Không cần Oswid trả lời, Kevin cũng biết bệ hạ tôn kính hiển nhiên là muốn b**n th** rồi.

Nếu không phải nể tình trước đó hắn đã tận tụy làm thú cưỡi, Kevin chắc chắn không nói hai lời đã xách cổ hắn, ném qua một bên từ lâu. Thêm nữa là hoàng đế bệ hạ cũng đâu phải tự mình muốn đi uống cái thuốc nước kia, dược lực của thứ thuốc đó rốt cuộc mạnh đến mức nào cũng không thể đoán được. Kevin nghĩ đến đây thì cố gắng thu hồi bàn tay đang ngứa ngáy của mình, cười âm u với Oswid: “Ta cho ngươi hai đề nghị. Một – ngươi tự mình đi tìm chỗ nào đó mà cọ, trước khi cọ xong đừng để ta nhìn thấy ngươi. Hai – ta có thể giúp ngươi giải quyết, chỉ một lần thôi, đảm bảo nhổ cỏ tận gốc, không lo hậu họa.”

Oswid: “…”

Đối mặt với sự uy h**p vô nhân tính như vậy, bệ hạ tôn kính có chút bất lực, hắn khàn giọng nói: “Nghe này, ta không có ý định làm gì ngươi đâu.”

“Ờ! Ngươi không có ý định, chỉ là đang dính chặt vào người của ta.” Kevin bực bội đảo mắt, nhưng giọng nói của Oswid truyền đến tai anh thật sự khàn đến kinh người. Hễ hắn mở miệng nói chuyện, hơi nóng từ trong người hắn cứ phả vào bên tai anh, bỏng đến mức muốn rát da, rõ ràng hắn đang rất khó nhịn.

“Ta hơi khó chịu…”

Oswid hạ giọng nói: “Ngươi đừng đẩy ta ra, ta đảm bảo sẽ không làm gì cả. Chỉ là ôm một lát, để ta cảm thấy dễ chịu hơn, lát nữa sẽ ổn thôi…”

Oswid cứ lặp đi lặp lại câu “lát nữa sẽ ổn thôi”, giọng điệu vừa cố kiềm chế vừa mang theo một chút khẩn thiết.

Sắc mặt Kevin phức tạp, anh im lặng một hồi lâu, cuối cùng dứt khoát dồn hết trọng lượng cơ thể lên vách đá, bực bội nói: “Lần sau còn không báo trước mà đã loạn tiết, ta thật sự sẽ ra tay đó, ngươi cũng biết rồi đấy, ta không nể nang ai đâu.”

Oswid nhận được sự ngầm đồng ý của Kevin, cơ thể nóng hầm hập của hắn lập tức thả lỏng, sau đó thật sự dính cứng ngắt lên người anh, dùng cằm cọ cọ hõm vai anh, trầm giọng đáp: “Ừm, ta biết mà, từng bị ngươi đánh không ít.”

Kevin: “…”

Cái gọi là “không có ý định làm gì” của hoàng đế là thật lòng. Hắn vừa cố kiềm chế hô hấp, vừa cố tìm chủ đề để phân tán lực chú ý, muốn bản thân sớm thoát khỏi tình huống khó xử này.

“Tuy ngươi luôn nói mình từng đánh trẻ con không ít, nhưng ta thật sự cho rằng ta là người bị ngươi đánh nhiều nhất, thảm nhất…”

Giọng của Oswid vang lên từ hõm vai của Kevin, vừa trầm vừa khàn, lại còn mang theo chút lười biếng, không hiểu sao càng nghe lại càng thấy mập mờ ám muội.

Kevin mặt không cảm xúc liếc hắn một cái, hừ lạnh: “Cũng khó tìm ra đứa nào đáng ăn đòn hơn ngươi.”

Oswid bỗng bật cười, trầm giọng đáp: “xét về khoản này thì ta kém xa ngươi.”

Kevin: “……”

Thần ánh sáng điện hạ cao quý phát hiện dù bản thân có tài hùng biện giỏi đến đâu thì trong tình huống này cũng khó mà phát huy được. Nói gì cũng dính dáng đến cảm giác mập mờ khó xử.

Oswid thật sự cũng không có hành động gì quá đáng, chỉ là hai tay vẫn ôm siết chặt lấy Kevin, cơ thể hắn liên tục toả ra hơi nóng. Mỗi lần thân thể hắn căng thẳng rồi lại thả lỏng, Kevin đều cảm nhận được rất rõ ràng.

Thậm chí anh còn có cảm giác xương cốt mình sắp bị siết đến kêu răng rắc rồi.

Tệ hơn nữa là hơi thở nặng nề gợi tình của Oswid vẫn luôn phả vào tai anh, mỗi tiếng th* d*c và gấp gáp ấy tựa như có một mồi lửa, men dọc theo làn da từ cổ bò lên rồi chui tọt vào tai, giống hệt một đàn kiến bò lạo xạo khiến cả người anh tê dại. Đến mức anh gần như không phân biệt được tai mình đỏ bừng lên là vì hơi thở nóng rực của Oswid đang phả vào bên tai, hay vì điều gì khác…

Mãi đến khi Kevin hoàn hồn thì mới giật mình phát hiện bản thân anh không biết từ lúc nào đã tựa gáy vào vách đá phía sau, đôi mắt đen láy mơ màng khép hờ. Cảm giác cọ xát như bị cả đàn kiến bò dọc lên cổ bên phải đã lan cả sang bên trái.

Kevin bừng tỉnh, lập tức giơ tay che kín vùng cổ bên trái, rồi ngồi thẳng người dậy, cằn nhằn Oswid: “Lâu lắm rồi đấy, ngươi đỡ hơn chưa?”

Nhưng thà không cử động thì thôi, anh vừa ngồi thẳng dậy lại càng dính sát vào người Oswid hơn.

Kevin: “…”

Mặt anh lúc xanh lúc trắng, biến sắc mấy lần, cuối cùng cố gắng nghiêm mặt nói: “Làm ơn nhích ra một chút, cho ta đổi tư thế, chân tê quá!”

Vị đại gia này ngoài miệng tuy nói “làm ơn”, nhưng giọng điệu lại chất chứa hàm ý: ngươi còn giả điếc nữa là ta đập ngươi thật đó! Hoàng đế mặt dày vô đối, nghe vậy cũng không chịu thả người, ngược lại còn dùng chóp mũi cọ cọ thêm mấy cái vào xương quai xanh của Kevin, rồi hít một hơi thật sâu.

Kevin phát cáu, vừa định ra tay thì bỗng cảm thấy sức nặng đang dính trên người mình đột nhiên đè mạnh xuống. Làn da đang dán vào người anh biến thành chất lông xù xù. Mãnh thú trước mặt dùng răng nanh cà nhẹ hai cái vào cổ anh, khiến cả người anh căng cứng, tay trái càng siết chặt bên cổ.

Oswid sau khi biến trở lại thành Thiên Lang lập tức thả người, hắn tru lên một tiếng rồi ngậm lấy Kevin hất lên lưng mình, rồi cắm đầu cắm cổ liều mình lao xuống dốc đá.

Quá trình diễn ra rất nhanh, Kevin căn bản không kịp kinh ngạc, chỉ kịp tóm được sợi dây cương sau cổ mãnh thú, anh suýt bị hất khỏi người hắn.

“Điên rồi, càng ôm lửa càng lớn…” Oswid bực bội oán thán một câu, không thèm nhìn trời nhìn đất gì nữa, mà trực tiếp xoay người lao xuống một cái hồ nước trong khu rừng mưa bên dưới.

Hoàng đế quẳng hết mọi chuyện ra sau đầu, lúc này chỉ muốn đi ngâm nước.

Vì cây cối trong rừng quá rậm rạp, ánh mặt trời không thể chiếu được xuống hồ, hồ nước ẩn trong rừng mưa có nhiệt độ rất thấp. Giờ mà có ai đó nhảy xuống hồ để ngâm mình, chắc chắn chỉ cảm thấy lạnh tê tái.

Nếu là ngày thường, vô duyên vô cớ bị người ta lôi xuống nước làm ướt hết cả người, Kevin không tránh khỏi việc phải độc mồm độc miệng vài câu.

Thế nhưng lần này, vị tổ tông khó hầu hạ này lại hiếm hoi không hé một lời.

Anh trầm mình trong nước, bực bội nhìn con chó bự nào đó ùn ục ùn ục như cục đá chìm thẳng xuống đáy hồ.

Một lúc lâu sau, từ đáy hồ có một con chó ngốc nào đó trồi lên, chật vật trôi nổi trên mặt nước, vừa vẩy nước trên cánh vừa thở dài: “Tắm rửa quả nhiên là hữu dụng nhất.”

Kevin hừ lạnh: “Nhổ cỏ tận gốc hiệu quả hơn.”

Con chó ngốc: “…”

Bệ hạ tôn quý biến thành chó ướt lặng lẽ trôi nổi trên mặt hồ một lúc, không nhịn được lại mở miệng tìm đòn: “Nếu vừa rồi mất tỉnh táo, ngươi cũng bị ta cọ ra chút phản ứng đúng không?”

Kevin vô cảm đáp: “Hình như ngươi còn chưa tỉnh hẵng thì phải.”

“Vậy sao ngươi còn ngâm mình dưới nước, không chịu lên bờ?” Oswid liếc nhìn anh.

Dù mặt sói căn bản không thể biểu lộ ra nhiều sắc thái như mặt người, nhưng không hiểu sao giờ đây nhìn càng đáng đánh hơn.

Kevin cười lạnh: “Đương nhiên là vì ta phải để mắt đến ngươi, đề phòng kẻ nào đó vì không biết bơi mà chết mất xác dưới đáy hồ.”

Oswid không thèm quan tâm đến lời nói độc địa kia, hắn vung vẩy nước trên đầu, nhưng giây tiếp theo lại bị hành động của Kevin thu hút sự chú ý: “Cổ ngươi bị gì vậy? Sao cứ ôm cổ hoài?”

Kevin nhướng mày, đáp: “Có người mang ta nhào đầu xuống hồ quá nhanh, ta sợ trẹo cổ.”

Anh nói xong thì xoa xoa cổ, rồi buông tay xuống. Chỗ đó ngoài có một vệt đỏ nhạt ra thì không có gì khác thường.

Oswid nhìn lướt qua, thấy Kevin không bị gì thì cũng không chú ý nữa.

Kevin rất nhanh đã đi lên bờ, anh ngồi lên một tảng đá, vừa vắt quần áo, vừa hỏi Oswid: “Sao ngươi lại biến về thành người? Học được cách khống chế hình thái rồi à?”

Oswid khẽ “ừm”, nói: “Vừa nãy lăn lộn một hồi ngược lại đã hiểu cách khống chế hình dáng rồi.”

Hai người nói thêm mấy câu không đầu không đuôi, đột ngột quay đầu cùng nhìn về một hướng.

Tay Kevin đang vắt nước khựng lại, chăm chú nhìn xuyên qua tầng tầng lớp lớp cây cối, hơi cau mày.

“Ngươi nghe thấy không?” Oswid không một tiếng động đi lên bờ đứng cạnh Kevin, nhỏ giọng hỏi.

Kevin nheo mắt, gật đầu.

Giọng nói như gọi hồn trước đó đã biến mất, giờ lại xuất hiện, lần này còn rõ ràng hơn bất kỳ lần nào trước đây, rõ đến mức không cần áp xuống mặt đất cũng có thể nghe thấy, cứ như ở gần sát bên.

Sắc mặt Kevin trở nên nghiêm túc, anh không quay đầu, nói với Oswid: “Làm khô người đi, chúng ta men theo khu rừng, đi vòng qua bên kia.”

Oswid ‘không thầy tự thông’, hắn lắc mình một cái khiến nước văng tứ phía, rồi theo sau Kevin đi men theo bìa rừng.

Nơi đây cây cối rậm rạp, cành lá đan xen chằng chịt đến mức ánh sáng mặt trời cũng khó lọt qua. Vô số chim chóc và côn trùng không rõ tên ẩn nấp trong tán lá rậm rạp, thi nhau cất tiếng kêu, đủ mọi âm thanh hòa vào nhau nhưng lại không khiến người ta cảm thấy ồn ào.

Điều này gần như trở thành lớp ngụy trang tốt nhất cho Kevin và Oswid.

Tiếng động do họ lướt qua cỏ cây hay giẫm lên lá khô đều bị những âm thanh tự nhiên ấy che lấp hoàn toàn.

Khoảng cách từ ven hồ đến cuối rừng xa hơn họ tưởng rất nhiều, nhưng tốc độ di chuyển của một người một thú cực kỳ nhanh nhẹn nên cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian, cây cối xung quanh đã bắt đầu thưa dần.

Nhìn xuyên qua tán cây không còn rậm rạp nữa, họ mơ hồ trông thấy mặt nước sẫm màu ở đằng xa, cùng một vài bóng người lờ mờ..

“Suỵt–” Kevin ra hiệu với Oswid, nhưng bước chân vẫn không hề chậm lại.

Một lát sau, một người một thú cuối cùng cũng dừng lại sau cành cây to của một gốc cổ thụ. Những chiếc lá rủ xuống như mái tóc dài rối, quấn vào nhau như rèm cửa, vừa khéo che kín hai người.

Kevin nhẹ nhàng vén những chiếc lá dài trước mặt, híp mắt nhìn ra bên ngoài.

Đúng như Oswid đã nói, họ đã đến vùng cực nam của lục địa. Ra khỏi khu rừng mưa này sẽ thấy một bãi biển tự nhiên.

Trên bãi biển có một mỏm đá nhô ra, hai bên dựng lan can bằng kim loại và cành cây, trông giống hệt một bến thuyền đơn sơ, thế nhưng bên ngoài bến thuyền lại trống không, mặt nước phẳng lặng, không hề có bất kỳ con thuyền nào neo đậu.

Thế nhưng ngay cạnh bến thuyền lại “náo nhiệt” đến mức khiến người ta kinh ngạc.

Một biển người đen kịt, nhìn thoáng qua gần như không thấy điểm cuối, căn bản không thể ước lượng được có bao nhiêu người đã tụ tập ở đây. Sự “náo nhiệt” đó chỉ là vẻ ngoài, thực chất những người này lại không hề ồn ào, thậm chí chẳng có mấy người mở miệng nói chuyện, khiến khung cảnh mang theo một bầu không khí ngột ngạt khó tả.

Tuy người đông, nhưng họ cũng không hề chen chúc với nhau. Có một nhóm nhỏ đã đứng ở lối đi trên bến thuyền, trong số đó còn có hai người đã đứng trên mỏm đá.

Rất nhiều người biết mỏm đá ấy, nhưng rất ít người thật sự dám bước lên đó. Bởi vì con thuyền cập vào bến thuyền này chính là phương tiện duy nhất để đến nơi cư trú của Linh Tộc.

Linh Tộc xưa nay nổi tiếng với vu thuật, cách để đến hải đảo của họ đương nhiên không thể dùng những cách đơn giản bình thường, chẳng ai lại tình nguyện tự đưa mình đến nơi đó cả.

Những người đứng chờ trên mỏm đá bị đám đông che khuất hơn phân nửa, từ khoảng cách của Kevin và Oswid không thể nhìn rõ là ai. Thế nhưng bọn họ lại nghe thấy tiếng bọt sóng bất chợt trào lên ở mép nước cạnh bến thuyền, như thể có thứ gì đó vừa trồi từ dưới nước lên.

Từ vị trí của đám người vốn luôn im ắng nãy giờ phát ra vài tiếng trầm trồ đầy kinh ngạc, những người đứng trên bến thuyền bắt đầu xôn xao.

“Nhìn kìa! Đó là Peter!” Kevin nói nhỏ.

Sắc mặt của Oswid lập tức trở nên nghiêm trọng.

Peter là chỉ huy kỵ binh tuần thành vương đô, ban đầu phụ trách an toàn cho người dân ở Saint Antis. Nếu anh ta xuất hiện ở đây vậy có nghĩa là ngay cả những người trong vương đô cũng bị giọng nói kia chiêu dụ đến đây. Trong nhóm người đông nghịt ấy không chừng còn có cả những người ở Ô Kim Huyền Cung…

“Sinia!” Oswid đột nhiên kêu lên: “Người trên bến thuyền là I-an đang bế Sinia!”

[Edit by TeiDii]
_____________
.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện