Dần dần thích ứng với sự u tối trong rương, nàng nhìn thấy Tưởng Tuyết Vãn, miệng Tưởng Tuyết Vãn bị nhét giẻ, mắt vẫn mở, nhưng ánh mắt có vấn đề, lờ đờ trống rỗng, giống như đang chìm đắm trong một thế giới khác.
"Tưởng cô nương?"
Hạ Tuế An cẩn thận cọ rơi trang sức bướm bạc trên b.í.m tóc trước ngực, di chuyển đến tay bị trói, từng chút từng chút cắt đứt dây thừng.
Sau khi cắt đứt dây thừng, nàng lấy miếng vải trong miệng ra, cũng vội vàng lấy miếng giẻ nhét trong miệng Tưởng Tuyết Vãn ra, cởi trói tay cho đối phương, hạ giọng, "Ngươi còn nhận ra ta không? Ta là Hạ Tuế An."
Tay áo trượt xuống, lộ ra cổ tay Tưởng Tuyết Vãn.
Có vết tích bị trùng cắn.
Hạ Tuế An lập tức nắm lấy cổ tay Tưởng Tuyết Vãn xem, bọn họ đây là dùng Huyễn Cổ với nàng ấy rồi? Nhìn rất giống.
Hạ Tuế An không tự chủ được nín thở, nhẹ nhàng ôm lấy Tưởng Tuyết Vãn, sợ nàng ấy bị va vào đầu, lại nơm nớp lo sợ, sắp bị lắc lư đến nôn rồi, cái rương mới được người ta từ từ đặt xuống đất.
"Đều cẩn thận chút!"
Giọng nói của một người đàn ông trung niên vang lên.
"Đây là đồ của Đại công tử, nếu làm hỏng, cẩn thận cái mạng nhỏ của các ngươi."
Có kẻ không hiểu chuyện lầm bầm một câu: "Bên trong chẳng phải chỉ đựng một đống trùng xấu xí thôi sao, Đại công t.ử quý trọng chúng như vậy làm gì?"
"Bốp" một tiếng, người quản sự tát thẳng vào mặt hắn ta, cay nghiệt nói: "Ngươi tính là cái thá gì, trùng Đại công t.ử mua cũng quý giá hơn cái mạng hèn của bọn ngươi."
"Là nô tài lắm mồm."
Người bị đ.á.n.h lập tức quỳ xuống nhận sai.
Hắn ta còn dập đầu mấy cái, Hạ Tuế An trốn trong rương cũng có thể nghe thấy tiếng dập đầu "cốp cốp cốp", những hạ nhân khác im như ve sầu mùa đông, một chữ cũng không dám nói thêm, thay hắn ta cầu xin.
Người dập đầu không phải là nàng, Hạ Tuế An lại dường như cảm thấy trán mình đau nhức.
Nàng hình như không nghe nổi cảnh quỳ xuống dập đầu.
Quản sự cũng không muốn so đo, mọi người đều là hạ nhân, không dễ dàng gì, chỉ là lời nào nên nói, lời nào không nên nói, vẫn phải biết rõ.
Dù sao làm việc trong nhà quyền quý, cẩn thận dè dặt luôn không sai.
Tính tình Đại công t.ử kỳ quái, suốt ngày si mê loại trùng này, để hắn nghe thấy hạ nhân nói như vậy thì còn ra thể thống gì, e là sẽ gây ra vài mạng người.
Quản sự hừ lạnh nói: "Thôi bỏ đi, chân tay vụng về, cút xuống đi."
Hạ nhân dập đầu tạ ơn rồi lui xuống.
Những hạ nhân khác an phận thủ thường, xếp hai mươi rương Huyễn Cổ vào chỗ, không dám lơ là nửa phần, sợ người tiếp theo bị mắng bị phạt là mình.
Tuyền Lê
Quản sự làm việc trong phủ mấy chục năm, đi đến vị trí hôm nay cũng không dễ dàng, ít nhất đối nhân xử thế không thể qua loa, ông ta đợi hạ nhân chuyển xong, rồi đích thân đếm lại một lần, xác nhận không sai sót.
Đếm đến cái rương lớn, quản sự dừng lại.
"Trong này đựng quà ngài A Nhĩ tặng cho Đại công tử?"
Hạ nhân phụ trách tiếp ứng với phu thuyền bến tàu cúi đầu đáp: "Vâng ạ, ngài A Nhĩ nói là thứ Đại công t.ử thích, ngài ấy ngẫu nhiên có được, muốn tặng cho Đại công t.ử làm quà."
Hạ Tuế An sợ bọn họ sẽ mở ra xem.
Nàng nín thở.
Quản sự nhàn nhạt "ừ" một tiếng: "Đã là quà ngài A Nhĩ tặng cho Đại công tử, vậy thì đợi Đại công t.ử về rồi xem vậy."
Tiếng bước chân dần dần đi xa, bọn họ rời đi rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xung quanh rất yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức Hạ Tuế An có thể nghe thấy tiếng hít thở cố ý đè nén của mình.
Rương lớn vẫn không khóa, Hạ Tuế An coi như thuận lợi mở ra được, nàng cuộn mình bên trong, chân tay tê dại, lảo đảo bò ra ngoài.
Tưởng Tuyết Vãn nghiêng đầu dựa vào trong rương, Hạ Tuế An lại gọi nàng ấy mấy tiếng, Tưởng Tuyết Vãn trước sau không để ý tới người, cũng không biết tác dụng của Huyễn Cổ sẽ kéo dài bao lâu, khi nào nàng ấy mới có thể khôi phục lại.
Hạ Tuế An vừa lôi vừa kéo Tưởng Tuyết Vãn ra ngoài, nàng ấy cũng không phản kháng.
Đợi đến lúc sau cuối cùng cũng có chút phản ứng, Tưởng Tuyết Vãn lại chỉ cười ngây ngô "hề hề hề".
Làm sao đưa nàng ấy rời đi?
Chuyện này làm khó Hạ Tuế An rồi, Tưởng Tuyết Vãn hiện giờ tâm trí tuy chỉ như đứa trẻ vài tuổi, nhưng thân thể lại cao hơn Hạ Tuế An một chút, nàng không bế nổi, cũng không cõng nổi Tưởng Tuyết Vãn.
Hạ Tuế An đặt Tưởng Tuyết Vãn xuống sàn nhà cạnh cái rương lớn trước, nơi này trông giống như căn phòng đặc biệt dùng để chứa đồ quý giá của chủ nhân.
Rương vận chuyển vào không khóa.
Nhưng phòng lại khóa.
Hạ Tuế An thử đẩy ra, nghe thấy tiếng khóa va chạm bên ngoài cửa.
Nghe tiếng thì có lẽ là dùng dây xích khóa lại, tiếng động này khiến Hạ Tuế An tạm thời không dám đẩy nữa, sợ lát nữa dẫn dụ người khác tới.
Như vậy tình hình sẽ trở nên tồi tệ hơn.
Nàng quay lại bên cạnh Tưởng Tuyết Vãn, ngồi xổm xuống, kiên nhẫn nói: "Tưởng cô nương? Ngươi còn nhận ra ta không? Ta là Hạ Tuế An."
Tưởng Tuyết Vãn rũ mắt chơi đùa dây váy bên hông mình, nói năng lộn xộn: "Cha, nương, Tuyết Vãn trốn kỹ rồi... nhiều người quá."
Hạ Tuế An nghe không hiểu nàng đang nói gì.
Có lẽ vì căn phòng này là nơi chủ nhân dùng để cất đồ quý giá, Hạ Tuế An áp tai vào cửa tường, rất ít nghe thấy có người đi qua đây.
Một khi có người tới, e rằng chính là để mang rương nhỏ đựng Huyễn Cổ và Tưởng Tuyết Vãn ra ngoài, thời gian cấp bách, Hạ Tuế An muốn tìm đường ra trước khi bọn họ tới, đưa Tưởng Tuyết Vãn đi.
Hạ Tuế An vẫn là lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy, nàng coi như vắt hết óc nghĩ cách rồi.
Tưởng Tuyết Vãn vẫn đang cười.
Không, nàng ấy là dở khóc dở cười, có chút điên cuồng chìm trong ảo giác: "G.i.ế.c, g.i.ế.c hết đi."
Hạ Tuế An lao tới bịt miệng Tưởng Tuyết Vãn, nàng ấy bỗng nhiên hét quá to, cứ hét tiếp như vậy, nhất định sẽ dẫn dụ người tới.
Tưởng Tuyết Vãn ư ư vài tiếng, nói không ra lời, như để trút giận liền há miệng định c.ắ.n Hạ Tuế An.
Nàng mắt lanh tay lẹ tránh được.
Ngay trước khi Tưởng Tuyết Vãn chìm trong ảo giác còn muốn lên tiếng, Hạ Tuế An dùng chiếc khăn tay sạch sẽ bịt miệng nàng ấy lại: "Xin lỗi, Tưởng cô nương." Lại nói, "Ta sẽ đưa ngươi rời đi."
Tưởng Tuyết Vãn chưa từng sử dụng Huyễn Cổ.
Lần đầu tiên nàng ấy bị người ta dùng Huyễn Cổ, tinh thần rơi vào một loại cảnh giới cực kỳ thoải mái, nhưng cơ thể yếu ớt lại không chịu nổi kích thích, hai thứ mâu thuẫn kết hợp, run rẩy dữ dội vài cái rồi ngất đi.
Hạ Tuế An giật mình, tưởng Tưởng Tuyết Vãn bị khăn tay nhét vào nhất thời không thở nổi.
Sau khi lấy khăn tay ra, Hạ Tuế An thăm dò hơi thở của Tưởng Tuyết Vãn.
Rất loạn.
Lại rất dồn dập.
"Tưởng cô nương?"
Hạ Tuế An cẩn thận cọ rơi trang sức bướm bạc trên b.í.m tóc trước ngực, di chuyển đến tay bị trói, từng chút từng chút cắt đứt dây thừng.
Sau khi cắt đứt dây thừng, nàng lấy miếng vải trong miệng ra, cũng vội vàng lấy miếng giẻ nhét trong miệng Tưởng Tuyết Vãn ra, cởi trói tay cho đối phương, hạ giọng, "Ngươi còn nhận ra ta không? Ta là Hạ Tuế An."
Tay áo trượt xuống, lộ ra cổ tay Tưởng Tuyết Vãn.
Có vết tích bị trùng cắn.
Hạ Tuế An lập tức nắm lấy cổ tay Tưởng Tuyết Vãn xem, bọn họ đây là dùng Huyễn Cổ với nàng ấy rồi? Nhìn rất giống.
Hạ Tuế An không tự chủ được nín thở, nhẹ nhàng ôm lấy Tưởng Tuyết Vãn, sợ nàng ấy bị va vào đầu, lại nơm nớp lo sợ, sắp bị lắc lư đến nôn rồi, cái rương mới được người ta từ từ đặt xuống đất.
"Đều cẩn thận chút!"
Giọng nói của một người đàn ông trung niên vang lên.
"Đây là đồ của Đại công tử, nếu làm hỏng, cẩn thận cái mạng nhỏ của các ngươi."
Có kẻ không hiểu chuyện lầm bầm một câu: "Bên trong chẳng phải chỉ đựng một đống trùng xấu xí thôi sao, Đại công t.ử quý trọng chúng như vậy làm gì?"
"Bốp" một tiếng, người quản sự tát thẳng vào mặt hắn ta, cay nghiệt nói: "Ngươi tính là cái thá gì, trùng Đại công t.ử mua cũng quý giá hơn cái mạng hèn của bọn ngươi."
"Là nô tài lắm mồm."
Người bị đ.á.n.h lập tức quỳ xuống nhận sai.
Hắn ta còn dập đầu mấy cái, Hạ Tuế An trốn trong rương cũng có thể nghe thấy tiếng dập đầu "cốp cốp cốp", những hạ nhân khác im như ve sầu mùa đông, một chữ cũng không dám nói thêm, thay hắn ta cầu xin.
Người dập đầu không phải là nàng, Hạ Tuế An lại dường như cảm thấy trán mình đau nhức.
Nàng hình như không nghe nổi cảnh quỳ xuống dập đầu.
Quản sự cũng không muốn so đo, mọi người đều là hạ nhân, không dễ dàng gì, chỉ là lời nào nên nói, lời nào không nên nói, vẫn phải biết rõ.
Dù sao làm việc trong nhà quyền quý, cẩn thận dè dặt luôn không sai.
Tính tình Đại công t.ử kỳ quái, suốt ngày si mê loại trùng này, để hắn nghe thấy hạ nhân nói như vậy thì còn ra thể thống gì, e là sẽ gây ra vài mạng người.
Quản sự hừ lạnh nói: "Thôi bỏ đi, chân tay vụng về, cút xuống đi."
Hạ nhân dập đầu tạ ơn rồi lui xuống.
Những hạ nhân khác an phận thủ thường, xếp hai mươi rương Huyễn Cổ vào chỗ, không dám lơ là nửa phần, sợ người tiếp theo bị mắng bị phạt là mình.
Tuyền Lê
Quản sự làm việc trong phủ mấy chục năm, đi đến vị trí hôm nay cũng không dễ dàng, ít nhất đối nhân xử thế không thể qua loa, ông ta đợi hạ nhân chuyển xong, rồi đích thân đếm lại một lần, xác nhận không sai sót.
Đếm đến cái rương lớn, quản sự dừng lại.
"Trong này đựng quà ngài A Nhĩ tặng cho Đại công tử?"
Hạ nhân phụ trách tiếp ứng với phu thuyền bến tàu cúi đầu đáp: "Vâng ạ, ngài A Nhĩ nói là thứ Đại công t.ử thích, ngài ấy ngẫu nhiên có được, muốn tặng cho Đại công t.ử làm quà."
Hạ Tuế An sợ bọn họ sẽ mở ra xem.
Nàng nín thở.
Quản sự nhàn nhạt "ừ" một tiếng: "Đã là quà ngài A Nhĩ tặng cho Đại công tử, vậy thì đợi Đại công t.ử về rồi xem vậy."
Tiếng bước chân dần dần đi xa, bọn họ rời đi rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xung quanh rất yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức Hạ Tuế An có thể nghe thấy tiếng hít thở cố ý đè nén của mình.
Rương lớn vẫn không khóa, Hạ Tuế An coi như thuận lợi mở ra được, nàng cuộn mình bên trong, chân tay tê dại, lảo đảo bò ra ngoài.
Tưởng Tuyết Vãn nghiêng đầu dựa vào trong rương, Hạ Tuế An lại gọi nàng ấy mấy tiếng, Tưởng Tuyết Vãn trước sau không để ý tới người, cũng không biết tác dụng của Huyễn Cổ sẽ kéo dài bao lâu, khi nào nàng ấy mới có thể khôi phục lại.
Hạ Tuế An vừa lôi vừa kéo Tưởng Tuyết Vãn ra ngoài, nàng ấy cũng không phản kháng.
Đợi đến lúc sau cuối cùng cũng có chút phản ứng, Tưởng Tuyết Vãn lại chỉ cười ngây ngô "hề hề hề".
Làm sao đưa nàng ấy rời đi?
Chuyện này làm khó Hạ Tuế An rồi, Tưởng Tuyết Vãn hiện giờ tâm trí tuy chỉ như đứa trẻ vài tuổi, nhưng thân thể lại cao hơn Hạ Tuế An một chút, nàng không bế nổi, cũng không cõng nổi Tưởng Tuyết Vãn.
Hạ Tuế An đặt Tưởng Tuyết Vãn xuống sàn nhà cạnh cái rương lớn trước, nơi này trông giống như căn phòng đặc biệt dùng để chứa đồ quý giá của chủ nhân.
Rương vận chuyển vào không khóa.
Nhưng phòng lại khóa.
Hạ Tuế An thử đẩy ra, nghe thấy tiếng khóa va chạm bên ngoài cửa.
Nghe tiếng thì có lẽ là dùng dây xích khóa lại, tiếng động này khiến Hạ Tuế An tạm thời không dám đẩy nữa, sợ lát nữa dẫn dụ người khác tới.
Như vậy tình hình sẽ trở nên tồi tệ hơn.
Nàng quay lại bên cạnh Tưởng Tuyết Vãn, ngồi xổm xuống, kiên nhẫn nói: "Tưởng cô nương? Ngươi còn nhận ra ta không? Ta là Hạ Tuế An."
Tưởng Tuyết Vãn rũ mắt chơi đùa dây váy bên hông mình, nói năng lộn xộn: "Cha, nương, Tuyết Vãn trốn kỹ rồi... nhiều người quá."
Hạ Tuế An nghe không hiểu nàng đang nói gì.
Có lẽ vì căn phòng này là nơi chủ nhân dùng để cất đồ quý giá, Hạ Tuế An áp tai vào cửa tường, rất ít nghe thấy có người đi qua đây.
Một khi có người tới, e rằng chính là để mang rương nhỏ đựng Huyễn Cổ và Tưởng Tuyết Vãn ra ngoài, thời gian cấp bách, Hạ Tuế An muốn tìm đường ra trước khi bọn họ tới, đưa Tưởng Tuyết Vãn đi.
Hạ Tuế An vẫn là lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy, nàng coi như vắt hết óc nghĩ cách rồi.
Tưởng Tuyết Vãn vẫn đang cười.
Không, nàng ấy là dở khóc dở cười, có chút điên cuồng chìm trong ảo giác: "G.i.ế.c, g.i.ế.c hết đi."
Hạ Tuế An lao tới bịt miệng Tưởng Tuyết Vãn, nàng ấy bỗng nhiên hét quá to, cứ hét tiếp như vậy, nhất định sẽ dẫn dụ người tới.
Tưởng Tuyết Vãn ư ư vài tiếng, nói không ra lời, như để trút giận liền há miệng định c.ắ.n Hạ Tuế An.
Nàng mắt lanh tay lẹ tránh được.
Ngay trước khi Tưởng Tuyết Vãn chìm trong ảo giác còn muốn lên tiếng, Hạ Tuế An dùng chiếc khăn tay sạch sẽ bịt miệng nàng ấy lại: "Xin lỗi, Tưởng cô nương." Lại nói, "Ta sẽ đưa ngươi rời đi."
Tưởng Tuyết Vãn chưa từng sử dụng Huyễn Cổ.
Lần đầu tiên nàng ấy bị người ta dùng Huyễn Cổ, tinh thần rơi vào một loại cảnh giới cực kỳ thoải mái, nhưng cơ thể yếu ớt lại không chịu nổi kích thích, hai thứ mâu thuẫn kết hợp, run rẩy dữ dội vài cái rồi ngất đi.
Hạ Tuế An giật mình, tưởng Tưởng Tuyết Vãn bị khăn tay nhét vào nhất thời không thở nổi.
Sau khi lấy khăn tay ra, Hạ Tuế An thăm dò hơi thở của Tưởng Tuyết Vãn.
Rất loạn.
Lại rất dồn dập.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









