Hiện trường một mảnh hỗn loạn.

Trần Linh thừa cơ vẽ bùa thu nhỏ, cho Hướng Dục Thần, Giang Vô Diễm, Từ Chính Khanh, Phù Ngọc Trạch mỗi người một tấm.

Khóe miệng Trần Linh cong lên, trong mắt tràn đầy vẻ tính toán.

"Đoạt bảo bắt đầu!"

Mọi người nghe vậy, lập tức thúc giục bùa thu nhỏ.

Vừa dùng bùa, bốn người liền biến nhỏ bằng nắm tay, mỗi người ngự kiếm bay lượn thừa loạn đi đoạt túi Càn Khôn của đám yêu quái.

Bản thân yêu quái có thực lực Kim Đan kỳ, nhưng sau khi Yết Lâu mở trận Giáng Cảnh thì tu vi đã bị giảm đi một cảnh giới.

Thêm vào đó, chúng đều bận truy đuổi Thiệu Cảnh Minh và Thanh Minh, căn bản không chú ý có mấy thứ bé bằng con ruồi vù vù bay đến bên hông, nhanh ch.óng trộm đi túi Càn Khôn.

Tổ trộm cắp bốn người trực tiếp g.i.ế.c điên rồi.

"Vù vù vù!"

"Vút v.út v.út!"

Trộm hết túi Càn Khôn này đến túi Càn Khôn khác, cảm giác thành tựu tràn đầy.

Đặc biệt là Từ Chính Khanh, gã triệt để cảm nhận được làm đồng đội với Trần Linh vui sướng thế nào, cảm nhận được làm trùm phản diện vui sướng thế nào.

Trần Linh thật biết cách chơi.

Gã quyết định rồi, từ nay về sau ở Yêu giới sẽ đi theo Trần Linh, sau này gã chính là tiểu đệ số một của Trần Linh, nàng bảo gã đi hướng đông, gã tuyệt đối không đi hướng tây!

Trần Linh nào biết địa vị của mình trong lòng Từ Chính Khanh đã được nâng cao.

Nàng thấy mười phút cũng sắp đến, mà Hướng Dục Thần bọn họ đã trộm túi Càn Khôn của đám tu sĩ yêu tộc gần hết, dứt khoát vừa điều khiển Thiệu Cảnh Minh, vừa ẩn thân vẽ trận truyền tống.

Nhất tâm lưỡng dụng.

Chưa đến một phút, Trần Linh hô lớn: "Anh em, rút thôi!"

Lời vừa dứt, nàng điều khiển linh ti trói tất cả nhân loại trong tầm mắt rồi kéo về phía trận truyền tống.

"Vèo vèo vèo!"

"Hô hô hô!"

Thế là, những người bị kéo đến, ngoài Hướng Dục Thần và vài người khác, còn có thêm hai tên đầu đất.

Vừa vào pháp trận, Hướng Dục Thần đã giơ chân đá bọn chúng.

"Ngại quá, sư muội nhà ta cuống quá kéo nhầm người, các ngươi cút đi là vừa!"

Tục ngữ có câu, "trên ngay dưới thẳng", trụ cột của Kiếm Phong là Tần Ngự Tu dạy dỗ tốt, đến nỗi đám đệ t.ử ai nấy đều ghét người Vạn Trận Phong.

Từ khi nghe nói Trần Linh ở Vạn Trận Phong phải chịu đủ loại đối xử bất công vô nhân đạo, trên dưới sư huynh đệ Kiếm Phong càng thêm ghê tởm người của Vạn Trận Phong.

Hiện tại, Hướng Dục Thần có sắc mặt tốt mới là lạ.

Hướng Dục Thần vung chân đá mạnh, cả hai người đều ngã nhào về phía sau, Thiệu Cảnh Minh sợ hãi kêu oai oái, thậm chí còn van xin tha thứ.

"Đừng đá, đừng đá, ngươi muốn ta làm gì ta cũng chịu, đừng để ta rơi vào tay lũ yêu tộc!"

Hắn ta hồ đồ đi hôn công chúa Yêu giới, bị đá xuống thì chỉ có đường c.h.ế.t.

Hắn ta không thể c.h.ế.t, nếu c.h.ế.t thì ai sẽ hồi sinh sư muội nhà mình.

Trong mắt Thiệu Cảnh Minh, giữ được mạng để cứu Cố Thường Nhạc mới là quan trọng nhất, còn chuyện Trần Linh g.i.ế.c sư muội, bọn họ có thể từ từ tính sổ sau.

Thiệu Cảnh Minh tự cho rằng, khả năng nhẫn nhịn của hắn ta không hề thua kém loài rùa.

Chỉ tiếc, trận truyền tống đã khởi động ngay khi bọn họ vừa bước vào.

Lúc Hướng Dục Thần đá người xuống, bọn họ đã bị truyền tống đến một ngọn núi nhỏ cách đó ba mươi dặm.

Thiệu Cảnh Minh và Thanh Minh lần lượt rơi xuống, nhưng vì linh lực cạn kiệt nên ngã phịch xuống đất.

Bọn họ vừa mới giao chiến ác liệt với đám yêu tộc.

Thật ra Trần Linh vốn không cần thiết phải cứu Thiệu Cảnh Minh và Thanh Minh, nhưng nàng muốn làm rõ vì sao mọi người lại đến Yêu giới.

Nhận thấy chuyến đi này của họ có thể có biến số hoặc bí mật nào đó không thể để người Yêu giới biết, nàng mới miễn cưỡng mang người đi.

Vị công chúa tên Thời Vũ kia, sẽ không bỏ qua bất kỳ ai trong số họ đâu.

Trần Linh nghĩ như vậy không sai, nhưng có người lại không nghĩ thế.

Vừa đặt chân xuống đất, Thanh Minh lập tức cầm kiếm xông về phía Trần Linh.

"Trần Linh, đền mạng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng hắn ta còn chưa bước được hai bước, liền thấy Hướng Dục Thần và những người khác vù vù lao tới trước mặt, mỗi người một chân giẫm c.h.ặ.t hắn ta xuống đất.

Hướng Dục Thần rút kiếm kề lên cổ Thanh Minh, ánh mắt lạnh lẽo b.ắ.n ra bốn phía, sát ý lập tức bao trùm toàn bộ:

"Ngươi vừa nói gì?"

Giang Vô Diễm cũng thúc giục quyển trục ngự thú, ngay sau đó, phía sau nàng ấy xuất hiện mấy con hung thú có sức sát thương cực lớn.

Trong mắt lũ hung thú sát khí ngút trời, khóe miệng chảy nước dãi, trông hệt như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.

"Họ Thanh kia, ngươi có muốn nghe lại xem mình vừa nói những lời quỷ quái gì không?"

"Sư muội ngươi bị g.i.ế.c, đó là đáng đời!"

Phù Ngọc Trạch dùng sức giẫm mạnh chân lên mặt Thanh Minh, hai tay lấy ra hai lá bùa khác nhau.

"Cho ngươi thêm một cơ hội để nói lại, nếu không biết nói chuyện, ta không ngại dùng ngươi thử nghiệm linh phù mới nghiên cứu."

Từ khi quen biết Trần Linh, Phù Ngọc Trạch càng lún sâu vào con đường nghiên cứu linh phù, không còn đường quay lại.

Kẻ nịnh bợ nhất phải kể đến Từ Chính Khanh.

Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt

Từ Chính Khanh xông lên đá Thanh Minh liên tục, miệng không ngừng c.h.ử.i rủa.

"Ta bảo ngươi g.i.ế.c, ta bảo ngươi g.i.ế.c!"

"Dám g.i.ế.c lão đại ta, ngươi tin ta g.i.ế.c ngươi trước không!"

"Loại sâu bọ như ngươi đến yêu tộc cũng đ.á.n.h không lại, còn dám g.i.ế.c lão đại ta, nhổ!"

Từ Chính Khanh vừa đ.á.n.h vừa mắng, cuối cùng còn nhổ nước bọt.

Hành động này của gã khiến những người khác ngơ ngác.

Hướng Dục Thần nhíu c.h.ặ.t mày, nhìn thế nào cũng thấy Từ Chính Khanh như kẻ đến tranh sư muội với mình, lập tức kéo gã vào sổ đen.

Hắn lớn tiếng tuyên bố: "Sư muội ta đã nói, đàn ông chỉ cản trở tốc độ rút kiếm của nàng."

"Nàng không cần tiểu đệ, đi đi đi!"

Từ Chính Khanh mặt dày mày dạn, lắc đầu nguầy nguậy: "Không nghe không nghe, vãi kinh kệ!"

Hướng Dục Thần chưa thấy ai vô lý đến vậy, lập tức che chở Trần Linh ra sau lưng.

Thằng nhãi này ngang ngược càn quấy, lỡ sư muội thích nó thì sau này cãi nhau cũng chỉ có thua.

Thanh Minh tức đến hộc m.á.u, mặt đen như than.

Hắn ta ngứa mắt đám người này, nhưng lại không làm gì được chúng!

Tức c.h.ế.t mất!

Thiệu Cảnh Minh rất biết điều, thấy mọi sự chú ý đều đổ dồn vào Trần Linh, vội bịt miệng Thanh Minh, qua loa vài câu rồi định kéo hắn ta đi, ai ngờ Trần Linh vung kiếm chặn đường:

"Ta biết ngươi đang vội, nhưng đừng vội."

Nói xong, Trần Linh nhìn sang Phù Ngọc Trạch:

"Nói đi, chuyến này các ngươi đến đây vì cái gì?"

Trần Linh vừa hỏi, Phù Ngọc Trạch lập tức kể lại đầu đuôi câu chuyện, cuối cùng mới nói:

"Tông chủ bảo ta nhắn lại với ngươi, ở Yêu giới nhất định phải tự chăm sóc bản thân thật tốt. Người còn phải đến bên ngoài làm việc tu luyện, nếu gặp nguy hiểm thì xé tấm bùa này."

Nói xong, hắn lấy ra một tấm bùa màu tím đưa cho Trần Linh, trên đó không viết gì cả, nhưng ẩn chứa d.a.o động ma lực.

Trần Linh nhận lấy, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm.

Lão già này, lúc nào cũng nghĩ cho mình.

Mấy người vừa thở dốc chưa được bao lâu, trên bầu trời đã truyền đến một giọng nói thô kệch.

"Xin chú ý, vừa có một lượng lớn nhân loại xâm nhập Yêu giới, ước tính bọn chúng đang ở khu loạn đấu. Yêu chúng mau ch.óng đến bắt giữ."

"Sau khi bắt được nhân loại, giải đến khu đấu giá ở trung tâm thành, mỗi người đổi được mười vạn linh thạch thượng phẩm!"

Nghe vậy, mấy người đều nhíu mày.

Chỉ có mười vạn linh thạch thượng phẩm thôi sao? Nhân loại rẻ mạt vậy ư?

Đâu biết rằng, linh thạch ở Yêu giới có tác dụng lớn đến đâu, lại hiếm có đến mức nào.

Càng không biết rằng, tất cả yêu quái có chút thực lực ở thành Phong Đô đều đang kéo đến khu loạn đấu.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện