Ánh sáng trắng chói loà kéo dài rất lâu, lâu đến mức cả thế giới như chìm vào tĩnh lặng mới dần dần tiêu tan.
Toàn bộ Đảo Gương đã bị hủy diệt hoàn toàn. Vùng đệm từng được thần dùng để sửa chữa lỗi lầm đã không còn tồn tại, nơi chốn đặc biệt cuối cùng của thế gian còn lưu lại dấu tích thần thánh cũng biến mất hoàn toàn.
Từ nơi Đảo Gương biến mất, có một vệt sáng dài với nhiều đốm sáng lớn nhỏ khác nhau nối tiếp bay ra, chúng dần dần hiện rõ hình hài trong hư không, hóa thành vô số hình thù khác nhau. Dẫn đầu là một con đại điểu cất tiếng hót trong trẻo xé tan sự tĩnh lặng, đôi cánh to lớn bùng cháy ánh lửa đỏ rực. Theo sau chiếc đuôi dài thướt tha của nó là hai con mãng xà đan xen, tiếp đến là hươu bay vàng, gấu răng dài, còn có một con sói túi lông xù… Đếm kỹ vừa vặn một trăm hai mươi sáu vị, không thiếu một ai.
Chúng nâng đỡ những người bị dòng năng lượng của Đảo Gương cuốn đi, xuôi theo con sóng đảo chiều, quanh co gập ghềnh, cuối cùng trở lại bờ biển.
Khi các thần cách tụ hội cùng nhau, ánh sáng phát ra quá rực rỡ, đến mức không thể phân biệt từng hình dạng riêng lẻ, giống như một áng mây lưu quang, mang theo gió xuân ấm áp, lướt nhẹ khắp mặt đất. Vệt sáng lướt qua bờ biển phía nam, xuyên qua rừng rậm Andoha, trượt qua thung lũng Bass, vòng qua mọi nơi mà họ từng nhung nhớ, cuối cùng dừng chân tại một đỉnh núi trên vùng cực bắc.
Ngọn núi này quanh năm băng giá phủ trắng, không cao lớn hùng vĩ nhưng lại toát lên vẻ cô tịch, đơn độc đứng ở nơi tận cùng mù mịt, như một người gác đêm thinh lặng của thế gian. Từ thuở địa tầng chưa thay đổi, từ thuở hàng triệu năm thăng trầm chưa từng xảy ra, ngọn núi này khi trước vốn cao hơn bây giờ rất nhiều, nó có một cái tên khác — Thánh Sơn.
Vệt sáng thần thánh men theo chân núi leo lên, cuối cùng đọng lại tại nơi đỉnh tuyết.
Sau tất cả biến chuyển, mọi người lại có thể họp mặt tại nơi đây, hiền hoà và điềm tĩnh. Một trăm hai mươi sáu thần cách cùng sánh vai trên Thánh Sơn, nhìn xuống mảnh đất bao la dưới chân núi lần cuối cùng.
Bóng dáng của thần cách dần trở nên mơ hồ, ngọn lửa đỏ vàng trên đôi cánh Phượng Hoàng dần lụi tắt, ánh sáng chói mắt cũng trở nên phai nhạt…
Những vệt sáng cuối cùng từ đỉnh Thánh Sơn lan tỏa khắp đất trời, ánh sáng dịu dàng như tia nắng sớm mai.
—
Ba ngày sau, những người nằm mê man bất động trên khắp lục địa dần có dấu hiệu tỉnh lại.
Trong khu rừng bên ngoài thung lũng Bass, sư tử nhỏ Ban là một trong những người tỉnh lại đầu tiên. Cậu ngơ ngác nằm sấp trên mặt đất một lúc, như thể vẫn chưa hiểu được chuyện gì đã xảy ra, cũng không biết tại sao mình lại ở nơi này.
Ban chớp chớp mắt, chợt phát hiện bản thân hình như không thể nhớ nổi những gì đã xảy ra trước đó, chỉ nhớ mình đã bị thứ gì giống như dây leo quấn lấy, hút đến mức khô đét như thịt khô.
Má nó—— thịt khô á?! Ban bật người dậy cái rụp, lúc này mới giật mình nhận ra bản thân đã không còn ở dạng thú nữa mà đã trở lại hình người, có lẽ tuần lễ Betan đã hoàn toàn kết thúc. Cậu cúi đầu kiểm tra kỹ từng tấc da thịt trên người, đến khi xác nhận bản thân vẫn nguyên vẹn, da dẻ vẫn mềm mại đàn hồi thì mới thở hắt ra một hơi dài.
Nhưng còn chưa kịp nhả ra hết hơi thở, Ban lại giật mình lần nữa. Bởi vì cậu dần nhớ lại, trước khi bị dây leo cuốn lấy, ở đây đã xảy ra chuyện gì… Dù không rõ ràng lắm, nhưng vẫn có thể nhớ được đại khái. Cậu nhớ mình và các tộc nhân đã giao chiến dữ dội với đám Sa Quỷ, rất nhiều người đã chết…
Shaw! Và cả Dan nữa!
Ban bật dậy như lò xo, lao về phía hai con thú nằm gần đó… À không, là hai người, vì cả hai đã biến lại thành hình người.
Thế nhưng chỉ vừa đưa mắt nhìn một cái, Ban lại ngẩng ra.
Nếu cậu nhớ không nhầm thì tay chân của Shaw và Dan trong trận chiến ác liệt vừa qua hình như đã bị tàn phế, chỉ riêng việc mất máu thôi cũng đủ chết mấy lần rồi. Thế mà giờ đây, vết thương trên người họ đều đã lành quá nửa, trông cũng không thê thảm như ký ức của Ban.
Cả hai nằm ngửa trên đất, tay chân vắt vẻo tứ phía. Nếu không phải mặt mày của họ đang nhăn nhó, trên người vẫn còn đầy vết thương, thì Ban còn tưởng mình đang nằm mơ.
Cậu gãi gãi cằm, vẫn thấy chưa chắc ăn, liền đưa tay ra nhắm đúng chỗ dễ đau nhất bên hông gã Dan to con, véo mạnh một cái.
“Uiii—!” Dan quả nhiên không phụ sự mong đợi, hét toáng lên một tiếng, gương mặt càng nhăn nhúm hơn, hai mắt nhắm tịt lại, sau đó y vung tay tát một cái như đuổi muỗi, hất văng cái tay khốn kiếp của Ban ra.
“Biết đau, vậy không phải mơ!” — Tên nhóc vô lương tâm âm thầm hài lòng.
Cậu thật sự vẫn còn quá nhỏ, chỉ đang ở cái tuổi vô tư vô lo, thế mà phải nếm trải một lần cảm giác sống sót sau tai ương, thở phào nhẹ nhõm. Cậu liếc nhìn các đồng tộc còn chưa tỉnh, ai nấy vẫn đang cau mày mê man. Lẽ ra cậu nên đi gọi từng người dậy, nhưng giữa đường lại nổi cơn lười, cậu bây giờ chỉ muốn duỗi người, lăn lộn một vòng cho sướng.
Và đúng là cậu làm thế thật.
Ban “phịch” một tiếng, đổ ập xuống đất, cậu lăn qua lăn lại trong đám cỏ như chó con lấm bùn, cuối cùng nằm dang hai tay hai chân thoải mái, mắt nhìn lên bầu trời, cười “hì hì”.
Trước khi tỉnh lại, cậu đã mơ một giấc mơ. Cậu mơ thấy Mai – người cha dũng mãnh của cậu, cha cười với cậu, xoa đầu cậu, rồi nhấc bổng cậu đặt lên vai ông, vác cậu đi dạo một vòng thung lũng trong tia sáng dịu dàng của ánh bình minh…
Vài ngày sau đó, những người từng bị vạ lây bởi Hậu Thần cũng dần dần tỉnh lại. Họ í ới gọi nhau, rồi cùng nhau đi tìm những người bị bỏ sót lại; Từ rừng rậm và thung lũng nhặt về một nhóm, từ sa mạc hoang vu lại nhặt về thêm một nhóm, cuối cùng phát hiện ở bờ biển phía nam còn một nhóm lớn nằm ở đó nữa.
Nhóm người ở đây ước chừng khoảng mấy ngàn người, hình như đều trôi dạt từ biển lên, mắc cạn ở ven bờ. Quần áo trên người họ đã được gió hong khô, còn vô tình vớt theo một mẻ muối biển. Tùy tiện nhấc đại một người dậy vỗ vỗ vài cái, có khi hứng được tận hai bát muối, coi như cũng hời.
Việc nhận người thân trong đám “xác trôi” này cũng không đến nỗi phiền toái, vì phần lớn họ đều đến từ vương đô Saint Antis và các thị trấn lân cận. Nhóm người này rất nhanh đã được đội quân đến từ Đế Quốc Kim Sư đưa về.
Con người đúng là loài sinh vật có sức sống mãnh liệt, chịu đựng được đả kích, vượt qua được tai ương. Từ lúc mình đầy thương tích, mặt mũi tả tơi trở về thị trấn, đến lúc tay đang bó bột, chân vẫn chống nạng mà có thể chạy tung tăng khắp phố, cả quá trình này cũng chỉ mất hơn một tháng.
Hoàng đế Bắc Phỉ Thúy tự mình rước họa, biến bản thân thành một cái túi da người, kéo theo cả đám thị vệ hoàng cung bị hại không nhẹ, cùng nhau biến mất, đi làm bạn với lũ Sa Quỷ dưới lòng đất. Đám tiểu quốc liên minh thành bang cũng sớm rơi vào cảnh rắn mất đầu.
Thế là sau biến cố lần này, lãnh thổ của Đế Quốc Kim Sư không ngoài dự đoán đã mở rộng gấp mấy lần; phía bắc giáp băng nguyên tuyết đỉnh, phía nam tới rừng rậm Andoha, phía tây giáp sa mạc, phía đông chạm tới đại vực. Phạm vi quốc gia trải dài khắp các nơi có người Ouna sinh sống.
Tam đại quân đoàn có quá nửa chỉ huy còn sống, Xích Thiết quân men theo sông Kela tiến lên phía bắc, lo dọn dẹp đống hỗn độn còn lại của Bắc Phỉ Thúy cùng những thành bang nhỏ.
Lo liệu xong xuôi mọi chuyện, quân Thanh Đồng cũng không rảnh rỗi, họ hỗ trợ thần dân của Kim Sư trong thị trấn tu sửa lại những ngôi nhà bị hư hại. Thiết kỵ Ô Kim vẫn đóng quân tại đại bản doanh, bảo vệ Huyền Cung.
Dân chúng thì bận rộn đến độ không kịp thở. Sau khi hệ thống nhà cửa, mương máng được tu bổ xong, cuộc sống dần trở lại quỹ đạo. Chợ búa bắt đầu tấp nập trở lại, quả thật có chút cảm giác “bách phế hồi sinh”.
So ra, không khí trong Ô Kim Huyền Cung lại có phần nặng nề hơn nhiều.
Vì tất cả những người sống sót đều đã tỉnh lại, trừ hai người vẫn hoàn toàn vô tri vô giác, thậm chí còn không có nhịp thở; Một là ngài tổng chỉ huy quân đoàn Thanh Đồng – Kevin•Fassbinder. Người còn lại chính là hoàng đế Oswid•Kno.
Nếu không nhờ Kim Sư có một hệ thống quân đoàn và đại thần có thể tạm thời thay mặt hoàng đế xử lý chính sự, e là bây giờ họ cũng đã rơi vào cảnh hỗn loạn giống Bắc Phỉ Thúy và đám thành bang liên minh kia.
Thật ra, ngay đêm mà hai người nọ được đưa trở về Huyền Cung, toàn bộ y quan đã tỉnh lại trong cung, từ những người trẻ nhất cho đến lão y quan già nhất, đều bị triệu tới, không sót một ai.
Bình thường nhóm y quan sẽ cãi nhau ầm trời vì bất đồng ý kiến, có khi chỉ vì một chứng bệnh bình thường cũng tranh luận không ngớt. Thế mà lần này, đối với tình trạng của Kevin và Oswid, tất cả bọn họ lại đưa ra một kết luận giống hệt nhau — không còn sống.
Mio cùng mấy chỉ huy khác, người thì tay treo băng, kẻ thì quấn đầy vải trắng, vây quanh giường bệnh, vừa nghe đến đó trước mắt ai nấy đều tối sầm.
Họ nhất quyết không chịu tin, lại tiếp tục lùng sục khắp dân gian để mời thêm một nhóm thầy thuốc tới xem bệnh, nhưng ai đến cũng lắc đầu ra về, họ đều có chung một kết luận duy nhất; Đã chết.
Những người được đưa về từ bờ biển phía Nam đều đã lần lượt tỉnh lại trong vòng một tuần sau đó, bao gồm cả đội kỵ binh tuần tra vương thành, các thị vệ trong Ô Kim Huyền Cung, tiểu điện hạ Sinia thân cận nhất với hoàng đế và Kevin, và cả ông I-an – người đã chăm sóc Oswid suốt hơn hai mươi năm.
Những người từng tận mắt chứng kiến trận chiến giữa Thần Ánh Sáng và Hậu Thần sau khi tỉnh lại đều trở nên vô cùng mơ màng, cứ như người loạn trí, mất tiếng. Suốt hai ba ngày liền, họ đờ đẫn không nói không rằng, bảo ăn thì cắm cúi xúc vài thìa, bảo ngủ thì chỉ nằm trân trân mở mắt, như thể linh hồn của họ vẫn kẹt lại trên Đảo Gương, rồi theo hòn đảo đó tan biến thành tro bụi.
Vài ngày sau, tình trạng này mới dần dần chuyển biến tốt hơn.
Cả đám người cứ như vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài, họ ngơ ngác trở lại cuộc sống đời thường. Tuy nhiên, ký ức về những gì xảy ra trên Đảo Gương đều đã trở nên mờ mịt, chỉ còn loáng thoáng cảm giác như bản thân từng chứng kiến một kỳ tích thần thánh, và một câu khẳng định chắc nịch: Thần linh đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
Chỉ có hai người còn sót lại một chút ký ức, đó là ông I-an và ngài tổng chỉ huy kỵ binh tuần tra vương đô – Peter. Không rõ có phải là vì cú sốc khi Kevin tiết lộ thân phận quá lớn khiến họ khắc ghi sâu sắc ấn tượng trong tâm khảm, hay do khi ở trên Đảo Gương, họ là những người đứng gần Oswid và Kevin nhất, được chút ánh sáng thần thánh bao phủ.
Tiếc thay, hai người nọ chỉ vừa hồi phục thần trí, lập tức đã bị hai cỗ quan tài gỗ mun dọa cho hồn bay phách lạc.
Ông I-an nhìn thấy gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc của Oswid trong quan tài, chưa kịp thốt ra lời nào đã trợn trắng mắt ngất xỉu.
“Không thể nào… sao có thể như vậy được… đó là thần cơ mà… sao lại không tỉnh được chứ? Nhất định sẽ tỉnh lại…”
Peter đầu quấn đầy băng vải, gối cũng quấn đầy gạc, còn không thể xoay người, cứng đờ như xác ướp. Thế mà vẫn gồng mình cứng cổ, lặp đi lặp lại những lời nói ấy, mắt không rời hai cỗ quan tài.
Những ngày sau đó, Peter cứ lẩm bẩm như niệm kinh, Mio và các chỉ huy khác lo lắng không thôi, cuối cùng phải gọi vài y quan đến khám xem đầu óc y có còn bình thường không.
Đáng thương nhất là ông I-an, đồng minh duy nhất của Peter mấy ngày qua cứ bất tỉnh nhân sự, chẳng có ai đứng ra bênh vực y, muốn cãi cũng cãi không nổi. Dần dà đến cả chính bản thân Peter cũng trở nên hoài nghi nhân sinh, phân vân không biết phần ký ức đó là thật hay chỉ là một giấc mơ nào đó mà thôi.
Ông I-an thì tỉnh rồi lại ngất, ngất rồi lại tỉnh. Peter thì thần thần bí bí, lẩm bẩm lầu bầu không dứt. Còn Sinia thì ngày nào cũng ngồi bên cạnh hai cỗ quan tài lạnh lẽo, cô nhóc chống cằm lên mép quan tài, kể chuyện cho người nằm trong quan tài nghe.
Tình cảnh như vậy khiến cho cả đám binh sĩ sắt thép trong quân đoàn không nỡ nhìn thẳng, huống chi là Mio và các chỉ huy khác, họ vốn đã xem Kevin như huynh đệ sống chết có nhau. Dù không giống Peter tin vào những điều thần thần quái quái, nhưng họ vẫn không dám tin rằng hai người kia thực sự sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa.
Bọn họ không ngừng chất đá lạnh quanh hai cỗ quan tài, còn mời thêm cả người của Linh Tộc đến trấn giữ linh cữu, mong có thể kéo dài thời gian thêm chút nữa, đợi họ tìm được một vị thần y nào đó có thể mang đến kỳ tích.
Thế nhưng thời gian càng lâu, ý chí mọi người càng sa sút. Hy vọng vốn mong manh dần vỡ vụn hoàn toàn. Kevin và Oswid cứ nằm im trong hai cỗ quan tài đen mun, không còn nhịp thở, tim không còn đập, ròng rã suốt một tháng. Mọi người cuối cùng buộc phải bắt đầu chấp nhận hiện thực.
Đêm nay là đêm cuối cùng linh cữu của hai người được ở lại trong Huyền Cung. Ngày mai chính là ngày an táng đã được ấn định.
Đến giờ giới nghiêm, các tướng lĩnh và đại thần lần lượt rời khỏi Huyền Cung, bên trong cung điện lúc này chỉ còn lại Sinia, ông I-an và Mio, nhất quyết bám trụ đến phút cuối cùng.
“Ta…” Mio mệt mỏi xoa mặt. Kể từ ngày đưa Kevin và Oswid trở về, y gần như không được ngủ trọn giấc nào suốt cả tháng trời. Mio cố nhướng cặp mắt đỏ oạch vì thiếu ngủ, quay sang I-an nói: “Ta về đây. Ngài cũng đừng ở lại quá muộn, tiểu điện hạ cũng nên nghỉ ngơi rồi… Ngày mai ta sẽ đến đúng giờ——”
“Cạch——”
“Ta sẽ dẫn các anh em trong quân đoàn đến– Đợi đã, vừa rồi là tiếng gì?!” Mio khựng lại, mất vài giây mới nhận ra có một âm thanh kỳ quái vừa vang lên phía sau lưng mình — nghe như có v*t c*ng va vào ván gỗ.
Mio cảnh giác quay đầu nhìn theo hướng âm thanh phát ra, ánh mắt không chệch đi chút nào mà rơi thẳng vào hai cỗ quan tài đen mun đã được đậy nắp kín mít.
Mio: “……”
Gương mặt y thoáng chốc lộ ra vẻ khó tin, rất nhanh đã trở nên méo mó vì âm thanh nọ chẳng khác nào có quỷ nhập tràng nấp trong quan tài, biểu cảm trong thoáng chốc trở nên vặn vẹo.
“Cốp——”
Âm thanh quái dị lại vang lên lần nữa, lần này Mio nghe rõ ràng hơn, có thể xác định được, nơi âm thanh phát ra là từ chiếc quan tài bên trái.
Cả người y cứng đờ, đứng đơ tại chỗ, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài ấy, trong vài giây chẳng biết mình nên tiến lại mở ra xem hay là… Biến mẹ nó đi cho lành.
Nhưng giây tiếp theo, Mio không còn cơ hội để phân vân thêm nữa — bởi vì cái nắp quan tài kia đã trượt sang một bên, tiếng ma sát của ván gỗ vang vọng giữa điện đường trống trải, khiến sóng lưng người ta lạnh toát.
“Cạch” một tiếng, bỗng có một bàn tay trắng bệch, gầy guộc từ bên trong chầm chậm vươn ra, bám lấy mép quan tài. Ngay sau đó, ngài chỉ huy Kevin•Fassbinder — người đã “chết” nguyên một tháng trời, liền ngồi bật dậy từ trong quan tài, tái hiện hoàn hảo khung cảnh “xác chết vùng dậy”.
Mio: “………………” Thánh thần thiên địa ơi!
[Edit by TeiDii]
____________
Toàn bộ Đảo Gương đã bị hủy diệt hoàn toàn. Vùng đệm từng được thần dùng để sửa chữa lỗi lầm đã không còn tồn tại, nơi chốn đặc biệt cuối cùng của thế gian còn lưu lại dấu tích thần thánh cũng biến mất hoàn toàn.
Từ nơi Đảo Gương biến mất, có một vệt sáng dài với nhiều đốm sáng lớn nhỏ khác nhau nối tiếp bay ra, chúng dần dần hiện rõ hình hài trong hư không, hóa thành vô số hình thù khác nhau. Dẫn đầu là một con đại điểu cất tiếng hót trong trẻo xé tan sự tĩnh lặng, đôi cánh to lớn bùng cháy ánh lửa đỏ rực. Theo sau chiếc đuôi dài thướt tha của nó là hai con mãng xà đan xen, tiếp đến là hươu bay vàng, gấu răng dài, còn có một con sói túi lông xù… Đếm kỹ vừa vặn một trăm hai mươi sáu vị, không thiếu một ai.
Chúng nâng đỡ những người bị dòng năng lượng của Đảo Gương cuốn đi, xuôi theo con sóng đảo chiều, quanh co gập ghềnh, cuối cùng trở lại bờ biển.
Khi các thần cách tụ hội cùng nhau, ánh sáng phát ra quá rực rỡ, đến mức không thể phân biệt từng hình dạng riêng lẻ, giống như một áng mây lưu quang, mang theo gió xuân ấm áp, lướt nhẹ khắp mặt đất. Vệt sáng lướt qua bờ biển phía nam, xuyên qua rừng rậm Andoha, trượt qua thung lũng Bass, vòng qua mọi nơi mà họ từng nhung nhớ, cuối cùng dừng chân tại một đỉnh núi trên vùng cực bắc.
Ngọn núi này quanh năm băng giá phủ trắng, không cao lớn hùng vĩ nhưng lại toát lên vẻ cô tịch, đơn độc đứng ở nơi tận cùng mù mịt, như một người gác đêm thinh lặng của thế gian. Từ thuở địa tầng chưa thay đổi, từ thuở hàng triệu năm thăng trầm chưa từng xảy ra, ngọn núi này khi trước vốn cao hơn bây giờ rất nhiều, nó có một cái tên khác — Thánh Sơn.
Vệt sáng thần thánh men theo chân núi leo lên, cuối cùng đọng lại tại nơi đỉnh tuyết.
Sau tất cả biến chuyển, mọi người lại có thể họp mặt tại nơi đây, hiền hoà và điềm tĩnh. Một trăm hai mươi sáu thần cách cùng sánh vai trên Thánh Sơn, nhìn xuống mảnh đất bao la dưới chân núi lần cuối cùng.
Bóng dáng của thần cách dần trở nên mơ hồ, ngọn lửa đỏ vàng trên đôi cánh Phượng Hoàng dần lụi tắt, ánh sáng chói mắt cũng trở nên phai nhạt…
Những vệt sáng cuối cùng từ đỉnh Thánh Sơn lan tỏa khắp đất trời, ánh sáng dịu dàng như tia nắng sớm mai.
—
Ba ngày sau, những người nằm mê man bất động trên khắp lục địa dần có dấu hiệu tỉnh lại.
Trong khu rừng bên ngoài thung lũng Bass, sư tử nhỏ Ban là một trong những người tỉnh lại đầu tiên. Cậu ngơ ngác nằm sấp trên mặt đất một lúc, như thể vẫn chưa hiểu được chuyện gì đã xảy ra, cũng không biết tại sao mình lại ở nơi này.
Ban chớp chớp mắt, chợt phát hiện bản thân hình như không thể nhớ nổi những gì đã xảy ra trước đó, chỉ nhớ mình đã bị thứ gì giống như dây leo quấn lấy, hút đến mức khô đét như thịt khô.
Má nó—— thịt khô á?! Ban bật người dậy cái rụp, lúc này mới giật mình nhận ra bản thân đã không còn ở dạng thú nữa mà đã trở lại hình người, có lẽ tuần lễ Betan đã hoàn toàn kết thúc. Cậu cúi đầu kiểm tra kỹ từng tấc da thịt trên người, đến khi xác nhận bản thân vẫn nguyên vẹn, da dẻ vẫn mềm mại đàn hồi thì mới thở hắt ra một hơi dài.
Nhưng còn chưa kịp nhả ra hết hơi thở, Ban lại giật mình lần nữa. Bởi vì cậu dần nhớ lại, trước khi bị dây leo cuốn lấy, ở đây đã xảy ra chuyện gì… Dù không rõ ràng lắm, nhưng vẫn có thể nhớ được đại khái. Cậu nhớ mình và các tộc nhân đã giao chiến dữ dội với đám Sa Quỷ, rất nhiều người đã chết…
Shaw! Và cả Dan nữa!
Ban bật dậy như lò xo, lao về phía hai con thú nằm gần đó… À không, là hai người, vì cả hai đã biến lại thành hình người.
Thế nhưng chỉ vừa đưa mắt nhìn một cái, Ban lại ngẩng ra.
Nếu cậu nhớ không nhầm thì tay chân của Shaw và Dan trong trận chiến ác liệt vừa qua hình như đã bị tàn phế, chỉ riêng việc mất máu thôi cũng đủ chết mấy lần rồi. Thế mà giờ đây, vết thương trên người họ đều đã lành quá nửa, trông cũng không thê thảm như ký ức của Ban.
Cả hai nằm ngửa trên đất, tay chân vắt vẻo tứ phía. Nếu không phải mặt mày của họ đang nhăn nhó, trên người vẫn còn đầy vết thương, thì Ban còn tưởng mình đang nằm mơ.
Cậu gãi gãi cằm, vẫn thấy chưa chắc ăn, liền đưa tay ra nhắm đúng chỗ dễ đau nhất bên hông gã Dan to con, véo mạnh một cái.
“Uiii—!” Dan quả nhiên không phụ sự mong đợi, hét toáng lên một tiếng, gương mặt càng nhăn nhúm hơn, hai mắt nhắm tịt lại, sau đó y vung tay tát một cái như đuổi muỗi, hất văng cái tay khốn kiếp của Ban ra.
“Biết đau, vậy không phải mơ!” — Tên nhóc vô lương tâm âm thầm hài lòng.
Cậu thật sự vẫn còn quá nhỏ, chỉ đang ở cái tuổi vô tư vô lo, thế mà phải nếm trải một lần cảm giác sống sót sau tai ương, thở phào nhẹ nhõm. Cậu liếc nhìn các đồng tộc còn chưa tỉnh, ai nấy vẫn đang cau mày mê man. Lẽ ra cậu nên đi gọi từng người dậy, nhưng giữa đường lại nổi cơn lười, cậu bây giờ chỉ muốn duỗi người, lăn lộn một vòng cho sướng.
Và đúng là cậu làm thế thật.
Ban “phịch” một tiếng, đổ ập xuống đất, cậu lăn qua lăn lại trong đám cỏ như chó con lấm bùn, cuối cùng nằm dang hai tay hai chân thoải mái, mắt nhìn lên bầu trời, cười “hì hì”.
Trước khi tỉnh lại, cậu đã mơ một giấc mơ. Cậu mơ thấy Mai – người cha dũng mãnh của cậu, cha cười với cậu, xoa đầu cậu, rồi nhấc bổng cậu đặt lên vai ông, vác cậu đi dạo một vòng thung lũng trong tia sáng dịu dàng của ánh bình minh…
Vài ngày sau đó, những người từng bị vạ lây bởi Hậu Thần cũng dần dần tỉnh lại. Họ í ới gọi nhau, rồi cùng nhau đi tìm những người bị bỏ sót lại; Từ rừng rậm và thung lũng nhặt về một nhóm, từ sa mạc hoang vu lại nhặt về thêm một nhóm, cuối cùng phát hiện ở bờ biển phía nam còn một nhóm lớn nằm ở đó nữa.
Nhóm người ở đây ước chừng khoảng mấy ngàn người, hình như đều trôi dạt từ biển lên, mắc cạn ở ven bờ. Quần áo trên người họ đã được gió hong khô, còn vô tình vớt theo một mẻ muối biển. Tùy tiện nhấc đại một người dậy vỗ vỗ vài cái, có khi hứng được tận hai bát muối, coi như cũng hời.
Việc nhận người thân trong đám “xác trôi” này cũng không đến nỗi phiền toái, vì phần lớn họ đều đến từ vương đô Saint Antis và các thị trấn lân cận. Nhóm người này rất nhanh đã được đội quân đến từ Đế Quốc Kim Sư đưa về.
Con người đúng là loài sinh vật có sức sống mãnh liệt, chịu đựng được đả kích, vượt qua được tai ương. Từ lúc mình đầy thương tích, mặt mũi tả tơi trở về thị trấn, đến lúc tay đang bó bột, chân vẫn chống nạng mà có thể chạy tung tăng khắp phố, cả quá trình này cũng chỉ mất hơn một tháng.
Hoàng đế Bắc Phỉ Thúy tự mình rước họa, biến bản thân thành một cái túi da người, kéo theo cả đám thị vệ hoàng cung bị hại không nhẹ, cùng nhau biến mất, đi làm bạn với lũ Sa Quỷ dưới lòng đất. Đám tiểu quốc liên minh thành bang cũng sớm rơi vào cảnh rắn mất đầu.
Thế là sau biến cố lần này, lãnh thổ của Đế Quốc Kim Sư không ngoài dự đoán đã mở rộng gấp mấy lần; phía bắc giáp băng nguyên tuyết đỉnh, phía nam tới rừng rậm Andoha, phía tây giáp sa mạc, phía đông chạm tới đại vực. Phạm vi quốc gia trải dài khắp các nơi có người Ouna sinh sống.
Tam đại quân đoàn có quá nửa chỉ huy còn sống, Xích Thiết quân men theo sông Kela tiến lên phía bắc, lo dọn dẹp đống hỗn độn còn lại của Bắc Phỉ Thúy cùng những thành bang nhỏ.
Lo liệu xong xuôi mọi chuyện, quân Thanh Đồng cũng không rảnh rỗi, họ hỗ trợ thần dân của Kim Sư trong thị trấn tu sửa lại những ngôi nhà bị hư hại. Thiết kỵ Ô Kim vẫn đóng quân tại đại bản doanh, bảo vệ Huyền Cung.
Dân chúng thì bận rộn đến độ không kịp thở. Sau khi hệ thống nhà cửa, mương máng được tu bổ xong, cuộc sống dần trở lại quỹ đạo. Chợ búa bắt đầu tấp nập trở lại, quả thật có chút cảm giác “bách phế hồi sinh”.
So ra, không khí trong Ô Kim Huyền Cung lại có phần nặng nề hơn nhiều.
Vì tất cả những người sống sót đều đã tỉnh lại, trừ hai người vẫn hoàn toàn vô tri vô giác, thậm chí còn không có nhịp thở; Một là ngài tổng chỉ huy quân đoàn Thanh Đồng – Kevin•Fassbinder. Người còn lại chính là hoàng đế Oswid•Kno.
Nếu không nhờ Kim Sư có một hệ thống quân đoàn và đại thần có thể tạm thời thay mặt hoàng đế xử lý chính sự, e là bây giờ họ cũng đã rơi vào cảnh hỗn loạn giống Bắc Phỉ Thúy và đám thành bang liên minh kia.
Thật ra, ngay đêm mà hai người nọ được đưa trở về Huyền Cung, toàn bộ y quan đã tỉnh lại trong cung, từ những người trẻ nhất cho đến lão y quan già nhất, đều bị triệu tới, không sót một ai.
Bình thường nhóm y quan sẽ cãi nhau ầm trời vì bất đồng ý kiến, có khi chỉ vì một chứng bệnh bình thường cũng tranh luận không ngớt. Thế mà lần này, đối với tình trạng của Kevin và Oswid, tất cả bọn họ lại đưa ra một kết luận giống hệt nhau — không còn sống.
Mio cùng mấy chỉ huy khác, người thì tay treo băng, kẻ thì quấn đầy vải trắng, vây quanh giường bệnh, vừa nghe đến đó trước mắt ai nấy đều tối sầm.
Họ nhất quyết không chịu tin, lại tiếp tục lùng sục khắp dân gian để mời thêm một nhóm thầy thuốc tới xem bệnh, nhưng ai đến cũng lắc đầu ra về, họ đều có chung một kết luận duy nhất; Đã chết.
Những người được đưa về từ bờ biển phía Nam đều đã lần lượt tỉnh lại trong vòng một tuần sau đó, bao gồm cả đội kỵ binh tuần tra vương thành, các thị vệ trong Ô Kim Huyền Cung, tiểu điện hạ Sinia thân cận nhất với hoàng đế và Kevin, và cả ông I-an – người đã chăm sóc Oswid suốt hơn hai mươi năm.
Những người từng tận mắt chứng kiến trận chiến giữa Thần Ánh Sáng và Hậu Thần sau khi tỉnh lại đều trở nên vô cùng mơ màng, cứ như người loạn trí, mất tiếng. Suốt hai ba ngày liền, họ đờ đẫn không nói không rằng, bảo ăn thì cắm cúi xúc vài thìa, bảo ngủ thì chỉ nằm trân trân mở mắt, như thể linh hồn của họ vẫn kẹt lại trên Đảo Gương, rồi theo hòn đảo đó tan biến thành tro bụi.
Vài ngày sau, tình trạng này mới dần dần chuyển biến tốt hơn.
Cả đám người cứ như vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài, họ ngơ ngác trở lại cuộc sống đời thường. Tuy nhiên, ký ức về những gì xảy ra trên Đảo Gương đều đã trở nên mờ mịt, chỉ còn loáng thoáng cảm giác như bản thân từng chứng kiến một kỳ tích thần thánh, và một câu khẳng định chắc nịch: Thần linh đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
Chỉ có hai người còn sót lại một chút ký ức, đó là ông I-an và ngài tổng chỉ huy kỵ binh tuần tra vương đô – Peter. Không rõ có phải là vì cú sốc khi Kevin tiết lộ thân phận quá lớn khiến họ khắc ghi sâu sắc ấn tượng trong tâm khảm, hay do khi ở trên Đảo Gương, họ là những người đứng gần Oswid và Kevin nhất, được chút ánh sáng thần thánh bao phủ.
Tiếc thay, hai người nọ chỉ vừa hồi phục thần trí, lập tức đã bị hai cỗ quan tài gỗ mun dọa cho hồn bay phách lạc.
Ông I-an nhìn thấy gương mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc của Oswid trong quan tài, chưa kịp thốt ra lời nào đã trợn trắng mắt ngất xỉu.
“Không thể nào… sao có thể như vậy được… đó là thần cơ mà… sao lại không tỉnh được chứ? Nhất định sẽ tỉnh lại…”
Peter đầu quấn đầy băng vải, gối cũng quấn đầy gạc, còn không thể xoay người, cứng đờ như xác ướp. Thế mà vẫn gồng mình cứng cổ, lặp đi lặp lại những lời nói ấy, mắt không rời hai cỗ quan tài.
Những ngày sau đó, Peter cứ lẩm bẩm như niệm kinh, Mio và các chỉ huy khác lo lắng không thôi, cuối cùng phải gọi vài y quan đến khám xem đầu óc y có còn bình thường không.
Đáng thương nhất là ông I-an, đồng minh duy nhất của Peter mấy ngày qua cứ bất tỉnh nhân sự, chẳng có ai đứng ra bênh vực y, muốn cãi cũng cãi không nổi. Dần dà đến cả chính bản thân Peter cũng trở nên hoài nghi nhân sinh, phân vân không biết phần ký ức đó là thật hay chỉ là một giấc mơ nào đó mà thôi.
Ông I-an thì tỉnh rồi lại ngất, ngất rồi lại tỉnh. Peter thì thần thần bí bí, lẩm bẩm lầu bầu không dứt. Còn Sinia thì ngày nào cũng ngồi bên cạnh hai cỗ quan tài lạnh lẽo, cô nhóc chống cằm lên mép quan tài, kể chuyện cho người nằm trong quan tài nghe.
Tình cảnh như vậy khiến cho cả đám binh sĩ sắt thép trong quân đoàn không nỡ nhìn thẳng, huống chi là Mio và các chỉ huy khác, họ vốn đã xem Kevin như huynh đệ sống chết có nhau. Dù không giống Peter tin vào những điều thần thần quái quái, nhưng họ vẫn không dám tin rằng hai người kia thực sự sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa.
Bọn họ không ngừng chất đá lạnh quanh hai cỗ quan tài, còn mời thêm cả người của Linh Tộc đến trấn giữ linh cữu, mong có thể kéo dài thời gian thêm chút nữa, đợi họ tìm được một vị thần y nào đó có thể mang đến kỳ tích.
Thế nhưng thời gian càng lâu, ý chí mọi người càng sa sút. Hy vọng vốn mong manh dần vỡ vụn hoàn toàn. Kevin và Oswid cứ nằm im trong hai cỗ quan tài đen mun, không còn nhịp thở, tim không còn đập, ròng rã suốt một tháng. Mọi người cuối cùng buộc phải bắt đầu chấp nhận hiện thực.
Đêm nay là đêm cuối cùng linh cữu của hai người được ở lại trong Huyền Cung. Ngày mai chính là ngày an táng đã được ấn định.
Đến giờ giới nghiêm, các tướng lĩnh và đại thần lần lượt rời khỏi Huyền Cung, bên trong cung điện lúc này chỉ còn lại Sinia, ông I-an và Mio, nhất quyết bám trụ đến phút cuối cùng.
“Ta…” Mio mệt mỏi xoa mặt. Kể từ ngày đưa Kevin và Oswid trở về, y gần như không được ngủ trọn giấc nào suốt cả tháng trời. Mio cố nhướng cặp mắt đỏ oạch vì thiếu ngủ, quay sang I-an nói: “Ta về đây. Ngài cũng đừng ở lại quá muộn, tiểu điện hạ cũng nên nghỉ ngơi rồi… Ngày mai ta sẽ đến đúng giờ——”
“Cạch——”
“Ta sẽ dẫn các anh em trong quân đoàn đến– Đợi đã, vừa rồi là tiếng gì?!” Mio khựng lại, mất vài giây mới nhận ra có một âm thanh kỳ quái vừa vang lên phía sau lưng mình — nghe như có v*t c*ng va vào ván gỗ.
Mio cảnh giác quay đầu nhìn theo hướng âm thanh phát ra, ánh mắt không chệch đi chút nào mà rơi thẳng vào hai cỗ quan tài đen mun đã được đậy nắp kín mít.
Mio: “……”
Gương mặt y thoáng chốc lộ ra vẻ khó tin, rất nhanh đã trở nên méo mó vì âm thanh nọ chẳng khác nào có quỷ nhập tràng nấp trong quan tài, biểu cảm trong thoáng chốc trở nên vặn vẹo.
“Cốp——”
Âm thanh quái dị lại vang lên lần nữa, lần này Mio nghe rõ ràng hơn, có thể xác định được, nơi âm thanh phát ra là từ chiếc quan tài bên trái.
Cả người y cứng đờ, đứng đơ tại chỗ, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài ấy, trong vài giây chẳng biết mình nên tiến lại mở ra xem hay là… Biến mẹ nó đi cho lành.
Nhưng giây tiếp theo, Mio không còn cơ hội để phân vân thêm nữa — bởi vì cái nắp quan tài kia đã trượt sang một bên, tiếng ma sát của ván gỗ vang vọng giữa điện đường trống trải, khiến sóng lưng người ta lạnh toát.
“Cạch” một tiếng, bỗng có một bàn tay trắng bệch, gầy guộc từ bên trong chầm chậm vươn ra, bám lấy mép quan tài. Ngay sau đó, ngài chỉ huy Kevin•Fassbinder — người đã “chết” nguyên một tháng trời, liền ngồi bật dậy từ trong quan tài, tái hiện hoàn hảo khung cảnh “xác chết vùng dậy”.
Mio: “………………” Thánh thần thiên địa ơi!
[Edit by TeiDii]
____________
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









