Sắc mặt Tạ Khanh Lễ cứng lại đôi chút.
“Sư tỷ lo lắng cho sư huynh đến thế sao?”
Vân Niệm ngơ ngác: “Đương nhiên rồi, nếu đệ bị Khối Lỗi Sư bắt đi ta cũng sẽ lo lắng mà.”
Nụ cười trên môi Tạ Khanh Lễ tắt ngấm.
Vân Niệm đã đi đến bên cạnh Thẩm Thạch Kiến, cúi người hỏi hắn: “Huynh thì sao, đi theo ta hay đi theo sư đệ ta?”
Thẩm Thạch Kiến yếu ớt vươn tay ra: “Ta đi... ọe, ta đi với... ta đi với cô nương... ọe...”
Khóe mắt Vân Niệm giật giật.
Thấy hắn thực sự không còn chút sức lực nào, nàng đang định vươn tay kéo hắn một cái thì một bàn tay to lớn với các khớp xương rõ ràng đã nhanh hơn nàng một bước.
“Ta thấy Thẩm công t.ử yếu quá, sư tỷ ta còn phải để tâm chăm sóc huynh, chi bằng để ta giúp, tu vi ta cao hơn.”
Thẩm Thạch Kiến bị lôi xềnh xệch dậy.
Thiếu niên cười tươi rói.
Thẩm Thạch Kiến cười gượng gạo, nhìn Vân Niệm với tia hy vọng cuối cùng.
Nhưng Vân Niệm lại thấy đề nghị này rất hay.
Nàng ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Đệ nói có lý.”
Tia sáng cuối cùng trong mắt Thẩm Thạch Kiến vụt tắt.
Hắn miễn cưỡng đi theo Tạ Khanh Lễ, cứ đi ba bước lại quay đầu nhìn một lần.
Sau khi họ rời đi, Vân Niệm đi dọc theo đường hầm chính tiến về phía trước, nơi này quá tối tăm, nàng phải thắp linh hỏa mới miễn cưỡng nhìn thấy đường.
Dọc đường đi, lối đi vốn đã hẹp lại còn dựng đầy những con rối hình thù kỳ dị, cứ cách vài bước lại có một con, có con còn lờ mờ nhìn rõ ngũ quan, có con vẽ đầy những đường vân bùa chú kỳ quái, có con chi chít vết khâu vá xiêu vẹo.
[Chắc là những con rối hắn làm hỏng.]
Vân Niệm cau mày suốt dọc đường, đối với loại người biến thái thế này, không thể dùng tư duy người bình thường để suy đoán hắn được.
Đường hầm này không biết dài bao nhiêu, Vân Niệm đã đi gần hai nén hương, ngoài vách đá vẫn chỉ là vách đá, hang động này giống như đã đục rỗng cả ngọn núi vậy.
Linh hỏa tàn, Vân Niệm cúi đầu lẩm nhẩm pháp quyết định tụ lại linh hỏa.
Hệ thống bỗng lên tiếng: [Cô có nghe thấy tiếng gì lạ không?]
Vân Niệm: “Gì cơ?”
[Nghe kỹ xem.]
Vân Niệm nín thở, dỏng tai lắng nghe.
Sột soạt...
Giống như có vật gì đó đang lê lết trên mặt đất, âm thanh thô ráp, tựa như tiếng đế giày ma sát trên nền đá.
Âm thanh quen thuộc đến mức dường như nàng vừa nghe thấy cách đây không lâu.
Vân Niệm bỗng có dự cảm chẳng lành.
Nàng cười khổ: “Không phải chứ...”
Chữ cuối cùng vừa dứt, nhờ ánh sáng yếu ớt của linh hỏa, Vân Niệm nhìn thấy con đường mình vừa đi qua xuất hiện hàng chục con rối.
Những con rối ban nãy còn đứng im lìm hai bên đường hầm bỗng ùa tới, hoặc chạy thẳng hoặc bò bằng bốn chân, tất cả đều xõa tóc rối bù như tơ vò, ngũ quan vặn vẹo đờ đẫn, con ngươi đen láy không chút tròng trắng.
Những con rối này không phải là phế phẩm.
Đây là Khối Lỗi Sư cố tình thả ra để dụ địch.
Mục đích là đợi nàng đi sâu vào đường hầm rồi chặn đường sống của nàng!
Nếu không có gì bất ngờ, những đường hầm khác cũng sẽ như vậy, vậy Tạ Khanh Lễ...
[Bây giờ không phải lúc lo cho hắn, cô lo giải quyết đám con rối này trước đi!]
Một móng vuốt sắc nhọn đã lao thẳng vào mặt nàng.
Thính Sương kiếm rút khỏi vỏ, lao vào giữa đám con rối, trong nháy mắt c.h.é.m bay đầu hơn chục con.
Kiếm pháp của Đạp Tuyết Phong cực kỳ uyển chuyển, dựa vào sự linh hoạt chứ không bao giờ đối đầu trực diện.
Vân Niệm di chuyển giữa bầy rối, Thính Sương cực kỳ thông minh, phối hợp với nàng mỗi nhát kiếm là một cái đầu rơi xuống, chỉ có cách này mới g.i.ế.c c.h.ế.t được chúng hoàn toàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng cứ đ.á.n.h mãi thế này cũng không phải cách, Vân Niệm nghe thấy phía sau đường hầm cũng vang lên tiếng sột soạt, tiếp đó là càng nhiều con rối xông ra.
Nàng không nhịn được c.h.ử.i thề một câu.
Tên Khối Lỗi Sư đó rốt cuộc đã luyện bao nhiêu con rối vậy!
Hắn không cần nghỉ ngơi sao? Vân Niệm c.ắ.n răng, hơi cúi người định lao lên phía trước, mũi chân vừa điểm nhẹ rời khỏi mặt đất...
Một bàn tay tóm lấy cổ chân nàng, kéo mạnh nàng xuống dưới.
Vân Niệm: “!”
Nhưng nàng không hề rơi xuống đất.
Cảm giác mất trọng lượng bao trùm lấy nàng, chưa kịp chạm đất, một bàn tay đã siết c.h.ặ.t lấy eo nàng, lật ngược người nàng lại, kẹp nàng... dưới nách trong tư thế mặt úp xuống đất.
Cửa đá trên đỉnh đầu đóng lại, ngăn cách đám con rối bên ngoài.
Vân Niệm ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc xen lẫn mùi hương quen thuộc, nàng hơi ngẩng đầu lên, bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc.
“Sư huynh?”
Giang Chiêu nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ, một tay kẹp nàng dưới nách.
“Chậc, mất mặt quá.”
Hắn buông tay, Vân Niệm bị ném xuống đất.
Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y: “Giang Chiêu!”
Giang Chiêu phủi tay, bộ thanh y trên người đã rách nát tả tơi, khuôn mặt tuấn tú vương vài vệt m.á.u, cả người lôi thôi lếch thếch như vừa trải qua một trận hỗn chiến.
Hắn lẳng lặng nhìn Vân Niệm, tuy vẻ mặt vẫn đáng đ.á.n.h đòn như cũ nhưng đáy mắt ánh lên ý cười.
Cơn giận của Vân Niệm bỗng chốc tan biến.
Hai người im lặng nhìn nhau hồi lâu, Vân Niệm hỏi: “Huynh thế nào rồi, không bị thương chứ?”
Giang Chiêu bật cười, xoa đầu nàng: “Không sao.”
Vân Niệm đi vòng quanh hắn kiểm tra từ trên xuống dưới, xác định hắn chỉ bị thương ngoài da mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng thở hắt ra một hơi, chợt nhận ra bên cạnh Giang Chiêu thiếu mất một người.
“Tô sư tỷ đâu?”
“Muội ấy không ở đây.” Giang Chiêu nói: “Muội ấy đang ở Cầm Khê Sơn Trang.”
Vân Niệm không kìm được hỏi: “Rốt cuộc chuyện là thế nào? Muội đến đây phát hiện trên người con rối có linh ấn của huynh, lo huynh xảy ra chuyện nên đi theo đến đây nhưng chẳng phải huynh nên đi Cầm Khê Sơn Trang rồi sao?”
Giang Chiêu thu lại nụ cười, mím c.h.ặ.t môi.
Vân Niệm: “Xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Ánh mắt Giang Chiêu phức tạp: “Cầm Khê Sơn Trang có yêu quái.”
“Ý huynh là sao?”
Chẳng lẽ mọi chuyện có liên quan đến Cầm Khê Sơn Trang?
Giang Chiêu nói tiếp:
“Muội cũng nhận được Bách Hoa Thiệp rồi đúng không? Ta và A Doanh trừ ma xong trở về cũng nhận được thiệp mời, chúng ta đến sớm năm ngày nhưng ngay ngày đầu tiên vào ở trong sơn trang đã phát hiện có điều bất thường.”
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Hoàng đế và Quý phi đang ở đây, thân là tu sĩ, về tình về lý cũng phải đảm bảo an toàn cho họ. Đêm đó ta đi tuần ở sương phòng phía Nam, Quý phi... c.h.ế.t rồi.”
Vân Niệm cũng không khỏi kinh ngạc.
Hoàng đế nay đã gần năm mươi tuổi, tuy là người đứng đầu Nhân tộc nhưng hậu cung không nhiều phi tần.
Thời niên thiếu cưới vợ, phong làm Nghi Thuần Hoàng hậu nhưng Hoàng hậu đã qua đời vì bạo bệnh từ hai mươi lăm năm trước, chỉ để lại một người con trai, chính là Thái t.ử đương triều.
Nghi Thuần Hoàng hậu mất được nửa năm, Hoàng đế nạp phi tần, chính là Quý phi hiện tại từ đó về sau chỉ có vị phi tần này.
Hoàng đế sủng ái Quý phi đến mức nào ai ai cũng biết, không chỉ cho phép bà ta cùng lên triều mà còn đem Thái t.ử đương triều cho bà ta nhận làm con thừa tự, do bà ta nuôi dưỡng.
Quý phi cũng rất thương Thái t.ử này.
Nhưng giờ Quý phi đã c.h.ế.t rồi?
“Sư tỷ lo lắng cho sư huynh đến thế sao?”
Vân Niệm ngơ ngác: “Đương nhiên rồi, nếu đệ bị Khối Lỗi Sư bắt đi ta cũng sẽ lo lắng mà.”
Nụ cười trên môi Tạ Khanh Lễ tắt ngấm.
Vân Niệm đã đi đến bên cạnh Thẩm Thạch Kiến, cúi người hỏi hắn: “Huynh thì sao, đi theo ta hay đi theo sư đệ ta?”
Thẩm Thạch Kiến yếu ớt vươn tay ra: “Ta đi... ọe, ta đi với... ta đi với cô nương... ọe...”
Khóe mắt Vân Niệm giật giật.
Thấy hắn thực sự không còn chút sức lực nào, nàng đang định vươn tay kéo hắn một cái thì một bàn tay to lớn với các khớp xương rõ ràng đã nhanh hơn nàng một bước.
“Ta thấy Thẩm công t.ử yếu quá, sư tỷ ta còn phải để tâm chăm sóc huynh, chi bằng để ta giúp, tu vi ta cao hơn.”
Thẩm Thạch Kiến bị lôi xềnh xệch dậy.
Thiếu niên cười tươi rói.
Thẩm Thạch Kiến cười gượng gạo, nhìn Vân Niệm với tia hy vọng cuối cùng.
Nhưng Vân Niệm lại thấy đề nghị này rất hay.
Nàng ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Đệ nói có lý.”
Tia sáng cuối cùng trong mắt Thẩm Thạch Kiến vụt tắt.
Hắn miễn cưỡng đi theo Tạ Khanh Lễ, cứ đi ba bước lại quay đầu nhìn một lần.
Sau khi họ rời đi, Vân Niệm đi dọc theo đường hầm chính tiến về phía trước, nơi này quá tối tăm, nàng phải thắp linh hỏa mới miễn cưỡng nhìn thấy đường.
Dọc đường đi, lối đi vốn đã hẹp lại còn dựng đầy những con rối hình thù kỳ dị, cứ cách vài bước lại có một con, có con còn lờ mờ nhìn rõ ngũ quan, có con vẽ đầy những đường vân bùa chú kỳ quái, có con chi chít vết khâu vá xiêu vẹo.
[Chắc là những con rối hắn làm hỏng.]
Vân Niệm cau mày suốt dọc đường, đối với loại người biến thái thế này, không thể dùng tư duy người bình thường để suy đoán hắn được.
Đường hầm này không biết dài bao nhiêu, Vân Niệm đã đi gần hai nén hương, ngoài vách đá vẫn chỉ là vách đá, hang động này giống như đã đục rỗng cả ngọn núi vậy.
Linh hỏa tàn, Vân Niệm cúi đầu lẩm nhẩm pháp quyết định tụ lại linh hỏa.
Hệ thống bỗng lên tiếng: [Cô có nghe thấy tiếng gì lạ không?]
Vân Niệm: “Gì cơ?”
[Nghe kỹ xem.]
Vân Niệm nín thở, dỏng tai lắng nghe.
Sột soạt...
Giống như có vật gì đó đang lê lết trên mặt đất, âm thanh thô ráp, tựa như tiếng đế giày ma sát trên nền đá.
Âm thanh quen thuộc đến mức dường như nàng vừa nghe thấy cách đây không lâu.
Vân Niệm bỗng có dự cảm chẳng lành.
Nàng cười khổ: “Không phải chứ...”
Chữ cuối cùng vừa dứt, nhờ ánh sáng yếu ớt của linh hỏa, Vân Niệm nhìn thấy con đường mình vừa đi qua xuất hiện hàng chục con rối.
Những con rối ban nãy còn đứng im lìm hai bên đường hầm bỗng ùa tới, hoặc chạy thẳng hoặc bò bằng bốn chân, tất cả đều xõa tóc rối bù như tơ vò, ngũ quan vặn vẹo đờ đẫn, con ngươi đen láy không chút tròng trắng.
Những con rối này không phải là phế phẩm.
Đây là Khối Lỗi Sư cố tình thả ra để dụ địch.
Mục đích là đợi nàng đi sâu vào đường hầm rồi chặn đường sống của nàng!
Nếu không có gì bất ngờ, những đường hầm khác cũng sẽ như vậy, vậy Tạ Khanh Lễ...
[Bây giờ không phải lúc lo cho hắn, cô lo giải quyết đám con rối này trước đi!]
Một móng vuốt sắc nhọn đã lao thẳng vào mặt nàng.
Thính Sương kiếm rút khỏi vỏ, lao vào giữa đám con rối, trong nháy mắt c.h.é.m bay đầu hơn chục con.
Kiếm pháp của Đạp Tuyết Phong cực kỳ uyển chuyển, dựa vào sự linh hoạt chứ không bao giờ đối đầu trực diện.
Vân Niệm di chuyển giữa bầy rối, Thính Sương cực kỳ thông minh, phối hợp với nàng mỗi nhát kiếm là một cái đầu rơi xuống, chỉ có cách này mới g.i.ế.c c.h.ế.t được chúng hoàn toàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng cứ đ.á.n.h mãi thế này cũng không phải cách, Vân Niệm nghe thấy phía sau đường hầm cũng vang lên tiếng sột soạt, tiếp đó là càng nhiều con rối xông ra.
Nàng không nhịn được c.h.ử.i thề một câu.
Tên Khối Lỗi Sư đó rốt cuộc đã luyện bao nhiêu con rối vậy!
Hắn không cần nghỉ ngơi sao? Vân Niệm c.ắ.n răng, hơi cúi người định lao lên phía trước, mũi chân vừa điểm nhẹ rời khỏi mặt đất...
Một bàn tay tóm lấy cổ chân nàng, kéo mạnh nàng xuống dưới.
Vân Niệm: “!”
Nhưng nàng không hề rơi xuống đất.
Cảm giác mất trọng lượng bao trùm lấy nàng, chưa kịp chạm đất, một bàn tay đã siết c.h.ặ.t lấy eo nàng, lật ngược người nàng lại, kẹp nàng... dưới nách trong tư thế mặt úp xuống đất.
Cửa đá trên đỉnh đầu đóng lại, ngăn cách đám con rối bên ngoài.
Vân Niệm ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc xen lẫn mùi hương quen thuộc, nàng hơi ngẩng đầu lên, bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc.
“Sư huynh?”
Giang Chiêu nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ, một tay kẹp nàng dưới nách.
“Chậc, mất mặt quá.”
Hắn buông tay, Vân Niệm bị ném xuống đất.
Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y: “Giang Chiêu!”
Giang Chiêu phủi tay, bộ thanh y trên người đã rách nát tả tơi, khuôn mặt tuấn tú vương vài vệt m.á.u, cả người lôi thôi lếch thếch như vừa trải qua một trận hỗn chiến.
Hắn lẳng lặng nhìn Vân Niệm, tuy vẻ mặt vẫn đáng đ.á.n.h đòn như cũ nhưng đáy mắt ánh lên ý cười.
Cơn giận của Vân Niệm bỗng chốc tan biến.
Hai người im lặng nhìn nhau hồi lâu, Vân Niệm hỏi: “Huynh thế nào rồi, không bị thương chứ?”
Giang Chiêu bật cười, xoa đầu nàng: “Không sao.”
Vân Niệm đi vòng quanh hắn kiểm tra từ trên xuống dưới, xác định hắn chỉ bị thương ngoài da mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng thở hắt ra một hơi, chợt nhận ra bên cạnh Giang Chiêu thiếu mất một người.
“Tô sư tỷ đâu?”
“Muội ấy không ở đây.” Giang Chiêu nói: “Muội ấy đang ở Cầm Khê Sơn Trang.”
Vân Niệm không kìm được hỏi: “Rốt cuộc chuyện là thế nào? Muội đến đây phát hiện trên người con rối có linh ấn của huynh, lo huynh xảy ra chuyện nên đi theo đến đây nhưng chẳng phải huynh nên đi Cầm Khê Sơn Trang rồi sao?”
Giang Chiêu thu lại nụ cười, mím c.h.ặ.t môi.
Vân Niệm: “Xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Ánh mắt Giang Chiêu phức tạp: “Cầm Khê Sơn Trang có yêu quái.”
“Ý huynh là sao?”
Chẳng lẽ mọi chuyện có liên quan đến Cầm Khê Sơn Trang?
Giang Chiêu nói tiếp:
“Muội cũng nhận được Bách Hoa Thiệp rồi đúng không? Ta và A Doanh trừ ma xong trở về cũng nhận được thiệp mời, chúng ta đến sớm năm ngày nhưng ngay ngày đầu tiên vào ở trong sơn trang đã phát hiện có điều bất thường.”
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Hoàng đế và Quý phi đang ở đây, thân là tu sĩ, về tình về lý cũng phải đảm bảo an toàn cho họ. Đêm đó ta đi tuần ở sương phòng phía Nam, Quý phi... c.h.ế.t rồi.”
Vân Niệm cũng không khỏi kinh ngạc.
Hoàng đế nay đã gần năm mươi tuổi, tuy là người đứng đầu Nhân tộc nhưng hậu cung không nhiều phi tần.
Thời niên thiếu cưới vợ, phong làm Nghi Thuần Hoàng hậu nhưng Hoàng hậu đã qua đời vì bạo bệnh từ hai mươi lăm năm trước, chỉ để lại một người con trai, chính là Thái t.ử đương triều.
Nghi Thuần Hoàng hậu mất được nửa năm, Hoàng đế nạp phi tần, chính là Quý phi hiện tại từ đó về sau chỉ có vị phi tần này.
Hoàng đế sủng ái Quý phi đến mức nào ai ai cũng biết, không chỉ cho phép bà ta cùng lên triều mà còn đem Thái t.ử đương triều cho bà ta nhận làm con thừa tự, do bà ta nuôi dưỡng.
Quý phi cũng rất thương Thái t.ử này.
Nhưng giờ Quý phi đã c.h.ế.t rồi?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









