13. 

Môi hắn cứ thế áp lên môi ta, t.h.u.ố.c mỡ được đưa vào miệng, hơi lạnh và hơi đắng.

Không biết là ảo giác hay gì, mà hình như còn thoang thoảng mùi rượu Mơ Xanh.

Đột nhiên, môi ta truyền đến một cảm giác đau nhói, lý trí ta được kéo lại.

Sao ta có thể chịu đựng nổi? Ta lập tức đẩy hắn ra: “Ngươi là đồ xấu xa, đã có người mình thích rồi còn hôn ta?”

Cho dù hắn có đẹp trai đi nữa, cũng không thể như vậy! “Tại sao ngươi lại ở trong phòng ta? Mau ra ngoài đi!”

Thấy hắn không có động tĩnh, ta ngẩng đầu nhìn xung quanh, lúc này mới phát hiện đây căn bản không phải phòng ta.

Cái tên Liễu Ngọc này tuy đẹp trai, cũng dịu dàng, nhưng hắn đã có người thích thì không được phép trêu chọc ta.

Ta trở về phòng mình, tức đến mức không ngủ được, tiện tay lấy truyện ra xem.

Cái quái gì thế này? Tại sao hai người nam t.ử trần truồng lại ôm nhau? Bụng tên nam t.ử này to quá, chẳng đẹp chút nào.

Ta lật liên tiếp mấy trang, toàn là những nam t.ử bụng bự không mặc quần áo, tạo đủ kiểu tư thế, không đẹp.

Ta đổi sang một cuốn khác, cuốn này đỡ hơn, ít nhất thì vóc dáng những nam t.ử đó cũng khá hơn.

Nếu người trên tranh là Liễu Ngọc thì chắc sẽ đẹp hơn nhỉ.

Trong đầu ta bắt đầu tò mò về hình ảnh Liễu Ngọc không mặc quần áo.

Càng xem càng thấy phiền, ta không xem nữa.

Liễu Ngọc là đồ xấu xa vô liêm sỉ, ta không thể tiếp tục ở bên cạnh hắn, quá nguy hiểm rồi.

Nghĩ là làm, ta đóng gói bánh ngọt xong xuôi thì trèo qua cửa sổ phòng trọ chuồn đi.

Ta không ngờ lại đụng phải Liễu Ngọc ngay cổng Phong Thành.

Hắn đang ngồi trên ghế đá, vẻ mặt nhàn nhã nhìn ta.

“Liễu đại ca, trùng hợp quá ha, ngươi cũng ra ngoài đi dạo à?” Ta ngượng ngùng nhìn hắn.

“Đúng vậy, nếu ta không ra ngoài đi dạo, e rằng có người đã bỏ chạy mất rồi.”

“Ngươi nói gì kỳ cục vậy, ta chỉ ra ngoài đi dạo hít thở không khí trong lành thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

14. 

Ta theo dòng người rời thành đi chơi, đến một vùng hoa màu hồng.

Cả ngọn núi đầy hoa đào, đẹp như tiên cảnh.

Nhiều người ngồi trên những chỗ đất cao, tận hưởng cảnh đẹp hiếm có này.

Ta cùng vài người đi sâu vào rừng hoa.

Liễu Ngọc theo sát phía sau, không hề rời đi.

“A!” Đột nhiên, những tiếng kêu t.h.ả.m thiết liên tiếp vang lên từ xa, phá vỡ sự yên tĩnh.

Đám đông bắt đầu hỗn loạn.

Liễu Ngọc nhanh ch.óng đến bên cạnh, nắm tay ta, bảo vệ ta ở phía sau: “Chúng ta đi xem tình hình thế nào.”

Sâu nhất trong rừng đào, một con rắn lớn đang nuốt chửng một cô gái.

“Không ổn rồi, rắn vừa tỉnh giấc sau kỳ ngủ đông, đang tìm kiếm thứ để lấp đầy cái bụng.”

“A!” Tiếng la hét xung quanh ngày càng nhiều.

Thấy ngày càng có nhiều rắn lớn, Liễu Ngọc dùng tay đẩy mạnh vào vai ta, ta ngay lập tức bị đẩy văng ra khỏi rừng đào.

Dưới gốc cây đào, một đứa trẻ đang gào khóc t.h.ả.m thiết, phía sau nó là một con rắn lớn đang chảy nước dãi điên cuồng.

Ta xông vào rừng đào, ôm lấy đứa trẻ, né tránh đòn tấn công của con rắn lớn. Không ngờ, ta bị con rắn c.ắ.n vào vai.

Ta triệu hồi trường kiếm, đ.â.m thẳng vào mắt con rắn lớn.

Con rắn đau đớn, nới lỏng miệng, thở dốc nặng nề.

Sắp ra đến ngoài rừng đào rồi, ta tăng tốc. Đột nhiên, vài cái đuôi rắn lớn từ các hướng lao tới ta.

Ta bị một cái đuôi rắn cuộn c.h.ặ.t, không thể cử động.

Đứa trẻ trong lòng hình như sợ đến mức ngây dại, không còn khóc nữa.

“Ngoan, phía trước là lối ra rồi, ngươi mau chạy đi.” Ta dùng sức ném đứa trẻ ra ngoài.

Vai ta lại truyền đến một cơn đau nhói, ta cảm nhận được vai bên kia đã bị con rắn lớn c.ắ.n xuyên qua.

Đột nhiên, trước mắt ta tối sầm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện