"Nào có chuyện đó. Nàng ấy là tỷ tỷ của nàng, tính tình tuy không tốt, nhưng dung mạo thì chẳng có chỗ nào để chê, lại thêm gia thế này nữa, kiểu gì cũng là Tống Nghiên Chi trèo cao mới đúng."

"Chỉ là, đám văn nhân tâm tư quá lắt léo, nếu y không chân thành, e rằng sau này tỷ tỷ nàng khó tránh khỏi chịu thiệt."

"Giống như tên Triệu Trần kia, vừa đắc thế đã thay lòng đổi dạ, suýt chút nữa đẩy nàng vào cảnh hiểm nghèo."

"Cũng may tiểu gia đây về kinh kịp thời, ra tay đúng lúc, mới thành toàn cho đoạn nhân duyên tốt đẹp này của chúng ta."

Hắn vừa nói, vừa lén lút quan sát sắc mặt ta.

Rõ ràng là đang chớp thời cơ để mách lẻo hạ bệ đối thủ.

Ta đối với Triệu Trần vốn chẳng có mấy tình ý, hoàn toàn là do bên ngoại của di nương dắt mối, phụ thân lại coi trọng tài học của y nên mới miễn cưỡng gật đầu.

Nhưng đã từng có hôn ước vốn là sự thật, Thành Tự Chu để tâm cũng là lẽ thường tình.

Một kẻ thô kệch như hắn, dẫu có muốn học người ta giở chút tâm cơ để cầu một lời an ủi, cũng lộ liễu đến mức khiến người ta nhìn thấu ngay lập tức.

Nghĩ lại cũng thấy có vài phần thú vị.

Càng khiến ta chẳng muốn giải thích với hắn thêm nữa.

Thế là, ta vờ như không hiểu thâm ý trong lời hắn, chỉ khẽ chau mày, trầm tư suy tính chuyện của tỷ tỷ và Tống Nghiên Chi.

Trong mắt hắn thoáng qua vẻ thất vọng, nhưng chốc lát sau đã xốc lại tinh thần: "Uyển Uyển nếu đã lo lắng, hay là chúng ta tìm cơ hội, thử lòng Tống Nghiên Chi một phen?"

Thử lòng thì đương nhiên là phải thử.

Nhưng với cái đầu ngây ngô của Thành Tự Chu, e rằng sẽ chỉ làm hỏng việc.

Ta vạn lần không dám mang hắn theo cùng.

Chỉ là, ta còn chưa nghĩ ra cách thử lòng thế nào, thì chuyển biến lại ập đến đầy bất ngờ.

*

Tiệc thưởng sen tháng Sáu, vốn là ngày hội tụ của các quý nữ trong kinh thành.

Thành Tự Chu đứng ra cầm trịch, mời gọi cả các công t.ử cùng tụ họp một nơi.

Triều đại này nam nữ phòng bị không quá nghiêm ngặt, đạp thanh thưởng sen vốn là dịp để nam thanh nữ tú chưa thành thân gặp gỡ, nhìn mặt nhau.

Tuy nhiên, khi Triệu Trần tìm đến ta, ta vẫn không khỏi kinh ngạc vạn phần.

Hôn ước của chúng ta đã hủy, ngày đó lại náo loạn đến mức khó coi như vậy.

Dù nhìn thế nào, cũng không phải là mối quan hệ có thể bình thản ngồi ôn lại chuyện cũ.

"Uyển Uyển, nhiều ngày không gặp, nàng gầy gò hơn nhiều."

Ta vội lùi lại một bước.

Sắc mặt y trắng bệch, như da bọc xương, sớm đã chẳng còn nửa phần thanh nhã như xưa.

Hai chữ "gầy gò" này, dùng trên người y xem ra hợp hơn ta nhiều.

Dường như bị hành động lùi bước của ta làm tổn thương, trong lời nói của y thêm vài phần thê lương khổ sở: "Nàng lại chán ghét ta đến nhường này sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lòng ta hoảng loạn, y làm ra cái bộ dạng này, nếu bị kẻ khác trông thấy, e rằng ta có mọc tám cái miệng cũng giải thích không xong.

"Triệu công t.ử, ngài và ta đã là người dưng, sau này chớ có gọi thẳng khuê danh của ta nữa."

Ta vội vã buông một câu, xoay người muốn rời đi.

Y lại một lần nữa tiến lên, chặn đường: "Uyển Uyển, đừng đối xử với ta như vậy."

"Ta hối hận rồi."

"Nàng đừng gả cho Thành Tự Chu."

*

Không gả? Y chỉ bằng một câu nói, mà muốn phá hỏng nhân duyên của ta lần nữa sao?

Ta kinh ngạc nhìn y.

Ta là kẻ nhu nhược, chứ không phải đồ ngu xuẩn.

Chưa nói đến việc Triệu Trần hay do dự, đứng núi này trông núi nọ.

Nếu không phải Vinh Dương Hầu biết chuyện y đã có hôn ước còn dám lừa gạt đích nữ nhà mình, trong cơn thịnh nộ đã cắt đứt đường làm quan của y.

Y tự biết trèo cao không thành, mới quay lại tìm ta.

Chỉ xét riêng gia thế, dung mạo, y lấy đâu ra tự tin mà đòi so bì với Thành Tự Chu dù chỉ một phân?

Chỉ là nơi đây hẻo lánh, ta phận nữ nhi đơn thương độc mã, vạn lần không muốn chọc giận y.

Chẳng may ch.ó cùng rứt dậu, chỉ sợ trong lúc túng quẫn y lại làm ra chuyện mạo phạm.

Ta đành cúi đầu, lộ vẻ khó xử: "Dẫu bây giờ ngươi nói lời hối hận, nhưng ta và hắn hôn sự đã định, làm sao có thể thay đổi được đây?"

Ta vội liếc hắn một cái, trong mắt ngân ngấn lệ: "Ngài và ta có duyên không phận, chớ nên cưỡng cầu nữa."

"Nếu nàng hạnh phúc, đương nhiên ta sẽ không quấy rầy."

"Nhưng Thành Tự Chu kia là một kẻ thô lỗ, làm sao hiểu được tâm tư của nàng?"

"Mùa xuân ngắm mây trôi, mùa hạ nghe ve sầu mưa móc, họa lá thu, bẻ cành mai đông. Cảnh sắc bốn mùa như thế, hắn có biết thưởng thức không?"

"Hắn chỉ biết múa đao lộn kiếm, căn bản không thể tâm đầu ý hợp với nàng được."

Ta nghiêng đầu, thầm trợn trắng mắt.

Thật sự xin lỗi, những thứ y vừa nói, ta cũng chẳng biết thưởng thức.

Thỉnh thoảng ngắm nhìn thì được, chứ tháng tháng ngày ngày đều phải ra vẻ phong nhã, ta thật sự không rảnh rỗi được như thế.

"Ta biết ngài hiểu ta."

"Chỉ là kết thân với Thành Quốc Công phủ đã là nhà họ Chu ta trèo cao, đừng nói phụ thân sẽ không đồng ý hủy hôn, mà ta làm sao nỡ để ngài vì ta mà đắc tội với Thành Quốc Công phủ."

Lời này của ta, cốt để y hiểu rằng, hành động này không những không đổi lại được sự giúp đỡ của Chu gia, mà nếu chọc giận Thành Quốc Công phủ, khiến họ cùng Vinh Dương Hầu đồng loạt ra tay, thì y không chỉ có đường làm quan trắc trở, mà cái mạng này cũng khó giữ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện