Tưởng Tùng Vi thương càng thêm thương.
Hắn không rảnh bận tâm, chỉ toàn thần quán chú nhìn Kỳ Bất Nghiên, người này vậy mà có thể dùng tiếng sáo điều khiển ngược lại đám rối bị Âm Thi Cổ khống chế.
Sao có thể? Sự thật trước mắt lại nói rõ cho Tưởng Tùng Vi biết, chuyện này là thật.
Có thể điều khiển ngược lại đám rối bị Âm Thi Cổ khống chế, đối phương có phải cũng rất tinh thông cổ thuật?
Có khả năng giúp Tưởng Tuyết Vãn giải cổ độc trong cơ thể hay không? Tưởng Tùng Vi lúc đó nghĩ đến chuyện này, muốn đi ra ngoài, lại vì vết thương quá nặng nên ngất đi.
Tỉnh lại lần nữa, cổ mộ sắp sập rồi.
Gian mộ thất đó cũng không còn một ai, chỉ còn lại đầy đất xương trắng.
Tưởng Tùng Vi trải qua bao gian nan vất vả mới thoát khỏi cổ mộ, sau đó lựa chọn đi theo Kỳ Bất Nghiên và Hạ Tuế An, đối phương đi thuyền rời khỏi trấn Phong Linh, bọn họ cũng đi thuyền rời khỏi trấn Phong Linh.
Bởi vì Tưởng Tùng Vi không chắc liệu Kỳ Bất Nghiên có đồng ý giúp giải cổ độc hay không, sau khi theo bọn họ lên thuyền, hắn cũng không chủ động tìm bọn họ.
Hắn vẫn còn do dự.
Hắn còn muốn quan sát bọn họ một chút.
Qua quan sát, thiếu niên tên Kỳ Bất Nghiên kia hình như không có mong muốn gì.
Hắn làm việc tùy tính tùy tâm, nụ cười trên mặt nửa thật nửa giả, ra tay tàn nhẫn tuyệt tình, giống hệt một món đồ sứ tinh xảo chỉ có vẻ bề ngoài đẹp đẽ, chỉ khi đối mặt với Hạ Tuế An mới có chút giống người thật.
Đối mặt với Hạ Tuế An có chút giống người thật, cũng chỉ là so sánh tương đối mà thôi.
Nếu Kỳ Bất Nghiên để ý Hạ Tuế An, vậy Tưởng Tùng Vi có thể bắt nàng đi để uy h.i.ế.p hắn giúp Tưởng Tuyết Vãn giải cổ độc, nhưng hắn cũng không phải hạng người bỉ ổi như vậy, cũng khinh thường làm chuyện đê hèn này.
Nhưng thiếu niên có thích Hạ Tuế An không?
Nhìn lại không giống.
Thái độ của hắn đối với Hạ Tuế An rất kỳ lạ, nói tốt thì hình như cũng khá tốt, còn có cử chỉ thân mật, ở chung một phòng, nhưng lại không giống tình cảm nam nữ bình thường, Tưởng Tùng Vi càng lúc càng không nhìn thấu.
Tưởng Tùng Vi sống bao nhiêu năm, trước kia theo đại ca trấn thủ biên cương, bình sinh sợ nhất là kẻ không cầu gì cả, loại người này rất khó nắm bắt, cũng rất khó hợp tác.
*
Gió trên boong tàu rất lớn, Tưởng Tùng Vi nhìn Hạ Tuế An, Kỳ Bất Nghiên trước mặt đến xuất thần.
"Tưởng công tử?"
Hạ Tuế An huơ huơ tay trước mặt hắn.
Tưởng Tùng Vi vội thu hồi suy nghĩ, ấn đường giãn ra, dùng giọng điệu của bậc trưởng bối nói: "Hạ cô nương cứ giống như Tuyết Vãn gọi ta là Tam thúc là được."
"Tam thúc." Hạ Tuế An thử gọi một tiếng, lại quay sang nhìn Tưởng Tuyết Vãn, trang sức bạc hình bướm trên b.í.m tóc nàng đung đưa, "Tam thúc, mọi người đi thuyền định đi đâu vậy?"
Tưởng Tùng Vi không trả lời ngay.
Kỳ thực, hắn cũng không biết tiếp theo bọn họ sẽ đi đâu.
Trời đất bao la, nơi dung thân của bọn họ lại ít ỏi vô cùng, bởi vì nhà của bọn họ đã mất trong trận chiến ở Vệ thành, bị thiêu rụi thành tro bụi trong biển lửa.
Còn chuyện sau này vẫn chưa có định luận.
Thế là Tưởng Tùng Vi nói qua loa về nơi bọn họ muốn đến, hỏi ngược lại Hạ Tuế An muốn đi đâu: "Còn các ngươi?"
Hạ Tuế An không biết.
Nàng tạm thời không biết, biết rõ mình luôn có rất nhiều câu hỏi, thỉnh thoảng sẽ kiềm chế bản thân đừng hỏi nhiều như vậy, định đi theo Kỳ Bất Nghiên lên thuyền, đến nơi rồi lại theo hắn xuống thuyền.
Kỳ Bất Nghiên đăm chiêu liếc nhìn Tưởng Tùng Vi: "Ngươi rất quan tâm chúng ta nhỉ?"
Tưởng Tùng Vi mặt không đổi sắc.
Hắn nói: "Xin lỗi, ta không có ý dò hỏi, chỉ thuận miệng hỏi một câu, nếu có mạo phạm, xin Kỳ công t.ử đừng để trong lòng."
Kỳ Bất Nghiên cười nói: "Thuận miệng hỏi thì thuận miệng hỏi, có gì mà mạo phạm."
Hạ Tuế An không chú ý nghe bọn họ nói gì.
Tưởng Tuyết Vãn rất thích nàng, có lẽ là do cả ngày đi theo Tam thúc là nam nhân, quá buồn chán, vừa đến gần nàng liền quấn lấy nàng, Hạ Tuế An cũng không thể phân tâm nghe người khác nói chuyện.
"Cái này là cái gì?" Tưởng Tuyết Vãn chạm vào trang sức bạc hình bướm ở đuôi b.í.m tóc Hạ Tuế An, mắt sáng long lanh, "Ta cũng muốn."
Chưa đợi Hạ Tuế An trả lời, Tưởng Tùng Vi đã quát nàng ấy: "Tuyết Vãn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tưởng Tuyết Vãn không chạm vào trang sức bạc hình bướm nữa.
Nàng ấy xụ mặt xuống.
Vừa nhìn là biết thích trang sức bạc hình bướm, nghe thấy Tam thúc gọi mình, nàng ấy lại không dám nữa.
Từ khi Tưởng Tuyết Vãn trúng cổ độc, tâm trí trở nên giống như đứa trẻ vài tuổi, khiến Tưởng Tùng Vi không thể không trông chừng nàng ấy chặt chẽ hơn, sợ nàng ấy làm loạn.
Một lý do khác khiến Tưởng Tùng Vi muốn giải cổ độc cho Tưởng Tuyết Vãn là, có lẽ nàng biết tại sao Vệ thành lại bị người Hồ công phá, khoảng thời gian đó, hắn vừa khéo không ở Vệ thành, xảy ra chuyện mới trở về.
Trong đó liệu có ẩn tình gì không?
Tưởng Tùng Vi tin tưởng vào thực lực của đại ca mình, một tháng trước khi Vệ thành bị công phá, hắn rời khỏi Vệ thành, còn lo lắng đại ca có đối phó nổi đám người Hồ hay gây sự kia không.
Đại ca thề thốt nói đã sớm chuẩn bị, bọn họ tuyệt đối không thể công vào được, Tưởng Tùng Vi không cho rằng đại ca đang nói khoác.
Hắn không cho phép mình nghĩ tiếp nữa.
Tưởng Tùng Vi vừa nghĩ đến chuyện này liền tâm phiền ý loạn.
Kỳ Bất Nghiên dựa vào lan can, dường như không để ý đến chuyện bên này nữa.
Hạ Tuế An tặng một cây trâm bạc cho Tưởng Tuyết Vãn.
Tưởng Tuyết Vãn lúc này mới vui vẻ trở lại.
Tưởng Tùng Vi không để Tưởng Tuyết Vãn ở lại bên ngoài khoang thuyền quá lâu, đợi nàng chơi với Hạ Tuế An được một khắc, lại đưa nàng về phòng.
Hạ Tuế An nhìn theo bọn họ rời đi, vừa quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt Kỳ Bất Nghiên đang nhìn sang, nàng bỗng nhiên bước nhanh đến bên cạnh hắn: "Trang sức bướm bạc ngươi tặng ta đẹp quá."
"Tưởng cô nương cũng muốn đấy." Hạ Tuế An cầm lấy trang sức bướm bạc trên b.í.m tóc.
"Vậy sao?"
Kỳ Bất Nghiên lúc này có vẻ không thích nơi đông người lắm, đi dọc theo boong tàu, đi được vài bước, rẽ vào một góc, là góc c.h.ế.t trên thuyền, không có ai qua lại, cũng không có ai nhìn về phía này.
Hạ Tuế An đương nhiên cũng đi theo.
Hắn nhìn nàng đi tới, cũng đưa tay chạm vào trang sức bướm bạc của Hạ Tuế An, lướt qua đầu ngón tay nàng, thuận theo chủ đề lúc nãy nói: "Vậy tại sao ngươi lại tặng một cây trâm bạc cho nàng ta?"
Hạ Tuế An ngẩng đầu lên.
Nàng nhìn hắn, nghiêm túc nói: "Bởi vì đây là ngươi tặng cho ta mà, đồ người khác tặng không thể chuyển tặng cho người khác được, huống hồ, ta cũng thực sự thích, tinh xảo vô cùng."
Kỳ Bất Nghiên buông trang sức bướm bạc ra.
"Hạ Tuế An." Thiếu niên cúi người xuống, nương theo chiều cao của Hạ Tuế An, nhìn thẳng vào mắt nàng.
Hạ Tuế An mờ mịt: "Sao vậy?"
"Ngươi..." Hắn chớp mắt, chợt nói, "Ngươi thực sự không muốn rời đi cùng bọn họ? Chỉ cần bây giờ ngươi nói muốn rời đi cùng bọn họ, ta sẽ cho phép, ta cho ngươi một cơ hội lựa chọn."
Cơ hội lựa chọn cuối cùng.
Kỳ Bất Nghiên đối xử với cổ trùng cũng như vậy.
Sau khi luyện thành cổ trùng, hắn sẽ thả chúng xuống đất, để chúng lựa chọn lần cuối cùng, là vĩnh viễn trở thành cổ trùng của hắn, hay là rời đi.
Đối với nàng, cũng vậy.
Đã chọn rồi thì không thể thay đổi, người Thiên Thủy trại Miêu Cương bọn họ trọng lời hứa, kẻ vi phạm phải c.h.ế.t.
Tuy nhiên, Hạ Tuế An rõ ràng không nhận ra điều đó.
Nàng hỏi ngược lại: "Ta và ngươi quen biết, ở chung thời gian dài nhất, tại sao ta phải đi cùng bọn họ, ta chỉ nói chuyện với bọn họ nhiều hơn vài câu thôi, ngươi vì chuyện này mà không vui sao?"
Biết được câu trả lời của Hạ Tuế An là phủ định, đáy mắt Kỳ Bất Nghiên dường như chứa ý cười vụn vỡ như sao trời, hắn thì thầm bên tai nàng: "Được thôi, Hạ Tuế An, ngươi phải nhớ kỹ sự lựa chọn của chính mình."
Hơi thở của hắn trần trụi rơi trên da thịt.
Tai Hạ Tuế An tê dại.
Nàng đè nén cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng, khẽ "ừ" một tiếng.
Đầu ngón tay Kỳ Bất Nghiên bất chợt lướt qua khóe môi Hạ Tuế An, cúi đầu xuống, chóp mũi gần như chạm vào chóp mũi, đỡ lấy gáy nàng, như thì thầm: "Hạ Tuế An, bây giờ ta muốn hôn ngươi."
Leng keng, leng keng, leng keng.
Tiếng chuông vang lên không theo quy luật, hắn hôn lên môi nàng trong gió.
Tuyền Lê
"Chúng ta có thể trở nên thân mật hơn một chút không?" Trang sức bạc trên tóc hắn rủ xuống, va vào trang sức bướm bạc trên b.í.m tóc trước n.g.ự.c Hạ Tuế An.
Hắn không rảnh bận tâm, chỉ toàn thần quán chú nhìn Kỳ Bất Nghiên, người này vậy mà có thể dùng tiếng sáo điều khiển ngược lại đám rối bị Âm Thi Cổ khống chế.
Sao có thể? Sự thật trước mắt lại nói rõ cho Tưởng Tùng Vi biết, chuyện này là thật.
Có thể điều khiển ngược lại đám rối bị Âm Thi Cổ khống chế, đối phương có phải cũng rất tinh thông cổ thuật?
Có khả năng giúp Tưởng Tuyết Vãn giải cổ độc trong cơ thể hay không? Tưởng Tùng Vi lúc đó nghĩ đến chuyện này, muốn đi ra ngoài, lại vì vết thương quá nặng nên ngất đi.
Tỉnh lại lần nữa, cổ mộ sắp sập rồi.
Gian mộ thất đó cũng không còn một ai, chỉ còn lại đầy đất xương trắng.
Tưởng Tùng Vi trải qua bao gian nan vất vả mới thoát khỏi cổ mộ, sau đó lựa chọn đi theo Kỳ Bất Nghiên và Hạ Tuế An, đối phương đi thuyền rời khỏi trấn Phong Linh, bọn họ cũng đi thuyền rời khỏi trấn Phong Linh.
Bởi vì Tưởng Tùng Vi không chắc liệu Kỳ Bất Nghiên có đồng ý giúp giải cổ độc hay không, sau khi theo bọn họ lên thuyền, hắn cũng không chủ động tìm bọn họ.
Hắn vẫn còn do dự.
Hắn còn muốn quan sát bọn họ một chút.
Qua quan sát, thiếu niên tên Kỳ Bất Nghiên kia hình như không có mong muốn gì.
Hắn làm việc tùy tính tùy tâm, nụ cười trên mặt nửa thật nửa giả, ra tay tàn nhẫn tuyệt tình, giống hệt một món đồ sứ tinh xảo chỉ có vẻ bề ngoài đẹp đẽ, chỉ khi đối mặt với Hạ Tuế An mới có chút giống người thật.
Đối mặt với Hạ Tuế An có chút giống người thật, cũng chỉ là so sánh tương đối mà thôi.
Nếu Kỳ Bất Nghiên để ý Hạ Tuế An, vậy Tưởng Tùng Vi có thể bắt nàng đi để uy h.i.ế.p hắn giúp Tưởng Tuyết Vãn giải cổ độc, nhưng hắn cũng không phải hạng người bỉ ổi như vậy, cũng khinh thường làm chuyện đê hèn này.
Nhưng thiếu niên có thích Hạ Tuế An không?
Nhìn lại không giống.
Thái độ của hắn đối với Hạ Tuế An rất kỳ lạ, nói tốt thì hình như cũng khá tốt, còn có cử chỉ thân mật, ở chung một phòng, nhưng lại không giống tình cảm nam nữ bình thường, Tưởng Tùng Vi càng lúc càng không nhìn thấu.
Tưởng Tùng Vi sống bao nhiêu năm, trước kia theo đại ca trấn thủ biên cương, bình sinh sợ nhất là kẻ không cầu gì cả, loại người này rất khó nắm bắt, cũng rất khó hợp tác.
*
Gió trên boong tàu rất lớn, Tưởng Tùng Vi nhìn Hạ Tuế An, Kỳ Bất Nghiên trước mặt đến xuất thần.
"Tưởng công tử?"
Hạ Tuế An huơ huơ tay trước mặt hắn.
Tưởng Tùng Vi vội thu hồi suy nghĩ, ấn đường giãn ra, dùng giọng điệu của bậc trưởng bối nói: "Hạ cô nương cứ giống như Tuyết Vãn gọi ta là Tam thúc là được."
"Tam thúc." Hạ Tuế An thử gọi một tiếng, lại quay sang nhìn Tưởng Tuyết Vãn, trang sức bạc hình bướm trên b.í.m tóc nàng đung đưa, "Tam thúc, mọi người đi thuyền định đi đâu vậy?"
Tưởng Tùng Vi không trả lời ngay.
Kỳ thực, hắn cũng không biết tiếp theo bọn họ sẽ đi đâu.
Trời đất bao la, nơi dung thân của bọn họ lại ít ỏi vô cùng, bởi vì nhà của bọn họ đã mất trong trận chiến ở Vệ thành, bị thiêu rụi thành tro bụi trong biển lửa.
Còn chuyện sau này vẫn chưa có định luận.
Thế là Tưởng Tùng Vi nói qua loa về nơi bọn họ muốn đến, hỏi ngược lại Hạ Tuế An muốn đi đâu: "Còn các ngươi?"
Hạ Tuế An không biết.
Nàng tạm thời không biết, biết rõ mình luôn có rất nhiều câu hỏi, thỉnh thoảng sẽ kiềm chế bản thân đừng hỏi nhiều như vậy, định đi theo Kỳ Bất Nghiên lên thuyền, đến nơi rồi lại theo hắn xuống thuyền.
Kỳ Bất Nghiên đăm chiêu liếc nhìn Tưởng Tùng Vi: "Ngươi rất quan tâm chúng ta nhỉ?"
Tưởng Tùng Vi mặt không đổi sắc.
Hắn nói: "Xin lỗi, ta không có ý dò hỏi, chỉ thuận miệng hỏi một câu, nếu có mạo phạm, xin Kỳ công t.ử đừng để trong lòng."
Kỳ Bất Nghiên cười nói: "Thuận miệng hỏi thì thuận miệng hỏi, có gì mà mạo phạm."
Hạ Tuế An không chú ý nghe bọn họ nói gì.
Tưởng Tuyết Vãn rất thích nàng, có lẽ là do cả ngày đi theo Tam thúc là nam nhân, quá buồn chán, vừa đến gần nàng liền quấn lấy nàng, Hạ Tuế An cũng không thể phân tâm nghe người khác nói chuyện.
"Cái này là cái gì?" Tưởng Tuyết Vãn chạm vào trang sức bạc hình bướm ở đuôi b.í.m tóc Hạ Tuế An, mắt sáng long lanh, "Ta cũng muốn."
Chưa đợi Hạ Tuế An trả lời, Tưởng Tùng Vi đã quát nàng ấy: "Tuyết Vãn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tưởng Tuyết Vãn không chạm vào trang sức bạc hình bướm nữa.
Nàng ấy xụ mặt xuống.
Vừa nhìn là biết thích trang sức bạc hình bướm, nghe thấy Tam thúc gọi mình, nàng ấy lại không dám nữa.
Từ khi Tưởng Tuyết Vãn trúng cổ độc, tâm trí trở nên giống như đứa trẻ vài tuổi, khiến Tưởng Tùng Vi không thể không trông chừng nàng ấy chặt chẽ hơn, sợ nàng ấy làm loạn.
Một lý do khác khiến Tưởng Tùng Vi muốn giải cổ độc cho Tưởng Tuyết Vãn là, có lẽ nàng biết tại sao Vệ thành lại bị người Hồ công phá, khoảng thời gian đó, hắn vừa khéo không ở Vệ thành, xảy ra chuyện mới trở về.
Trong đó liệu có ẩn tình gì không?
Tưởng Tùng Vi tin tưởng vào thực lực của đại ca mình, một tháng trước khi Vệ thành bị công phá, hắn rời khỏi Vệ thành, còn lo lắng đại ca có đối phó nổi đám người Hồ hay gây sự kia không.
Đại ca thề thốt nói đã sớm chuẩn bị, bọn họ tuyệt đối không thể công vào được, Tưởng Tùng Vi không cho rằng đại ca đang nói khoác.
Hắn không cho phép mình nghĩ tiếp nữa.
Tưởng Tùng Vi vừa nghĩ đến chuyện này liền tâm phiền ý loạn.
Kỳ Bất Nghiên dựa vào lan can, dường như không để ý đến chuyện bên này nữa.
Hạ Tuế An tặng một cây trâm bạc cho Tưởng Tuyết Vãn.
Tưởng Tuyết Vãn lúc này mới vui vẻ trở lại.
Tưởng Tùng Vi không để Tưởng Tuyết Vãn ở lại bên ngoài khoang thuyền quá lâu, đợi nàng chơi với Hạ Tuế An được một khắc, lại đưa nàng về phòng.
Hạ Tuế An nhìn theo bọn họ rời đi, vừa quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt Kỳ Bất Nghiên đang nhìn sang, nàng bỗng nhiên bước nhanh đến bên cạnh hắn: "Trang sức bướm bạc ngươi tặng ta đẹp quá."
"Tưởng cô nương cũng muốn đấy." Hạ Tuế An cầm lấy trang sức bướm bạc trên b.í.m tóc.
"Vậy sao?"
Kỳ Bất Nghiên lúc này có vẻ không thích nơi đông người lắm, đi dọc theo boong tàu, đi được vài bước, rẽ vào một góc, là góc c.h.ế.t trên thuyền, không có ai qua lại, cũng không có ai nhìn về phía này.
Hạ Tuế An đương nhiên cũng đi theo.
Hắn nhìn nàng đi tới, cũng đưa tay chạm vào trang sức bướm bạc của Hạ Tuế An, lướt qua đầu ngón tay nàng, thuận theo chủ đề lúc nãy nói: "Vậy tại sao ngươi lại tặng một cây trâm bạc cho nàng ta?"
Hạ Tuế An ngẩng đầu lên.
Nàng nhìn hắn, nghiêm túc nói: "Bởi vì đây là ngươi tặng cho ta mà, đồ người khác tặng không thể chuyển tặng cho người khác được, huống hồ, ta cũng thực sự thích, tinh xảo vô cùng."
Kỳ Bất Nghiên buông trang sức bướm bạc ra.
"Hạ Tuế An." Thiếu niên cúi người xuống, nương theo chiều cao của Hạ Tuế An, nhìn thẳng vào mắt nàng.
Hạ Tuế An mờ mịt: "Sao vậy?"
"Ngươi..." Hắn chớp mắt, chợt nói, "Ngươi thực sự không muốn rời đi cùng bọn họ? Chỉ cần bây giờ ngươi nói muốn rời đi cùng bọn họ, ta sẽ cho phép, ta cho ngươi một cơ hội lựa chọn."
Cơ hội lựa chọn cuối cùng.
Kỳ Bất Nghiên đối xử với cổ trùng cũng như vậy.
Sau khi luyện thành cổ trùng, hắn sẽ thả chúng xuống đất, để chúng lựa chọn lần cuối cùng, là vĩnh viễn trở thành cổ trùng của hắn, hay là rời đi.
Đối với nàng, cũng vậy.
Đã chọn rồi thì không thể thay đổi, người Thiên Thủy trại Miêu Cương bọn họ trọng lời hứa, kẻ vi phạm phải c.h.ế.t.
Tuy nhiên, Hạ Tuế An rõ ràng không nhận ra điều đó.
Nàng hỏi ngược lại: "Ta và ngươi quen biết, ở chung thời gian dài nhất, tại sao ta phải đi cùng bọn họ, ta chỉ nói chuyện với bọn họ nhiều hơn vài câu thôi, ngươi vì chuyện này mà không vui sao?"
Biết được câu trả lời của Hạ Tuế An là phủ định, đáy mắt Kỳ Bất Nghiên dường như chứa ý cười vụn vỡ như sao trời, hắn thì thầm bên tai nàng: "Được thôi, Hạ Tuế An, ngươi phải nhớ kỹ sự lựa chọn của chính mình."
Hơi thở của hắn trần trụi rơi trên da thịt.
Tai Hạ Tuế An tê dại.
Nàng đè nén cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng, khẽ "ừ" một tiếng.
Đầu ngón tay Kỳ Bất Nghiên bất chợt lướt qua khóe môi Hạ Tuế An, cúi đầu xuống, chóp mũi gần như chạm vào chóp mũi, đỡ lấy gáy nàng, như thì thầm: "Hạ Tuế An, bây giờ ta muốn hôn ngươi."
Leng keng, leng keng, leng keng.
Tiếng chuông vang lên không theo quy luật, hắn hôn lên môi nàng trong gió.
Tuyền Lê
"Chúng ta có thể trở nên thân mật hơn một chút không?" Trang sức bạc trên tóc hắn rủ xuống, va vào trang sức bướm bạc trên b.í.m tóc trước n.g.ự.c Hạ Tuế An.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









