"Ngươi đừng có qua đây!"
Ninh Tiêu mặt mày tái mét, đôi mắt trừng trừng nhìn chằm chằm Trần Linh.
Cũng may ánh mắt không g.i.ế.c được người, nếu không Trần Linh cũng không biết mình đã bị g.i.ế.c bao nhiêu lần rồi.
"Đại Cam, động thủ."
Quỷ Diện Cuồng Sư đã có kinh nghiệm, lập tức tách ba người ra, tiện thể trói tay chân bọn họ lại.
Tốt lắm, giờ chỉ còn cái miệng để nói thôi.
Ninh Tiêu và Quý Ôn Vi không ở xa nhau, Trần Linh dứt khoát đi đến trước mặt họ.
Quỷ Diện Cuồng Sư thấy nàng hành động, lập tức mở rộng phạm vi che chắn, để nàng tự do hành động.
Nó thích tiểu nữ tu này, đương nhiên vui vẻ chiều theo nàng.
Trần Linh làm bộ định ngồi xuống, Quỷ Diện Cuồng Sư lập tức mang ghế đẩu và trái cây tới.
Ghế đẩu vừa đặt xuống dưới m.ô.n.g Trần Linh, nó cũng ngồi xuống bên cạnh nàng.
Bắt đầu rồi! Bắt đầu rồi! Sắp bắt đầu chọc tức người rồi!
"Ồ, cũng biết điều đấy chứ nhóc."
Nàng xoa đầu Quỷ Diện Cuồng Sư một cái, nó thoải mái phát ra tiếng "gừ gừ":
"Đó là, ta không chỉ uy vũ bá khí, ta còn rất tinh mắt nữa."
Được rồi, vừa cho chút ánh nắng đã vội khoe mẽ rồi.
Trần Linh lại "phụt" một tiếng, ăn một miếng dưa ngọt: "Vậy hai người các ngươi nói xem, ta và Cố Thường Nhạc trong lòng các ngươi là người như thế nào?"
Ninh Tiêu nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía nàng: "Phỉ!"
Bãi nước bọt kia còn chưa kịp b.ắ.n lên kết giới, đã bị Quỷ Diện Cuồng Sư vung vuốt đẩy ngược trở lại, "tõm" một tiếng rơi ngay trên mặt Ninh Tiêu.
Nhưng, vẫn chưa hết.
Chỉ thấy nó gỡ bỏ kết giới, xông đến trước mặt Ninh Tiêu, nhả liên tục vào mặt hắn: "Phì! Phì! Phì!"
"Để ngươi nhổ, để ngươi nhổ!"
"Ăn nói đàng hoàng không được hả, muốn c.h.ế.t à!"
"Chọc lão t.ử nóng lên thì biết tay, tin không ta móc lưỡi ngươi bây giờ!"
Xong rồi, Quỷ Diện Cuồng Sư vẫn còn giận, hóa thành thực thể cào cấu túi bụi lên mặt Ninh Tiêu.
Đến khi nó hả giận xong, cả khuôn mặt Ninh Tiêu đã bị móng mèo cào nát bét.
Ninh Tiêu tức nổ phổi, quay sang c.h.ử.i rủa Trần Linh một trận.
"Trần Linh ngươi chỉ là con giòi bọ lúc nhúc trong mồ mả, là thứ củi mục linh căn tạp nham, loại như ngươi mà cũng dám đem mình ra so sánh với tiểu sư muội của chúng ta!"
“Tiểu sư muội của chúng ta là tiểu tiên nữ tâm địa thiện lương, dung mạo như thiên tiên, không phải thứ cặn bã như ngươi có thể so sánh!"
"Câm cái miệng thối của ngươi lại! Đừng tưởng rằng ngươi giở chút thủ đoạn nhỏ là có thể khiến sư muội ta thất sủng!"
Trần Linh hài lòng gật đầu: "Không tệ."
Những lời nói ra dưới tác dụng của Chân Ngôn Đơn, tự nhiên là lời thật lòng từ tận đáy lòng.
Ninh Tiêu quả thật rất sủng ái Cố Thường Nhạc.
"Không tệ cái đầu ngươi ấy!"
"Đừng có dùng cái mặt thối tha kia nhìn ta nói chuyện."
"Vậy ta hỏi lại ngươi, Đoạn Văn Diệu có thật sự thích ngươi không? Ngươi có cảm nhận được không?"
Ninh Tiêu định phủ nhận ngay lập tức, nhưng lời đến khóe miệng lại biến thành:
"Biết chứ! Ai mà không biết! Ánh mắt hắn ta nóng bỏng mỗi ngày, còn đối xử khác biệt nữa, ta không muốn biết cũng khó!"
"À không, là, đúng, đúng là hắn ta thích ta, cái thứ tình cảm thích đó khiến người ta ghê tởm!"
Ngay khi lời vừa dứt, sắc mặt Ninh Tiêu liền đen sầm lại.
Hắn ta phát hiện... Chân Ngôn Đơn không có vấn đề, linh phù mà Trần Linh lấy ra cũng không ảnh hưởng đến suy nghĩ thật sự trong lòng hắn ta, chỉ là khiến não bộ không thể khống chế mà thốt ra lời.
Những lời nói ra đều là tiếng lòng.
Nhận ra điều này, Ninh Tiêu trực tiếp thu mình lại.
Hắn ta ngước mắt nhìn Cố Thường Nhạc, ánh mắt phức tạp.
Kinh ngạc, thất vọng, đau lòng... đủ mọi cảm xúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng dù vậy, hắn ta vẫn không muốn tin Cố Thường Nhạc là người như thế.
Đúng vậy! Sư muội nhà hắn ta dịu dàng lương thiện, hiểu lòng người, nói năng nhỏ nhẹ, nụ cười ngọt ngào... Sao có thể là người như vậy? Cố Thường Nhạc nhận thấy ánh mắt của hắn ta, tim hẫng một nhịp.
Ả muốn giải thích, nhưng lại sợ lời mình thêm dầu vào lửa, đành mím môi, ra vẻ đáng thương.
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt
Trần Linh thấy Ninh Tiêu im lặng, biết hắn ta đã nhận ra vấn đề, tạm thời bỏ qua.
Nàng nhìn Quý Ôn Vi: "Còn ngươi? Ngươi nghĩ sao?"
Quý Ôn Vi không biết vì sao Ninh Tiêu không nói gì, chỉ hừ lạnh một tiếng:
"Loại người như ngươi mà cũng xứng so với sư muội sao?"
"Ngươi ích kỷ hẹp hòi, suốt ngày tính kế sư muội, còn tìm cách giấu pháp bảo và vật tư vốn thuộc về sư muội!"
"Nhưng tiểu sư muội thì khác, trong lòng muội ấy luôn nghĩ cách chăm sóc cảm xúc của ngươi, muội ấy hiền lành, rộng lượng, chưa từng muốn tranh giành với ngươi bất cứ điều gì!"
Trần Linh "ồ" một tiếng, tiếp tục nói:
"Ngươi ghét Triệu Trường Thanh lắm đúng không?"
Quý Ôn Vi lập tức phủ nhận, nhưng lời đến miệng lại biến thành:
"Đúng! Ta ghê tởm ông ta c.h.ế.t đi được!"
"Trong mắt ông ta vĩnh viễn chỉ có những đệ t.ử tu vi cao thượng thừa, còn ta..."
Quý Ôn Vi vội vàng dừng lại, sắc mặt đã không thể nào giữ được nữa.
Sao hắn ta có thể nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy!
"Ta là nói… Ông ta có dạy ta được cái gì đâu, chỉ khi c.ầ.n s.ai bảo mới nhớ đến ta, nếu không có tiểu sư muội, ta ở toàn bộ tông môn này chẳng khác nào người vô hình, cuộc sống cũng chẳng tốt đẹp gì hơn ngươi."
Quý Ôn Vi lúc này mới nhận ra những lời mình vừa nói ra, không một câu nào là giả dối.
Hắn ta cũng rơi vào trạng thái tự kỷ.
Tư chất Quý Ôn Vi không tốt, từ nhỏ đã lớn lên ở Vạn Trận Phong, luôn muốn thu hút sự chú ý của Triệu Trường Thanh, muốn được ông ta khen ngợi và dạy dỗ, nhưng đối phương chưa bao giờ nhìn hắn ta lấy một lần.
Nói trắng ra, chính là thiếu thốn tình cảm.
Từ khi Cố Thường Nhạc và Trần Linh đến Vạn Trận Phong, những ngày tháng của hắn ta mới dần trở nên thú vị hơn.
Nghĩ lại, ban đầu hắn ta có chút thích sư muội Trần Linh hơn, nhưng sau đó hắn ta phát hiện chỉ cần giúp Cố Thường Nhạc lấy được đồ tốt từ Trần Linh, Triệu Trường Thanh sẽ liếc nhìn hắn ta thêm vài lần, khen hắn ta vài câu có lòng, hoặc là khích lệ...
Khi hoàn hồn, chút thích thú ban đầu với Trần Linh đã sớm biến mất không còn dấu vết.
Quý Ôn Vi chợt nhận ra, hôm nay Cố Thường Nhạc không hề nói một lời giả dối nào, tất cả đều là sự thật.
Nhận ra điều này, sắc mặt Quý Ôn Vi xám xịt, hai mắt vô thần, ngã phịch xuống đất.
Cứ như thể bị rút mất hồn vía.
Thì ra sư muội lại nhìn bọn họ như vậy!
Trần Linh thấy thêm một "cẩu độc thân" mất đi mộng tưởng, chỉ muốn cười.
Nàng thật sự là càng ngày càng mong chờ rồi đây.
Không biết sau khi Cố Thường Nhạc sụp đổ, các sư huynh đệ trên dưới Vạn Trận Phong sẽ đối xử với ả như thế nào.
Triệu Trường Thanh ở bên ngoài nhìn, hẳn là tâm tình cũng không mấy dễ chịu.
Ánh mắt nàng hướng về phía Ngô Giang.
"Còn ngươi? Ngươi thấy thế nào?"
Ngô Giang vừa thấy Trần Linh nói chuyện với mình, tim hẫng một nhịp, sau đó đập điên cuồng.
Thình thịch! Thình thịch!
"Ta... ta... ta thích ngươi!"
Trần Linh nhíu mày, nghiêng đầu, chậm rãi đ.á.n.h ra một dấu chấm hỏi:?
Chắc chắn là cách mở không đúng, làm lại.
"Ngươi thấy thế nào?"
Ngô Giang lắp bắp, hai má đỏ bừng lên thấy rõ.
"Đúng vậy, ta là nói, ta thích ngươi."
"Đúng vậy, trước kia ta đối xử với ngươi không tốt, còn giúp Cố Thường Nhạc cướp đồ của ngươi, nhưng từ khi nửa năm trước được ngươi cứu ở Địa Uyên, ta... trong đầu ta toàn là ngươi."
Trần Linh cau mày.
Nói cái quái gì vậy?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









