Sáng hôm sau tỉnh giấc, ta đang phiền muộn vì không đợi được hắn cùng đi kính trà cha mẹ chồng.
Thì thấy hắn đã canh chừng ở cửa từ sớm, dưới mắt thâm đen.
"Đi thôi, đừng để cha mẹ phải đợi lâu."
Giọng hắn bình tĩnh, bày ra bộ dạng không muốn nói chuyện nhiều.
Ta cũng chẳng nói nhiều, chỉ theo quy củ mà hành lễ.
Sau khi tiễn hắn cùng cha chồng rời đi, mẹ chồng giữ ta lại trò chuyện.
"Uyển Uyển, đêm qua, con chịu ủy khuất rồi."
Đêm tân hôn Thành Tự Chu ngủ lại thư phòng, đương nhiên không giấu nổi vị đương gia chủ mẫu là bà.
Bà không hề mở miệng trách phạt, điều này nằm ngoài dự đoán của ta.
"Con không dám nói mình chịu ấm ức, chỉ là nghĩ mãi không thông, chẳng hay đã đắc tội phu quân ở điểm nào?"
Hôn sự này, tuy là chàng vì giúp ta mới hồ đồ hứa hẹn.
Nhưng qua những hành động kia, đều có thể thấy chàng không phải vô tình với ta.
Ta thực sự nghĩ không ra, rốt cuộc mình đã làm sai điều gì mà bị chàng bỏ mặc trong đêm tân hôn, cô độc trong tân phòng.
Mẹ chồng mấy lần định nói lại thôi.
Cuối cùng, bà thở dài một tiếng nặng nề: "Chuyện này không trách con được, là do thằng ranh con kia quá tự ti.
Ta nghe mà càng thêm mịt mờ.
Thành Tự Chu, đích t.ử của Nhất phẩm Quốc công phủ, mười tuổi đã được phong Thế t.ử, chắc chắn là người kế nhiệm Thành Quốc công tương lai.
Thiếu niên tướng quân, ý khí ngời ngời.
Ngang tàng hống hách, là một bá vương ở kinh thành.
Hắn mà lại... tự ti sao? *
"Chuyện kể ra thì dài."
"A Chu thuở nhỏ yếu ớt, mà Thành gia lại lấy võ lập thân, cha nó đành bỏ cả mặt mũi già nua, cầu xin kiếm thuật đại sư Thúc Thanh Hà thu nhận nó làm đồ đệ."
Chuyện này ta biết, tỷ tỷ cũng là đệ t.ử của Thúc đại sư.
"Vốn chỉ mong cường thân kiện thể, để nó bình an trưởng thành là tốt rồi."
"Ai ngờ nó lại là một thiên tài võ học, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã đạt được chân truyền của đại sư."
"Mười tuổi hồi kinh, được phong Thế t.ử, tiện đường ghé thăm nhà của một sư muội đồng môn."
Đó chính là lần đầu tiên ta gặp Thành Tự Chu.
Thiếu niên tuấn tú, đẹp như tượng tạc.
Mẹ chồng liếc nhìn ta một cái, ánh mắt đầy thâm ý: "Chính từ lần trở về đó, nó đột nhiên gào thét đòi bỏ võ theo văn."
"Nhưng nó đâu phải là thiên tài đọc sách, kinh văn sử ký, Tứ thư Ngũ kinh, nó học đến sứt đầu mẻ trán mà vẫn không viết nổi một bài văn chương cho ra hồn."
"Mấy phen nỗ lực không thành, nó sốt ruột đến mức khóc huhu.
"Ta nhận thấy có điều lạ, bèn gặng hỏi."
"Lúc ấy mới biết, nó muốn chơi đùa cùng tiểu muội trong nhà sư muội, nhưng cô bé kia tính tình nhu tĩnh, suốt ngày ôm sách vở, không thích múa đao múa kiếm."
"Nó bèn muốn đọc chút sách để khoe khoang với con."
"Ai ngờ tráng sĩ chưa thành danh, nửa đường đã đứt gánh."
"Đành ngậm ngùi dứt bỏ ý niệm."
Ánh mắt ta khẽ động, vạn lần không ngờ rằng, khi ta chẳng hề hay biết, lại từng có một đoạn quá khứ như vậy.
Trong ký ức, hắn thường mang đồ ăn thức uống và đồ chơi đến cửa, tỷ tỷ cũng hào phóng chia sẻ cùng ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng ngờ, tất cả đều là vì ta mà đến.
Chỉ là khi mới gặp, ta mới tám tuổi.
Nếu lúc đó hắn đã ôm tâm tư ấy, thì chẳng phải hơi... cầm thú quá sao?
*
Mẹ chồng dường như nhìn thấu tâm tư ta, khẽ cười thành tiếng: "Lúc đó nó cũng mới mười tuổi, nào đã hiểu chuyện nam nữ, chắc là thấy con đáng yêu nên muốn thân cận vài phần."
"Chỉ là sau này, các con cùng nhau lớn lên, có thể coi là thanh mai trúc mã, tâm tư nó dành cho con ngày càng khác lạ."
"Vốn định đợi con cập kê sẽ đến cửa cầu thân."
"Ngờ đâu nửa đường nhảy ra một Triệu gia, nhanh chân định hôn sự trước một bước."
"Thằng nhóc ngang bướng này còn nảy ra ý định cướp dâu."
"Nhưng sau khi nghe lời đồn đại trong dân gian rằng hai con xứng lứa vừa đôi, thi từ ngâm phú hòa hợp, nó mời từ bỏ ý định."
"Nó tưởng rằng con thích thi văn, nghĩ con cũng sẽ thích người đọc sách."
"Mà nó nếu rũ bỏ gia thế bối cảnh, cũng chỉ là một kẻ thô kệch múa đao múa gậy."
"Không cách nào xứng đôi với con."
Hóa ra là vậy.
Hắn tưởng ta thích Triệu Trần, nên ngày hôm đó mới bị lời của Tống Nhạn Chi gây hiểu lầm.
Ngày hôm qua, e rằng cũng vì câu "khí chất thư sinh" kia mà khiến chàng nghĩ ngợi nhiều.
Nên mới đột nhiên phát hỏa.
Cái đồ ngốc này, sao giống hệt trong thoại bản vậy, nghe lén mà chỉ nghe có một nửa.
Nếu ngày đó hắn nghe thấy Tống Nhạn Chi kể ta đã tính kế Triệu Trần thế nào, hắn sẽ biết ta không hề có ấn tượng tốt với kẻ mưu đồ trèo cao kia.
*
"Lời ta nói hôm nay không phải vì muốn đòi lại công bằng cho nó."
"Nó cam lòng làm cái bình kín miệng, thì mọi chuyện hiện giờ đều là nó tự làm tự chịu."
"Nhưng dù sao cũng là mẹ ruột, ta cũng sợ nó làm quá, lại đ.á.n.h mất người con dâu khó khăn lắm mới cầu được."
"Uyển Uyển ngoan, con chỉ cần biết trong lòng nó có con, còn chuyện gây chuyện làm bộ đều là vấn đề của bản thân nó."
"Hãy cho nó thời gian, nhưng cũng không cần quá nuông chiều nó."
Trong mắt bà thoáng hiện vài phần hả hê: "Từ nhỏ đã biết gây chuyện cho ta, giờ đây cũng nên có người trị nó rồi."
Có được sự ủng hộ của mẹ chồng, ta bèn yên tâm để mặc Thành Tự Chu.
Thế nên, khi chàng ngập ngừng muốn ở lại phòng ngủ, ta đã sai người thu dọn đồ đạc của chàng, ném hết vào thư phòng.
Chẳng phải thích suy diễn sao?
Tùy tiện phỏng đoán tâm tư ta, tùy tiện chụp mũ cho ta.
Thích ta thì ghê gớm lắm sao?
Mối thù đêm tân hôn để ta cô độc trong phòng, ta vẫn còn nhớ rõ mồn một đây.
Ta cứ lạnh nhạt với chàng như thế cho đến ngày thứ ba về nhà mẹ đẻ.
Không chỉ cha mẹ đón ở cửa từ sớm, tỷ tỷ cũng đặc biệt trở về gặp ta.
Tỷ ấy gả đi trước ta hai tháng, đang lúc mặn nồng với Tống Nhạn Chi, đương nhiên người kia cũng theo tỷ ấy trở về.
Có hai người họ làm đối chiếu, sự xa cách giữa ta và Thành Tự Chu càng thêm nổi bật.
Cha mẹ lo lắng, tỷ tỷ cũng gặng hỏi không thôi.
Nhưng bảo ta phải nói với tỷ ấy thế nào đây, rằng mọi chuyện hôm nay đều là do phu quân của tỷ gieo họa?
Thì thấy hắn đã canh chừng ở cửa từ sớm, dưới mắt thâm đen.
"Đi thôi, đừng để cha mẹ phải đợi lâu."
Giọng hắn bình tĩnh, bày ra bộ dạng không muốn nói chuyện nhiều.
Ta cũng chẳng nói nhiều, chỉ theo quy củ mà hành lễ.
Sau khi tiễn hắn cùng cha chồng rời đi, mẹ chồng giữ ta lại trò chuyện.
"Uyển Uyển, đêm qua, con chịu ủy khuất rồi."
Đêm tân hôn Thành Tự Chu ngủ lại thư phòng, đương nhiên không giấu nổi vị đương gia chủ mẫu là bà.
Bà không hề mở miệng trách phạt, điều này nằm ngoài dự đoán của ta.
"Con không dám nói mình chịu ấm ức, chỉ là nghĩ mãi không thông, chẳng hay đã đắc tội phu quân ở điểm nào?"
Hôn sự này, tuy là chàng vì giúp ta mới hồ đồ hứa hẹn.
Nhưng qua những hành động kia, đều có thể thấy chàng không phải vô tình với ta.
Ta thực sự nghĩ không ra, rốt cuộc mình đã làm sai điều gì mà bị chàng bỏ mặc trong đêm tân hôn, cô độc trong tân phòng.
Mẹ chồng mấy lần định nói lại thôi.
Cuối cùng, bà thở dài một tiếng nặng nề: "Chuyện này không trách con được, là do thằng ranh con kia quá tự ti.
Ta nghe mà càng thêm mịt mờ.
Thành Tự Chu, đích t.ử của Nhất phẩm Quốc công phủ, mười tuổi đã được phong Thế t.ử, chắc chắn là người kế nhiệm Thành Quốc công tương lai.
Thiếu niên tướng quân, ý khí ngời ngời.
Ngang tàng hống hách, là một bá vương ở kinh thành.
Hắn mà lại... tự ti sao? *
"Chuyện kể ra thì dài."
"A Chu thuở nhỏ yếu ớt, mà Thành gia lại lấy võ lập thân, cha nó đành bỏ cả mặt mũi già nua, cầu xin kiếm thuật đại sư Thúc Thanh Hà thu nhận nó làm đồ đệ."
Chuyện này ta biết, tỷ tỷ cũng là đệ t.ử của Thúc đại sư.
"Vốn chỉ mong cường thân kiện thể, để nó bình an trưởng thành là tốt rồi."
"Ai ngờ nó lại là một thiên tài võ học, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã đạt được chân truyền của đại sư."
"Mười tuổi hồi kinh, được phong Thế t.ử, tiện đường ghé thăm nhà của một sư muội đồng môn."
Đó chính là lần đầu tiên ta gặp Thành Tự Chu.
Thiếu niên tuấn tú, đẹp như tượng tạc.
Mẹ chồng liếc nhìn ta một cái, ánh mắt đầy thâm ý: "Chính từ lần trở về đó, nó đột nhiên gào thét đòi bỏ võ theo văn."
"Nhưng nó đâu phải là thiên tài đọc sách, kinh văn sử ký, Tứ thư Ngũ kinh, nó học đến sứt đầu mẻ trán mà vẫn không viết nổi một bài văn chương cho ra hồn."
"Mấy phen nỗ lực không thành, nó sốt ruột đến mức khóc huhu.
"Ta nhận thấy có điều lạ, bèn gặng hỏi."
"Lúc ấy mới biết, nó muốn chơi đùa cùng tiểu muội trong nhà sư muội, nhưng cô bé kia tính tình nhu tĩnh, suốt ngày ôm sách vở, không thích múa đao múa kiếm."
"Nó bèn muốn đọc chút sách để khoe khoang với con."
"Ai ngờ tráng sĩ chưa thành danh, nửa đường đã đứt gánh."
"Đành ngậm ngùi dứt bỏ ý niệm."
Ánh mắt ta khẽ động, vạn lần không ngờ rằng, khi ta chẳng hề hay biết, lại từng có một đoạn quá khứ như vậy.
Trong ký ức, hắn thường mang đồ ăn thức uống và đồ chơi đến cửa, tỷ tỷ cũng hào phóng chia sẻ cùng ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng ngờ, tất cả đều là vì ta mà đến.
Chỉ là khi mới gặp, ta mới tám tuổi.
Nếu lúc đó hắn đã ôm tâm tư ấy, thì chẳng phải hơi... cầm thú quá sao?
*
Mẹ chồng dường như nhìn thấu tâm tư ta, khẽ cười thành tiếng: "Lúc đó nó cũng mới mười tuổi, nào đã hiểu chuyện nam nữ, chắc là thấy con đáng yêu nên muốn thân cận vài phần."
"Chỉ là sau này, các con cùng nhau lớn lên, có thể coi là thanh mai trúc mã, tâm tư nó dành cho con ngày càng khác lạ."
"Vốn định đợi con cập kê sẽ đến cửa cầu thân."
"Ngờ đâu nửa đường nhảy ra một Triệu gia, nhanh chân định hôn sự trước một bước."
"Thằng nhóc ngang bướng này còn nảy ra ý định cướp dâu."
"Nhưng sau khi nghe lời đồn đại trong dân gian rằng hai con xứng lứa vừa đôi, thi từ ngâm phú hòa hợp, nó mời từ bỏ ý định."
"Nó tưởng rằng con thích thi văn, nghĩ con cũng sẽ thích người đọc sách."
"Mà nó nếu rũ bỏ gia thế bối cảnh, cũng chỉ là một kẻ thô kệch múa đao múa gậy."
"Không cách nào xứng đôi với con."
Hóa ra là vậy.
Hắn tưởng ta thích Triệu Trần, nên ngày hôm đó mới bị lời của Tống Nhạn Chi gây hiểu lầm.
Ngày hôm qua, e rằng cũng vì câu "khí chất thư sinh" kia mà khiến chàng nghĩ ngợi nhiều.
Nên mới đột nhiên phát hỏa.
Cái đồ ngốc này, sao giống hệt trong thoại bản vậy, nghe lén mà chỉ nghe có một nửa.
Nếu ngày đó hắn nghe thấy Tống Nhạn Chi kể ta đã tính kế Triệu Trần thế nào, hắn sẽ biết ta không hề có ấn tượng tốt với kẻ mưu đồ trèo cao kia.
*
"Lời ta nói hôm nay không phải vì muốn đòi lại công bằng cho nó."
"Nó cam lòng làm cái bình kín miệng, thì mọi chuyện hiện giờ đều là nó tự làm tự chịu."
"Nhưng dù sao cũng là mẹ ruột, ta cũng sợ nó làm quá, lại đ.á.n.h mất người con dâu khó khăn lắm mới cầu được."
"Uyển Uyển ngoan, con chỉ cần biết trong lòng nó có con, còn chuyện gây chuyện làm bộ đều là vấn đề của bản thân nó."
"Hãy cho nó thời gian, nhưng cũng không cần quá nuông chiều nó."
Trong mắt bà thoáng hiện vài phần hả hê: "Từ nhỏ đã biết gây chuyện cho ta, giờ đây cũng nên có người trị nó rồi."
Có được sự ủng hộ của mẹ chồng, ta bèn yên tâm để mặc Thành Tự Chu.
Thế nên, khi chàng ngập ngừng muốn ở lại phòng ngủ, ta đã sai người thu dọn đồ đạc của chàng, ném hết vào thư phòng.
Chẳng phải thích suy diễn sao?
Tùy tiện phỏng đoán tâm tư ta, tùy tiện chụp mũ cho ta.
Thích ta thì ghê gớm lắm sao?
Mối thù đêm tân hôn để ta cô độc trong phòng, ta vẫn còn nhớ rõ mồn một đây.
Ta cứ lạnh nhạt với chàng như thế cho đến ngày thứ ba về nhà mẹ đẻ.
Không chỉ cha mẹ đón ở cửa từ sớm, tỷ tỷ cũng đặc biệt trở về gặp ta.
Tỷ ấy gả đi trước ta hai tháng, đang lúc mặn nồng với Tống Nhạn Chi, đương nhiên người kia cũng theo tỷ ấy trở về.
Có hai người họ làm đối chiếu, sự xa cách giữa ta và Thành Tự Chu càng thêm nổi bật.
Cha mẹ lo lắng, tỷ tỷ cũng gặng hỏi không thôi.
Nhưng bảo ta phải nói với tỷ ấy thế nào đây, rằng mọi chuyện hôm nay đều là do phu quân của tỷ gieo họa?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









