Tiểu Sư Muội Lại Được Thiên Đạo Chúc Phúc Nữa
Chương 130: Đến nước này rồi, còn tơ tưởng đến Linh Thạch?
"Kia là cái gì!"
"Hắc khí, hắc khí từ đâu tới!"
"Không ổn, là Nghiêm Phong!"
"Nghiêm Phong bị ma hóa rồi!"
"Không, không đúng, không chỉ vậy, mau nhìn xuống đất!"
Vô số tiếng kêu kinh hoàng vang lên, người của các đại tông môn đều ngự kiếm bay lên không trung.
"Mau, đừng dừng lại trên mặt đất, nơi đó có ma khí bốc lên!"
Đệ t.ử Kiếm Phong nghe vậy, lập tức nhìn xung quanh.
Bọn họ ngẩng đầu nhìn lên trời, trên không trung đã có vô số tu sĩ lớn nhỏ vây quanh, cảnh giới từ Trúc Cơ đến Hóa Thần, nam nữ dày đặc, ai nấy sắc mặt khác nhau, đều trong trạng thái cảnh giác.
Không biết ai cất tiếng hô đầu tiên: "Mẹ kiếp, cảnh tượng này đáng sợ quá! Chẳng lẽ ma tộc xâm lấn rồi!"
Các trưởng lão của các đại tông môn lúc này mới giật mình hoàn hồn.
"Không ổn rồi, những cơn gió âm thổi mạnh liên tục này, làn sương đen không ngừng bốc lên, còn có pháp trận màu đen từ từ nổi lên từ mặt đất!"
"Trời ạ, đây... đây... Tình huống này rất giống với những gì được ghi chép trong cổ tịch."
"Có lẽ đúng là ma tộc xâm lấn thật rồi!"
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
Mặc dù lần xâm lấn trước của ma tộc đã là chuyện của vạn năm trước, nhưng!
Ma kiếm đã xuất thế, ma tộc xâm lấn cũng không có gì lạ!
Một khi ma kiếm kết linh với người của ma tộc, nó sẽ tăng cường đáng kể sức chiến đấu của toàn bộ ma tộc, thậm chí có thể chiếm lĩnh toàn bộ nhân gian.
Huống chi ma kiếm vốn là đồ vật của ma giới, người ta đến nhân gian lấy lại đồ của mình, chẳng phải là hợp tình hợp lý sao?!
Mọi người đều ý thức được điều này, lập tức ngự kiếm bay lên cao nhất, không ai muốn bị ma khí xâm chiếm.
Người tu tiên, một khi bị nhiễm quá nhiều ma khí, sẽ dễ bị ảnh hưởng tâm tính, thậm chí đọa ma.
Chỉ tiếc rằng, bầu trời đã bị trận Phong Linh bao phủ, chỉ cần là vật sống, bất kể c.h.ủ.n.g t.ộ.c hay cảnh giới, trong vòng trọn một ngày một đêm chỉ có thể vào chứ không thể ra, muốn trốn cũng không thoát được.
Bất kỳ phương pháp nào sử dụng linh lực để trốn thoát đều vô dụng. Ví như truyền tống trận, thần hành ngàn dặm và các loại kỹ năng khác đều không thể sử dụng.
Đây là trận Phong Linh được tạo ra để đối phó với tu sĩ, phàm là tu tiên hoặc sinh linh vận dụng linh lực đều không thể thoát ra.
Phen này thì hay rồi, nếu ma tộc thật sự mang đại quân tiến công, hôm nay bọn họ đều phải c.h.ế.t ở đây.
Thật là khó chịu.
Trước mắt, mọi người thấy động tĩnh phía dưới cũng dừng giao chiến, nhao nhao bay lên đỉnh, vừa tránh ma khí vừa né tránh.
Nghiêm Phong bị Hùng Kinh Đán kéo trong tay, trải qua trận chiến kịch liệt vừa rồi, giờ đã đầu óc choáng váng, mắt nổ đom đóm.
Đại năng Hóa Thần kỳ giao chiến, căn bản không phải loại Kim Đan nhỏ bé như hắn có thể tham gia vào.
Trận chiến vừa rồi của họ, ít nhất đã giao thủ hàng ngàn hàng vạn lần, nhưng thực tế, thời gian chỉ có vài phút ngắn ngủi.
Nếu không phải Nghiêm Phong thân thể cường tráng, có lẽ đã c.h.ế.t dở sống dở rồi.
Nghiêm Phong vất vả lắm mới thở được một hơi, chợt phát hiện mình vừa phun ra một ngụm khói đen kịt.
Nghiêm Phong ngẩn người, cả kinh ngây dại: ???
Vừa rồi hắn vừa phun ra cái thứ quái quỷ gì vậy hả??? Nghiêm Phong lắc đầu, dụi dụi mắt.
Nhất định là do đám thần tiên đ.á.n.h nhau ảnh hưởng đến hắn, đúng, nhất định là vậy, làm lại lần nữa!
Hắn hít một hơi thật sâu, rồi lại thở ra.
Vẫn là khói đen!
Hơn nữa, còn đậm đặc hơn lúc nãy.
Nghiêm Phong không thể tin được, lặng lẽ véo mạnh vào đùi mình một cái.
Đau điếng, không phải mơ.
Chẳng lẽ là do thanh ma kiếm kia?
Hắn vừa nghĩ đến đây, Đại Cam lập tức tiếp lời trong đầu: "Không không không, đó là vì bản thân ngươi vốn dĩ là Ma tộc."
"Thông đạo giữa Ma tộc và nhân gian sắp được mở ra, ma tính trong người ngươi cũng sắp thức tỉnh."
"Chuẩn bị tâm lý đi, ngươi sắp bị ma hóa hoàn toàn rồi."
Hai hàng lông mày của Nghiêm Phong nhíu c.h.ặ.t lại với nhau.
"Không, ta không tin."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ngươi gạt ta!"
Đây là cái quái gì vậy?
Nghiêm Phong không hề cho rằng mình là Ma tộc.
Từ khi có ký ức đến giờ, hắn chỉ là một cô nhi không cha không mẹ, một con người bình thường.
Sư phụ rẻ tiền của hắn từng nói, khi nhặt được hắn, hắn mới ba tuổi, đang chơi phân linh thú dưới chân núi Kiếm Phong.
Theo lời Tần Ngự Tu, hắn không đành lòng nhìn Nghiêm Phong ăn phân linh thú để sống qua ngày, lại thấy hắn trời sinh dị bẩm, căn cốt tuyệt hảo nên mới mang về Kiếm Phong nuôi dưỡng.
Đối với lời này, Nghiêm Phong tin chắc không nghi ngờ.
Đại Cam trợn trắng mắt, lười tranh cãi với hắn: "Ngươi không phải Ma tộc, bản đại gia còn chẳng thèm kết linh với ngươi, kết linh với kẻ khác sẽ hạn chế thực lực của ta."
"Thôi đi, ngươi tin hay không tùy ngươi, dù sao người của Ma tộc đến, huyết mạch của ngươi cũng sẽ thức tỉnh thôi."
Mọi người thấy sương đen trên người Nghiêm Phong càng lúc càng đậm, lập tức đứng không vững, lại một trận xôn xao bàn tán và phản đối.
"Kẻ này chẳng lẽ là người của Ma tộc?"
"Không thể nào? Gần chúng ta như vậy, chúng ta sẽ bị ma khí xâm chiếm mất?"
"Không ổn rồi, mọi người tránh xa ra!"
Chỉ trong vài câu nói ngắn ngủi, mọi người đã tản ra bốn phía.
Hầu Chính Thủy lạnh mặt ra lệnh cho Hùng Kinh Đán:
"Hùng Kinh Đán, sự tình đã phát triển đến nước này, ngươi còn gì để nói!"
"Trên người thằng nhãi đó bốc lên hắc vụ là sự thật, tốt nhất bây giờ ngươi trói nghiệt chủng Diệu Thiên Tông các ngươi lại, đem ra giữa công chúng c.h.é.m g.i.ế.c, nếu không đừng trách tiên môn bách gia chúng ta không dung nổi Diệu Thiên Tông các ngươi!"
Sắc mặt Hùng Kinh Đán rất khó coi.
Nếu Nghiêm Phong còn chưa bốc khói đen, ông còn có thể giảo biện đôi câu, nhưng... cái thứ ông đang xách trong tay thật không nên thân à nha! Vừa quay đầu đã dùng khói đen vả mặt ông.
May mà Hùng Kinh Đán không ngốc, rất nhanh đã tìm được lý lẽ.
"Yên tâm, đám tu tiên chúng ta, một ngày một đêm cũng không ra được đâu, đều nhờ công lao của ngươi cả đấy, Hầu Chính Thủy."
Hậu Chính Thủy mặt xanh mét, gân xanh trên trán nổi lên, còn chưa kịp phát tác, đã thấy Hùng Kinh Đán ném Nghiêm Phong xuống đất.
Nghiêm Phong vừa chạm đất, khói đen từ dưới đất bốc lên liền bị hắn hấp thu vào trong cơ thể.
"Ngươi làm cái gì!" Hầu Chính Thủy thấp giọng quát.
Hùng Kinh Đán liếc nhìn Nghiêm Phong, phát hiện hắn đang điên cuồng hấp thu hắc vụ, lập tức tìm được lý do.
"Ta làm gì? Ta đương nhiên là cứu bồ! Ngươi cho rằng ta rảnh rỗi không có việc gì ném đệ t.ử của ta vào đây chắc?"
Hùng Kinh Đán tuyệt đối không thừa nhận ông muốn đưa Nghiêm Phong khỏi cái nơi quỷ quái này.
Nhân gian không còn là nơi Nghiêm Phong có thể ở lại, chỉ cần cứu được hắn, tùy tiện đưa đến Tam Thiên Thế Giới khác du lịch cũng được.
Hầu Chính Thủy nghe vậy, á khẩu không trả lời được.
Hùng Kinh Đán thừa thắng xông lên: "Sao tâm nhãn ngươi nhỏ mọn vậy, không dùng ma vật đối kháng ma vật, ngươi còn muốn tự mình xông lên?"
"Cũng được thôi, ngươi giỏi thì ngươi lên."
"Ngươi thanh cao, ngươi có bản lĩnh, ngươi vĩ đại, nếu ngươi nguyện ý tự mình xuống hấp thụ hết đám ma khí kia, ta l.i.ế.m chân ngươi cũng không thành vấn đề."
Giỏi, cái miệng thật là lợi hại!
Hầu Chính Thủy không nói nên lời, mặt đỏ rồi lại tím, tím rồi lại xanh, không thốt ra được nửa câu.
Cuối cùng Diệp Viễn Hưu chạy ra hòa giải cục diện bế tắc.
"Vậy cũng được thôi."
"Dù sao trận Phong Linh đã mở, căn bản không cần lo Nghiêm Phong chạy trốn."
"Chi bằng cứ để hắn hấp thu hết ma khí, như vậy cũng tránh cho chúng ta bị ma khí xâm thực."
Mọi người nghe vậy, lập tức gật đầu phụ họa: "Đúng, đúng, Diệp tông chủ nói rất có lý."
Hùng Kinh Đán hừ lạnh một tiếng: "Một đám phế vật tham sống sợ c.h.ế.t!"
Ngay sau đó, Hùng Kinh Đán chìa tay ra: "Muốn đệ t.ử Diệu Thiên Tông ta bảo vệ các ngươi? Được thôi, nộp linh thạch."
"Trúc Cơ kỳ một người một vạn thượng phẩm linh thạch, Kim Đan kỳ mười vạn, Nguyên Anh kỳ một trăm vạn, Hóa Thần kỳ một ngàn vạn."
Nghe vậy, tất cả mọi người đều kinh hãi.
???
Hùng Kinh Đán vừa nói cái gì?
Đến nước này rồi mà ông còn tơ tưởng đến linh thạch nữa cơ à?
Hùng Kinh Đán, ngươi không có linh thạch sẽ c.h.ế.t à??
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









