“Tiểu hồ ly, đuôi của ngươi lộ ra rồi kìa.”

Ta quay đầu nhìn cái đuôi lớn của mình, ngay lập tức nảy ra ý muốn trêu chọc. “Ta còn có thể biến ra những hình dạng khác nữa đấy, ngươi muốn xem không?”

“Thật sao? Ta muốn xem chứ.” Nam t.ử đối diện nhìn ta với vẻ mặt đầy mong đợi.

Để xem hôm nay ta không làm ngươi sợ ngất xỉu thì ta không phải là cáo! Ta biến thành một con rắn to bằng cái thùng nước, đuôi rắn cuộn lấy người hắn, rồi dịu dàng hỏi: “Thích không?”

“Thích chứ.” Nam t.ử trước mặt chắp hai tay lại, “A Di Đà Phật, nghe nói mật rắn là bổ nhất.”

Hắn dùng hai tay sờ soạng khắp thân rắn, “Ta đã thỉnh thị ý kiến của Phật Tổ rồi, đệ t.ử từ nhỏ đã yếu ớt, rất thích hợp ăn mật rắn để bồi bổ sức khỏe.”

Không ổn rồi, ta gặp phải kẻ còn lợi hại hơn cả mình rồi! 

Ta lập tức biến trở lại thành cáo và chạy biến mất vào trong núi.

1.

“Tiểu hồ ly, đừng chạy nữa! Ta còn chưa kịp ăn mật rắn, mau đền mật rắn cho ta đi.”

Nghe thấy vậy, ta cố hết sức chạy thật nhanh.

“Bốp!” Đột nhiên ta đ.â.m sầm vào một thứ gì đó, ngước lên nhìn thì thấy, hắn đang dùng tay ôm lấy ta.

“Tiểu hồ ly, ngươi nợ ta một viên mật rắn, nếu ngươi không đền, ta sẽ đi thưa với Phật Tổ, để ngươi sau này không thể tu thành hồ tiên được.”

Khuôn mặt tuấn tú của hắn bỗng chốc trở nên xấu xí.

Sứ mệnh cả đời của Hồ tộc là tu luyện thành tiên, ta không thể để cả dòng tộc bị liên lụy.

Ta nịnh nọt nhìn hắn: “Vậy ta tìm cho ngươi một viên mật rắn, thì ngươi sẽ không đi thưa kiện nữa, phải không?”

“Chỉ cần ngươi tìm được mật rắn, ta không những sẽ không thưa kiện, mà còn nói tốt cho ngươi trước mặt Phật Tổ, có thể giúp ngươi sớm tu thành hồ tiên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Thật sao? Vậy chúng ta đi ngay bây giờ!” Ta kích động vẫy vẫy cái đuôi.

Hắn lấy ra một sợi dây đỏ, một đầu buộc vào chân trước của ta, đầu kia buộc vào tay hắn. Sợi dây đỏ lóe sáng vài lần rồi biến mất.

“Cái thứ quái quỷ gì thế?” Ta nhấc chân lên nhìn.

“Buộc bằng dây đỏ là để ngăn ngươi chạy trốn. Khi nào tìm được mật rắn, ta sẽ thả ngươi ra.”

Hắn nói quá nghiêm túc, hoàn toàn không giống đang lừa gạt chút nào.

Hắn dùng tay xoa đầu ta và nói: “Ta dẫn ngươi đi tìm mật rắn.”

2.

Hai ngày sau, ta và hắn xuất hiện tại Xà giới.

Trong Xà giới, từng con rắn lớn cuộn vào nhau chằng chịt.

“Nhiều rắn thế này, chúng ta cứ tùy tiện bắt một con đi.” Ta kích động chà chà hai chân trước trong vòng tay hắn.

“Suỵt, đợi đến tối đã.”

Đêm khuya, trăng lưỡi liềm treo cao, những con rắn trong Xà giới bắt đầu bò lượn dày đặc, chúng bắt đầu quấn c.h.ặ.t lấy nhau.

“Chúng làm sao thế? Sao lại quấn lấy nhau vậy?”

“Khụ, chúng đang tu luyện đấy.” Hắn nói xong liền dùng tay che mắt ta lại.

“Kiểu tu luyện của Xà giới này cũng thật đặc biệt nhỉ, ta phải nói cho tỷ tỷ của ta biết, hóa ra Xà tộc là tu luyện như thế này.” Ta gạt tay hắn ra, nhìn những con rắn quấn lấy nhau không xa.

“Ài, thôi vậy.” Hắn bỏ tay ra và véo nhẹ vào tai hồ ly của ta.

“Mau nhìn kìa, đằng kia có một con rắn không tu luyện, chúng ta bắt nó đi.” Không xa, một con rắn toàn thân đen tuyền, lấp lánh dưới ánh trăng.

Hắn ôm ta bay đến trước mặt con rắn đen.

“Con này mảnh khảnh quá, đừng bắt nó, chúng ta tìm con nào to hơn đi.” Ta tỏ vẻ chê bai nhìn con rắn nhỏ dưới đất. Ta phải tìm một con rắn to hơn, như vậy hắn mới có thể nói tốt cho ta nhiều hơn trước mặt Phật Tổ, hê hê, ta thật là thông minh!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện