Lục Thính An và Cố Ứng Châu lại một lần nữa tới căn hộ nơi Đỗ Ánh Lan từng ở. Chỉ mới cách có hai ngày, nơi này đã thay đổi hẳn. Dưới lầu rõ ràng có dấu vết từng đốt tiền giấy, tro bụi chất đống ngay trước cửa ra vào.
Các hộ dân trên lầu dưới phần lớn cũng đã biết chuyện Đỗ Ánh Lan gặp nạn. Có mấy nhà thay ổ khóa loại cao cấp hơn, cũng có người dán liền mấy lá bùa vàng trước cửa.
Khi hai người tới, vừa hay gặp bà chủ nhà đang đứng dưới lầu trò chuyện với người khác. Vừa nhìn thấy họ, bà ta cũng chẳng kịp để ý ai nữa, vội vàng hớt hải chạy tới.
“Cảnh sát ơi, cuối cùng các anh cũng tới rồi! Căn hộ kia còn bị phong tỏa đến bao giờ nữa? Kéo dài thêm thì sắp tới đầu thất của Đỗ Ánh Lan rồi, tôi còn biết mời pháp sư tới tiễn cô ta đi kiểu gì nữa đây? Các anh cảnh sát muốn điều tra vụ án, tôi không có ý kiến đâu, nhưng cũng phải nghĩ cho cảm nhận của dân thường chứ. Đỗ Ánh Lan ở chính là nhà của tôi, chuyện này truyền ra ngoài rồi, người ta tới hỏi, lần nào tôi cũng không biết nên trả lời thế nào cho phải.”
Bà chủ nhà càng nói càng kích động, đến cuối cùng nước mắt cũng sắp trào ra.
Qua đầu thất rồi mà pháp sư tới vẫn không tiễn được oan hồn Đỗ Ánh Lan đi, thì căn hộ này của bà ta coi như xong thật rồi. Chưa cần nói đến chuyện có bán được hay không, chỉ riêng việc không tìm nổi người thuê mới thôi cũng đã đủ khiến bà ta tuyệt vọng.
Hai ngày nay đối với bà ta đúng là một kiểu tra tấn. Muốn tới xem thử căn hộ thì không được, muốn tìm người lo liệu hậu sự cũng không xong. Ban đêm thì có thể lén vào xem, nhưng trong phòng từng có người c.h.ế.t, bà ta nào dám bén mảng.
Lục Thính An cũng coi như hiểu được tâm trạng của bà, cậu phất tay chỉ lên cầu thang:
“Bà chủ, lên trên nói chuyện nhé?”
Bà chủ nhà hận không thể nói cho xong càng sớm càng tốt, còn đi nhanh hơn cả cậu, vội vàng bước vào trong.
Tới cửa cầu thang, bà ta còn rất chủ động đóng luôn cửa dưới lầu, ngăn tầm mắt của mấy người bên ngoài.
“Rốt cuộc bên sở cảnh sát còn phải đi bao nhiêu thủ tục nữa? Các anh cứ nói thẳng cho tôi một câu chắc chắn đi, chứ đêm nào tôi cũng ngủ không yên, cơm nước ăn chẳng thấy ngon.”
Vừa dứt lời, đã nghe Lục Thính An thong thả hỏi:
“Bánh Tương Hương ăn có ngon không?”
Bà chủ nhà theo phản xạ đáp:
“Cũng được lắm, quán ngay cổng khu này, vị khá chuẩn.”
Nói xong, bà ta mới chợt sực tỉnh, trừng mắt nhìn Lục Thính An bằng ánh mắt hoảng sợ.
“Các anh… giám sát tôi à?!”
Chẳng lẽ cảnh sát còn đang nghi bà ta g.i.ế.c người? Đến việc tối qua bà ta ăn gì họ cũng biết! Thật đáng sợ, đúng là quá đáng sợ rồi. Rõ ràng bà ta chẳng làm gì cả!
Thấy bà ta kích động, ánh mắt Lục Thính An dừng trên mặt bà, giơ tay chỉ khẽ vào miệng mình.
Bà chủ nhà ngơ ngác, đưa tay quệt lên mặt, đầu ngón tay dính thứ gì đó nhờn nhợt, hình như còn có thứ gì bị quệt xuống.
Bà ta mở lòng bàn tay ra nhìn, mới phát hiện là một đoạn hành lá, cùng vài mảnh vụn bánh hành chiên.
Không phải là sợ, mà là xấu hổ. Đặc biệt là nhớ lại vừa nãy mình còn nói ăn uống chẳng ngon lành gì.
Bà ta ho khan một tiếng để che giấu, gương mặt tròn trịa lộ ra vẻ bất đắc dĩ:
“Con người thì phải ăn cơm mà sống, nhà có chuyện, tôi cũng không thể để bản thân xảy ra chuyện được chứ. Ha… ha ha.”
Lục Thính An mỉm cười nhạt, cũng không nói gì thêm.
Mấy người cùng nhau lên lầu. Khi đi tới tầng hai, cậu nói:
“Lần này chúng tôi tới chính là vì việc này. Ngày mai sẽ có mấy cảnh sát bên bộ phận giám định hình sự tới, tiến hành chụp ảnh lưu hồ sơ hiện trường án mạng, đồng thời thu dọn toàn bộ di vật của Đỗ Ánh Lan. Để bảo đảm chứng cứ không bị thất lạc, rèm cửa và một số đồ gia dụng cô ấy thường dùng cũng sẽ phải mang đi.”
“Bọc sofa, khăn trải bàn… mấy thứ đó đều là tiền tôi tự bỏ ra mua đó. Mang đi làm vật chứng rồi, chẳng lẽ không trả lại sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đều phải mang đi.” Lục Thính An trả lời ngắn gọn.
Đó đều là những vật Đỗ Ánh Lan từng sử dụng nhiều khi còn sống. Chỉ nhìn bằng mắt thường thì không thấy gì, nhưng nếu hung thủ từng chạm vào khi vào nhà, rất có thể sẽ để lại dấu vết, mà những dấu vết này cần thiết bị chuyên dụng để kiểm tra.
Trên mặt bà chủ nhà thoáng hiện một chút do dự, nhưng rất nhanh đã bị bà ta giấu đi.
Vài món đồ gia dụng cũ so với cả căn nhà, cái nào nặng cái nào nhẹ, bà ta vẫn phân biệt được.
Không nói thêm gì nữa, tới trước cửa căn hộ, bà ta chủ động né sang một bên.
“Nói trước nhé, đến ngày mai thì giấy niêm phong cửa phải được tháo ra.”
Lục Thính An khẽ “ừ” một tiếng, nhỏ đến mức khó nhận ra, rồi dẫn đầu bước vào trong.
Cố Ứng Châu chậm hơn hai bước, khép cửa lại, chặn ánh mắt dò xét của bà chủ nhà ở bên ngoài.
Lại một lần bước vào hiện trường nơi Đỗ Ánh Lan bị sát hại, Lục Thính An vẫn không khỏi cảm khái.
Hung thủ g.i.ế.c Đỗ Ánh Lan đúng là “chuyên nghiệp” chẳng khác gì nghề nghiệp của hắn, dấu vết để lại tại hiện trường ít lại càng ít. Bộ phận giám định hình sự hôm qua đã tới kiểm tra một lượt, rà soát toàn bộ sàn nhà các phòng. Ngoài dấu giày cao gót do chính Đỗ Ánh Lan để lại và dấu chân của bà chủ nhà trong lúc lỡ xông vào, gần như không phát hiện thêm dấu chân nào khác. Một số dấu giày cao gót có dấu hiệu bị cọ xát, hư hại, nhưng do sau khi án xảy ra đã có không ít cảnh sát ra vào hiện trường, lại đều mang bọc giày, nên không thể phán đoán chính xác những dấu vết đó là do hung thủ xóa đi hay do cảnh sát vô tình làm mất.
Điều có thể khẳng định là, hung thủ có năng lực phản điều tra nhất định. Vì thế, khi tới gây án, hắn không phải hoàn toàn không chuẩn bị, mà đã mang găng tay và đi bọc giày.
Lục Thính An đi vòng hai lượt trong phòng khách, vừa đi vừa trao đổi suy nghĩ với Cố Ứng Châu phía sau:
“Chung Thấm Trúc và Hạ Tân Trình hoàn toàn xa lạ với Đỗ Ánh Lan, có thể loại trừ nghi ngờ gây án của họ. Diệp Kinh Thu thì nhiều năm nay gần như không ra khỏi nhà họ Bùi, mối liên hệ của bà ta với những chuyện bẩn thỉu chỉ thông qua Bùi Vĩnh. Mấy thứ như xyanua, chịu khó một chút thì còn có thể kiếm được, nhưng thuê người g.i.ế.c người lại cần mạng lưới xã hội ngầm nhất định.”
Thế nhưng Diệp Kinh Thu chưa từng can dự vào bất cứ việc kinh doanh nào của gia tộc, những chuyện ngầm mà Bùi Phương Triều hay Bùi Hoành Lịch làm, bà ta đều không biết. Cho dù nhà họ Bùi có quan hệ như vậy, cũng khó mà liên quan trực tiếp tới bà ta.
Không có Bùi Vĩnh đứng sau sắp xếp, một Diệp Kinh Thu suốt ngày ru rú trong nhà muốn làm chuyện này, quả thực rất khó.
“Xem ra vẫn phải tạm gác mối liên hệ giữa Bùi Hoành Lịch và Đỗ Ánh Lan sang một bên, bắt đầu điều tra từ chính các mối quan hệ xã hội của Đỗ Ánh Lan thì sẽ khả thi hơn.”
Trong lòng Lục Thính An từ đầu đến cuối vẫn có cảm giác rằng cái c.h.ế.t của Đỗ Ánh Lan giống như đang chỉ đường cho cảnh sát. Nhưng phá án không thể chỉ dựa vào suy đoán chủ quan, việc cần điều tra vẫn phải điều tra. Lỡ trực giác của cậu sai thì sao? Chẳng lẽ để hung thủ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật? Cố Ứng Châu cũng nghĩ giống cậu. Vì vậy, vừa xem xét hiện trường, anh vừa chia sẻ những thông tin mình đã nắm được:
“Đỗ Ánh Lan không phải người bản địa Cảng Thành. Khi ba tuổi, cô ta theo cha mẹ tới đây sinh sống, ở lại gần năm mươi năm. Hơn mười tuổi, cha mẹ sinh thêm một đứa em trai, vì thế cô ta bỏ học ở nhà trông em. Mười sáu tuổi, cô ta bỏ nhà theo một tên côn đồ thu tiền bảo kê ngoài đường. Cùng năm đó, nơi ở của ba người còn lại trong gia đình xảy ra hỏa hoạn, không ai thoát ra được.”
Xét đến hoàn cảnh của cô ta, vào thời điểm đó, cô ta cũng từng có động cơ gây án. Sau khi sự việc xảy ra, cảnh sát đã điều tra, cuối cùng xác nhận cô ta không có mặt tại hiện trường: lúc xảy ra hỏa hoạn, cô ta ở tiệm net cùng bạn trai.
Sau khi hoàn toàn trở thành trẻ mồ côi, Đỗ Ánh Lan nhận được một khoản tiền bảo hiểm vài chục nghìn, một mình đi làm ở hộp đêm để sinh sống. Sau này, tại nơi làm việc, cô ta quen biết Bùi Phương Triều. Cuộc sống cơm áo không lo, thân phận phu nhân giàu có, đều chỉ bắt đầu sau khi quen Bùi Phương Triều.
Câu chuyện trước năm hai mươi tuổi của Đỗ Ánh Lan nghe rất quen thuộc: xuất thân không đến mức bi thảm, nhưng gặp phải cặp cha mẹ trọng nam khinh nữ. Ở Cảng Thành, không biết bao nhiêu cô gái đã bị những quan niệm cũ kỹ như vậy hủy hoại.
Về sau, sau khi sinh Bùi Hoành Lịch, con đường của cô ta lại chính tay mình từng bước đi đến ngõ cụt.
Nam Cung Tư Uyển
Nếu không vào sòng bạc, không dính ma túy, chỉ riêng số tiền Bùi Phương Triều cho cũng đủ để cô ta sống sung túc nửa đời còn lại. Cô ta chấp nhận l.à.m t.ì.n.h nhân của Bùi Phương Triều chẳng phải cũng vì cuộc sống đó sao? Đáng tiếc, tất cả đều bị chính cô ta phá hỏng.
Lục Thính An không có tuyến nội gián nào để điều tra sâu thân phận Đỗ Ánh Lan, nên cũng không bận tâm quá, chỉ tiếp tục hỏi:
“Hơn ba năm trước, Đỗ Ánh Lan chẳng phải đã bị đuổi khỏi Hoa Quỳnh Tiểu Viện sao? Vậy cô ta ngày đi sớm về khuya làm công việc gì, và tiền đâu ra để mua ma túy?”
“Căn hộ ở Hoa Quỳnh Tiểu Viện bị đem ra đấu giá. Khu đó rất nhiều phú hào tranh nhau mua, bán được mấy chục triệu. Số tiền đó vừa đủ trả nợ cờ b.ạ.c cho cô ta, còn dư lại mấy trăm nghìn, chuyển thẳng vào tài khoản của Đỗ Ánh Lan. Khi Bùi Phương Triều còn sống, ông ta chưa từng keo kiệt với Đỗ Ánh Lan, tiền muốn bao nhiêu cho bấy nhiêu. Nhưng tiền đó đều bị cô ta tiêu vào quần áo, túi xách, trang sức. Vì vậy mấy năm gần đây, hễ thiếu tiền là cô ta lại bán bớt đồ, cũng coi như tạm đủ sống.”
Không chỉ là đủ sống. Mấy trăm nghìn cộng với cả xe đồ xa xỉ, đủ để một gia đình bình thường sống cả đời. Nhưng với Đỗ Ánh Lan, số đó chỉ cầm cự được vài năm. Đến cuối cùng, khi thật sự không còn gì để bán hay đúng hơn là không nỡ cắt đứt với lối sống quá khứ, cô ta đành chuyển vào khu chung cư cũ, cả căn nhà cộng lại còn không lớn bằng phòng ngủ trước kia của cô ta.
Các hộ dân trên lầu dưới phần lớn cũng đã biết chuyện Đỗ Ánh Lan gặp nạn. Có mấy nhà thay ổ khóa loại cao cấp hơn, cũng có người dán liền mấy lá bùa vàng trước cửa.
Khi hai người tới, vừa hay gặp bà chủ nhà đang đứng dưới lầu trò chuyện với người khác. Vừa nhìn thấy họ, bà ta cũng chẳng kịp để ý ai nữa, vội vàng hớt hải chạy tới.
“Cảnh sát ơi, cuối cùng các anh cũng tới rồi! Căn hộ kia còn bị phong tỏa đến bao giờ nữa? Kéo dài thêm thì sắp tới đầu thất của Đỗ Ánh Lan rồi, tôi còn biết mời pháp sư tới tiễn cô ta đi kiểu gì nữa đây? Các anh cảnh sát muốn điều tra vụ án, tôi không có ý kiến đâu, nhưng cũng phải nghĩ cho cảm nhận của dân thường chứ. Đỗ Ánh Lan ở chính là nhà của tôi, chuyện này truyền ra ngoài rồi, người ta tới hỏi, lần nào tôi cũng không biết nên trả lời thế nào cho phải.”
Bà chủ nhà càng nói càng kích động, đến cuối cùng nước mắt cũng sắp trào ra.
Qua đầu thất rồi mà pháp sư tới vẫn không tiễn được oan hồn Đỗ Ánh Lan đi, thì căn hộ này của bà ta coi như xong thật rồi. Chưa cần nói đến chuyện có bán được hay không, chỉ riêng việc không tìm nổi người thuê mới thôi cũng đã đủ khiến bà ta tuyệt vọng.
Hai ngày nay đối với bà ta đúng là một kiểu tra tấn. Muốn tới xem thử căn hộ thì không được, muốn tìm người lo liệu hậu sự cũng không xong. Ban đêm thì có thể lén vào xem, nhưng trong phòng từng có người c.h.ế.t, bà ta nào dám bén mảng.
Lục Thính An cũng coi như hiểu được tâm trạng của bà, cậu phất tay chỉ lên cầu thang:
“Bà chủ, lên trên nói chuyện nhé?”
Bà chủ nhà hận không thể nói cho xong càng sớm càng tốt, còn đi nhanh hơn cả cậu, vội vàng bước vào trong.
Tới cửa cầu thang, bà ta còn rất chủ động đóng luôn cửa dưới lầu, ngăn tầm mắt của mấy người bên ngoài.
“Rốt cuộc bên sở cảnh sát còn phải đi bao nhiêu thủ tục nữa? Các anh cứ nói thẳng cho tôi một câu chắc chắn đi, chứ đêm nào tôi cũng ngủ không yên, cơm nước ăn chẳng thấy ngon.”
Vừa dứt lời, đã nghe Lục Thính An thong thả hỏi:
“Bánh Tương Hương ăn có ngon không?”
Bà chủ nhà theo phản xạ đáp:
“Cũng được lắm, quán ngay cổng khu này, vị khá chuẩn.”
Nói xong, bà ta mới chợt sực tỉnh, trừng mắt nhìn Lục Thính An bằng ánh mắt hoảng sợ.
“Các anh… giám sát tôi à?!”
Chẳng lẽ cảnh sát còn đang nghi bà ta g.i.ế.c người? Đến việc tối qua bà ta ăn gì họ cũng biết! Thật đáng sợ, đúng là quá đáng sợ rồi. Rõ ràng bà ta chẳng làm gì cả!
Thấy bà ta kích động, ánh mắt Lục Thính An dừng trên mặt bà, giơ tay chỉ khẽ vào miệng mình.
Bà chủ nhà ngơ ngác, đưa tay quệt lên mặt, đầu ngón tay dính thứ gì đó nhờn nhợt, hình như còn có thứ gì bị quệt xuống.
Bà ta mở lòng bàn tay ra nhìn, mới phát hiện là một đoạn hành lá, cùng vài mảnh vụn bánh hành chiên.
Không phải là sợ, mà là xấu hổ. Đặc biệt là nhớ lại vừa nãy mình còn nói ăn uống chẳng ngon lành gì.
Bà ta ho khan một tiếng để che giấu, gương mặt tròn trịa lộ ra vẻ bất đắc dĩ:
“Con người thì phải ăn cơm mà sống, nhà có chuyện, tôi cũng không thể để bản thân xảy ra chuyện được chứ. Ha… ha ha.”
Lục Thính An mỉm cười nhạt, cũng không nói gì thêm.
Mấy người cùng nhau lên lầu. Khi đi tới tầng hai, cậu nói:
“Lần này chúng tôi tới chính là vì việc này. Ngày mai sẽ có mấy cảnh sát bên bộ phận giám định hình sự tới, tiến hành chụp ảnh lưu hồ sơ hiện trường án mạng, đồng thời thu dọn toàn bộ di vật của Đỗ Ánh Lan. Để bảo đảm chứng cứ không bị thất lạc, rèm cửa và một số đồ gia dụng cô ấy thường dùng cũng sẽ phải mang đi.”
“Bọc sofa, khăn trải bàn… mấy thứ đó đều là tiền tôi tự bỏ ra mua đó. Mang đi làm vật chứng rồi, chẳng lẽ không trả lại sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đều phải mang đi.” Lục Thính An trả lời ngắn gọn.
Đó đều là những vật Đỗ Ánh Lan từng sử dụng nhiều khi còn sống. Chỉ nhìn bằng mắt thường thì không thấy gì, nhưng nếu hung thủ từng chạm vào khi vào nhà, rất có thể sẽ để lại dấu vết, mà những dấu vết này cần thiết bị chuyên dụng để kiểm tra.
Trên mặt bà chủ nhà thoáng hiện một chút do dự, nhưng rất nhanh đã bị bà ta giấu đi.
Vài món đồ gia dụng cũ so với cả căn nhà, cái nào nặng cái nào nhẹ, bà ta vẫn phân biệt được.
Không nói thêm gì nữa, tới trước cửa căn hộ, bà ta chủ động né sang một bên.
“Nói trước nhé, đến ngày mai thì giấy niêm phong cửa phải được tháo ra.”
Lục Thính An khẽ “ừ” một tiếng, nhỏ đến mức khó nhận ra, rồi dẫn đầu bước vào trong.
Cố Ứng Châu chậm hơn hai bước, khép cửa lại, chặn ánh mắt dò xét của bà chủ nhà ở bên ngoài.
Lại một lần bước vào hiện trường nơi Đỗ Ánh Lan bị sát hại, Lục Thính An vẫn không khỏi cảm khái.
Hung thủ g.i.ế.c Đỗ Ánh Lan đúng là “chuyên nghiệp” chẳng khác gì nghề nghiệp của hắn, dấu vết để lại tại hiện trường ít lại càng ít. Bộ phận giám định hình sự hôm qua đã tới kiểm tra một lượt, rà soát toàn bộ sàn nhà các phòng. Ngoài dấu giày cao gót do chính Đỗ Ánh Lan để lại và dấu chân của bà chủ nhà trong lúc lỡ xông vào, gần như không phát hiện thêm dấu chân nào khác. Một số dấu giày cao gót có dấu hiệu bị cọ xát, hư hại, nhưng do sau khi án xảy ra đã có không ít cảnh sát ra vào hiện trường, lại đều mang bọc giày, nên không thể phán đoán chính xác những dấu vết đó là do hung thủ xóa đi hay do cảnh sát vô tình làm mất.
Điều có thể khẳng định là, hung thủ có năng lực phản điều tra nhất định. Vì thế, khi tới gây án, hắn không phải hoàn toàn không chuẩn bị, mà đã mang găng tay và đi bọc giày.
Lục Thính An đi vòng hai lượt trong phòng khách, vừa đi vừa trao đổi suy nghĩ với Cố Ứng Châu phía sau:
“Chung Thấm Trúc và Hạ Tân Trình hoàn toàn xa lạ với Đỗ Ánh Lan, có thể loại trừ nghi ngờ gây án của họ. Diệp Kinh Thu thì nhiều năm nay gần như không ra khỏi nhà họ Bùi, mối liên hệ của bà ta với những chuyện bẩn thỉu chỉ thông qua Bùi Vĩnh. Mấy thứ như xyanua, chịu khó một chút thì còn có thể kiếm được, nhưng thuê người g.i.ế.c người lại cần mạng lưới xã hội ngầm nhất định.”
Thế nhưng Diệp Kinh Thu chưa từng can dự vào bất cứ việc kinh doanh nào của gia tộc, những chuyện ngầm mà Bùi Phương Triều hay Bùi Hoành Lịch làm, bà ta đều không biết. Cho dù nhà họ Bùi có quan hệ như vậy, cũng khó mà liên quan trực tiếp tới bà ta.
Không có Bùi Vĩnh đứng sau sắp xếp, một Diệp Kinh Thu suốt ngày ru rú trong nhà muốn làm chuyện này, quả thực rất khó.
“Xem ra vẫn phải tạm gác mối liên hệ giữa Bùi Hoành Lịch và Đỗ Ánh Lan sang một bên, bắt đầu điều tra từ chính các mối quan hệ xã hội của Đỗ Ánh Lan thì sẽ khả thi hơn.”
Trong lòng Lục Thính An từ đầu đến cuối vẫn có cảm giác rằng cái c.h.ế.t của Đỗ Ánh Lan giống như đang chỉ đường cho cảnh sát. Nhưng phá án không thể chỉ dựa vào suy đoán chủ quan, việc cần điều tra vẫn phải điều tra. Lỡ trực giác của cậu sai thì sao? Chẳng lẽ để hung thủ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật? Cố Ứng Châu cũng nghĩ giống cậu. Vì vậy, vừa xem xét hiện trường, anh vừa chia sẻ những thông tin mình đã nắm được:
“Đỗ Ánh Lan không phải người bản địa Cảng Thành. Khi ba tuổi, cô ta theo cha mẹ tới đây sinh sống, ở lại gần năm mươi năm. Hơn mười tuổi, cha mẹ sinh thêm một đứa em trai, vì thế cô ta bỏ học ở nhà trông em. Mười sáu tuổi, cô ta bỏ nhà theo một tên côn đồ thu tiền bảo kê ngoài đường. Cùng năm đó, nơi ở của ba người còn lại trong gia đình xảy ra hỏa hoạn, không ai thoát ra được.”
Xét đến hoàn cảnh của cô ta, vào thời điểm đó, cô ta cũng từng có động cơ gây án. Sau khi sự việc xảy ra, cảnh sát đã điều tra, cuối cùng xác nhận cô ta không có mặt tại hiện trường: lúc xảy ra hỏa hoạn, cô ta ở tiệm net cùng bạn trai.
Sau khi hoàn toàn trở thành trẻ mồ côi, Đỗ Ánh Lan nhận được một khoản tiền bảo hiểm vài chục nghìn, một mình đi làm ở hộp đêm để sinh sống. Sau này, tại nơi làm việc, cô ta quen biết Bùi Phương Triều. Cuộc sống cơm áo không lo, thân phận phu nhân giàu có, đều chỉ bắt đầu sau khi quen Bùi Phương Triều.
Câu chuyện trước năm hai mươi tuổi của Đỗ Ánh Lan nghe rất quen thuộc: xuất thân không đến mức bi thảm, nhưng gặp phải cặp cha mẹ trọng nam khinh nữ. Ở Cảng Thành, không biết bao nhiêu cô gái đã bị những quan niệm cũ kỹ như vậy hủy hoại.
Về sau, sau khi sinh Bùi Hoành Lịch, con đường của cô ta lại chính tay mình từng bước đi đến ngõ cụt.
Nam Cung Tư Uyển
Nếu không vào sòng bạc, không dính ma túy, chỉ riêng số tiền Bùi Phương Triều cho cũng đủ để cô ta sống sung túc nửa đời còn lại. Cô ta chấp nhận l.à.m t.ì.n.h nhân của Bùi Phương Triều chẳng phải cũng vì cuộc sống đó sao? Đáng tiếc, tất cả đều bị chính cô ta phá hỏng.
Lục Thính An không có tuyến nội gián nào để điều tra sâu thân phận Đỗ Ánh Lan, nên cũng không bận tâm quá, chỉ tiếp tục hỏi:
“Hơn ba năm trước, Đỗ Ánh Lan chẳng phải đã bị đuổi khỏi Hoa Quỳnh Tiểu Viện sao? Vậy cô ta ngày đi sớm về khuya làm công việc gì, và tiền đâu ra để mua ma túy?”
“Căn hộ ở Hoa Quỳnh Tiểu Viện bị đem ra đấu giá. Khu đó rất nhiều phú hào tranh nhau mua, bán được mấy chục triệu. Số tiền đó vừa đủ trả nợ cờ b.ạ.c cho cô ta, còn dư lại mấy trăm nghìn, chuyển thẳng vào tài khoản của Đỗ Ánh Lan. Khi Bùi Phương Triều còn sống, ông ta chưa từng keo kiệt với Đỗ Ánh Lan, tiền muốn bao nhiêu cho bấy nhiêu. Nhưng tiền đó đều bị cô ta tiêu vào quần áo, túi xách, trang sức. Vì vậy mấy năm gần đây, hễ thiếu tiền là cô ta lại bán bớt đồ, cũng coi như tạm đủ sống.”
Không chỉ là đủ sống. Mấy trăm nghìn cộng với cả xe đồ xa xỉ, đủ để một gia đình bình thường sống cả đời. Nhưng với Đỗ Ánh Lan, số đó chỉ cầm cự được vài năm. Đến cuối cùng, khi thật sự không còn gì để bán hay đúng hơn là không nỡ cắt đứt với lối sống quá khứ, cô ta đành chuyển vào khu chung cư cũ, cả căn nhà cộng lại còn không lớn bằng phòng ngủ trước kia của cô ta.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









