“Cố nhân gặp lại, nhưng chẳng nhận ra nhau, nghĩ đến đây thực khiến lòng người nặng trĩu, khó nói thành lời.”
***

Trên con đường băng qua hoang mạc dẫn tới thung lũng Tĩnh Mặc, Mio đang dẫn đầu một đoàn người đông đúc đi men theo một con đường núi quanh co. Đường núi Folia vốn nổi tiếng nguy hiểm, vừa hẹp vừa trơn, chỉ đủ cho hai người miễn cưỡng đi song song. Nếu không cẩn thận, rất dễ bị đá rơi đập trúng, hoặc bước hụt chân mà ngã thành tương vụn.

Trước đó, khi đi qua Vùng Lưu Tán, họ định ghé vào mua vài con mã ưng làm phương tiện đi lại, nhưng phát hiện ra cả Vùng Lưu Tán giờ đây trống rỗng, tất cả mọi người dường như đều biến mất chỉ sau một đêm. Nơi từng nhộn nhạo hỗn tạp, đầy rẫy nguy hiểm, lúc này lại yên ắng đến mức hoang tàn, khiến người ta không khỏi thở dài cảm khái.

Chẳng cần suy nghĩ cũng có thể đoán ra, người ở đây có lẽ cũng bị giọng nói kia mê hoặc, người đi nhà trống, không biết đi đâu.

Tuy nhiên trong chuồng nuôi mã ưng vẫn có chút động tĩnh. Mio nghe thấy nên dẫn người qua xem, phát hiện ra phần lớn mã ưng đã bị người ở Vùng Lưu Tán mang đi hết, chỉ còn vài con bị bỏ lại ở đây.

Thế là Mio để lại tiền trong máng ăn, rồi sai người dắt mấy con mã ưng này ra, phát cho những người bị thương không tiện đi lại trong đoàn người làm thú cưỡi. Chỉ như vậy họ mới có thể miễn cưỡng duy trì tốc độ di chuyển, đến được đường núi Folia trong vòng một ngày.

Băng qua đường núi Folia, đi thẳng về phía trước, rồi đi qua hai ngọn núi nữa, sẽ đến được thung lũng Tĩnh Mặc.

“Cẩn thận một chút, đây là đoạn đường hiểm trở nhất, không cần đi vội, chúng ta chỉ cần vượt qua được đường núi Folia, phía sau sẽ không còn nơi nguy hiểm nào nữa, lúc đó có thể tăng tốc. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ngày mai có lẽ sẽ đến được thung lũng Tĩnh Mặc.” Mio dặn dò những người phía sau, rồi được các binh sĩ truyền từng người từng người đến cuối đoàn.

Con đường núi hai người đi song song cũng khó khăn, cưỡi mã ưng lại càng khổ sở hơn, họ buộc phải dè chừng cẩn thận.

Trên đỉnh núi thỉnh thoảng có những viên đá nhỏ bị gió thổi rơi xuống, tuy không nặng lắm, nhưng vì góc cạnh sắc bén nên cũng làm bị thương không ít người. Họ cứ run rẩy lo sợ như vậy đi đến lưng chừng núi thì nhác thấy bầu trời đột nhiên tối đi.

Mio ngước nhìn lên trời, lẩm bẩm: “Vừa nãy còn có mặt trời mà, sao đột nhiên tối sầm lại thế này…”

Chỉ trong nháy mắt, bầu trời hoàn toàn sụp tối, mây đen cuồn cuộn từ xa không ngừng kéo đến, rõ ràng là ban trưa nhưng trời đất đã âm u như ban tối, như thể ngày tận thế ập đến, khiến mọi người dấy lên một nỗi bất an nặng nề.

Đám mã ưng đồng loạt giơ chân trước lên, rít dài, đôi cánh khổng lồ lo lắng vỗ bồm bộp, một số con thậm chí còn không nhịn được lùi lại vài bước, khiến đoàn người phía sau đang luống cuống tay chân phải lùi theo, có mấy người thậm chí còn sơ ý trượt chân, suýt nữa rơi xuống vách núi, may mà được người bên cạnh nhanh tay lẹ mắt giữ lại được.

“Không thể nán lại đây nữa.” Mio giơ tay ra hiệu tiếp tục tiến lên, muốn nhanh chóng rời khỏi đường núi Folia.

Đoàn người lập tức kéo nhau rời đi, nhưng có vài người không thể đi được…

Bởi vì đám mã ưng không chịu đi nữa.

“Phó chỉ huy! Không đi được rồi, phải làm sao đây?” Người phía sau vừa hét vừa cố gắng dỗ dành mã ưng nhấc chân bước lên, nhưng đám mã ưng lại tỏ ra cực kỳ bất an, chúng cứ giậm chân tại chỗ.

Mio mơ hồ linh cảm được bọn họ không thể nán lại đây dù chỉ một giây, lập tức hạ lệnh dứt khoát: “Tất cả xuống ngựa! Mọi người chia nhau ra cõng những người bị thương không tiện đi lại, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây.” Mio vài phút trước vừa nói “không cần đi vội”, buộc phải tự vả mặt mình, lần nữa thúc giục đoàn người.

Các binh sĩ cũng cảm nhận được sự kỳ quái của thời tiết, không dám chậm trễ, họ nhanh chóng cõng người bị thương trên lưng, cẩn thận tránh đám mã ưng, men theo vách núi vội vàng đi về phía trước.

Nhưng chưa đi được mấy bước, một cơn gió đã thổi dọc theo vách núi tấp vào họ. Cơn gió này đến đột ngột mà kỳ lạ, còn mang theo một số hạt nhỏ li ti, đập vào mặt tê tê và hơi lạnh.

“Đây là… mưa đá?!” liên tục có người kinh hô trong đám đông.

Nếu đang là mùa đông thì không nói, nhưng đây là mùa hè mà! Hơn nữa họ đang đi về phía nam chứ không phải phía bắc! Sao đột nhiên lại có mưa đá?! Mọi người sau đó mới cảm nhận được cái lạnh bất thường trong gió núi, lập tức rùng mình.

“Đi đi đi! Chúng ta phải——” Câu nói của Mio bị một tiếng sột soạt từ xa truyền đến cắt ngang.

Mio theo tiếng động quay đầu nhìn lại, con ngươi lập tức co rút, sau đó còn chưa kịp không ngoảnh đầu đã điên cuồng hét: “Dừng lại! Nằm xuống!! Tất cả mọi người! Lập tức nằm xuống!”

Trong lúc Mio và những người khác bị mắc kẹt trên đường núi Folia, thần điện băng tuyết trên đảo Gương lại đang chìm vào sự im lặng chết chóc.

Người phá vỡ sự im lặng vẫn là Melo.

Hắn giơ tay vỗ vào hư không, một cây cột khổng lồ trong góc thần điện đột nhiên nứt ra một nửa, mảnh băng văng tung tóe, sương tuyết bốc lên mờ mịt, khiến nhiệt độ trong thần điện càng hạ xuống thấp hơn.

Đám người quỳ rạp dưới đất đã bắt đầu run rẩy, ngay cả ánh sáng trắng ôn hòa mà Kevin phủ lên người họ cũng không thể hoàn toàn xua tan cái lạnh thấu xương này.

Ngoại trừ Kevin vẫn đứng thẳng lưng, Oswid không kiêng dè Melo, và Sinia đang ngơ ngác trợn tròn mắt nằm trong lòng Kevin thì hàng ngàn người đang quỳ rạp dưới đất không ai dám ngẩng đầu lên, tất cả đều bị thần uy của Hậu Thần áp chế đến mức im thin thít.

Trong cây cột băng nứt một nửa kia, có một ông lão trông hoàn toàn bình thường đang nhắm mắt nằm yên, không hề có hơi thở, dường như đã chết từ lâu. Ông lão nằm cuộn người trong cột băng như đang nằm trong một cỗ quan tài bằng pha lê.

“Không nhận ra nữa rồi nhỉ, đây là Thần Rượu Moya.”

Melo giơ tay chỉ vào ông lão: “Ngài nhìn mái tóc bạc phơ của ông ấy này, rất mới lạ đúng không? Moya lại có thể trở thành một ông lão tầm thường như thế này, còn có cả tóc bạc nữa.”

Hắn quay đầu nhìn Kevin, giọng nói nhẹ nhàng truyền ra từ sau chiếc mặt nạ băng tuyết: “Ngạc nhiên không? Ngạc nhiên vì sao ta tìm ra được họ ư? Ta từng nói rồi, ta rất hoài niệm những ngày xưa cũ, không phải lời nói suông đâu… Sau khi các vị thần ngã xuống, việc đầu tiên ta làm chính là bám theo họ, xác nhận từng người đã tái sinh thành ai. Suốt mấy nghìn năm qua, ta vẫn luôn dõi theo họ, chứng kiến họ trải qua một vòng sinh – lão – bệnh – tử.”

Khi nhìn vào người nằm trong cột băng, biểu cảm của Kevin khẽ động.

Thần Rượu Moya từng là một vị thần tràn đầy sức sống, ngài có nước da ngâm, đôi mắt xanh lam, luôn cười toe toét để lộ hàm răng trắng, tính tình sôi nổi và thích rượu ngon. Moya từng nhiều lần tìm cách chuốc say Kevin để moi thông tin về loài hoa mà Thenis thích nhất.

Kevin quả thực chưa bao giờ nhìn thấy Moya trong dáng vẻ này.

Ánh mắt anh dừng lại trên ngón tay của ông lão nằm cuộn người trong cột băng một lát, rồi lặng lẽ thu về——

Người bị khảm trong cột băng này không phải mới bị khảm vào, ít nhất đã nằm co ro ở đây hàng trăm năm.

Có lẽ vì phản ứng của Kevin vẫn quá bình tĩnh, nên Melo có hơi kinh ngạc, xen chút không hài lòng. Thế là hắn vung tay lên, tiếp theo đó là tiếng băng nứt ầm ầm, tất cả các cột băng trong thần điện lần lượt nổ tung. Trong mỗi một cột băng đều chứa xác người, già trẻ trai gái đủ cả, họ đều là những phàm nhân bình thường.

“Đây là Thần Gió, kiếp đầu tiên chuyển sinh thành một người đàn ông mù, ta đã giúp y có thể nhìn thấy ánh sáng.”

Giọng nói nhẹ nhàng của Melo như hoà vào tiếng nổ của cột băng: “Vị này là Thần Mưa, chuyển sinh thành Nhân Thú Khổng Lồ.”

“Đây là Vu Cổ Thần, không ngoài dự đoán, y đã chuyển sinh thành người của Linh Tộc.”

“Đây là Thần Tình Yêu.”

“Thần Sông.”

“Thần May Mắn.”

Còn có Thần Tự Do, Thần Núi, Nữ Thần Băng Tuyết…

Ánh mắt Kevin lần lượt quét qua từng người, những người bạn năm xưa từng uống rượu, trò chuyện, cười đùa với anh lúc này đều nằm co ro trong cột băng lạnh lẽo, không còn chút sinh khí.

Phần lớn bọn họ đều có ngoại hình xa lạ, chỉ có ba bốn người Kevin đã từng gặp qua. Chẳng hạn như người phụ nữ được Melo gọi là “Thần Hồ”, nàng chính là bà chủ cửa tiệm quần áo ở Vùng Lưu Tán. Sau khi Kevin bò ra từ lòng đất ở rừng Andoha, lúc Oswid đến đón anh về còn ghé vào đó mua một bộ quần áo.

Cố nhân gặp lại, nhưng chẳng nhận ra nhau, nghĩ đến đây thực khiến lòng người nặng trĩu, khó nói thành lời.

Tuy cảm xúc ngổn ngang, nhưng Kevin vẫn cực kỳ bình tĩnh, anh không hề để lộ ra dù chỉ một chút cảm xúc quá mức. Anh chỉ đưa mắt quét qua các cột băng một lần thì đã xác định được khoảng thời gian mà những người này bị khảm vào đó.

Người sớm nhất là gần ngàn năm trước, người mới nhất thì chỉ độ cách đây vài ngày.

Ánh mắt Kevin lại lướt qua cổ tay của Melo.

Làn da nơi cổ tay hắn rất mỏng, mạch máu xanh lam hiện rõ, lộ ra sự yếu ớt bệnh tật không thể che giấu.

Chỉ trong một cái liếc mắt vội vàng như vậy, trong lòng Kevin đã tự có phỏng đoán.

Anh thản nhiên nhìn vào tấm mặt nạ băng tuyết trên mặt Melo, nói với hắn: “Cho ta xem những thứ này để làm gì? Các vị thần từng có thể nắm giữ sinh mệnh của ngươi giờ đã biến thành những con người tầm thường nhất trong miệng ngươi, còn ngươi thì nhờ thủ đoạn mà trèo l*n đ*nh cao, nắm trong tay mọi quyền lực… Ngươi chỉ đang muốn nhấn mạnh điều đó thôi sao?”

“Không phải nhấn mạnh, là để ngài nhìn thấy sự thật. Ta nhớ khi còn nhỏ, mỗi lần gặp ngài, ta đều tự nhủ rằng một ngày nào đó mình phải trở nên mạnh mẽ như ngài, thậm chí còn phải mạnh hơn ngài. Giờ thì ta đã làm được, chỉ là muốn để ngài chứng kiến thôi.” Melo đáp.

Kevin nhìn hắn, anh bật cười, nhẹ nhàng lắc đầu: “Người thực sự cho rằng mình đã trở nên mạnh mẽ thì không cần người khác quỳ gối để khẳng định điều đó, cũng chẳng cần ai làm cái gọi là nhân chứng. Ngươi đúng là… khiến ta mở rộng tầm mắt.”

Giọng điệu của anh vẫn thản nhiên như cũ, nhưng lại chứa đựng sự mỉa mai khiến Melo không thể chịu được.

Vị Hậu Thần luôn ôn hòa đột nhiên bị kích động, ngón tay rũ xuống bên hông giật giật hai cái như bị động kinh.

Melo đột ngột phất tay, những người trong cột băng liền hóa thành bụi băng từ đầu đến chân trong chớp mắt rồi bị cơn gió mạnh cuốn vào cơ thể hắn.

“Ngài nói gì cũng được, ta chỉ muốn để ngài gặp họ lần cuối mà thôi.” Giọng nói của Melo lạnh đi, cả Đảo Gương dường như đang rung chuyển theo cảm xúc dao động của hắn.

Đám người quỳ rạp bên dưới sợ hãi run lẩy bẩy — họ cảm nhận được cơn thịnh nộ của thần, lo lắng hắn sẽ nổi điên mà hủy diệt tất cả!

Cuồng phong khoấy đảo điện thần lạnh lẽo, áo bào trắng của Melo bị gió thổi bay phần phật. Hắn toàn thân lơ lửng giữa không trung, rũ mắt từ trên cao nhìn xuống Kevin.

“Hơn nữa, còn có hai người ngài chưa được gặp đấy!” Giọng nói của Melo lộ ra vẻ điên cuồng kìm nén, hắn vỗ vào cột băng gần nhất bên cạnh, để lộ ra một ông lão mặc áo bào trùm đầu, tay cầm một cây trượng phù thủy.

“Đây là đại trưởng lão Linh Tộc, linh hồn của đại trưởng lão sẽ luân hồi không ngừng từ đời này sang đời khác, cũng chính là Feisa!” Melo cong bàn tay lại thành hình móng vuốt, mạnh mẽ chụp một cái trong không trung.

Một lực đạo khổng lồ kéo văng Sinia ra ngoài, đập mạnh vào cột băng bên tay phải hắn: “Còn đây– chính là Thenis.”

[Edit by TeiDii]
____________
.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện