Nàng vẫy vẫy tay, em trai Tống Ngôn Xuyên nhanh như chớp chạy tới, quy quy củ củ đứng nép bên cạnh chị gái. Tống Minh Du có chút áy náy: "Chúng cháu mới từ bên nhà ngang chuyển qua, mấy đồ nội thất này vẫn chưa khiêng vào được, hơi ồn ào một chút, thật ngại quá... Chúng cháu sẽ dọn ngay ạ."

Tống Minh Du nói một câu "ngại quá", Tống Ngôn Xuyên cũng đứng bên cạnh bắt chước ra vẻ người lớn nói theo một câu "ngại quá".

"Chào các cháu, cô họ Lâm, Lâm Hương, cứ gọi là cô Lâm là được. Cô sống ở cái sân ngay sát vách cháu."

Ánh mắt Lâm Hương dừng lại trên người hai chị em một lát.

Hôm nay chuyển nhà, hai chị em đều ăn mặc rất mộc mạc, những chiếc áo khoác cũ kỹ từ mấy năm trước được lôi ra mặc lên người. Tay áo của Tống Minh Du ngắn một đoạn, cổ áo Tống Ngôn Xuyên thì thít c.h.ặ.t lấy cổ. Hơn nữa hai người ra ra vào vào khuân đồ đạc hành lý, nhìn qua đều có vài phần chật vật.

Nhưng ngay cả như vậy, đôi mắt của Tống Minh Du vẫn lấp lánh rạng ngời, khi cười rộ lên lộ ra hai lúm đồng tiền thật sâu, trong ánh mắt mang theo một chút tò mò, một chút cẩn trọng, làm người ta liên tưởng đến chú nai con trên nền tuyết.

Nhìn thế nào cũng không giống kẻ kiêu ngạo ương ngạnh, ngang ngược vô lý trong miệng người trong xưởng, ngược lại giống một cô bé mồ côi nhỏ bé, bất lực và đáng thương hơn.

Lâm Hương bỗng nhiên nhớ tới, cô gái nhỏ trước mắt này mới chỉ 18 tuổi, độ tuổi đẹp như hoa, lại mất đi cha mẹ, chỉ có thể một mình nuôi em trai... Nếu cha mẹ cô bé còn sống, nhìn thấy con gái thế này không biết sẽ đau lòng đến mức nào.

Trong lòng Lâm Hương dâng lên một niềm thương cảm, cô ôn tồn mở lời: "Có cần giúp một tay không?"

Tống Minh Du sửng sốt một chút, dường như không thể tin được Lâm Hương thế mà lại nguyện ý đưa tay ra giúp đỡ, nhưng ngay sau đó nàng liền dùng sức gật đầu thật mạnh.

"Cần ạ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lâm Hương xắn cao đôi bao tay vải lên. Hai người hợp sức tất nhiên khỏe hơn một người rất nhiều, mỗi người khiêng một đầu, thoáng cái đã nhẹ nhàng nhấc bổng chiếc bàn lên, đi xuyên qua sân rồi đặt vào trong phòng khách. Tống Minh Du vừa thở hồng hộc vừa nói lời cảm ơn: "Cảm ơn chị Lâm."

Tuy Lâm Hương tự xưng là "cô", nhưng vẻ ngoài lại rất trẻ trung, tóc b.úi gọn gàng sau đầu. Thấy Tống Minh Du khéo miệng đổi xưng hô, Lâm Hương ngạc nhiên nhìn cô gái này một cái, rồi chủ động hỏi: "Bên ngoài có phải vẫn còn đồ đạc không... Em một mình làm không xuể đâu, để chị phụ một tay nhé?"

"Dạ, tốt quá ạ!"

Lâm Hương nhìn qua thì gầy gầy yếu yếu, nhưng sức lực lại rất khá. Có người san sẻ gánh nặng, động tác rõ ràng nhanh hơn hẳn. Chờ đến khi toàn bộ đồ đạc đã được dọn vào trong nhà, Lâm Hương lại nhìn thoáng qua bố cục bên trong, gợi ý nàng nên đặt bàn ăn ở bên cửa sổ, như vậy vừa có ánh sáng, ngày thường làm việc cũng tiện, lại còn có chỗ để ghế dựa, trong nhà có khách đến cũng sẽ không lo không có chỗ đặt chân.

Những lời gợi ý này không chỉ là ý tốt, mà còn là kinh nghiệm sống của Lâm Hương. Cô nói xong lại thấy hơi hối hận, lo lắng Tống Minh Du sẽ cảm thấy mình quá xen vào việc của người khác. Ai ngờ cô gái trẻ này lại chẳng hề giận chút nào, ngược lại còn cười tít mắt gật đầu: "Được, nghe theo chị Lâm hết."

Ánh Trăng Dẫn Lối

Lâm Hương lập tức yên tâm: "Em không chê chị nói nhiều là được rồi."

"Đương nhiên là em không chê rồi!" Người ngạc nhiên lúc này đổi thành Tống Minh Du, "Chị Lâm chịu chỉ cho em những việc này, em cảm kích còn không hết. Em với Ngôn Xuyên đều chưa có kinh nghiệm gì, đang rầu không biết phải sắp xếp thế nào đây."

Lời này của Tống Minh Du cũng không phải viện cớ, nàng quả thực chưa từng sống ở nhà trệt bao giờ. Kiếp trước khi còn nhỏ nàng sống ở trại trẻ mồ côi, sau này đi học thì ở ký túc xá, tốt nghiệp đại học xong đi làm ở thành phố lớn, tệ nhất cũng là thuê một phòng trọ ngăn vách trong khu tập thể cũ, đừng nói là ở, ngay cả nhìn nàng cũng chưa từng thấy qua kiểu nhà sân vườn biệt lập từng hộ như thế này.

Thấy nàng không để bụng, Lâm Hương dứt khoát nói thêm vài câu, chẳng hạn như đồ đạc kê thế nào mới tiết kiệm không gian mà lại không chắn lối đi, giường nên hướng về bên nào để tiện dọn dẹp hàng ngày. Chờ đến khi hai chị em thu dọn ổn thỏa, cô mới vỗ vỗ bụi trên tay: "Vậy chị về trước đây, có việc gì thì em cứ ới một tiếng qua tường rào là chị nghe thấy ngay."

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện