8.

Ta và Liễu Ngọc rời khỏi Hồ tộc ngay trong đêm, đến đêm khuya hôm sau thì đặt chân vào địa phận nhân gian.

Việc đầu tiên khi bước vào địa phận nhân gian chắc chắn là tìm mua truyện.

Ta mò vào hiệu sách mà ta thường lui tới.

Ta lấy mỗi loại truyện một cuốn.

Ta nhớ ông chủ hiệu sách lần nào cũng thần bí lén lút lấy ra mấy cuốn truyện từ trong tủ, chắc chắn trong đó còn nhiều cuốn quý hơn.

Ta mở tủ sách ra, quả nhiên bên trong có rất nhiều truyện.

“Ngươi là một con hồ ly, lấy nhiều truyện thế này làm gì?” Liễu Ngọc nhìn mấy chục cuốn truyện trên tay ta mà khó hiểu.

“Đường đi cô đơn lắm, có truyện có thể giải khuây.” Ta nhét mấy cuốn truyện trên cùng vào tay hắn.

Hắn mở một cuốn ra, rồi lập tức đóng lại, mặt đỏ bừng nhìn ta: “Ngươi thích đọc loại này ư?”

“Đúng vậy, không hay sao?” Những câu chuyện về Ngưu Lang Chức Nữ được viết trong truyện thật sự quá cảm động, lúc đó ta còn buồn một thời gian dài.

Ta ghé sát tai hắn thì thầm: “Ta thấy ông chủ hiệu sách giấu những cuốn này trong tủ, chắc chắn chúng là bảo bối của hắn đấy.”

Hắn nhìn ta mà không nói một lời.

“Ngươi nhìn ta như vậy làm gì? Không muốn đọc thì trả ta đây, ta còn không muốn chia sẻ với ngươi đâu.” Ta đưa tay ra định giật lại những cuốn truyện trên tay hắn.

Hắn nắm c.h.ặ.t lấy truyện, mặc cho ta giằng co thế nào cũng không buông tay.

Cái đồ hồ ly gì mà lại giả vờ thế chứ? Nói là không muốn xem, vậy mà lại cứ nắm c.h.ặ.t trong tay, thật là giả tạo.

“Thôi được rồi, cho ta xem tên truyện là gì đi. Ngươi đọc xong nhớ trả lại ta.”

“Xuân... gì cơ? Mấy chữ sau ta chưa kịp nhìn.”

Không biết Liễu Ngọc bị trúng tà gì nữa, suốt mấy ngày liền hắn không thèm để ý đến ta.

9.

Sắp đến Tết Thượng Tị rồi, ngày này nam nữ có thể cùng nhau du xuân.

Điều quan trọng là trong ngày này có thể tặng hoa Thược Dược cho người mình thầm mến để bày tỏ tâm ý.

Dưới sự yêu cầu liên tục của ta, cuối cùng chúng ta cũng kịp vào Phong Thành vào đúng ngày Thượng Tị.

Sau khi đặt phòng, ta nói với Liễu Ngọc: “Chúng ta tách ra đi dạo nhé, giờ Hợi thì tập trung ở khách điếm.”

“Không phải nói là cùng nhau bỏ trốn sao? Sao đến lúc đi chơi lại tách ra?” Hắn bước tới kéo tay ta.

“Lát nữa ta muốn đi tắm suối, chẳng lẽ ngươi muốn tắm cùng ta?”

“Khụ!” Liễu Ngọc ngượng ngùng ho khan.

“Hai vị khách quan, quán ta có thể cung cấp dịch vụ phu thê cùng tắm bồn Lan Thang đấy ạ.” Tên tiểu nhị bắt đầu nhiệt tình chào mời dịch vụ chủ đạo của họ hôm nay.

“Con mắt nào của ngươi nhìn ta và hắn giống phu thê vậy?”

“Hai con mắt của ta đều thấy, cô nương và nhà công t.ử đây ân ái lắm ạ.”

Tên tiểu nhị này vì kiếm tiền mà dám mở mắt nói dối trắng trợn.

“Làm phiền sắp xếp cho chúng ta hai bồn Lan Thang.” Liễu Ngọc lấy bạc ra đưa cho tên tiểu nhị.

“Chúng ta là hồ ly, ở ngoài cẩn thận một chút thì tốt hơn.”

Được rồi, hắn nói cũng có lý.

Ta có một ưu điểm cực tốt của hồ ly là: chỉ cần lời nói có lý, ta đều nghe theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vừa bước vào phòng tắm, ta mới phát hiện ra đây là phòng tắm đôi cho đôi phu thê, hai bồn tắm đối diện nhau.

May mà có một cái bình phong che chắn.

Phía xa còn kê một chiếc giường lớn.

Có cần phải khoa trương đến mức này không? Thôi kệ, dù sao cũng là hồ ly, không có gì khác biệt đâu.

“Ngươi đừng có nhìn lén đấy, phải làm một tiểu hồ ly ngoan.” Giọng Liễu Ngọc vọng lại từ phía bên kia bình phong.

? Nói gì mà ta sẽ nhìn lén? Ta là một tiểu hồ ly ngoan cơ mà.

Ta nhấc chân giả vờ đá một cái trong không trung, làm văng vài giọt nước b.ắ.n lên bình phong. Chỉ thấy bức tranh trên bình phong cứ thế rách ra một cái lỗ.

Thấy cái lỗ ngày càng lớn, ta nhìn qua cái lỗ và thấy Liễu Ngọc đối diện đang nhìn ta với ánh mắt phức tạp.

“Hừ, cái tên chủ quán đen đủi này, đồ dùng chất lượng kém quá, dính chút nước là tan ra thế này.” Ai mà ngờ được bức tranh giữa bình phong lại dán bằng giấy chứ!

Liễu Ngọc lườm ta một cái, ngay sau đó, bàn tay trắng nõn của hắn vung lên, chiếc áo choàng xanh lam của hắn bay thẳng tới, che phủ lên bình phong, chặn đứng tầm nhìn của ta.

Tên này lại còn trắng hơn cả ta nữa chứ, thật vô lý!

“Xí, ngươi có gì mà đẹp đâu? Cứ như ta thèm nhìn ấy.”

“Ngươi đang lẩm bẩm cái gì đó?”

“Không có gì, tắm nhanh đi, tắm xong chúng ta còn phải ra ngoài dạo chơi nữa.”

10. 

Sau khi tắm xong, trên người ta mang theo mùi cỏ thoang thoảng, đó là mùi hương mà hồ ly yêu thích.

Ta thay chiếc váy lụa và b.úi tóc đang thịnh hành nhất ở Phong Thành, rồi đi dạo trên con phố đông đúc nhất.

Dưới ánh đèn l.ồ.ng, con phố trở nên ấm cúng và thoải mái, bên cạnh là lũ trẻ đang nô đùa.

Giá mà Hồ tộc cũng được như thế này thì tốt biết mấy.

Không xa, một chàng trai đang cầm một đóa hoa Thược Dược đưa cho cô gái, cô gái cúi đầu vẻ mặt e thẹn.

Liễu Ngọc nhìn ta: “Đây chính là điều ngươi muốn sao?”

“Đây gọi là tình cảm lưỡng nguyện, được gả cho người mình thích là hạnh phúc nhất rồi.”

Đột nhiên, một cô gái trông như nha hoàn cầm hoa Thược Dược đứng trước mặt Liễu Ngọc: “Công t.ử, đây là tiểu thư nhà ta gửi tặng ngài.”

“Xin cô nương về nói với tiểu thư nhà mình, trong lòng tại hạ đã có người thầm mến rồi.”

Ta trêu chọc nhìn Liễu Ngọc: “Ây da, sao trước đây không nghe ngươi nhắc tới? Mau nói xem người ngươi thầm mến là ai?”

“Trước đây ngươi cũng đâu có hỏi ta.”

“Được rồi, vậy người ngươi thầm mến ta có quen không?”

“Không chỉ quen mà còn rất thân thuộc.”

“Hà hà hà, chẳng lẽ là Nhị tỷ của ta?”

“Không phải.”

“Ngươi mau nói là ai đi chứ.”

Hắn nhấc chân bước thẳng về phía trước.

Xí, ta không thèm biết nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện