Cuối cùng không phải nghe tiếng r*n r* của bà Lý nữa, Giang Đường phủi tay.

 

Các bà vợ xung quanh nhìn động tác dứt khoát của Giang Đường, chẳng thua kém gì mấy anh bộ đội đặc công, ánh mắt nhìn cô có phần e dè.

 

Giang Đường dõng dạc nói:

 

“Các chị ơi, việc hôm nay là do một mình tôi làm, không liên quan đến các chị. Bà Lý có muốn tố cáo thì cứ tố cáo mình tôi, tôi làm tôi chịu. Nếu sau này đội kiểm kê có điều tra, tôi chỉ mong các chị thấy gì nói nấy, cứ sự thật mà nói là được.”

 

“Không, không liên quan đến đồng chí Giang đâu.” Hoàng Y Y bất ngờ lên tiếng: “Đồng chí Giang, cô làm tất cả vì tôi, tôi sẽ không để cô gặp rắc rối đâu.”

 

Giang Đường nhìn Hoàng Y Y, nghiêm túc nói: “Y Y, cách tốt nhất để tôi không gặp rắc rối là cô phải giành giải nhất trong cuộc thi tuyển này.”

 

Hoàng Y Y ngẩn người một chút rồi lập tức hiểu ý Giang Đường.

 

Thành tích của cô càng cao thì càng chứng minh hành động ngăn cản của bà Lý là sai trái và ác độc.

 

Hoàng Y Y thông minh hiểu ngay vấn đề, gật đầu lia lịa: “Đồng chí Giang, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức!”

 

“Đi thôi, không còn nhiều thời gian đâu, chúng ta xuất phát.”

 

Giang Đường kéo Hoàng Y Y đi như bay ra ngoài.

 

Hai người đi rồi, trong phòng chỉ còn lại bà Lý bị trói gô và đám bà vợ ngơ ngác nhìn nhau.

 

“Ư ư ư... thả ra ư... ư ư... thả tao ra...” Bà Lý trợn mắt nhìn mọi người cầu cứu.

 

Các bà vợ hoang mang nhìn Triệu Tú Mai: “Chị Tú Mai, giờ tính sao đây?”

 

Vừa nói vừa chỉ vào bà Lý đang nằm dưới đất.

 

Triệu Tú Mai đảo mắt, nhanh trí nói: “Tính sao cái gì? Ở đây có chuyện gì à? Rõ ràng chả có chuyện gì sất. Nhị Nữu Tam Nữu nhà tôi đang đợi cơm, tôi phải về giặt giũ nấu nướng đây, nhà các cô không có việc gì à? Còn chưa về?”

 

“... Có! Có việc chứ! Việc nhà tôi chất đống đây này, quần áo chồng con chưa khâu vá xong, tôi cũng phải về trông con đây.”

 

Mọi người ai nấy đều ngẩng cao đầu, mắt nhìn thẳng, tuyệt đối không liếc xuống đất lấy một cái, coi như bà Lý tàng hình.

 

Ra khỏi nhà bà Lý, mọi người đóng cửa lại cái rầm.

 

Coi như không nghe thấy gì, không biết gì, ai về nhà nấy, khu tập thể vẫn hòa thuận vui vẻ, thế chả tốt hơn sao.

 

Tại doanh trại quân đội.

 

Tin tức về cuộc thi tuyển công khai lan truyền nhanh chóng, không chỉ có Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi mà còn có thêm vài cô gái trong đoàn văn công và cả những thanh niên trí thức trong quân đội cũng đến thử sức, tổng cộng cũng ngót nghét chục người.

 

Quân bộ đã sắp xếp một phòng họp làm phòng thi, kê bàn ghế ngay ngắn đàng hoàng.

 

Tống Viễn Dương cũng bất ngờ vì số lượng người tham gia đông đảo, ban đầu chỉ định tìm trợ lý mà giờ thành ra sự kiện lớn thế này, quả là ngoài dự liệu.

 

Anh đã phải thức trắng hai đêm để soạn đề thi thật cẩn thận.

 

Đúng mười giờ.

 

Nhưng cuộc thi vẫn chưa bắt đầu.

 

Diệp Vân Thư đảo mắt nhìn quanh, không thấy bóng dáng Giang Đường đâu, khóe môi nhếch lên nụ cười mỉa mai.

 

Theo thông tin từ hệ thống, Giang Đường chỉ là tiểu thư nhà giàu lười biếng dốt nát, dù có biết tí tiếng Anh thì sao chứ? Làm sao so bì được với sinh viên Đại học Bắc Kinh chính hiệu như cô ta.

 

Chắc chắn Giang Đường sợ quá nên trốn rồi.

 

Tống Viễn Dương đẩy gọng kính, vẻ mặt lo lắng nhìn ra cửa, tập đề thi trên tay vẫn chưa phát ra.

 

Diệp Vân Thư chớp thời cơ, lên tiếng: “Đàn anh Tống, giờ thi đã đến rồi, sao vẫn chưa bắt đầu ạ? Hay là anh đang đợi ai?”

 

Được Diệp Vân Thư nhắc nhở, những người tham gia thi sực nhớ ra lời đồn đại rằng Tống Viễn Dương đã chấm Giang Đường ngay từ đầu, cuộc thi công khai này chỉ là do áp lực từ đoàn văn công đòi sự công bằng minh bạch mới có.

 

Tất nhiên tin đồn này là do Diệp Vân Thư tung ra từ trước.

 

Cô ta nói toàn sự thật (một nửa), có điều tra cũng chẳng sợ.

 

Hơn nữa, cô ta còn có thể lợi dụng dư luận để làm lớn chuyện.

 

Ví dụ như bây giờ, đến giờ thi rồi mà vì Giang Đường chưa đến nên chưa được bắt đầu.

 

Chẳng cần Diệp Vân Thư kích động, Lâm Tú Nhi đã không ngồi yên được, giơ tay ý kiến:

 

“Đàn anh Tống, cuộc thi tuyển công khai này do chính quân trưởng Hạ hứa hẹn, phải đảm bảo công bằng cho tất cả chúng tôi. Giờ thi đã điểm, tại sao vẫn chưa phát đề? Có phải anh đang thiên vị ai đó không?”

 

Lời nói của Lâm Tú Nhi lập tức khiến mọi người xì xào bàn tán, ai cũng biết đối tượng bị nghi ngờ thiên vị chính là Giang Đường.

 

Nghiên cứu viên lớn tuổi giám sát thi cùng Tống Viễn Dương cũng nhắc nhở: “Đồng chí Tống, đến giờ rồi, bắt đầu thôi.”

 

Tống Viễn Dương nhìn ra cửa lần cuối, rõ ràng hôm qua anh đã nhắc nhở và Giang Đường cũng khẳng định sẽ tham gia, sao giờ vẫn chưa thấy đâu? Chẳng lẽ cô ấy đổi ý không muốn thi nữa nên cố tình vắng mặt?  

“Bắt đầu thôi.”

 

Tống Viễn Dương thu lại ánh nhìn, bắt đầu phát đề thi. Dù Giang Đường có đến hay không thì tính công bằng của cuộc thi vẫn phải được đặt lên hàng đầu.

 

Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi nhìn nhau, ánh mắt không giấu nổi sự hưng phấn.

 

Diệp Vân Thư vui vì cuối cùng cũng thắng Giang Đường còn Lâm Tú Nhi thì mừng thầm vì bớt đi một đối thủ nặng ký, cơ hội tiếp cận Tống Viễn Dương của cô ta càng lớn hơn.

 

Đề thi được phát đến tay từng người, ai nấy đều cầm bút chuẩn bị làm bài.

 

“Báo cáo!”

 

“Báo cáo! Xin lỗi chúng tôi đến muộn!”

 

Hộc hộc... hộc hộc...

 

Giang Đường kéo Hoàng Y Y chạy bán sống bán chết, cuối cùng cũng đến được phòng thi, muộn mất năm phút.

 

Hoàng Y Y mặt mày tái nhợt, cúi đầu xin lỗi rối rít: “Xin... xin lỗi mọi người, nhà tôi có việc đột xuất làm liên lụy đến đồng chí Giang khiến cô ấy cũng bị muộn theo.”

 

Nhìn thấy Giang Đường, mắt Tống Viễn Dương sáng lên sau lớp kính.

 

Sợ gây thêm rắc rối cho cô, anh kìm nén không lên tiếng chào hỏi.

 

Vị nghiên cứu viên lớn tuổi nói: “Đã đến rồi thì mau tìm chỗ ngồi đi, bắt đầu làm bài, giữ trật tự. Thời gian đến muộn sẽ bị trừ vào thời gian làm bài, lát nữa thu bài cùng lúc với mọi người.”

 

“Vâng ạ.”

 

Giang Đường và Hoàng Y Y cúi chào rồi nhanh chóng tìm chỗ ngồi xuống.

 

“Y Y, cố lên nhé!” Giang Đường thì thầm động viên.

 

Hoàng Y Y khẽ gật đầu.

 

Thấy hai người vẫn đến kịp, Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi tức tối nghiến răng.

 

Diệp Vân Thư chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ cuộc... Dù Giang Đường có tham gia thi thì đã sao?

 

Nếu Giang Đường đứng nhất, cô ta sẽ vu cho Tống Viễn Dương lộ đề, làm ầm ĩ chuyện này lên cho xem.

 

Hờ, cứ chờ đấy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện