Và trong quá trình này, Thịnh Lăng Đông nhiều lắm cũng chỉ thu chút tiền công chạy vạy và lộ phí, lợi nhuận dư thừa anh đều không lấy.

Đây là nguyên tắc Thịnh Lăng Đông kiên trì từ lúc bắt đầu buôn bán. Ngày đầu tiên Nghiêm Hồng Phi quen anh, Thịnh Lăng Đông đã giao hẹn ba điều: "Đồ nhà máy thải ra là hàng lỗi hoặc hàng tồn kho không bán được, cái này vất vả tôi kiếm tiền là đúng lý hợp tình. Nhưng nếu là tiền mồ hôi nước mắt của dân thường muốn nuôi sống gia đình, thì đáng bao nhiêu trả bấy nhiêu, một xu tôi cũng không lấy thêm. Nếu cậu không chấp nhận được thì chúng ta giải tán, đường ai nấy đi."

Ánh Trăng Dẫn Lối

Nghiêm Hồng Phi không giải tán, ngược lại chính vì thái độ này của Thịnh Lăng Đông mà anh ta mới quyết tâm đi theo. Những gia đình chịu ơn Thịnh Lăng Đông giúp đỡ đều nhớ kỹ cái tốt của anh, giờ số lần Đội bảo vệ ghé thăm cũng ít dần.

Miệng lưỡi tuyên truyền trong xưởng có chê bai thế nào thì mặc kệ, chê bai có ra tiền được đâu, công nhân cần sống thì vẫn cứ phải sống thôi! Đống tiền hào vụn vặt được vuốt phẳng phiu trên cái bàn thấp ở gian chính, phân loại gọn gàng, vừa khéo đủ năm tờ "Đại Đoàn Kết" (tờ 10 đồng nhân dân tệ).

Thịnh Lăng Đông rút hai tờ đưa cho Nghiêm Hồng Phi, người sau vội vàng xua tay: "Lăng Đông, tiền này tôi không nhận được đâu."

Ngày thường thì không nói làm gì, nhưng mấy thằng ranh con kia hồi bé cũng lẽo đẽo theo sau gọi anh ta là đại ca, anh ta không đành lòng nhìn cảnh nhà bọn nó u ám nên mới gọi ra chợ phụ việc.

Nhưng đúng là ch.ó không đổi được tật ăn cứt, dạo trước còn bị Đội bảo vệ bắt, anh ta phải tốn mấy bao t.h.u.ố.c lá mới lôi được người ra, hôm nay lại gây họa lớn thế này. Nghiêm Hồng Phi mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, chủ yếu là cảm thấy có lỗi với Thịnh Lăng Đông.

"Cậu cầm lấy."

Nghiêm Hồng Phi từ chối không được, đành phải nhận tiền.

"Tiền này là thù lao cậu vất vả đi tuần tra trông sạp hàng." Giọng Thịnh Lăng Đông bình thản, "Việc cho mấy đứa nó vào chợ kiếm việc làm là đề xuất của cậu, nhưng tôi cũng đã đồng ý, nói về trách nhiệm thì tôi cũng có phần."

Nghiêm Hồng Phi cầm hai tờ Đại Đoàn Kết mà vẫn thấp thỏm không yên: "... Cô đồng chí kia, cô ấy còn giận không? Hay là tôi ra phố Quan Âm mua hai hộp điểm tâm đến tìm cô ấy chịu đòn nhận tội... có được không?"

"Cậu lại quên lời tôi nói lúc trước rồi à, không phải việc cậu làm sai thì không đến lượt cậu đi xin lỗi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thịnh Lăng Đông nhìn quanh, tìm thấy cái phích nước trên tủ ngũ đấu, mang cái cốc ra sân tráng rửa rồi vào rót chút nước ấm, uống một hơi cạn sạch, cảm giác mệt mỏi trên người cũng tan biến hết.

"Cậu đừng nhìn người ta liễu yếu đào tơ thế mà nhầm, cô ấy không phải loại không biết gì đâu. Cô gái đó rất có chủ kiến, tâm địa cũng ngay thẳng."

Thịnh Lăng Đông kể cho Nghiêm Hồng Phi nghe chuyện Tống Minh Du mở tiệm cơm nhỏ ở bên Xưởng Dệt, định bắt đầu từ món cơm suất món kho, rồi bình luận: "Mấy thằng nhóc bên xưởng Cơ Khí còn thua xa cô ấy."

Một bên có người nghĩ cách kéo lên mà bản thân còn như bùn loãng không trát được tường, một bên lại đơn độc xông pha, có kế hoạch có ý tưởng, chẳng cần so sánh cũng biết ai hơn ai kém.

Trong đầu anh vô tình hiện lên khuôn mặt xinh đẹp của Tống Minh Du, và đôi mắt lấp lánh như sao trời.

Đặc biệt là khi nghe anh bảo giảm giá cho, cô cười tươi không tả xiết, ánh nắng chiếu lên mặt cô, soi rõ cả lớp lông tơ mịn màng bên lúm đồng tiền.

Chỉ là cái thân hình nhỏ nhắn ấy nhìn qua đúng là có vài phần mong manh yếu đuối, đến cái bếp lò anh cũng chẳng dám để cô đụng vào.

Thịnh Lăng Đông thu liễm tâm thần, uống thêm ngụm nước.

Dù nói thế nào, dễ nói chuyện, chịu mua hết đống đồ lớn đó mà không bắt bẻ gì, lại còn khách sáo tôn trọng anh, Tống Minh Du có thể nói là khách hàng hoàn hảo nhất mà anh từng gặp.

Mặt Nghiêm Hồng Phi nóng bừng. Lời này của Thịnh Lăng Đông không sai, nhưng cũng làm anh ta càng thêm áy náy. Xưởng Dệt, nói ra thì cũng cách đây không xa... Trong đầu anh ta bỗng lóe lên một tia sáng.

"Ấy, cái tên Tống Minh Du này, hình như tôi nghe ở đâu rồi thì phải." Nghiêm Hồng Phi vỗ đùi cái đét, "Nghe đồn bên Xưởng Dệt đợt trước có một con em công nhân cực gấu, c.h.ử.i tay đôi với thư ký xưởng một trận, thế mà đòi được hẳn một căn hộ —— hình như là tên này đấy!"

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện