Hạ Tuế An cố gắng dùng tư duy của Yến Vô Hành để nhìn ngôi mộ thất này, nỗ lực nhớ lại thói quen hành sự của hắn được miêu tả trong sách, cố gắng phỏng đoán hắn sẽ thiết kế cơ quan thoát hiểm của lăng mộ như thế nào.

Kỳ Bất Nghiên sau khi cất kỹ Âm Thi Cổ mẫu cổ cũng bắt đầu tìm kiếm cơ quan trong chủ mộ thất, trên bản đồ da dê cũng không có đ.á.n.h dấu nơi này.

Quan tài gỗ Thiết Âm bỗng nhiên có động tĩnh rõ ràng.

Có người bò ra.

Hạ Tuế An vừa tránh những mảnh đá vụn rơi từ trên đầu xuống, vừa ngước mắt nhìn lên.

Từ trong quan tài chui ra đầu tiên là Tô Ương, tiếp theo là Thẩm Kiến Hạc, Chung Không, Chung Huyễn. Bọn họ nhìn thấy Hạ Tuế An và Kỳ Bất Nghiên thì sững sờ.

Thẩm Kiến Hạc bước nhanh tới nói: "Hạ tiểu cô nương! Kỳ tiểu công tử!"

Hạ Tuế An: "Tiền bối..."

Hắn bị một viên đá vụn rơi trúng vai, đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng không quên hỏi nàng: "Đây là chủ mộ thất?" Liếc nhìn cái xác nằm trên đất, "Đây là Yến Vương Yến Vô Hành?"

"Đúng vậy, tiền bối."

Thẩm Kiến Hạc lại nhìn thấy phía đối diện quan tài cũng có một cái xác: "Cái này là Yến Vương Yến Vô Hành, vậy cái xác kia là của ai?"

Hạ Tuế An không thể giải thích với hắn chỉ bằng vài ba câu, trước mắt bọn họ phải nghĩ cách rời khỏi lăng mộ Yến Vương. Nàng nói: "Đợi ra ngoài rồi nói sau, cơ quan tự hủy của cổ mộ đã khởi động, sắp sập rồi."

Việc này Thẩm Kiến Hạc cũng biết.

Hắn trước đây đi theo sư phụ xuống mộ cũng từng trải qua chuyện tương tự, hiểu được đó là cơ quan tự hủy.

Bọn họ cũng không ngờ cuối đường hầm kia lại là quan tài trong chủ mộ thất, đi dọc theo đường hầm được một nửa thì như trời long đất lở, Thẩm Kiến Hạc lập tức đoán được lăng mộ Yến Vương e là không xong rồi.

Không đi nữa thì bọn họ đều phải c.h.ế.t.

Mà lui cũng không lui được, chỉ có thể đi về phía trước.

Tiếp đó, bọn họ liền nhìn thấy Hạ Tuế An và Kỳ Bất Nghiên đã đến chủ mộ thất từ sớm.

Hạ Tuế An nhìn qua vai Thẩm Kiến Hạc, thấy Tô Ương phía sau hắn y phục lấm lem, sắc mặt nàng vàng như nghệ, môi nứt nẻ tím tái, mày nhíu chặt, giống như vừa biết được chuyện gì đó khó lòng chấp nhận.

Cánh tay nàng còn có vết máu, chắc hẳn sau khi tách khỏi bọn họ đã trải qua không ít chuyện. Tuy nhiên Hạ Tuế An dù có tò mò đến đâu cũng sẽ không chọn lúc chạy trốn quan trọng này để hỏi.

Kỳ Bất Nghiên không nhìn bọn họ.

Hắn đang tìm cơ quan.

Cuối cùng, Kỳ Bất Nghiên và Hạ Tuế An đồng thời tìm thấy một cơ quan.

Gian chủ mộ thất này có hai cơ quan thoát hiểm, phía sau mỗi cái là một con đường, vẫn là quy luật thường gặp: một đường sống và một đường c.h.ế.t. Thời gian không chờ người, bọn họ buộc phải nhanh chóng đưa ra lựa chọn.

Hai cơ quan thoát hiểm này nằm trên hoa văn điêu khắc của quan tài gỗ Thiết Âm, một cái khắc hình hoa sen sống động như thật, một cái khắc hình cây dâu, lẫn trong những hoa văn phức tạp khác, thoạt nhìn rất khó tìm ra.

Là do Hạ Tuế An sờ kỹ một lượt quan tài gỗ Thiết Âm mới cảm nhận được cảm giác lõm xuống rất nhẹ.

Nàng không ấn xuống ngay.

Cũng coi như cẩn trọng.

Sự thật chứng minh Hạ Tuế An đã làm đúng, nàng vừa tìm thấy hình hoa sen thì ngay sau đó, Kỳ Bất Nghiên tìm thấy hình cây dâu.

Hai hình vẽ này được bọn họ khoanh vùng trọng điểm vì chúng đều có cảm giác lõm xuống khó phát hiện, chờ người ấn xuống.

Nàng có một dự cảm kỳ lạ, chỉ cần ấn một cái, cái còn lại sẽ không thể ấn được nữa.

Thẩm Kiến Hạc sán lại gần.

Hắn hỏi: "Hai người nói xem ấn cái nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hạ Tuế An nhìn chằm chằm hai hình vẽ này, rơi vào trầm tư, không trả lời câu hỏi của hắn.

Thẩm Kiến Hạc xoa cằm nói: "Ta cảm thấy ấn cái hoa sen. Ngươi không biết đâu, trước khi chúng ta đến chủ mộ thất còn đi qua rất nhiều nơi, biết được thê t.ử của Yến Vương tên là Hà Hoa."

Bọn họ trải qua khá nhiều chuyện... chỉ là không biết có nên nói hay không, hắn lặng lẽ nhìn Tô Ương, rồi lại thu hồi ánh mắt không để lại dấu vết.

Thôi bỏ đi.

Là chuyện nhà của quận chúa người ta, hắn tốt nhất đừng xen vào, kẻo rước họa vào thân.

"Ngươi nói nàng ấy tên là Hà Hoa?" Hạ Tuế An thật sự không biết chuyện này.

Tô Ương: "Quả thực là như vậy."

Hạ Tuế An vẫn chưa ấn.

Thẩm Kiến Hạc trầm ngâm: "Hà Hoa chẳng phải là hoa sen sao? Yến Vương chắc hẳn rất yêu thê t.ử của mình, người bình thường thiết lập cơ quan đều sẽ liên quan đến người hoặc vật mình yêu thích, bảo vệ."

Trong đầu nàng hiện lên một câu thơ "Sơn hữu phù tô, thấp hữu hà hoa" (Trên núi có cây phù tô, vùng đất trũng có hoa sen).

Ở đây, Hà Hoa đúng là chỉ nàng Hà Hoa, mà Phù Tô lại chỉ cây dâu. Trong sách có nhắc tới thê t.ử của Yến Vô Hành không thích hoa sen, mà lại thích Phù Tô trong câu thơ đó — tức là cây dâu.

Từ xưa đến nay, thích một người sẽ không kìm lòng được mà yêu ai yêu cả đường đi lối về, yêu những gì nàng ấy yêu.

Tuyền Lê

Hạ Tuế An muốn chọn hình cây dâu.

Bởi vì thê t.ử của Yến Vô Hành thích cây dâu.

Đá vụn trong cổ mộ rơi không ngừng, xà nhà từng cây một đổ xuống, Thẩm Kiến Hạc gạt bụi đất trên mặt, vội vàng hỏi lại lần nữa: "Cơ quan này do hai người tìm thấy, hai người nói xem muốn chọn cái nào."

Hạ Tuế An: "Cây dâu."

Kỳ Bất Nghiên: "Cây dâu."

Khoảnh khắc nói ra câu đó, bọn họ không hẹn mà cùng đặt tay lên hình cây dâu trên quan tài gỗ Thiết Âm, đầu ngón tay chạm nhau, chồng lên nhau.

Thiếu niên dường như bất kể ở thời gian, địa điểm nào cũng đều có thể rất thản nhiên, hoặc có thể nói là vô cảm, lúc này không lo lắng mình có c.h.ế.t hay không, chỉ không nhịn được mà ngắm nghía bàn tay của Hạ Tuế An.

Thật nhỏ.

Nhỏ hơn tay của hắn nhiều quá.

Chung Không sốt ruột: "Các người nói là cây dâu thì là cây dâu sao? Chúng ta không phải đã nói với các người rồi à, thê t.ử của Yến Vương tên là Hà Hoa, sao các người cứ khăng khăng chọn cái khác thế?"

Hạ Tuế An nói nhanh một câu: "Chuyện dài dòng nói ngắn gọn, ta từng đọc một cuốn sách có nhắc tới thê t.ử của Yến Vô Hành thích cây dâu."

"Sách gì?"

Nàng nói: "Sau này hãy nói."

Chung Không muốn ngăn cản Hạ Tuế An ấn vào cây dâu, Tô Ương ngược lại ngăn hắn: "Ta tin tưởng nàng ấy, không ai lại mang tính mạng của mình ra đùa giỡn cả."

Đợi khi ấn xuống hình cây dâu trên gỗ Thiết Âm, một tảng đá lớn từ trên đầu bọn họ rơi xuống, nện "Rầm" một tiếng, lăng mộ Yến Vương hoàn toàn sụp đổ.

Lúc này, trấn Phong Linh rung chuyển một trận.

Bá tánh trấn Phong Linh tưởng là động đất, tranh nhau chạy ra ngoài, thấy hồi lâu không còn dư chấn mới dám trở về nhà của mình.

Trong thư trai Tĩnh Tư, Hà Hoa đang gục xuống bàn trước cửa sổ ngủ cũng tỉnh giấc, nàng không giống những người khác lao ra khỏi nhà, chỉ từ tầng hai thò đầu nhìn ra ngoài, gió đêm thổi qua mặt.

Hà Hoa đóng cửa sổ lại.

Nàng lại mơ một giấc mơ kỳ lạ.

Trong mơ, Hà Hoa có một phu quân, chàng đối xử với nàng cực tốt, khi mọi người nói người câm là điềm xấu, chàng đã gạt bỏ mọi lời bàn tán để cưới nàng làm thê tử.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện