Tối hôm đó, khi hai vợ chồng nằm trên giường, họ lại tiếp tục chủ đề dang dở trước bữa cơm.

 

Phó Tư Niên hỏi: “Đường Đường, sau này em định làm công việc gì?”

 

Giang Đường trở mình, nhắm mắt nói: “Em không làm gì cả, cứ ở nhà chơi không được à?”

 

Phó Tư Niên cười: “Đương nhiên là được. Nhưng anh cảm nhận được, Đường Đường không phải là người thích nhàn rỗi, em có chủ kiến, có suy nghĩ riêng, chắc chắn em đã có dự định của mình rồi.”

 

Nghe vậy, Giang Đường bất ngờ mở mắt.

 

Phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ nhưng vì nằm gần nhau, cô vẫn thấy rõ đường nét khuôn mặt nam tính, góc cạnh của Phó Tư Niên và ánh mắt anh đang chăm chú nhìn mình.

 

Tim Giang Đường bỗng đập loạn nhịp.

 

Bởi vì trong ánh mắt Phó Tư Niên, cô nhận ra sự dịu dàng cưng chiều, đây đâu phải truyện quân nhân thập niên 70 nữa mà thành tổng tài bá đạo yêu tôi rồi.

 

Hơn nữa, điều khiến cô rung động hơn cả là lời anh nói.

 

Họ bên nhau chưa lâu nhưng Phó Tư Niên đủ tinh tế để nhìn thấu lớp vỏ bọc lười biếng của cô, thấy được sức sống mãnh liệt trong mắt cô.

 

Thời đại đang thay đổi, bảo Giang Đường ở nhà làm bà nội trợ toàn thời gian, làm chim hoàng yến được Phó Tư Niên nuôi nhốt là chuyện không thể nào.

 

Sự bình yên hiện tại chỉ là trạm dừng chân để cô nghỉ ngơi, xác định mục tiêu và chuẩn bị cất cánh.

 

Giang Đường rất vui vì Phó Tư Niên hiểu mình.

 

Cô quay mặt về phía anh: “Ừm, em có chuyện muốn làm nhưng chưa sắp xếp xong xuôi, khi nào chắc chắn em sẽ nói với anh.”

 

Phó Tư Niên không gặng hỏi, trầm giọng nói: “Em muốn làm gì cứ làm, có khó khăn gì cứ nói với anh. Đường Đường, em phải nhớ kỹ, chúng ta là vợ chồng.”

 

Dù Giang Đường mang con đến theo quân, có vẻ như nương nhờ vào anh nhưng Phó Tư Niên vẫn cảm nhận được sự kiên cường và độc lập trong con người cô.

 

Nếu không thì chuyện của Diệp Vân Thư, Hoàng Y Y, cô đã chẳng giấu anh mà tự mình giải quyết.

 

Giang Đường xúc động đáp:

 

“Vâng. Anh là chồng em mà, em không tìm anh thì tìm ai. Phó Tư Niên, anh là chỗ dựa lớn nhất đời này của em là hậu phương vững chắc nhất của em. Nên anh phải cố gắng lên nhé, em đang đợi ngày được làm phu nhân thủ trưởng, đeo hoa đỏ về Bắc Kinh đấy, biết chưa?”

 

Phó Tư Niên bật cười: “Được. Anh sẽ cố gắng hiện thực hóa giấc mơ của em.”

 

Giang Đường lại đổi ý ngay: “Thôi bỏ đi, anh làm đoàn trưởng là được rồi, leo cao nữa nguy hiểm lắm. Em không làm phu nhân thủ trưởng nữa cũng chẳng muốn về Bắc Kinh, em chỉ mong cả nhà mình bình an thôi, nhất là anh đấy, biết chưa...”

 

Nói rồi Giang Đường nhắm mắt lại.

 

Phó Tư Niên lặng lẽ ngắm nhìn cô, rất lâu sau mới cất tiếng:

 

“Bà xã, anh biết rồi.”

 

Giang Đường nói có việc muốn làm không phải nói suông, cô đã sắp xếp ổn thỏa từ trước.

 

Chớp mắt đã đến ngày hẹn với Lâm Hướng Đông.

 

Cô gửi tạm Triều Triều và Nguyệt Nguyệt sang nhà Triệu Tú Mai chơi cùng Nhị Nữu Tam Nữu.

 

Triều Triều bảo: “Chị Nhị Nữu thích ô tô của con, con mang sang chơi cùng chị ấy.”

 

Nguyệt Nguyệt cũng líu lo: “Kẹo mẹ cho con không ăn một mình đâu, con chia cho chị Nhị Nữu với Tam Nữu nữa, bạn bè tốt là phải biết chia sẻ.”

 

Giang Đường xoa đầu hai con đầy tự hào, nhìn chúng chạy sang nhà Triệu Tú Mai rồi mới yên tâm rời khỏi khu tập thể.

 

Lúc đi ra cổng, cô đụng mặt Chung Thúy Bình. Mụ ta lần trước bị Giang Đường dạy cho một bài học nhớ đời, con trai quý tử bị đánh, chồng về lại cho một trận lên bờ xuống ruộng nên giờ thấy Giang Đường là sợ như chuột thấy mèo, quay đầu chạy biến, sợ dính phải vận đen.

 

Giang Đường chẳng thèm để ý đến mụ, cô đang vội bắt xe buýt cho kịp giờ hẹn. Mười một giờ rưỡi, cô có mặt trước cửa tiệm cơm quốc doanh.

 

Vừa xuống xe, cô đã thấy Lâm Hướng Đông đang ngồi xổm bên đường.

 

Cậu ta vẫn ăn mặc bụi bặm như mọi khi nhưng tóc tai gọn gàng hơn, trông hiền lành, sáng sủa hẳn ra.

 

Vì Giang Đường chỉ hẹn trưa nay ăn cơm chứ không nói rõ giờ nên Lâm Hướng Đông sợ lỡ hẹn, đến từ mười giờ sáng.

 

Cậu ta cứ nhìn chằm chằm vào dòng người qua lại, đặc biệt chú ý đến những chiếc xe buýt dừng bến, cuối cùng cũng đợi được người cần gặp.

 

“Đồng chí Giang.” Lâm Hướng Đông chào.

 

“Cậu đợi lâu chưa?”

 

“Không lâu đâu, tôi cũng mới đến thôi.”

 

Giang Đường biết cậu ta nói dối, mỉm cười: “Xin lỗi nhé, tôi đến hơi muộn. Đi thôi, tôi mời cậu ăn cơm.”

 

Đang định bước vào quán thì Lâm Hướng Đông ngăn lại.

 

“Đồng chí Giang, trong này đắt đỏ lắm, chị có chuyện gì cứ nói ở ngoài này cũng được, không cần mời tôi ăn đâu. Hoặc chị vào ăn đi, tôi ngồi nhìn là được.”

 

“Cậu nhìn chằm chằm thế tôi nuốt trôi sao được? Hướng Đông đã bảo mời là mời, không cần tiết kiệm hộ tôi đâu.”

 

Được Giang Đường nhiệt tình mời mọc, Lâm Hướng Đông mới chịu vào.

 

Giang Đường gọi vài món, có cá, có thịt, có trứng, vừa gọi vừa quan sát Lâm Hướng Đông.

 

Ngồi trong quán ăn đông đúc nhưng Lâm Hướng Đông không hề tỏ ra lúng túng hay lo lắng như những thanh niên lần đầu đến chốn này, ngược lại rất bình tĩnh.

 

Giang Đường ngạc nhiên: “Trước đây cậu từng đến đây rồi à?”

 

“Vâng, từng đến rồi.” Lâm Hướng Đông thành thật đáp: “Hồi gia đình tôi chưa gặp chuyện, điều kiện cũng khá giả, bố mẹ hay dẫn anh em tôi đến đây ăn. Hồi đó có ông đầu bếp làm món đầu sư tử kho tàu ngon tuyệt, không biết giờ ông ấy còn làm không.”

 

Nghe vậy, Giang Đường gọi thêm món đầu sư tử kho tàu.

 

“Cậu ăn thử xem có đúng vị ngày xưa không là biết ngay ông ấy còn làm hay không.”

 

Lâm Hướng Đông ngạc nhiên trước sự hào phóng của Giang Đường.

 

Lúc này, Giang Đường đang đánh giá Lâm Hướng Đông kỹ hơn... bởi cậu ta chính là đối tác cô đang tìm kiếm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện