn đều chuẩn bị riêng cho nó một phần.

Vừa vào phòng ch.ó, Cố Ứng Châu liền thẳng tay ném Hắc Võ Sĩ vào bồn tắm, rồi mở ngay vòi nước nóng nối thẳng với hệ thống của biệt thự.

Đối với Hắc Võ Sĩ, đây đúng là cực hình.

Nó được gọi là Hắc Võ Sĩ, một phần vì bộ lông đen bóng loáng, phần khác là vì nó cực kỳ ghét tắm.

Mùa hè còn đỡ, chạy chơi bên ngoài thấy nước còn chịu xuống nghịch. Nhưng cứ đến mùa đông là nó lập tức hóa thân thành đại thiếu gia “nước không dính chân”. Đừng nói tắm rửa, chỉ cần mưa rơi trúng người nó vài giọt, nó cũng có thể kêu cha gọi mẹ cả buổi. Vì thế một phần lý do nó đen, chính là… bẩn.

Nước được chỉnh vừa ấm, đúng nhiệt độ để tắm.

Cố Ứng Châu một tay giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u ch.ó, tay còn lại nhanh gọn múc nước dội lên người Hắc Võ Sĩ rồi chà xát.

Chẳng mấy chốc, nước trong bồn đen sì, anh xả sạch rồi bơm lại một thùng nước mới.

Xả nước thì Hắc Võ Sĩ gào, xoa sữa tắm nó cũng gào, giữ chân nó nó vẫn gào.

Trong sân đã có mấy người hầu lo lắng chạy tới, sợ Cố Ứng Châu nổi nóng đến mức “lột lông” con ch.ó. Cũng may, không đến nỗi đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 



Sáng sớm hôm nay Cố Xương Hồng đã dắt Hắc Võ Sĩ ra ngoài chạy. Con ch.ó này thừa năng lượng, sân nhà không đủ cho nó xả, ngày nào cũng phải ra ngoài mấy lượt.

Hôm nay lại đúng lúc bạn trai của con trai sắp tới. Miệng thì Cố Xương Hồng nói không chào đón, nhưng trong lòng lại nghĩ người ở nhà nhiều, mình khó mà rảnh tay đi dắt ch.ó, nên mới đổi lịch sang buổi sáng, lại còn chạy liền hai ba tiếng.

Người già không phục không được. Trước đây dắt ch.ó đâu thấy mệt, giờ kéo dài một chút là thở hổn hển như trâu già — ch.ó chạy phía trước, người đuổi phía sau.

Dù vậy, ông vẫn bị Hắc Võ Sĩ bỏ xa hơn mười phút.

Vừa bước vào cổng biệt thự, Cố Xương Hồng ném dây dắt ch.ó, càu nhàu:

“Chó con, hăng lên là chẳng biết chờ tao chút nào.”

Tai Hắc Võ Sĩ vốn thính như thuận phong nhĩ. Bình thường mỗi khi ông tan làm về, xe còn cách cả trăm mét, nó đã chạy ra cửa đón. Vậy mà sáng nay chẳng hiểu sao, ông vào nhà được một lúc rồi vẫn chưa thấy bóng dáng nó.

Chẳng lẽ chạy mệt quá rồi? Trong lòng lo lắng, Cố Xương Hồng đi về phía ổ ch.ó, lại nghe thấy mấy tiếng rên rỉ ai oán.

“Ngao ô… ngao ngao…”

Nghe đúng là giọng Hắc Võ Sĩ.

Sắc mặt Cố Xương Hồng biến đổi, nhấc chân lao thẳng về phía hậu viện.

Càng đến gần, tiếng kêu càng rõ, tim ông đau như cắt. Con ch.ó mình nuôi chẳng khác nào con trai, khi nào ông từng nghĩ nó lại chịu ấm ức ở nơi mình không nhìn thấy?

Xông vào hậu viện, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tim một ông bố già suýt thì vỡ tan.

Chỉ thấy Hắc Võ Sĩ bị Cố Ứng Châu đè c.h.ặ.t trong bồn tắm, không tài nào vùng ra được. Đầu nó tội nghiệp đặt lên thành bồn, cả người ướt sũng, trên đỉnh đầu còn dính đầy bọt xà phòng chưa xả sạch.

Có lẽ chưa từng trải qua chuyện thế này, hai cái tai dựng đứng của nó cũng sắp cụp xuống.

Vừa thấy Cố Xương Hồng, đôi mắt như hạt nho đen của Hắc Võ Sĩ lập tức sáng lên. Nó kích động, hướng về phía chủ nhân gào to:

“Gâu gâu gâu!!!”

Ông nhìn con trai ông đi, làm thế có còn là người không!

Cố Xương Hồng dĩ nhiên không làm nó thất vọng, sải bước lao tới.

Ông kéo mạnh dây dắt ch.ó, quất nhẹ vào lưng Cố Ứng Châu:

“Cố Ứng Châu! Con làm cái trò gì vậy! Không biết Hắc Võ Sĩ ghét tắm nhất à? Con dọa nó thế này!”

Hắc Võ Sĩ lập tức phối hợp tru lên t.h.ả.m thiết.

Nhưng một người một ch.ó cộng lại, cũng không đ.á.n.h thức được lương tri của Cố Ứng Châu.

Anh vẫn lạnh lùng xịt vòi nước rửa thân Hắc Võ Sĩ, miệng còn không quên cà khịa:

“Chó võ sĩ mà dính đầy bùn thế này con chưa từng thấy. Đổi tên luôn đi, gọi Than Nắm cho rồi.”

Vừa khéo mèo nhà Thính An tên là Ô Tất, ch.ó nhà anh gọi Than Nắm, nghe cũng khá xứng đôi.

“Than nắm cái đầu con!” Cố Xương Hồng tức điên, “Nó có ngủ phòng con đâu, bẩn chút thì sao? Biết rõ nó sợ còn cố ép tắm, con nuôi ch.ó kiểu gì vậy!”

Trong lòng Cố Ứng Châu trợn trắng mắt.

Sợ cái gì? Sợ tắm à. Chưa từng thấy con ch.ó nào hè không sợ, đông lại sợ, nói cho cùng chỉ có một chữ: lười.

Chó không phải anh nuôi, trước kia nuông chiều thế nào cũng được. Nhưng hôm nay thì không. Là một phần của cái nhà này, nó phải tuân theo tiêu chuẩn cao nhất.

Không thèm tranh cãi với Cố Xương Hồng, Cố Ứng Châu chỉ nói một câu:

“Thính An sắp tới.”

Cố Xương Hồng vẫn tức:

“Ba biết nó tới! Ba chưa lẫn đâu! Nó tới thì sao, nó tới là phải tắm ch.ó à?”

Cố Ứng Châu đáp gọn:

“Em ấy ở sạch.”

Cố Xương Hồng: “……”

Ở sạch à… vậy thì…

“Ở sạch thì sao!” Cố Xương Hồng vẫn cố cứng miệng, “Ở sạch thì người chịu thiệt phải là Hắc Võ Sĩ à? Nó phải tắm, vậy ba có phải cũng nên đi tắm không?”

Vốn chỉ là lời bực bội, không ngờ Cố Ứng Châu thật sự dừng tay, quay đầu liếc ông một cái.

“Dắt ch.ó chạy mồ hôi đầy người đúng không? Đứng xa thế này còn ngửi thấy mùi, ba cũng đi tắm đi.”

Cố Xương Hồng: “……”

Đúng là vô pháp vô thiên!

Miệng thì lẩm bẩm c.h.ử.i rủa, ông vẫn nhấc tay ngửi thử người mình.

Không ngờ… đúng là hơi hôi thật.

Trừng mắt lườm Cố Ứng Châu, rồi lại đau lòng nhìn Hắc Võ Sĩ một cái, ông quay người bỏ đi.

Bỏ đi thật.

Hắc Võ Sĩ: “……Gâu?”

Thế còn con ch.ó thì sao? Không nuôi nữa à?!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện