Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 76: Còn quan tâm đến sự trong sạch của Giang Đường hơn
Hoàng Y Y... Hoàng Y Y... không ngờ lại là Hoàng Y Y!
Nhiều người ở đây thậm chí còn chưa từng nghe đến cái tên Hoàng Y Y, chỉ biết cô ấy là một người phụ nữ đã có chồng trong khu tập thể, bị bà mẹ chồng Lý Quế Hoa hành hạ đến mức xanh xao vàng vọt, tiều tụy, chẳng còn chút sức sống nào của tuổi trẻ.
Một người như vậy lại giành được giải nhất trong kỳ thi khó nhằn này sao?!
“... Không thể nào! Tôi không tin!” Diệp Vân Thư nói lên tiếng lòng của tất cả mọi người.
Lâm Tú Nhi cũng gào lên theo: “Tôi cũng không tin, chắc chắn là có gian lận, gian lận rồi!”
Thấy hai người họ nghi ngờ tính công bằng của kỳ thi và chĩa mũi dùi vào Giang Đường, Tống Viễn Dương đập mạnh tay xuống bàn.
Rầm!
Tiếng động lớn khiến mọi người giật mình thon thót.
Tống Viễn Dương vốn luôn giữ hình tượng thư sinh nho nhã, hiền lành nhưng lúc này đây, gương mặt anh sa sầm, nghiêm túc đến đáng sợ.
Anh không phải đang bênh vực ai mà là đang bảo vệ sự tôn nghiêm của tri thức.
“Đây là cuộc thi tuyển công khai do chính quân trưởng Hạ yêu cầu, các cô nghi ngờ sự công bằng của kỳ thi tức là nghi ngờ Tống Viễn Dương tôi. Đồng chí Hoàng Y Y đã làm bài nghiêm túc, đạt điểm cao hơn các cô, các cô dựa vào đâu mà nghi ngờ cô ấy?”
Tống Viễn Dương nói đanh thép.
Sắc mặt Diệp Vân Thư khó coi vô cùng, dù Tống Viễn Dương không nhắc đến tên Giang Đường nhưng trong lòng cô ta vẫn không tin Hoàng Y Y có thể đứng nhất, chắc chắn là do Giang Đường giở trò.
Lâm Tú Nhi bị dọa sợ không dám ho he gì nữa, chỉ biết lén lút nhìn Diệp Vân Thư cầu cứu.
Suy tính một lát, Diệp Vân Thư giơ tay, nói với giọng điệu đầy chính nghĩa: “Đàn anh Tống, em thay mặt các đồng chí ở đây xin phép được xem bài thi của Hoàng Y Y.”
Câu nói này nhắc nhở những người khác, chỉ có mình Tống Viễn Dương nói Hoàng Y Y đứng nhất, xem bài thi tại chỗ là cách kiểm chứng tốt nhất.
Bài thi của Hoàng Y Y vừa nộp lên, luôn nằm trong tầm mắt mọi người, dù là Giang Đường, Hoàng Y Y hay Tống Viễn Dương cũng khó lòng giở trò.
Tống Viễn Dương vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cơn giận chưa tan, sau khi trao đổi ánh mắt với vị nghiên cứu viên kia, cả hai cùng gật đầu.
“Đã muốn xem thì cứ xem đi. Không chỉ xem bài của Hoàng Y Y mà xem cả bài của chính các cô nữa.”
Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi lao đến đầu tiên, chộp lấy bài thi của Hoàng Y Y.
Lâm Tú Nhi xem từ đầu đến cuối một lượt sau đó thốt lên đầy kinh ngạc: “Không thể nào... không thể nào... sao cô ta có thể làm được hết thế này... không thể nào...”
“Cái gì? Hoàng Y Y làm được hết á? Cô ấy làm hết sạch sành sanh luôn? Cả câu cuối cùng cũng làm à?”
Những người khác nghe Lâm Tú Nhi nói vậy cũng nhao nhao đứng dậy vây quanh, chuyền tay nhau xem bài thi của Hoàng Y Y.
Đa số bài thi của họ chỉ làm được một nửa, bỏ trống một khoảng lớn còn bài của Hoàng Y Y thì chữ viết chi chít kín mít.
Dù tận mắt nhìn thấy bài thi của Hoàng Y Y nhưng Diệp Vân Thư vẫn không tin cô ấy tự làm được.
“Bài thi của Giang Đường đâu? Tôi muốn xem bài thi của Giang Đường!”
Diệp Vân Thư lục lọi trong đống bài thi, rút ra bài của Giang Đường, ánh mắt sắc lẻm soi mói từng li từng tí, cố tìm ra một sơ hở.
Đang lúc Diệp Vân Thư hậm hực thì giọng nói trong trẻo của Giang Đường vang lên.
“Diệp Vân Thư, có phải cô muốn nói Hoàng Y Y đạt giải nhất là do tôi giúp cô ấy gian lận không?”
“Cô...”
Diệp Vân Thư ngẩng phắt đầu lên, chạm phải ánh mắt sáng rực của Giang Đường, giật mình thon thót, đồng tử co rút lại vì bất an.
Bởi vì Giang Đường đã nói trúng tim đen của cô ta.
Cô ta luôn cho rằng Hoàng Y Y chẳng là cái thá gì, không đời nào đứng nhất được, chỉ có thể là do Giang Đường giúp đỡ gian lận, hơn nữa họ lại vào phòng thi muộn nhất nên khả năng gian lận càng cao.
Nếu tìm ra bằng chứng Giang Đường gian lận thì có thể loại cả Hoàng Y Y và Giang Đường, một mũi tên trúng hai đích.
Sau khi công bố kết quả, Hoàng Y Y cứ đứng ngây ra như phỗng.
Cô không thể tin nổi người đứng nhất lại là mình.
Thay vì vui sướng, cô lại cảm thấy hoài nghi bản thân... cô bỏ học giữa chừng lại không đụng đến sách vở mấy năm nay, làm sao so bì được với đám sinh viên trẻ tuổi này.
Nhưng Tống Viễn Dương lại khẳng định cô đứng nhất.
Cô không những thi tốt hơn sinh viên Đại học Bắc Kinh mà còn hơn cả Giang Đường.
Lại là cô thật sao!
Đến khi Diệp Vân Thư vu khống cô gian lận, Hoàng Y Y mới bừng tỉnh, vội vàng thanh minh: “Tôi không gian lận! Từng chữ trên bài thi đều là do tôi tự viết. Cô không được xúc phạm tôi, càng không được xúc phạm đồng chí Giang!”
Hoàng Y Y coi trọng danh dự của mình nhưng còn coi trọng sự trong sạch của Giang Đường hơn.
Giang Đường không căng thẳng như Hoàng Y Y, cô cười khẩy: “Hờ, Diệp Vân Thư, khi nghi ngờ người khác thì phải có bằng chứng chứ? Cô nhìn kỹ bài thi đi... nửa đầu là tiếng Anh, nửa sau là tiếng Nga còn lại là tiếng Pháp đấy!”
Giang Đường nói toạc ra lý do khiến bài thi này khó nhằn đến vậy.
Tống Viễn Dương có rất nhiều tài liệu cần dịch, không chỉ tiếng Anh mà còn cả tiếng Nga và tiếng Pháp, anh muốn tìm một trợ lý toàn năng nên mới đưa cả ba ngôn ngữ vào đề thi.
Trong số những người dự thi, nhiều người giỏi tiếng Anh, một số biết chút tiếng Nga còn tiếng Pháp thì... mù tịt.
Thế nên bài thi của họ mới bỏ trống nhiều như vậy.
Giang Đường bước tới, giật lấy bài thi của mình và Hoàng Y Y, mở ra cho mọi người xem:
“Mọi người mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ. Câu hỏi tiếng Pháp cuối cùng tôi không làm được, chỉ có Hoàng Y Y làm được thôi. Trong số chúng ta, e rằng chỉ có một mình Hoàng Y Y giải được câu cuối cùng này nên đồng chí Tống mới xếp cô ấy hạng nhất.”
“Diệp Vân Thư, tôi hỏi cô một câu thôi, tôi đến tiếng Pháp còn chẳng biết thì giúp Hoàng Y Y gian lận kiểu gì? Cô nói năng mà không biết động não, không cần bằng chứng à?”
Sự thật đã rõ ràng.
Mọi người vỡ lẽ: “Hóa ra đoạn cuối là tiếng Pháp, thảo nào tôi chẳng hiểu mô tê gì.”
“Tôi xem hết các bài thi rồi, đúng như đồng chí Giang nói, chỉ có Hoàng Y Y làm được phần dịch tiếng Pháp cuối cùng, những người khác đều bỏ trống. Hoàng Y Y tinh thông ba ngoại ngữ, cô ấy dựa vào thực lực để làm bài, không thể gian lận được. Cô ấy xứng đáng đứng nhất.”
“Diệp Vân Thư, dù cô là sinh viên Đại học Bắc Kinh nhưng không thể vì mình không làm được mà vu khống người khác gian lận chứ? Cô đang cố tình bôi nhọ người ta đấy.”
Đa số mọi người đều hiểu lý lẽ, khi sự thật phơi bày, họ quay sang chỉ trích Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi.
Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi sợ hãi lùi lại, chưa bao giờ họ rơi vào tình cảnh trớ trêu như thế này.
Lâm Tú Nhi lí nhí: “Vân Thư, giờ chúng ta phải làm sao đây?”
Nhiều người ở đây thậm chí còn chưa từng nghe đến cái tên Hoàng Y Y, chỉ biết cô ấy là một người phụ nữ đã có chồng trong khu tập thể, bị bà mẹ chồng Lý Quế Hoa hành hạ đến mức xanh xao vàng vọt, tiều tụy, chẳng còn chút sức sống nào của tuổi trẻ.
Một người như vậy lại giành được giải nhất trong kỳ thi khó nhằn này sao?!
“... Không thể nào! Tôi không tin!” Diệp Vân Thư nói lên tiếng lòng của tất cả mọi người.
Lâm Tú Nhi cũng gào lên theo: “Tôi cũng không tin, chắc chắn là có gian lận, gian lận rồi!”
Thấy hai người họ nghi ngờ tính công bằng của kỳ thi và chĩa mũi dùi vào Giang Đường, Tống Viễn Dương đập mạnh tay xuống bàn.
Rầm!
Tiếng động lớn khiến mọi người giật mình thon thót.
Tống Viễn Dương vốn luôn giữ hình tượng thư sinh nho nhã, hiền lành nhưng lúc này đây, gương mặt anh sa sầm, nghiêm túc đến đáng sợ.
Anh không phải đang bênh vực ai mà là đang bảo vệ sự tôn nghiêm của tri thức.
“Đây là cuộc thi tuyển công khai do chính quân trưởng Hạ yêu cầu, các cô nghi ngờ sự công bằng của kỳ thi tức là nghi ngờ Tống Viễn Dương tôi. Đồng chí Hoàng Y Y đã làm bài nghiêm túc, đạt điểm cao hơn các cô, các cô dựa vào đâu mà nghi ngờ cô ấy?”
Tống Viễn Dương nói đanh thép.
Sắc mặt Diệp Vân Thư khó coi vô cùng, dù Tống Viễn Dương không nhắc đến tên Giang Đường nhưng trong lòng cô ta vẫn không tin Hoàng Y Y có thể đứng nhất, chắc chắn là do Giang Đường giở trò.
Lâm Tú Nhi bị dọa sợ không dám ho he gì nữa, chỉ biết lén lút nhìn Diệp Vân Thư cầu cứu.
Suy tính một lát, Diệp Vân Thư giơ tay, nói với giọng điệu đầy chính nghĩa: “Đàn anh Tống, em thay mặt các đồng chí ở đây xin phép được xem bài thi của Hoàng Y Y.”
Câu nói này nhắc nhở những người khác, chỉ có mình Tống Viễn Dương nói Hoàng Y Y đứng nhất, xem bài thi tại chỗ là cách kiểm chứng tốt nhất.
Bài thi của Hoàng Y Y vừa nộp lên, luôn nằm trong tầm mắt mọi người, dù là Giang Đường, Hoàng Y Y hay Tống Viễn Dương cũng khó lòng giở trò.
Tống Viễn Dương vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cơn giận chưa tan, sau khi trao đổi ánh mắt với vị nghiên cứu viên kia, cả hai cùng gật đầu.
“Đã muốn xem thì cứ xem đi. Không chỉ xem bài của Hoàng Y Y mà xem cả bài của chính các cô nữa.”
Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi lao đến đầu tiên, chộp lấy bài thi của Hoàng Y Y.
Lâm Tú Nhi xem từ đầu đến cuối một lượt sau đó thốt lên đầy kinh ngạc: “Không thể nào... không thể nào... sao cô ta có thể làm được hết thế này... không thể nào...”
“Cái gì? Hoàng Y Y làm được hết á? Cô ấy làm hết sạch sành sanh luôn? Cả câu cuối cùng cũng làm à?”
Những người khác nghe Lâm Tú Nhi nói vậy cũng nhao nhao đứng dậy vây quanh, chuyền tay nhau xem bài thi của Hoàng Y Y.
Đa số bài thi của họ chỉ làm được một nửa, bỏ trống một khoảng lớn còn bài của Hoàng Y Y thì chữ viết chi chít kín mít.
Dù tận mắt nhìn thấy bài thi của Hoàng Y Y nhưng Diệp Vân Thư vẫn không tin cô ấy tự làm được.
“Bài thi của Giang Đường đâu? Tôi muốn xem bài thi của Giang Đường!”
Diệp Vân Thư lục lọi trong đống bài thi, rút ra bài của Giang Đường, ánh mắt sắc lẻm soi mói từng li từng tí, cố tìm ra một sơ hở.
Đang lúc Diệp Vân Thư hậm hực thì giọng nói trong trẻo của Giang Đường vang lên.
“Diệp Vân Thư, có phải cô muốn nói Hoàng Y Y đạt giải nhất là do tôi giúp cô ấy gian lận không?”
“Cô...”
Diệp Vân Thư ngẩng phắt đầu lên, chạm phải ánh mắt sáng rực của Giang Đường, giật mình thon thót, đồng tử co rút lại vì bất an.
Bởi vì Giang Đường đã nói trúng tim đen của cô ta.
Cô ta luôn cho rằng Hoàng Y Y chẳng là cái thá gì, không đời nào đứng nhất được, chỉ có thể là do Giang Đường giúp đỡ gian lận, hơn nữa họ lại vào phòng thi muộn nhất nên khả năng gian lận càng cao.
Nếu tìm ra bằng chứng Giang Đường gian lận thì có thể loại cả Hoàng Y Y và Giang Đường, một mũi tên trúng hai đích.
Sau khi công bố kết quả, Hoàng Y Y cứ đứng ngây ra như phỗng.
Cô không thể tin nổi người đứng nhất lại là mình.
Thay vì vui sướng, cô lại cảm thấy hoài nghi bản thân... cô bỏ học giữa chừng lại không đụng đến sách vở mấy năm nay, làm sao so bì được với đám sinh viên trẻ tuổi này.
Nhưng Tống Viễn Dương lại khẳng định cô đứng nhất.
Cô không những thi tốt hơn sinh viên Đại học Bắc Kinh mà còn hơn cả Giang Đường.
Lại là cô thật sao!
Đến khi Diệp Vân Thư vu khống cô gian lận, Hoàng Y Y mới bừng tỉnh, vội vàng thanh minh: “Tôi không gian lận! Từng chữ trên bài thi đều là do tôi tự viết. Cô không được xúc phạm tôi, càng không được xúc phạm đồng chí Giang!”
Hoàng Y Y coi trọng danh dự của mình nhưng còn coi trọng sự trong sạch của Giang Đường hơn.
Giang Đường không căng thẳng như Hoàng Y Y, cô cười khẩy: “Hờ, Diệp Vân Thư, khi nghi ngờ người khác thì phải có bằng chứng chứ? Cô nhìn kỹ bài thi đi... nửa đầu là tiếng Anh, nửa sau là tiếng Nga còn lại là tiếng Pháp đấy!”
Giang Đường nói toạc ra lý do khiến bài thi này khó nhằn đến vậy.
Tống Viễn Dương có rất nhiều tài liệu cần dịch, không chỉ tiếng Anh mà còn cả tiếng Nga và tiếng Pháp, anh muốn tìm một trợ lý toàn năng nên mới đưa cả ba ngôn ngữ vào đề thi.
Trong số những người dự thi, nhiều người giỏi tiếng Anh, một số biết chút tiếng Nga còn tiếng Pháp thì... mù tịt.
Thế nên bài thi của họ mới bỏ trống nhiều như vậy.
Giang Đường bước tới, giật lấy bài thi của mình và Hoàng Y Y, mở ra cho mọi người xem:
“Mọi người mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ. Câu hỏi tiếng Pháp cuối cùng tôi không làm được, chỉ có Hoàng Y Y làm được thôi. Trong số chúng ta, e rằng chỉ có một mình Hoàng Y Y giải được câu cuối cùng này nên đồng chí Tống mới xếp cô ấy hạng nhất.”
“Diệp Vân Thư, tôi hỏi cô một câu thôi, tôi đến tiếng Pháp còn chẳng biết thì giúp Hoàng Y Y gian lận kiểu gì? Cô nói năng mà không biết động não, không cần bằng chứng à?”
Sự thật đã rõ ràng.
Mọi người vỡ lẽ: “Hóa ra đoạn cuối là tiếng Pháp, thảo nào tôi chẳng hiểu mô tê gì.”
“Tôi xem hết các bài thi rồi, đúng như đồng chí Giang nói, chỉ có Hoàng Y Y làm được phần dịch tiếng Pháp cuối cùng, những người khác đều bỏ trống. Hoàng Y Y tinh thông ba ngoại ngữ, cô ấy dựa vào thực lực để làm bài, không thể gian lận được. Cô ấy xứng đáng đứng nhất.”
“Diệp Vân Thư, dù cô là sinh viên Đại học Bắc Kinh nhưng không thể vì mình không làm được mà vu khống người khác gian lận chứ? Cô đang cố tình bôi nhọ người ta đấy.”
Đa số mọi người đều hiểu lý lẽ, khi sự thật phơi bày, họ quay sang chỉ trích Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi.
Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi sợ hãi lùi lại, chưa bao giờ họ rơi vào tình cảnh trớ trêu như thế này.
Lâm Tú Nhi lí nhí: “Vân Thư, giờ chúng ta phải làm sao đây?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









