Tống Ngôn Xuyên, cái đuôi nhỏ này không biết lại dính lấy nàng từ lúc nào: "Chị ơi, em hạnh phúc quá."
"Hửm?"
"Chuyển nhà mới, em hạnh phúc lắm." Tống Ngôn Xuyên nói, "Em không thích nghe mấy người kia nói bậy bạ."
Ký túc xá chật chội, những phòng nhỏ ngăn ra như nhà họ Tống trước đây rất nhiều, khả năng cách âm giữa các phòng gần như bằng không. Tiếng động sinh hoạt thường ngày của mỗi nhà cứ loảng xoảng trộn lẫn vào nhau, đặc biệt là sau khi cha mẹ mất đi chỗ dựa, hai chị em Tống Minh Du không thiếu lần phải nghe những lời đàm tiếu và oán trách.
Dường như chắc mẩm hai chị em nghe thấy cũng chẳng làm gì được, những người đó chẳng thèm hạ thấp giọng chút nào.
Tống Ngôn Xuyên còn nhỏ, chưa hiểu rõ những lời châm chọc mát mẻ đó rốt cuộc là nói gì, nhưng trẻ con có thể cảm nhận được lời nói đó rốt cuộc là ác ý hay thiện ý. Cậu bé cúi đầu: "Nhà mới tốt thật."
Đĩa sườn xào chua ngọt kia thực ra Tống Ngôn Xuyên rất muốn ăn hết, cậu thèm thịt muốn c.h.ế.t, nhưng chị bảo cậu phải ngoan, đừng để hàng xóm mới ghét bỏ bọn họ, nên Tống Ngôn Xuyên nghe lời chị, nỗ lực kiềm chế bản thân không ăn nhiều.
Hàng xóm mới không hề ghét bọn họ, không dùng ánh mắt kỳ quái đó nhìn cậu và chị, cũng không hung dữ với cậu. Cậu lặp lại một lần nữa: "Nhà mới tốt thật."
Tống Minh Du xoa đầu em trai. Nàng đã quen sống một mình, nhưng Tống Ngôn Xuyên thì không. Rất nhiều người nói trẻ con không có ký ức, sẽ không bi thương, nhưng trẻ con cũng biết nhớ cha mẹ, biết khóc, biết đau khổ. Tống Ngôn Xuyên từ sau khi cha mẹ qua đời vẫn luôn tỏ ra hoạt bát rộng lượng như trước, nhưng trong lòng cậu cũng dồn nén tình cảm, cũng sợ hãi ánh mắt của người khác, cũng tìm kiếm cảm giác an toàn.
"Sau này, nơi này chính là nhà của chúng ta."
Tống Ngôn Xuyên gật đầu thật mạnh. Mãi đến khi Tống Minh Du giục cậu đi làm bài tập, cậu mới chưa đã thèm sán đến bên bàn ăn, cầm một ngọn đèn dầu qua, nương theo ánh sáng lấy vở từ cặp sách ra, bắt đầu vùi đầu hì hục chiến đấu với bài tập.
Ánh trăng ngoài cửa sổ dần sáng tỏ. Tống Minh Du dựa vào cửa sổ ngắm trăng. Dọn vào nhà mới, hàng xóm lại tốt như vậy, chỉ cần tiệm cơm nhỏ của nàng mở ra, cuộc sống của hai chị em sẽ không còn là vấn đề nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng, người của phòng quản lý nhà đất đã hứa đến đo đạc để phá tường thì mãi vẫn chưa thấy đâu.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Kiểu công việc lao động tay chân bên ngoài thế này thường rất phiền hà. Nếu là người quen trong phân xưởng, giục vài câu là họ đi ngay, nhưng ai bảo Tống Minh Du bây giờ chỉ mang cái danh "con em công nhân", chứ đâu phải công nhân chính thức của Xưởng Dệt.
Căn hộ số 1 ngõ Dệt là do đích thân thư ký Ngô chỉ định, phòng quản lý nhà đất không dám chậm trễ việc giao nhà, nhưng chuyện đập tường mở quán thì... sớm hay muộn gì cũng mặc kệ.
Tống Minh Du cũng chẳng buồn khách sáo, trực tiếp xông thẳng lên phòng quản lý nhà đất. Mặc kệ họ giở bài tình cảm thế nào, nàng chỉ buông một câu xanh rờn: hoặc là hôm nay cử người xuống kẻ vạch đập tường, hoặc là nàng ngồi lì ở đây, ai đến nàng cũng kể lại đầu đuôi câu chuyện một lần, để xem ai là người không chịu nổi trước.
Chiều hôm đó, người của phòng quản lý nhà đất đành vác đồ nghề đến tận nơi với vẻ mặt đưa đám. Vớ phải một con nhím, dù là con nhím non thì nó vẫn cứ đầy gai, mấu chốt là thân phận cô bé này lại đặc biệt, lỡ làm rùm beng lên thì người mất mặt vẫn là Xưởng Dệt.
Trong lòng ấm ức, miệng lưỡi khó tránh khỏi có chút càm ràm, nhưng Tống Minh Du chẳng ngán chút nào. Nghe mấy lời chua ngoa đó, nàng vừa không tiếp lời cũng chẳng giận dỗi, chỉ đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát, sai đâu chỉ đó ngay tắp lự.
"Chú ơi, phải tính từ chỗ cháu đang đứng mới đủ hai mét, chỗ chú đo mới có một mét chín mươi tư, thiếu mất sáu phân rồi."
"Chỗ này cũng thuộc phạm vi sân nhà cháu, chú ơi, lát nữa kẻ vạch chú đừng quên nhé."
"Cửa chính không nên đặt ở đây đâu ạ, cháu thấy trên phố mọi người đều xây lồi ra ngoài một mét. Chứ cửa nẻo hẹp hòi thế này thì buôn bán kiểu gì, chú thấy có đúng không?"
Người của phòng quản lý nhà đất vốn đã không tình nguyện đến đây, giờ một đám đàn ông to lớn bị một con ranh con sai bảo, mặt mũi đã sớm sầm lại. Tống Minh Du cũng chẳng có ý định nhường nhịn, chỉ cần số liệu lệch một chút là nàng không chút lưu tình chỉ ra ngay, còn nhắc họ ghi vào biên bản, dù sao bao nhiêu mét cũng phải ghi chép rành mạch.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









