Nam Cung Cẩm và Dao Đài vô cùng kinh ngạc.

Tam Kiếm không thể nào có qua lại với loại tiểu lâu la này. Giữa hai bên dù là thân phận, địa vị hay thiên phú đều cách biệt mười vạn tám nghìn dặm.

Tam Pháo đắc ý cười một tiếng: "Nói là quen biết thì không dám, chỉ có thể nói là có chút quan hệ. Ta đi theo Đại Ngưu sư huynh, Đại Ngưu sư huynh đi theo Hạo sư huynh là cháu nội của Nguyên Tông trưởng lão, Hạo sư huynh có người huynh đệ kết nghĩa làm ngoại môn đệ tử ở Thái Lan Tông, anh trai ruột của hắn lại đi theo hầu hạ bên cạnh Tam Kiếm."

Mọi người nghe mà ngẩn người. Nam Cung Cẩm đầy mặt chấn kinh, quay đầu nhìn Dao Đài, thấy đôi mắt đẹp của nàng chớp liên tục, suýt chút nữa bị Tam Pháo làm cho choáng váng! Phù Quang cười lớn: "Ha ha ha ha, cười chết ta rồi, cái này thì tính là loại quan hệ quái quỷ gì? Phức tạp đến chết đi được."

Tam Pháo tặc lưỡi, khó chịu nói: "Bạch diện tiểu tử, ngươi bớt nói nhảm đi, ngươi có quan hệ như ta không?"

Phù Quang lắc đầu, nghiêm túc nói: "Không có."

Tam Pháo mãn nguyện bảo: "Thế thì đúng rồi, ta nói câu cuồng vọng một chút, quan hệ tuy xa, nhưng tầng tầng lớp lớp cộng dồn vào, ta ở Trung Châu cũng tính là có nhân mạch."

Mọi người gật đầu, ban đầu họ thấy quan hệ quá xa, nhưng nghĩ kỹ lại, bản thân mình dường như đến loại quan hệ phức tạp này cũng không có.

Phù Quang khoác vai Nam Cung An, chỉ vào Tam Pháo cười đến mức bả vai run rẩy: "Ha ha ha ha, ngươi... ngươi... tiểu tử ngươi quả là có chút nhân mạch."

Tam Pháo mặt đầy vẻ kiêu ngạo, ngẩng đầu chỉnh đốn cổ áo, nói: "Đó là đương nhiên."

Nam Cung An thầm nghĩ: Tam Pháo đúng là đồ ngốc, còn rất kiêu ngạo, người đang nói chuyện với ngươi là Phù Quang điện hạ của Phượng Hoàng Tiên Cung đấy.

Một thiếu niên tò mò hỏi: "Tam Pháo huynh, nghe nói Tam Kiếm bị thiếu chủ của Nam Cung thị tộc đánh bại, có phải thật không?"

Nam Cung Cẩm hơi kinh ngạc, không ngờ nghe kể chuyện lại nghe trúng chuyện của chính mình. Bọn người Dao Đài bốn người quay đầu liếc nhìn hắn một cái.

Tam Pháo lập tức hăng hái, xoay một vòng lớn tiếng nói: "Ta đang định nói chuyện này, bên ngoài đều đồn đại Nam Cung thiếu chủ không biết tốt xấu, khiêu khích Tam Kiếm, hai vị Tử cấp cái thế thiên kiêu quyết chiến Thiên Long lỗi đài, ngoài mặt là Tam Kiếm thua, thực tế bên trong có ẩn tình rất lớn."

Nam Cung Hoài nhỏ giọng nói: "Đại ca, huynh khiêu khích hắn trước à?"

Nam Cung Cẩm lắc đầu, khẽ nói: "Không có, chắc là đám tùy tùng của hắn đồn bậy."

Phù Quang cười lạnh: "Tam Kiếm giỏi nhất là thêu dệt sinh sự, bên cạnh toàn một lũ chân sai vặt."

"Ta nghe nói Tam Kiếm chân khí cạn kiệt, không còn sức chiến đấu."

"Đúng vậy, ta cũng nghe nói hắn bại rồi."

"Chẳng lẽ lời đồn là giả?"

Tam Pháo lắc lắc ngón trỏ: "Tam Kiếm quả thực bại, nhưng không phải thực lực không bằng Nam Cung thiếu chủ, mà là cố ý thua cho hắn. Lúc đó các sòng bạc lớn nhỏ cộng lại đặt cược hàng trăm tỷ, chín phần mười người mua Tam Kiếm thắng, vạn nhất hắn thắng thật, nhà cái sẽ bồi thường thê thảm. Lỗi đài là do tứ đại tông môn mở ra, nhân viên nội bộ ám thị Tam Kiếm cố ý thua để thu hoạch tinh phiếu."

Một đám người lập tức sôi sục!

"Hàng trăm tỷ? Trời đất ơi!"

"Một khoản tiền lớn như vậy, hèn gì phải làm giả."

"Tam Kiếm cư nhiên sẵn sàng hy sinh danh tiếng."

"Số tiền quá lớn, hắn chắc chắn bị tông môn hạ lệnh."

Nam Cung Cẩm thập phần chấn kinh, nhịn không được hỏi: "Vị huynh đài này, lời này có thật không? Tam Kiếm bị mua chuộc?"

Hắn phân minh cảm giác Tam Kiếm đã dùng hết toàn lực, hạng người như hắn không thể nào cam tâm mất mặt để đánh trận giả. Cho dù tiền đặt cược có lớn đến đâu, Tam Kiếm cũng sẽ không dùng danh tiếng để đổi lấy.

Tam Pháo gật đầu lia lịa: "Không chỉ Tam Kiếm, Nam Cung thiếu chủ cũng bị mua chuộc, nhân viên nội bộ ám thị hắn đừng kinh hoảng, cứ buông lỏng tay chân mà liều sát, Tam Kiếm cuối cùng sẽ giả vờ cạn kiệt chân khí."

Nam Cung Cẩm vẻ mặt cạn lời, nghe đến đây là biết đối phương nói nhảm.

Phù Quang: "Tam Kiếm chết vì sĩ diện, hắn cố ý tạo tin đồn, đáng tiếc, chân tướng thế giới này không chiến thắng nổi lời đồn!"

Một thiếu nữ hỏi: "Tam Pháo ca ca, Nam Cung thiếu chủ trông như thế nào? Long Giác thành cách thôn chúng ta gần như vậy, lúc nào có thời gian muội sẽ đi xem."

Tam Pháo sờ sờ mũi, nói: "Nghe nói hắn xuất thân quân nhân, dáng người ngũ đại tam thô, tướng mạo xấu xí, nhưng rất có khí phách nam nhi, đã quét sạch quân mã đóng quân của Yết tộc."

Nam Cung An, Nam Cung Hoài, Phù Quang nhìn Nam Cung Cẩm cười mà không nói.

Dao Đài cười đạo: "Ngũ đại tam thô, xấu xí."

Nam Cung Cẩm lắc đầu nói: "Haiz, một lũ nói bậy."

Phù Quang hứng thú dâng cao, muốn biết hình tượng của mình trong lòng dân chúng thế nào? Hắn đứng dậy nói: "Tam Pháo, ngươi nghe qua cái tên Phù Quang chưa?"

Mọi người "ồ" một tiếng, nhao nhao biểu thị đã nghe qua đại danh của Phù Quang điện hạ.

Tam Pháo gật đầu: "Cái đó còn phải nói sao? Đại danh của điện hạ như sấm bên tai."

Phù Quang nhướng mày, mắt nhìn Tam Pháo, chém đinh chặt sắt nói: "Ta đoán ngươi tuyệt đối chưa từng thấy hắn."

Tam Pháo hơi kinh ngạc, cười nói: "Hì hì... Lại để ngươi đoán trúng rồi, đại nhân vật như vậy ta làm gì có cơ hội gặp."

Phù Quang thập phần mãn nguyện, ngồi xuống vắt chân chữ ngũ.

Tam Pháo tiếp tục nói: "Tuy nhiên, ta tuy chưa thấy điện hạ, nhưng nghe nói hắn dáng người không cao."

Sắc mặt Phù Quang hơi giận, đứng dậy quát tháo: "Ai bảo ngươi hắn dáng người không cao? Ngươi còn chưa thấy hắn mà."

Tam Pháo nhíu mày: "Ngươi thái độ gì thế? Ta là chưa thấy hắn, nhưng những người đã thấy đều nói hắn dáng người không cao, đúng rồi, nghe nói xấp xỉ chiều cao của ngươi bây giờ."

Một thiếu nữ tự lẩm bẩm: "Hóa ra Phù Quang điện hạ lùn như vậy sao."

Phù Quang tức đến mức ngực đau nhói, chỉ vào Tam Pháo lắp bắp: "Ngươi... ngươi... hắn..."

Dao Đài chịu không nổi rồi!!! Nàng cúi đầu cố nén cười, tay không tự chủ được ngắt vào đùi Nam Cung Cẩm. Nam Cung Cẩm nhe răng trợn mắt.

Tam Pháo đè ép lòng bàn tay, không thèm để ý Phù Quang, tiếp tục nói: "Chư vị, nghe nói Phù Quang điện hạ ra tay hào phóng, tính cách hỉ nộ vô thường, nói rất nhiều, hắn một thân pháp bảo, tọa kỵ là Tam Nhãn Thanh Sư, trị giá mười tỷ tinh phiếu."

"Mười tỷ?" Thiếu nam thiếu nữ tại chỗ kinh đến rớt cằm.

Sắc mặt Phù Quang xanh mét, hứng thú không cao, ngữ khí lạnh lùng nói: "Hừ, mười tỷ? Ngươi đánh giá thấp rồi, loại tọa kỵ đó có tiền cũng không mua được."

Tam Pháo hai tay dang ra: "Ta biết mua không được, ta tự định giá thấp nhất mười tỷ."

Một thiếu niên mặc trang phục nội môn đệ tử Nguyên Tông đi vào. Hắn dáng người trung đẳng, diện dung lãnh tuấn, bước đi khí thế như hồng!

Thiếu nam thiếu nữ tại chỗ vội vàng đứng dậy. Bọn người Nam Cung Cẩm tưởng có chuyện gì, cũng đứng theo.

"Đại Ngưu ca."
"Sư huynh."
"Đại Ngưu ca."

Hai thiếu niên nhanh nhảu bê tới một chiếc ghế thái sư. Đại Ngưu vung tay áo, chậm rãi ngồi xuống.

"Ngồi!" Giọng nói uy nghiêm của Đại Ngưu truyền ra.

Một đám thiếu niên gật đầu khom lưng, cẩn thận từng li từng tí ngồi xuống, Tam Pháo vốn dĩ hay nói cũng trở nên vô cùng yên tĩnh.

Bọn người Nam Cung Cẩm ngây người! Một Hoàng cấp võ giả mà cũng bày ra cái giá thế này.

Phù Quang liều mạng khắc chế ý cười, nội tâm thầm nghĩ: Bà nội nó chứ, con kiến hôi nhỏ bé mà cũng đòi làm đại vĩ ba lang?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện