Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, bóng hình Kỳ Bất Nghiên in sâu trong đáy mắt Hạ Tuế An.
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rả rích. Nàng mím chặt đôi môi vừa lỡ chạm vào lòng bàn tay hắn, muốn nắm lấy bàn tay đang bịt miệng mình kéo xuống, chợt nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài.
Giọng nói của tiểu đạo sĩ xuyên qua cánh cửa truyền vào: "Bần đạo mang trà nóng đến."
Mưa đêm tầm tã, không biết bọn họ có bị dính mưa không, hắn mang trà nóng tới, thể hiện sự chu đáo, tinh tế của đạo sĩ Huyền Diệu Quan.
Chẳng trách bá tánh Thanh Châu hết lời khen ngợi Huyền Diệu Quan, đạo sĩ ở đây làm việc rất chu toàn. Dù sao đạo sĩ chỉ cần cho bọn họ vào tránh mưa là đủ, mang trà nóng tới lại là một phen ý tốt.
Hạ Tuế An nghiêng đầu nhìn ra phía cửa.
"Hai vị đã nghỉ ngơi chưa?"
Thấy trong sương phòng vẫn còn sáng đèn, không giống như đã nghỉ ngơi, tiểu đạo sĩ lại hỏi thêm một câu.
Kỳ Bất Nghiên buông bàn tay đang bịt miệng Hạ Tuế An xuống. Nàng bước tới mở cửa, hai tay đón lấy bình trà nóng từ tiểu đạo sĩ: "Làm phiền đạo trưởng rồi."
"Đây là việc bần đạo nên làm." Tiểu đạo sĩ mày thanh mục tú, cũng trạc tuổi mười mấy, dáng người hơi gầy, bộ đạo bào màu xám giản dị dường như càng tôn thêm vẻ trầm ổn, nội liễm của người xuất gia.
Hắn dặn dò bọn họ nhớ uống trà nóng.
Thời tiết tuy đã chuyển ấm, nhưng dính mưa vào ban đêm cũng dễ sinh bệnh.
Hương trà thanh khiết thấm vào ruột gan.
Kỳ Bất Nghiên cong ngón tay nâng chén trà lên, rót một chén, đưa lên môi nhấp vài ngụm, cho đến khi chén trà cạn, lại rót thêm một chén, dường như thực sự khát nước: "Trà rất ngon, cảm ơn."
Hắn nhận lấy trà nóng tiểu đạo sĩ mang tới, cho nên nói lời cảm ơn.
Tiểu đạo sĩ lại thay đổi ấn tượng về hắn.
Trên đường dẫn bọn họ đến sương phòng, không phải tiểu đạo sĩ không để ý việc Kỳ Bất Nghiên không đáp lễ các đạo sĩ khác, chỉ là không quản mà thôi, loại chuyện này cũng không thể miễn cưỡng người khác.
Mặc dù tiểu đạo sĩ không quản, nhưng ấn tượng đối với Kỳ Bất Nghiên tự nhiên là không tốt.
Nhưng suy nghĩ của con người luôn thay đổi khôn lường.
Khi tiểu đạo sĩ nghe Kỳ Bất Nghiên vì trà nóng mà nói lời cảm ơn, lại cảm thấy hắn là một người không tệ, có lẽ là do vẻ ngoài tuấn tú kia mang lại ưu thế, khiến người ta không nỡ trách cứ.
Hạ Tuế An không uống trà nóng.
Nàng không khát.
Uống nhiều trà vào ban đêm, Hạ Tuế An có thể sẽ phải đi vệ sinh, dù sao cũng không khát, nên không uống.
Tiểu đạo sĩ nhìn Kỳ Bất Nghiên uống hết chén này đến chén khác, sắc mặt như thường nói: "Uống quá nhiều trà vào ban đêm cũng không tốt, tiểu công t.ử vẫn nên uống vừa phải thôi, miễn sao không vì mưa đêm mà sinh bệnh là được."
Kỳ Bất Nghiên đặt chén trà xuống, cười ngâm ngâm: "Ta hiện tại vẫn chưa buồn ngủ, có thể tham quan đạo quan một chút không? Trước đây ta chưa từng đến đạo quan."
"Chuyện này..." Tiểu đạo sĩ không ngờ tới tình huống này, ngẩn người tại chỗ.
Hắn còn muốn lấy lý do Tam Thiện chân nhân cần tĩnh tu vào ban đêm để từ chối bọn họ.
Kỳ Bất Nghiên dường như có thể đoán trước được.
Hắn nói: "Huyền Diệu Quan lớn như vậy, ngươi cho chúng ta biết Tam Thiện chân nhân tu hành ở đâu, chúng ta không đến gần đó là được, như vậy cũng không được sao?"
Tiểu đạo sĩ trầm mặc hồi lâu, vẫn khéo léo từ chối, tỏ ý bọn họ có thể tùy ý tham quan Huyền Diệu Quan vào ban ngày, ban đêm thì không được, đây là quy củ xưa nay của Huyền Diệu Quan, mong bọn họ lượng thứ.
Hạ Tuế An cũng không đoán được vì sao Kỳ Bất Nghiên đột nhiên nói muốn tham quan Huyền Diệu Quan.
Không phải hắn không có hứng thú với Huyền Diệu Quan sao? Đầu óc nàng xoay chuyển, không lên tiếng.
Kỳ Bất Nghiên bị tiểu đạo sĩ từ chối, cũng không kiên trì, rất hiểu chuyện mà nói nhỏ: "Được thôi, ta không làm khó đạo trưởng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu đạo sĩ như trút được gánh nặng.
Hắn đi ra khỏi sương phòng, còn đóng cửa lại.
Hạ Tuế An ngồi trở lại ghế, ghé sát vào ngửi thử trà nóng tiểu đạo sĩ mang tới, rất thơm. Nàng không hiểu về trà, nhưng không có sức đề kháng với những thứ thơm tho, giống như chú ch.ó thính mũi cứ hít lấy hít để.
Kỳ Bất Nghiên đi tới, đầu ngón tay gõ nhẹ lên chén trà gốm xám của Huyền Diệu Quan, tiếng vang khẽ khàng thu hút sự chú ý của Hạ Tuế An về phía hắn.
Trong mắt nàng lại chỉ chứa mỗi hình bóng hắn.
Chuyện này vô cớ khiến Kỳ Bất Nghiên cảm thấy vui vẻ.
Hạ Tuế An liếc nhìn sợi dây xích bạc hình bướm đang nhẹ nhàng lay động trên cổ tay Kỳ Bất Nghiên: "Sao ngươi đột nhiên muốn tham quan Huyền Diệu Quan? Thật sự chỉ vì lần đầu tiên đến đạo quan?"
Hắn "ừ" một tiếng, đưa tay gỡ dải lụa trên tóc mai Hạ Tuế An, xếp gọn từng sợi một: "Chỉ là đột nhiên tò mò thôi."
Tò mò nguyên nhân tiểu đạo sĩ hạ dược.
Ban đầu, Kỳ Bất Nghiên không định để ý đến Huyền Diệu Quan, chỉ muốn vào tránh mưa một đêm mà thôi, nhưng bọn họ đã hạ mê d.ư.ợ.c vào trong trà nóng, hắn liền muốn làm rõ nguyên nhân.
Bất quá cũng không vội.
Đối với hắn mà nói cũng chẳng phải chuyện quan trọng gì.
Hạ Tuế An ghé vào mặt bàn, thuận tiện cho Kỳ Bất Nghiên giúp mình gỡ dải lụa trên tóc.
Buộc dải lụa và gỡ dải lụa đều khá phiền phức.
Mỗi lần buộc xong hoặc gỡ xong, tay Hạ Tuế An phải giơ ngược ra sau rất lâu, mỏi nhừ cả cánh tay. Kỳ Bất Nghiên lại rất thích mái tóc của nàng, cũng thích chải chuốt tóc cho nàng.
Lúc đầu, Hạ Tuế An còn cảm thấy quá làm phiền hắn, sau này nhiều lần rồi... dường như lại cảm thấy đây là một chuyện rất tự nhiên.
Hạ Tuế An vẫn chưa buồn ngủ.
Leo núi mệt mỏi, không muốn động đậy mà thôi.
Tiểu đạo sĩ sau khi ra khỏi sương phòng, không trở về phòng mình, mà quen đường quen nẻo đi thẳng đến đan thất nơi Tam Thiện chân nhân ở.
Đan thất chia làm hai phần.
Ngoại thất là nơi Tam Thiện chân nhân nghỉ ngơi ngày thường, đồ đạc không nhiều, chỉ có một cái bàn trà, ghế, giường khung, vài kệ sách.
Nội thất là nơi Tam Thiện chân nhân tĩnh tu, hướng về phía sau núi, bên trong có phòng luyện đan dược, lập đàn tế..., buổi tối ông thường ở bên trong, ban ngày mới ra ngoại thất, ra khỏi Huyền Diệu Quan.
Tiểu đạo sĩ mấy tuổi đã nhập quan, từ nhỏ đi theo Tam Thiện chân nhân.
Hắn rất quen thuộc với Tam Thiện chân nhân.
Ở chỗ Tam Thiện chân nhân, tiểu đạo sĩ cũng có đặc quyền mà các đạo sĩ mới nhập môn không có.
Ví dụ như tiểu đạo sĩ có thể tự do ra vào đan thất của Tam Thiện chân nhân mà không cần truyền gọi, bất quá đêm nay có người ngoài vào Huyền Diệu Quan, theo quy củ, hắn nên đến bẩm báo với Tam Thiện chân nhân.
Tiểu đạo sĩ đi chậm đến trước kệ sách ở ngoại thất, lấy xuống một quyển đan kinh bình thường, một bức tường mở vào trong, đây là cửa vào nội thất.
Hắn đặt sách về chỗ cũ, đi vào.
Vừa bước vào, cửa tường tự động đóng lại.
Nội thất đèn đuốc sáng trưng, bố cục khác hẳn ngoại thất, lò luyện đan được đặt ngay ngắn, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt. Vào chưa được bao lâu, người tiểu đạo sĩ đã toát chút mồ hôi, hắn quen rồi, tiếp tục đi vào trong.
Lão đạo sĩ ngồi trước lò luyện đan đọc sách, ông đã gần bảy mươi tuổi, năm tháng cũng để lại chút dấu vết trên gương mặt, nhưng trông tinh thần trẻ trung hơn so với người cùng lứa, tóc trắng mi trắng, có cảm giác tiên phong đạo cốt.
Tiểu đạo sĩ cúi đầu hành lễ.
Hắn khẽ gọi: "Chân nhân."
Tuyền Lê
Lão đạo sĩ, cũng chính là Tam Thiện chân nhân ngẩng đầu lên, gấp quyển sách trong tay lại: "Chuyện gì?"
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rả rích. Nàng mím chặt đôi môi vừa lỡ chạm vào lòng bàn tay hắn, muốn nắm lấy bàn tay đang bịt miệng mình kéo xuống, chợt nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài.
Giọng nói của tiểu đạo sĩ xuyên qua cánh cửa truyền vào: "Bần đạo mang trà nóng đến."
Mưa đêm tầm tã, không biết bọn họ có bị dính mưa không, hắn mang trà nóng tới, thể hiện sự chu đáo, tinh tế của đạo sĩ Huyền Diệu Quan.
Chẳng trách bá tánh Thanh Châu hết lời khen ngợi Huyền Diệu Quan, đạo sĩ ở đây làm việc rất chu toàn. Dù sao đạo sĩ chỉ cần cho bọn họ vào tránh mưa là đủ, mang trà nóng tới lại là một phen ý tốt.
Hạ Tuế An nghiêng đầu nhìn ra phía cửa.
"Hai vị đã nghỉ ngơi chưa?"
Thấy trong sương phòng vẫn còn sáng đèn, không giống như đã nghỉ ngơi, tiểu đạo sĩ lại hỏi thêm một câu.
Kỳ Bất Nghiên buông bàn tay đang bịt miệng Hạ Tuế An xuống. Nàng bước tới mở cửa, hai tay đón lấy bình trà nóng từ tiểu đạo sĩ: "Làm phiền đạo trưởng rồi."
"Đây là việc bần đạo nên làm." Tiểu đạo sĩ mày thanh mục tú, cũng trạc tuổi mười mấy, dáng người hơi gầy, bộ đạo bào màu xám giản dị dường như càng tôn thêm vẻ trầm ổn, nội liễm của người xuất gia.
Hắn dặn dò bọn họ nhớ uống trà nóng.
Thời tiết tuy đã chuyển ấm, nhưng dính mưa vào ban đêm cũng dễ sinh bệnh.
Hương trà thanh khiết thấm vào ruột gan.
Kỳ Bất Nghiên cong ngón tay nâng chén trà lên, rót một chén, đưa lên môi nhấp vài ngụm, cho đến khi chén trà cạn, lại rót thêm một chén, dường như thực sự khát nước: "Trà rất ngon, cảm ơn."
Hắn nhận lấy trà nóng tiểu đạo sĩ mang tới, cho nên nói lời cảm ơn.
Tiểu đạo sĩ lại thay đổi ấn tượng về hắn.
Trên đường dẫn bọn họ đến sương phòng, không phải tiểu đạo sĩ không để ý việc Kỳ Bất Nghiên không đáp lễ các đạo sĩ khác, chỉ là không quản mà thôi, loại chuyện này cũng không thể miễn cưỡng người khác.
Mặc dù tiểu đạo sĩ không quản, nhưng ấn tượng đối với Kỳ Bất Nghiên tự nhiên là không tốt.
Nhưng suy nghĩ của con người luôn thay đổi khôn lường.
Khi tiểu đạo sĩ nghe Kỳ Bất Nghiên vì trà nóng mà nói lời cảm ơn, lại cảm thấy hắn là một người không tệ, có lẽ là do vẻ ngoài tuấn tú kia mang lại ưu thế, khiến người ta không nỡ trách cứ.
Hạ Tuế An không uống trà nóng.
Nàng không khát.
Uống nhiều trà vào ban đêm, Hạ Tuế An có thể sẽ phải đi vệ sinh, dù sao cũng không khát, nên không uống.
Tiểu đạo sĩ nhìn Kỳ Bất Nghiên uống hết chén này đến chén khác, sắc mặt như thường nói: "Uống quá nhiều trà vào ban đêm cũng không tốt, tiểu công t.ử vẫn nên uống vừa phải thôi, miễn sao không vì mưa đêm mà sinh bệnh là được."
Kỳ Bất Nghiên đặt chén trà xuống, cười ngâm ngâm: "Ta hiện tại vẫn chưa buồn ngủ, có thể tham quan đạo quan một chút không? Trước đây ta chưa từng đến đạo quan."
"Chuyện này..." Tiểu đạo sĩ không ngờ tới tình huống này, ngẩn người tại chỗ.
Hắn còn muốn lấy lý do Tam Thiện chân nhân cần tĩnh tu vào ban đêm để từ chối bọn họ.
Kỳ Bất Nghiên dường như có thể đoán trước được.
Hắn nói: "Huyền Diệu Quan lớn như vậy, ngươi cho chúng ta biết Tam Thiện chân nhân tu hành ở đâu, chúng ta không đến gần đó là được, như vậy cũng không được sao?"
Tiểu đạo sĩ trầm mặc hồi lâu, vẫn khéo léo từ chối, tỏ ý bọn họ có thể tùy ý tham quan Huyền Diệu Quan vào ban ngày, ban đêm thì không được, đây là quy củ xưa nay của Huyền Diệu Quan, mong bọn họ lượng thứ.
Hạ Tuế An cũng không đoán được vì sao Kỳ Bất Nghiên đột nhiên nói muốn tham quan Huyền Diệu Quan.
Không phải hắn không có hứng thú với Huyền Diệu Quan sao? Đầu óc nàng xoay chuyển, không lên tiếng.
Kỳ Bất Nghiên bị tiểu đạo sĩ từ chối, cũng không kiên trì, rất hiểu chuyện mà nói nhỏ: "Được thôi, ta không làm khó đạo trưởng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu đạo sĩ như trút được gánh nặng.
Hắn đi ra khỏi sương phòng, còn đóng cửa lại.
Hạ Tuế An ngồi trở lại ghế, ghé sát vào ngửi thử trà nóng tiểu đạo sĩ mang tới, rất thơm. Nàng không hiểu về trà, nhưng không có sức đề kháng với những thứ thơm tho, giống như chú ch.ó thính mũi cứ hít lấy hít để.
Kỳ Bất Nghiên đi tới, đầu ngón tay gõ nhẹ lên chén trà gốm xám của Huyền Diệu Quan, tiếng vang khẽ khàng thu hút sự chú ý của Hạ Tuế An về phía hắn.
Trong mắt nàng lại chỉ chứa mỗi hình bóng hắn.
Chuyện này vô cớ khiến Kỳ Bất Nghiên cảm thấy vui vẻ.
Hạ Tuế An liếc nhìn sợi dây xích bạc hình bướm đang nhẹ nhàng lay động trên cổ tay Kỳ Bất Nghiên: "Sao ngươi đột nhiên muốn tham quan Huyền Diệu Quan? Thật sự chỉ vì lần đầu tiên đến đạo quan?"
Hắn "ừ" một tiếng, đưa tay gỡ dải lụa trên tóc mai Hạ Tuế An, xếp gọn từng sợi một: "Chỉ là đột nhiên tò mò thôi."
Tò mò nguyên nhân tiểu đạo sĩ hạ dược.
Ban đầu, Kỳ Bất Nghiên không định để ý đến Huyền Diệu Quan, chỉ muốn vào tránh mưa một đêm mà thôi, nhưng bọn họ đã hạ mê d.ư.ợ.c vào trong trà nóng, hắn liền muốn làm rõ nguyên nhân.
Bất quá cũng không vội.
Đối với hắn mà nói cũng chẳng phải chuyện quan trọng gì.
Hạ Tuế An ghé vào mặt bàn, thuận tiện cho Kỳ Bất Nghiên giúp mình gỡ dải lụa trên tóc.
Buộc dải lụa và gỡ dải lụa đều khá phiền phức.
Mỗi lần buộc xong hoặc gỡ xong, tay Hạ Tuế An phải giơ ngược ra sau rất lâu, mỏi nhừ cả cánh tay. Kỳ Bất Nghiên lại rất thích mái tóc của nàng, cũng thích chải chuốt tóc cho nàng.
Lúc đầu, Hạ Tuế An còn cảm thấy quá làm phiền hắn, sau này nhiều lần rồi... dường như lại cảm thấy đây là một chuyện rất tự nhiên.
Hạ Tuế An vẫn chưa buồn ngủ.
Leo núi mệt mỏi, không muốn động đậy mà thôi.
Tiểu đạo sĩ sau khi ra khỏi sương phòng, không trở về phòng mình, mà quen đường quen nẻo đi thẳng đến đan thất nơi Tam Thiện chân nhân ở.
Đan thất chia làm hai phần.
Ngoại thất là nơi Tam Thiện chân nhân nghỉ ngơi ngày thường, đồ đạc không nhiều, chỉ có một cái bàn trà, ghế, giường khung, vài kệ sách.
Nội thất là nơi Tam Thiện chân nhân tĩnh tu, hướng về phía sau núi, bên trong có phòng luyện đan dược, lập đàn tế..., buổi tối ông thường ở bên trong, ban ngày mới ra ngoại thất, ra khỏi Huyền Diệu Quan.
Tiểu đạo sĩ mấy tuổi đã nhập quan, từ nhỏ đi theo Tam Thiện chân nhân.
Hắn rất quen thuộc với Tam Thiện chân nhân.
Ở chỗ Tam Thiện chân nhân, tiểu đạo sĩ cũng có đặc quyền mà các đạo sĩ mới nhập môn không có.
Ví dụ như tiểu đạo sĩ có thể tự do ra vào đan thất của Tam Thiện chân nhân mà không cần truyền gọi, bất quá đêm nay có người ngoài vào Huyền Diệu Quan, theo quy củ, hắn nên đến bẩm báo với Tam Thiện chân nhân.
Tiểu đạo sĩ đi chậm đến trước kệ sách ở ngoại thất, lấy xuống một quyển đan kinh bình thường, một bức tường mở vào trong, đây là cửa vào nội thất.
Hắn đặt sách về chỗ cũ, đi vào.
Vừa bước vào, cửa tường tự động đóng lại.
Nội thất đèn đuốc sáng trưng, bố cục khác hẳn ngoại thất, lò luyện đan được đặt ngay ngắn, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt. Vào chưa được bao lâu, người tiểu đạo sĩ đã toát chút mồ hôi, hắn quen rồi, tiếp tục đi vào trong.
Lão đạo sĩ ngồi trước lò luyện đan đọc sách, ông đã gần bảy mươi tuổi, năm tháng cũng để lại chút dấu vết trên gương mặt, nhưng trông tinh thần trẻ trung hơn so với người cùng lứa, tóc trắng mi trắng, có cảm giác tiên phong đạo cốt.
Tiểu đạo sĩ cúi đầu hành lễ.
Hắn khẽ gọi: "Chân nhân."
Tuyền Lê
Lão đạo sĩ, cũng chính là Tam Thiện chân nhân ngẩng đầu lên, gấp quyển sách trong tay lại: "Chuyện gì?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









