Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 66: Hít hà... Rượu Thiêu Đao Tử
Sau khi biếu bánh bao cho hàng xóm láng giềng thân thiết, Giang Đường nhớ đến một người, đó là Lương Khai Lai - người bạn chí cốt của Phó Tư Niên.
Từ khi Giang Đường chuyển đến đây, Lương Khai Lai không chỉ giúp vận chuyển đồ đạc mà còn hay cho kẹo bánh hai đứa trẻ. Triều Triều và Nguyệt Nguyệt mỗi lần gặp đều tíu tít gọi “chú Lương” khiến chàng lính độc thân sướng rơn người.
Giang Đường đề nghị: “Hôm nay làm nhiều bánh bao thế này, hay là để phần cho đại đội trưởng Lương một ít? Mai ăn sáng cũng tiện.”
Phó Tư Niên không ngờ vợ mình lại chu đáo đến thế, nhớ cả đến đồng đội của anh.
“Cậu ấy...”
Phó Tư Niên chưa kịp nói hết câu thì “nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến”, giọng nói sang sảng của Lương Khai Lai vang lên từ ngoài cửa.
“Chị dâu ơi! Làm món gì mà thơm thế?”
Giang Đường và Phó Tư Niên cùng ngước lên, thấy Lương Khai Lai một tay bế Nguyệt Nguyệt, tay kia xách một con vịt quay đi vào.
Lương Khai Lai kể lể: “Em vừa đến cửa thì gặp Nguyệt Nguyệt, bé tí tẹo mà ôm cái bát to tướng.”
Bát của Nguyệt Nguyệt không trống không mà đựng đầy lạc và táo đỏ.
Cô bé lí nhí nói: “Mẹ ơi, thím Đinh bảo nhận bánh bao rồi, cái này cho chúng mình ăn ạ.”
Lương Khai Lai đặt cái bát nặng trịch xuống bàn, mắt sáng rực lên: “Em đến đúng lúc ghê, nhà mình ăn bánh bao thịt ạ? Em khoái món này nhất đấy, một lúc xơi được năm sáu cái luôn.”
Phó Tư Niên đáp: “Đến đúng lúc thật.”
Bánh bao vừa ra lò mẻ đầu tiên thì cậu ta mò đến.
Giang Đường lén huých tay ông chồng đang nói mát mẻ, cười nói: “Đồng chí Lương, tôi vừa bảo Tư Niên mang bánh bao cho cậu thì cậu đến. Tối nay ở lại ăn cơm luôn nhé.”
“Chị dâu đã mời thì em không khách sáo đâu, em ở lại ăn chực bữa này vậy.” Lương Khai Lai đưa con vịt quay cho Giang Đường.
Cậu ta cũng không đến tay không, con vịt quay béo ngậy, da vàng óng, nhìn là biết hàng xịn, ăn chắc ngon tuyệt.
Một lát sau, Triều Triều đi biếu bánh bao về, cái bát mang về cũng không trống, đựng một ít dưa cải chua sở trường của Triệu Tú Mai.
Ăn bánh bao thịt kèm dưa cải chua, đúng là tuyệt phối, ngon hết sảy.
Mọi người dọn dẹp bàn, Phó Tư Niên vào bếp chặt vịt, lúc anh bưng đĩa vịt ra thì ba mẹ con Giang Đường và Lương Khai Lai đã ngồi vào bàn chờ sẵn.
Lương Khai Lai tự nhiên như ở nhà: “Đoàn trưởng Phó, ngồi xuống đi, thiếu mỗi anh thôi là khai tiệc được rồi.”
Nói cứ như Phó Tư Niên cố tình đến muộn vậy.
Phó Tư Niên chỉ muốn nhét cái bánh bao vào mồm cậu ta cho trật tự.
Đặt đĩa vịt xuống, Phó Tư Niên gắp hai cái đùi vịt, một cái cho Giang Đường, một cái cho Nguyệt Nguyệt sau đó gắp một cái cánh cho Triều Triều.
Vậy là chỉ còn lại một cái cánh ngon lành nữa.
“Em em em...” Lương Khai Lai chìa bát ra hứng, dù sao cậu ta cũng là khách, cái cánh này chắc chắn thuộc về cậu ta rồi: “Cảm ơn đoàn trưởng Phó...”
Lời cảm ơn vừa thốt ra khỏi miệng thì Phó Tư Niên đã bỏ cái cánh vịt vào bát của chính mình.
Phó Tư Niên liếc nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng của Lương Khai Lai, thản nhiên nói: “Muốn ăn thì tự gắp.”
Giang Đường cũng ngớ người, không ngờ Phó Tư Niên cũng có lúc trẻ con buồn cười thế này.
Lương Khai Lai tiu nghỉu hạ bát xuống nhưng cậu ta chẳng hề giận dỗi, cắn một miếng bánh bao to rồi giả bộ than thở: “Haizz... đúng là có vợ con vào là quên ngay tình đồng chí. Đùi không có, cánh cũng không, thôi thì em đành gặm phao câu vậy.”
Nguyệt Nguyệt hiểu ý chú Lương, nhìn cái đùi vịt đang gặm dở dính đầy nước miếng trên tay mình, rụt rè đưa cho cậu:
“Chú Lương ơi, chú ăn đùi vịt không? Cháu cho chú cái này ạ.”
Tim Lương Khai Lai tan chảy: “Đúng là con gái rượu, tri kỷ thật đấy, Nguyệt Nguyệt ngoan quá! Chú không ăn đâu, cháu cứ ăn đi.”
Vừa dứt lời thì Nguyệt Nguyệt đã nhét tọt cái đùi vào miệng.
Cô bé vừa nhai vừa nói lúng búng: “Chú Lương tốt thật đấy, không tranh ăn với cháu.”
Trẻ con ngây thơ vô số tội, câu nói vô tình ấy lại khiến người lớn chạnh lòng, nhớ lại chuyện cô bé từng bị giành ăn đến mức đói lả.
Lương Khai Lai nhìn Nguyệt Nguyệt bằng ánh mắt trìu mến, hận không thể hứa mua cả thế giới đồ ăn cho cô bé.
Lương Khai Lai vừa ăn bánh bao vừa gặm phao câu vịt ngon lành sau đó lôi đâu ra chai rượu trắng đặt lên bàn.
Phao câu vịt nhắm rượu trắng, chuẩn bài luôn~
Lương Khai Lai rót một chén rượu, nâng ly mời Giang Đường: “Chị dâu, chén rượu mừng này lẽ ra em phải uống từ năm năm trước, giờ uống bù cũng chưa muộn. Anh chị đã có nếp có tẻ đủ cả, em chúc hai người bách niên giai lão, con đàn cháu đống.”
Đây mới là mục đích chính của Lương Khai Lai hôm nay, uống bù rượu mừng đám cưới.
“Chị dâu uống trà thôi để em uống rượu.” Lương Khai Lai nói.
Nhưng Giang Đường lại đưa tay cầm chén rượu, Phó Tư Niên vội cản: “Đường Đường, rượu này nặng lắm.”
Giang Đường lắc đầu: “Đồng chí Lương mời rượu mừng, em phải uống chứ. Yên tâm, em nhấp môi chút thôi.”
Nghe vợ nói vậy, Phó Tư Niên cầm chai rượu rót cho cô một chút xíu sau đó rót đầy chén của mình.
“Cụng ly.”
Ba cái chén chạm nhau kêu leng keng vui tai.
Dù trong nhà chẳng trang trí hoa hòe hoa sói gì nhưng nghĩ đến bức ảnh cưới chụp hôm nay lại thêm chén rượu mừng của Lương Khai Lai, cảm giác như đang tổ chức đám cưới thật vậy.
Hít hà...
Giang Đường mới nhấp một ngụm nhỏ mà vị cay nồng xộc lên mũi khiến cô nhăn mặt nhíu mày.
Cô đã đánh giá thấp độ mạnh của rượu trắng thập niên 70, khác hẳn thứ rượu pha nước lã vài chục năm sau. Rượu Lương Khai Lai mang đến là rượu nhà nấu, có cái tên rất kêu... Thiêu Đao Tử (Dao nung đỏ).
Uống Thiêu Đao Tử vào họng, không sặc mới lạ.
Phó Tư Niên vội đưa cốc nước ấm cho cô: “Uống ngụm nước cho dịu đi em.”
Uống nước xong, vị cay nồng tan bớt để lại dư vị ngọt hậu nơi cuống họng, kể ra cũng ngon phết.
Nhân lúc Phó Tư Niên không để ý, Giang Đường lén nhấp thêm ngụm nữa. Có sự chuẩn bị trước nên lần này không bị sặc nữa, cô bắt đầu thấy thích thích.
Từ khi Giang Đường chuyển đến đây, Lương Khai Lai không chỉ giúp vận chuyển đồ đạc mà còn hay cho kẹo bánh hai đứa trẻ. Triều Triều và Nguyệt Nguyệt mỗi lần gặp đều tíu tít gọi “chú Lương” khiến chàng lính độc thân sướng rơn người.
Giang Đường đề nghị: “Hôm nay làm nhiều bánh bao thế này, hay là để phần cho đại đội trưởng Lương một ít? Mai ăn sáng cũng tiện.”
Phó Tư Niên không ngờ vợ mình lại chu đáo đến thế, nhớ cả đến đồng đội của anh.
“Cậu ấy...”
Phó Tư Niên chưa kịp nói hết câu thì “nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến”, giọng nói sang sảng của Lương Khai Lai vang lên từ ngoài cửa.
“Chị dâu ơi! Làm món gì mà thơm thế?”
Giang Đường và Phó Tư Niên cùng ngước lên, thấy Lương Khai Lai một tay bế Nguyệt Nguyệt, tay kia xách một con vịt quay đi vào.
Lương Khai Lai kể lể: “Em vừa đến cửa thì gặp Nguyệt Nguyệt, bé tí tẹo mà ôm cái bát to tướng.”
Bát của Nguyệt Nguyệt không trống không mà đựng đầy lạc và táo đỏ.
Cô bé lí nhí nói: “Mẹ ơi, thím Đinh bảo nhận bánh bao rồi, cái này cho chúng mình ăn ạ.”
Lương Khai Lai đặt cái bát nặng trịch xuống bàn, mắt sáng rực lên: “Em đến đúng lúc ghê, nhà mình ăn bánh bao thịt ạ? Em khoái món này nhất đấy, một lúc xơi được năm sáu cái luôn.”
Phó Tư Niên đáp: “Đến đúng lúc thật.”
Bánh bao vừa ra lò mẻ đầu tiên thì cậu ta mò đến.
Giang Đường lén huých tay ông chồng đang nói mát mẻ, cười nói: “Đồng chí Lương, tôi vừa bảo Tư Niên mang bánh bao cho cậu thì cậu đến. Tối nay ở lại ăn cơm luôn nhé.”
“Chị dâu đã mời thì em không khách sáo đâu, em ở lại ăn chực bữa này vậy.” Lương Khai Lai đưa con vịt quay cho Giang Đường.
Cậu ta cũng không đến tay không, con vịt quay béo ngậy, da vàng óng, nhìn là biết hàng xịn, ăn chắc ngon tuyệt.
Một lát sau, Triều Triều đi biếu bánh bao về, cái bát mang về cũng không trống, đựng một ít dưa cải chua sở trường của Triệu Tú Mai.
Ăn bánh bao thịt kèm dưa cải chua, đúng là tuyệt phối, ngon hết sảy.
Mọi người dọn dẹp bàn, Phó Tư Niên vào bếp chặt vịt, lúc anh bưng đĩa vịt ra thì ba mẹ con Giang Đường và Lương Khai Lai đã ngồi vào bàn chờ sẵn.
Lương Khai Lai tự nhiên như ở nhà: “Đoàn trưởng Phó, ngồi xuống đi, thiếu mỗi anh thôi là khai tiệc được rồi.”
Nói cứ như Phó Tư Niên cố tình đến muộn vậy.
Phó Tư Niên chỉ muốn nhét cái bánh bao vào mồm cậu ta cho trật tự.
Đặt đĩa vịt xuống, Phó Tư Niên gắp hai cái đùi vịt, một cái cho Giang Đường, một cái cho Nguyệt Nguyệt sau đó gắp một cái cánh cho Triều Triều.
Vậy là chỉ còn lại một cái cánh ngon lành nữa.
“Em em em...” Lương Khai Lai chìa bát ra hứng, dù sao cậu ta cũng là khách, cái cánh này chắc chắn thuộc về cậu ta rồi: “Cảm ơn đoàn trưởng Phó...”
Lời cảm ơn vừa thốt ra khỏi miệng thì Phó Tư Niên đã bỏ cái cánh vịt vào bát của chính mình.
Phó Tư Niên liếc nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng của Lương Khai Lai, thản nhiên nói: “Muốn ăn thì tự gắp.”
Giang Đường cũng ngớ người, không ngờ Phó Tư Niên cũng có lúc trẻ con buồn cười thế này.
Lương Khai Lai tiu nghỉu hạ bát xuống nhưng cậu ta chẳng hề giận dỗi, cắn một miếng bánh bao to rồi giả bộ than thở: “Haizz... đúng là có vợ con vào là quên ngay tình đồng chí. Đùi không có, cánh cũng không, thôi thì em đành gặm phao câu vậy.”
Nguyệt Nguyệt hiểu ý chú Lương, nhìn cái đùi vịt đang gặm dở dính đầy nước miếng trên tay mình, rụt rè đưa cho cậu:
“Chú Lương ơi, chú ăn đùi vịt không? Cháu cho chú cái này ạ.”
Tim Lương Khai Lai tan chảy: “Đúng là con gái rượu, tri kỷ thật đấy, Nguyệt Nguyệt ngoan quá! Chú không ăn đâu, cháu cứ ăn đi.”
Vừa dứt lời thì Nguyệt Nguyệt đã nhét tọt cái đùi vào miệng.
Cô bé vừa nhai vừa nói lúng búng: “Chú Lương tốt thật đấy, không tranh ăn với cháu.”
Trẻ con ngây thơ vô số tội, câu nói vô tình ấy lại khiến người lớn chạnh lòng, nhớ lại chuyện cô bé từng bị giành ăn đến mức đói lả.
Lương Khai Lai nhìn Nguyệt Nguyệt bằng ánh mắt trìu mến, hận không thể hứa mua cả thế giới đồ ăn cho cô bé.
Lương Khai Lai vừa ăn bánh bao vừa gặm phao câu vịt ngon lành sau đó lôi đâu ra chai rượu trắng đặt lên bàn.
Phao câu vịt nhắm rượu trắng, chuẩn bài luôn~
Lương Khai Lai rót một chén rượu, nâng ly mời Giang Đường: “Chị dâu, chén rượu mừng này lẽ ra em phải uống từ năm năm trước, giờ uống bù cũng chưa muộn. Anh chị đã có nếp có tẻ đủ cả, em chúc hai người bách niên giai lão, con đàn cháu đống.”
Đây mới là mục đích chính của Lương Khai Lai hôm nay, uống bù rượu mừng đám cưới.
“Chị dâu uống trà thôi để em uống rượu.” Lương Khai Lai nói.
Nhưng Giang Đường lại đưa tay cầm chén rượu, Phó Tư Niên vội cản: “Đường Đường, rượu này nặng lắm.”
Giang Đường lắc đầu: “Đồng chí Lương mời rượu mừng, em phải uống chứ. Yên tâm, em nhấp môi chút thôi.”
Nghe vợ nói vậy, Phó Tư Niên cầm chai rượu rót cho cô một chút xíu sau đó rót đầy chén của mình.
“Cụng ly.”
Ba cái chén chạm nhau kêu leng keng vui tai.
Dù trong nhà chẳng trang trí hoa hòe hoa sói gì nhưng nghĩ đến bức ảnh cưới chụp hôm nay lại thêm chén rượu mừng của Lương Khai Lai, cảm giác như đang tổ chức đám cưới thật vậy.
Hít hà...
Giang Đường mới nhấp một ngụm nhỏ mà vị cay nồng xộc lên mũi khiến cô nhăn mặt nhíu mày.
Cô đã đánh giá thấp độ mạnh của rượu trắng thập niên 70, khác hẳn thứ rượu pha nước lã vài chục năm sau. Rượu Lương Khai Lai mang đến là rượu nhà nấu, có cái tên rất kêu... Thiêu Đao Tử (Dao nung đỏ).
Uống Thiêu Đao Tử vào họng, không sặc mới lạ.
Phó Tư Niên vội đưa cốc nước ấm cho cô: “Uống ngụm nước cho dịu đi em.”
Uống nước xong, vị cay nồng tan bớt để lại dư vị ngọt hậu nơi cuống họng, kể ra cũng ngon phết.
Nhân lúc Phó Tư Niên không để ý, Giang Đường lén nhấp thêm ngụm nữa. Có sự chuẩn bị trước nên lần này không bị sặc nữa, cô bắt đầu thấy thích thích.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









