Ai ai cũng biết, Nhị tiểu thư của phủ Thượng thư là người nhút nhát, yếu đuối. Mỗi khi gặp chuyện, chỉ biết trốn sau lưng tỷ tỷ mà khóc thút thít. Ngay cả việc đại sự như từ hôn, cũng chẳng hề có chút chủ kiến nào, hoàn toàn để mặc gia đình làm chủ.
Nếu không nhờ đích mẫu lương thiện, thì với tính cách của ta khó lòng mà có kết cục tốt đẹp.
Thế nhưng, nhìn thấy ta được bảo bọc đến lúc cập kê, rồi gả đi. Phu quân cũng đối xử với ta như nâng niu viên ngọc quý trong tay.
Đúng là phải cảm thán một câu: Số ta đúng là tốt thật.
*
Ta tuy là phận thứ xuất, nhưng di nương mất sớm, từ nhỏ đã do một tay đích mẫu nuôi nấng.
Đích mẫu tính tình bộc trực, tỷ tỷ cũng giống hệt bà, đều là người nóng nảy như pháo nổ, chỉ cần một mồi lửa là bùng lên.
Hai người họ cực kỳ bao che khuyết điểm.
Từ nhỏ, hễ có kẻ nào nói xấu ta dù chỉ một lời, tỷ tỷ liền xắn tay áo lên dạy dỗ cho một trận.
Kẻ khác tìm đến cửa kiện cáo, đích mẫu chỉ mỉm cười ứng phó, bỏ ra vàng bạc để bồi thường, nhưng tuyệt nhiên không trách mắng tỷ tỷ nửa lời.
Nếu có kẻ còn dây dưa không dứt, đích mẫu sẽ trở mặt, sai người đ.á.n.h đuổi ra khỏi cửa.
Vì vậy, tỷ tỷ mang danh kiêu căng hống hách, đích mẫu cũng bị mỉa mai là hạng đàn bà dữ dằn.
Hai người họ chẳng mảy may để tâm, nhưng ta lại thấy vô cùng áy náy.
Thế là ta trở nên trầm mặc ít lời, cố gắng hết sức tránh gây chuyện thị phi.
Lâu dần, ta trở thành kẻ nhát gan sợ phiền phức trong mắt mọi người.
Nghĩ lại, Triệu Trần chắc hẳn cũng nghĩ như vậy.
Thuở trước nhà y mưu đồ bám víu mới đến cửa cầu thân.
Nay gia tộc phất lên, y lại chê bai thân phận thứ nữ của ta, bội bạc.
"Nàng là phận thứ nữ, vốn dĩ không xứng với ta, huống hồ lại rụt rè nhút nhát, không ra thể thống gì, sao có thể đảm đương vị trí chủ mẫu Triệu gia!"
Y vô cớ thoái hôn, lại còn ở chốn đông người buông lời phỉ báng ta. Danh tiết nữ t.ử quan trọng biết bao, hành động này của y chẳng khác nào muốn lấy mạng ta. Khổ nỗi ta vụng miệng vụng lời, nửa ngày trời không biết phản bác thế nào.
Tỷ tỷ giận dữ, bảo kiếm trong tay tuốt khỏi vỏ, lao thẳng về phía Triệu Trần.
"Keng..." một tiếng vang giòn, có người đã chặn đứng đòn tấn công của tỷ tỷ. Thiếu niên ấy đ.á.n.h lui một chiêu rồi thu thế, dáng người cao ráo, nhưng lại quay lưng về phía chúng ta, đứng chắn trước mặt Triệu Trần.
"Bám được vào đích nữ của Vinh Dương Hầu phủ, thật sự tưởng bản thân cao quý thêm vài phần sao?"
Hắn vóc người cao lớn, giọng nói mang theo vài phần giễu cợt lả lơi: "Kẻ thấy trăng quên đèn, không dám thừa nhận lòng dạ bạc bẽo, lại mưu đồ hắt nước bẩn lên vị hôn thê cũ, nhân phẩm hạng này đúng là hạ tiện!"
Một phen đạo lý này khiến người xem vây quanh mắt sáng rực, ánh nhìn hướng về Triệu Trần thêm vài phần khinh bỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Trần vừa thẹn vừa giận: "Người đi về chỗ cao, ta lựa chọn như vậy có gì sai! Loại nữ t.ử vô dụng như nàng ta, nếu không phải gia thế còn tạm được, ai thèm cưới?"
Như để chứng minh lời mình nói, y trừng mắt nhìn người vừa tới, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt: "Nếu là ngươi, ngươi có cưới nàng ta không?"
Người kia ngẩn ra, Triệu Trần tưởng đã thắng thế, vẻ đắc ý vừa hiện lên trên mặt thì nghe thấy một tiếng cười khẽ: "Tất nhiên là cưới được."
Hắn quay người nhìn ta: "Đúng không, Uyển Uyển?"
Quả nhiên là Thành Tự Chu, cái tên sát tinh này. Nhiều năm không gặp, vừa trở về đã đào cho ta một cái hố lớn. Ta đảo mắt một cái, ngất lịm đi.
Trong lúc mơ màng, có người bế ta vào lòng, còn không quên mỉa mai Triệu Trần: "Với chức quan của lệnh tôn, còn không xứng xuất hiện trong hôn lễ của tiểu gia, thế nên hôn lễ của ngươi, tiểu gia và Nhạc gia cũng sẽ không tham dự."
*
Ta bị dọa cho ngất.
Thành Tự Chu, cái tên tai họa này, cùng tỷ tỷ bái chung một sư phụ, từ nhỏ đã lấy danh nghĩa luận bàn mà ra vào nhà ta.
Lúc nhỏ hắn trắng trẻo xinh xắn như tiên đồng, vì ngoại hình mà thường bị trêu chọc là con gái, thế nên, đám trẻ cùng lứa ở kinh thành hầu như ai cũng từng nếm qua nắm đ.ấ.m của hắn.
Có lẽ do trải nghiệm đó, cộng thêm việc luyện võ lâu ngày, khi lớn lên, hắn cao lớn lạ thường, thân hình cường tráng, còn cố ý phơi làn da đen hơn người thường.
Tuy rằng mày kiếm mắt sáng, gương mặt vẫn tuấn tú, nhưng vì chứng kiến hắn đ.á.n.h người quá nhiều, ta đối với hắn vô cùng sợ hãi.
Nghĩ đến việc hắn ở chốn đông người nói muốn cưới ta, dù chỉ là để giúp giải vây, cũng thật đáng sợ.
"Giải vây cái gì? Bà mai do Thành Quốc Công phủ mời đã đến cửa rồi."
Một câu nói của tỷ tỷ khiến ta suýt chút nữa lại ngất đi.
"Tỷ tỷ, hai người không phải là sư huynh muội sao?"
"Ngốc rồi à?" Tỷ tỷ đưa tay sờ trán ta.
Cho nên, sư huynh muội, thanh mai trúc mã, oan gia ngõ hẹp, Thành Tự Chu dù có muốn cầu thân thì cũng phải nhắm vào tỷ tỷ mới đúng chứ.
Trong lòng nghĩ vậy, ta liền nói ra như thế.
Bất ngờ, tỷ tỷ tặng ta một cái b.úng trán không chút nương tay: "Nghĩ gì thế? Ta với hắn? Gặp lần nào đ.á.n.h lần nấy, lập đội phá nhà chắc?"
Nhưng cũng không nên là ta chứ.
Hắn là bá vương kinh thành, ta nhát gan như chuột, nhìn thế nào cũng không xứng.
"Cái này muội không hiểu rồi, đạo phu thê quan trọng là bù trừ, muội mà thật sự gả cho một nam nhân thật thà chất phác, hai cái bánh bao gặp nhau, đợi người ta nhào nặn ra tròn ra dẹt sao?"
Lời tỷ tỷ nói luôn đúng. Tỷ ấy và đích mẫu đều thấy cuộc hôn nhân này tốt, thì chắc chắn là tốt rồi.
Dù trong lòng sợ hãi, ta cũng không đưa ra ý kiến phản đối.
Nếu không nhờ đích mẫu lương thiện, thì với tính cách của ta khó lòng mà có kết cục tốt đẹp.
Thế nhưng, nhìn thấy ta được bảo bọc đến lúc cập kê, rồi gả đi. Phu quân cũng đối xử với ta như nâng niu viên ngọc quý trong tay.
Đúng là phải cảm thán một câu: Số ta đúng là tốt thật.
*
Ta tuy là phận thứ xuất, nhưng di nương mất sớm, từ nhỏ đã do một tay đích mẫu nuôi nấng.
Đích mẫu tính tình bộc trực, tỷ tỷ cũng giống hệt bà, đều là người nóng nảy như pháo nổ, chỉ cần một mồi lửa là bùng lên.
Hai người họ cực kỳ bao che khuyết điểm.
Từ nhỏ, hễ có kẻ nào nói xấu ta dù chỉ một lời, tỷ tỷ liền xắn tay áo lên dạy dỗ cho một trận.
Kẻ khác tìm đến cửa kiện cáo, đích mẫu chỉ mỉm cười ứng phó, bỏ ra vàng bạc để bồi thường, nhưng tuyệt nhiên không trách mắng tỷ tỷ nửa lời.
Nếu có kẻ còn dây dưa không dứt, đích mẫu sẽ trở mặt, sai người đ.á.n.h đuổi ra khỏi cửa.
Vì vậy, tỷ tỷ mang danh kiêu căng hống hách, đích mẫu cũng bị mỉa mai là hạng đàn bà dữ dằn.
Hai người họ chẳng mảy may để tâm, nhưng ta lại thấy vô cùng áy náy.
Thế là ta trở nên trầm mặc ít lời, cố gắng hết sức tránh gây chuyện thị phi.
Lâu dần, ta trở thành kẻ nhát gan sợ phiền phức trong mắt mọi người.
Nghĩ lại, Triệu Trần chắc hẳn cũng nghĩ như vậy.
Thuở trước nhà y mưu đồ bám víu mới đến cửa cầu thân.
Nay gia tộc phất lên, y lại chê bai thân phận thứ nữ của ta, bội bạc.
"Nàng là phận thứ nữ, vốn dĩ không xứng với ta, huống hồ lại rụt rè nhút nhát, không ra thể thống gì, sao có thể đảm đương vị trí chủ mẫu Triệu gia!"
Y vô cớ thoái hôn, lại còn ở chốn đông người buông lời phỉ báng ta. Danh tiết nữ t.ử quan trọng biết bao, hành động này của y chẳng khác nào muốn lấy mạng ta. Khổ nỗi ta vụng miệng vụng lời, nửa ngày trời không biết phản bác thế nào.
Tỷ tỷ giận dữ, bảo kiếm trong tay tuốt khỏi vỏ, lao thẳng về phía Triệu Trần.
"Keng..." một tiếng vang giòn, có người đã chặn đứng đòn tấn công của tỷ tỷ. Thiếu niên ấy đ.á.n.h lui một chiêu rồi thu thế, dáng người cao ráo, nhưng lại quay lưng về phía chúng ta, đứng chắn trước mặt Triệu Trần.
"Bám được vào đích nữ của Vinh Dương Hầu phủ, thật sự tưởng bản thân cao quý thêm vài phần sao?"
Hắn vóc người cao lớn, giọng nói mang theo vài phần giễu cợt lả lơi: "Kẻ thấy trăng quên đèn, không dám thừa nhận lòng dạ bạc bẽo, lại mưu đồ hắt nước bẩn lên vị hôn thê cũ, nhân phẩm hạng này đúng là hạ tiện!"
Một phen đạo lý này khiến người xem vây quanh mắt sáng rực, ánh nhìn hướng về Triệu Trần thêm vài phần khinh bỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Trần vừa thẹn vừa giận: "Người đi về chỗ cao, ta lựa chọn như vậy có gì sai! Loại nữ t.ử vô dụng như nàng ta, nếu không phải gia thế còn tạm được, ai thèm cưới?"
Như để chứng minh lời mình nói, y trừng mắt nhìn người vừa tới, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt: "Nếu là ngươi, ngươi có cưới nàng ta không?"
Người kia ngẩn ra, Triệu Trần tưởng đã thắng thế, vẻ đắc ý vừa hiện lên trên mặt thì nghe thấy một tiếng cười khẽ: "Tất nhiên là cưới được."
Hắn quay người nhìn ta: "Đúng không, Uyển Uyển?"
Quả nhiên là Thành Tự Chu, cái tên sát tinh này. Nhiều năm không gặp, vừa trở về đã đào cho ta một cái hố lớn. Ta đảo mắt một cái, ngất lịm đi.
Trong lúc mơ màng, có người bế ta vào lòng, còn không quên mỉa mai Triệu Trần: "Với chức quan của lệnh tôn, còn không xứng xuất hiện trong hôn lễ của tiểu gia, thế nên hôn lễ của ngươi, tiểu gia và Nhạc gia cũng sẽ không tham dự."
*
Ta bị dọa cho ngất.
Thành Tự Chu, cái tên tai họa này, cùng tỷ tỷ bái chung một sư phụ, từ nhỏ đã lấy danh nghĩa luận bàn mà ra vào nhà ta.
Lúc nhỏ hắn trắng trẻo xinh xắn như tiên đồng, vì ngoại hình mà thường bị trêu chọc là con gái, thế nên, đám trẻ cùng lứa ở kinh thành hầu như ai cũng từng nếm qua nắm đ.ấ.m của hắn.
Có lẽ do trải nghiệm đó, cộng thêm việc luyện võ lâu ngày, khi lớn lên, hắn cao lớn lạ thường, thân hình cường tráng, còn cố ý phơi làn da đen hơn người thường.
Tuy rằng mày kiếm mắt sáng, gương mặt vẫn tuấn tú, nhưng vì chứng kiến hắn đ.á.n.h người quá nhiều, ta đối với hắn vô cùng sợ hãi.
Nghĩ đến việc hắn ở chốn đông người nói muốn cưới ta, dù chỉ là để giúp giải vây, cũng thật đáng sợ.
"Giải vây cái gì? Bà mai do Thành Quốc Công phủ mời đã đến cửa rồi."
Một câu nói của tỷ tỷ khiến ta suýt chút nữa lại ngất đi.
"Tỷ tỷ, hai người không phải là sư huynh muội sao?"
"Ngốc rồi à?" Tỷ tỷ đưa tay sờ trán ta.
Cho nên, sư huynh muội, thanh mai trúc mã, oan gia ngõ hẹp, Thành Tự Chu dù có muốn cầu thân thì cũng phải nhắm vào tỷ tỷ mới đúng chứ.
Trong lòng nghĩ vậy, ta liền nói ra như thế.
Bất ngờ, tỷ tỷ tặng ta một cái b.úng trán không chút nương tay: "Nghĩ gì thế? Ta với hắn? Gặp lần nào đ.á.n.h lần nấy, lập đội phá nhà chắc?"
Nhưng cũng không nên là ta chứ.
Hắn là bá vương kinh thành, ta nhát gan như chuột, nhìn thế nào cũng không xứng.
"Cái này muội không hiểu rồi, đạo phu thê quan trọng là bù trừ, muội mà thật sự gả cho một nam nhân thật thà chất phác, hai cái bánh bao gặp nhau, đợi người ta nhào nặn ra tròn ra dẹt sao?"
Lời tỷ tỷ nói luôn đúng. Tỷ ấy và đích mẫu đều thấy cuộc hôn nhân này tốt, thì chắc chắn là tốt rồi.
Dù trong lòng sợ hãi, ta cũng không đưa ra ý kiến phản đối.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









