Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 59: Dương khí thịnh, hỏa khí vượng
Thấy Giang Đường đọc sách, Phó Tư Niên theo phản xạ nghĩ ngay đến việc cô đang ôn tập để dốc toàn lực cho kỳ thi, bởi với tính cách của Giang Đường, chắc chắn cô không muốn thua kém Diệp Vân Thư.
Giang Đường cười tít mắt, không trả lời mà đưa cuốn sách cho Phó Tư Niên tự xem.
Anh cúi xuống nhìn, đập vào mắt là dòng chữ: “Từ khe cửa tối om, một khuôn mặt trắng bệch lộ ra, đó là một người phụ nữ mặc áo cưới đỏ thẫm, hai chân lơ lửng không chạm đất, khóe mắt và lỗ mũi rỉ ra những vệt máu đỏ tươi...”
Phó Tư Niên sững người từ từ ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Giang Đường.
Hóa ra là truyện ma.
Thấy vẻ mặt biến sắc của chồng, Giang Đường hoàn thành trò đùa tinh quái, thu tay về, tiếp tục thong thả lật giở từng trang sách.
Phó Tư Niên ngỡ ngàng hỏi: “Sao em lại đọc loại sách này?”
Lại còn đọc vào buổi tối nữa chứ, cô không sợ à?
Gương mặt Giang Đường chẳng hề lộ chút sợ hãi nào, cô dựa vào đầu giường, ung dung đáp: “Em nhặt được ở nhà chị Triệu đấy.”
“Nhặt được?”
“Vâng, chị Triệu ít chữ, không biết là sách gì nên lấy kê chân tủ. Em đọc thử vài trang thấy hay hay nên mượn về đọc nốt.”
Thảo nào cuốn sách trên tay Giang Đường vừa cũ vừa nát lại còn bẩn lem nhem.
Lật thêm vài trang, Giang Đường bất ngờ đặt sách xuống, ghé sát mặt Phó Tư Niên.
“Phó Tư Niên, có phải anh lo em không chịu học hành tử tế, thi trượt làm anh mất mặt không?”
“Đường Đường, anh không quan tâm em thi cử thế nào đâu, trúng tuyển hay không cũng chẳng sao cả, anh chỉ mong em được làm những việc mình thích thôi.”
Phó Tư Niên rất muốn nói thêm rằng dù Giang Đường không đi làm thì anh vẫn nuôi được cô.
Nhưng lại sợ nói thế cô sẽ không vui, vì trông cô có vẻ rất quyết tâm muốn thắng.
Giang Đường rất hài lòng với câu trả lời của chồng: “Anh yên tâm đi, em sẽ không thi trượt đâu, càng không đời nào nhường vị trí trợ lý của đồng chí Tống cho Diệp Vân Thư!”
Giang Đường có thể thua ai cũng được nhưng tuyệt đối không thể thua Diệp Vân Thư.
Cô nắm chặt tay, lắc nhẹ, vẻ mặt rạng rỡ đầy tự tin.
Nhưng sự tự tin ấy của Giang Đường dần tan biến sau khi Phó Tư Niên nằm xuống và tắt đèn.
Hình ảnh “tân nương áo đỏ” trong cuốn truyện ma ban nãy cứ lởn vởn trong đầu cô, khuôn mặt trắng bệch và đôi giày thêu đỏ chót cứ thoắt ẩn thoắt hiện, văng vẳng bên tai dường như còn nghe thấy tiếng khóc ai oán của người phụ nữ.
Giang Đường cố gắng mấy lần nhưng không tài nào ngủ được, càng muốn thả lỏng lại càng căng thẳng sợ hãi.
Không được!
Tối nay cô không thể ngủ một mình!
Cô phải sang ngủ với Triều Triều và Nguyệt Nguyệt!
Giang Đường vừa định nhỏm dậy thì một cánh tay rắn chắc bất ngờ vươn ra, ôm chặt lấy eo cô, kéo cô ngã vào lồng ngực rộng lớn và ấm áp.
Giọng nói khàn khàn của Phó Tư Niên vang lên bên tai: “Bà xã, sao còn chưa ngủ?”
“Em... em... em sang xem Triều Triều với Nguyệt Nguyệt thế nào, sợ chúng nó ngủ một mình không quen...”
Nghe giọng điệu chột dạ của vợ lại nhớ đến cảnh cô trằn trọc thở dài nãy giờ, Phó Tư Niên thừa biết Giang Đường xem truyện ma xong sợ phát khiếp, định chuồn sang phòng nhỏ ngủ ké với con đây mà.
Không được.
Phó Tư Niên siết chặt vòng tay hơn, ôm cô sát vào lòng mình.
“Anh vừa sang xem rồi, hai đứa ngủ ngon lắm, em không phải lo đâu.”
Giang Đường nhíu mày ảo não, thế là mất toi cái cớ duy nhất, đang lúc hoang mang thì lại nghe tiếng Phó Tư Niên.
Anh thì thầm: “Đường Đường, đừng sợ, ngủ đi em.”
Cùng với giọng nói trầm ấm đầy nam tính là hơi ấm cuồn cuộn truyền sang từ cơ thể anh, dần dần sưởi ấm cơ thể đang run lên vì sợ hãi của Giang Đường.
Ơ...
Sao cô lại quên mất còn có Phó Tư Niên nhỉ?
Đàn ông đi lính thì toàn bộ cơ thể chính khí, dương khí thịnh, hỏa khí vượng, yêu ma quỷ quái nào dám lại gần.
Tội gì phải bỏ gần cầu xa, cứ ôm chặt lấy Phó Tư Niên là xong chuyện.
Giang Đường xoay người, dán chặt người vào Phó Tư Niên, lồng ngực rắn chắc, cơ bụng săn chắc, cả cánh tay này nữa...
Giờ thì cô hết sợ ma rồi nhưng lại biến thành con ma sắc dục, thành yêu tinh trong Liêu Trai Chí Dị mất rồi.
Bàn tay Giang Đường s* s**ng lung tung trên ngực Phó Tư Niên, cuối cùng bị bàn tay to lớn của anh giữ chặt lại.
“Bà xã, nếu em còn muốn ngủ thì tốt nhất đừng có lộn xộn.”
“... Vâng.”
Giang Đường cố nén khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ, rúc vào lòng Phó Tư Niên, cuối cùng cũng chịu nằm im.
Một lúc sau.
Phó Tư Niên từ từ mở mắt, nhìn thấy Giang Đường đang ngủ say sưa, thở đều đều.
Cô vợ vô tâm vô phế của anh thì ngủ ngon lành rồi, chỉ khổ cho anh chắc đêm nay lại mất ngủ.
Anh cúi xuống nhìn vợ sau đó lại ngước nhìn trần nhà đầy bất lực.
Thôi thì nhịn vậy!
Sáng hôm sau trời vừa hửng sáng, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đã dậy sớm. Hai bé ngoan tự mặc quần áo, rửa mặt sạch sẽ, chẳng cần người lớn phải lo.
Lúc rửa mặt, hai anh em cứ chốc chốc lại ngoái nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng kín mít.
Nguyệt Nguyệt mở to đôi mắt tròn xoe hỏi: “Anh ơi, sao bố mẹ mãi chưa dậy thế ạ? Có khi nào bố mẹ quên mất anh em mình rồi không?”
“Không đâu. Bố mẹ sao quên được chúng mình, chắc chắn là bố mẹ ngủ nướng, đến giờ vẫn chưa chịu dậy thôi.” Triều Triều suy đoán như ông cụ non.
Nguyệt Nguyệt hỏi dồn: “Thế mình có nên gọi bố mẹ dậy không anh? Mẹ bảo ngủ nướng không tốt mà, toàn gọi em dậy sớm thôi. Với lại mẹ còn bảo hôm nay bố được nghỉ sẽ đưa chúng mình lên phố ăn đồ ngon nữa.”
Chụt!
Nghĩ đến đồ ngon, Nguyệt Nguyệt nuốt nước miếng cái ực.
Triều Triều lại nhìn cánh cửa phòng ngủ, tuy không ham ăn như em gái nhưng cậu bé rất muốn được đi chơi cùng bố, đây là lần đầu tiên được đi chơi với bố mà.
Suy nghĩ một lát, Triều Triều gật đầu quả quyết.
“Nguyệt Nguyệt, chúng mình đi gọi bố mẹ dậy đi.”
“Vâng ạ, em nghe anh hết.”
Thế là hai bóng hình nhỏ bé rón rén tiến lại gần cửa phòng, bốn bàn tay nhỏ xíu cùng đẩy mạnh, cánh cửa kẽo kẹt mở ra.
Vừa bước vào, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nhìn thấy cảnh tượng Giang Đường và Phó Tư Niên đang “quấn lấy nhau” trên giường.
Nguyệt Nguyệt chỉ tay vào Giang Đường reo lên: “Anh ơi nhìn kìa, mẹ đang ôm bố ngủ đấy.”
Triều Triều vội đưa tay che mắt em gái: “Nguyệt Nguyệt, cái này không được nhìn.”
“Sao lại không được nhìn ạ? Chẳng lẽ bố mẹ không mặc quần áo sao anh?” Bị che mắt không thấy gì, Nguyệt Nguyệt ngây thơ hỏi lại.
Giang Đường đang ngủ mơ màng, bỗng nghe thấy tiếng trẻ con.
Cô cứ tưởng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đang ngủ cùng mình nên vòng tay siết chặt hơn, theo thói quen vỗ nhẹ lưng “con”.
“Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, đừng quậy, cho mẹ ngủ thêm chút nữa.”
Thực tế thì tay cô đâu có ôm con mà đang s* s**ng ngực Phó Tư Niên, dán chặt lấy người ta không một kẽ hở.
Đợi đã...
Cảm giác tay này sai sai!
Giang Đường cười tít mắt, không trả lời mà đưa cuốn sách cho Phó Tư Niên tự xem.
Anh cúi xuống nhìn, đập vào mắt là dòng chữ: “Từ khe cửa tối om, một khuôn mặt trắng bệch lộ ra, đó là một người phụ nữ mặc áo cưới đỏ thẫm, hai chân lơ lửng không chạm đất, khóe mắt và lỗ mũi rỉ ra những vệt máu đỏ tươi...”
Phó Tư Niên sững người từ từ ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Giang Đường.
Hóa ra là truyện ma.
Thấy vẻ mặt biến sắc của chồng, Giang Đường hoàn thành trò đùa tinh quái, thu tay về, tiếp tục thong thả lật giở từng trang sách.
Phó Tư Niên ngỡ ngàng hỏi: “Sao em lại đọc loại sách này?”
Lại còn đọc vào buổi tối nữa chứ, cô không sợ à?
Gương mặt Giang Đường chẳng hề lộ chút sợ hãi nào, cô dựa vào đầu giường, ung dung đáp: “Em nhặt được ở nhà chị Triệu đấy.”
“Nhặt được?”
“Vâng, chị Triệu ít chữ, không biết là sách gì nên lấy kê chân tủ. Em đọc thử vài trang thấy hay hay nên mượn về đọc nốt.”
Thảo nào cuốn sách trên tay Giang Đường vừa cũ vừa nát lại còn bẩn lem nhem.
Lật thêm vài trang, Giang Đường bất ngờ đặt sách xuống, ghé sát mặt Phó Tư Niên.
“Phó Tư Niên, có phải anh lo em không chịu học hành tử tế, thi trượt làm anh mất mặt không?”
“Đường Đường, anh không quan tâm em thi cử thế nào đâu, trúng tuyển hay không cũng chẳng sao cả, anh chỉ mong em được làm những việc mình thích thôi.”
Phó Tư Niên rất muốn nói thêm rằng dù Giang Đường không đi làm thì anh vẫn nuôi được cô.
Nhưng lại sợ nói thế cô sẽ không vui, vì trông cô có vẻ rất quyết tâm muốn thắng.
Giang Đường rất hài lòng với câu trả lời của chồng: “Anh yên tâm đi, em sẽ không thi trượt đâu, càng không đời nào nhường vị trí trợ lý của đồng chí Tống cho Diệp Vân Thư!”
Giang Đường có thể thua ai cũng được nhưng tuyệt đối không thể thua Diệp Vân Thư.
Cô nắm chặt tay, lắc nhẹ, vẻ mặt rạng rỡ đầy tự tin.
Nhưng sự tự tin ấy của Giang Đường dần tan biến sau khi Phó Tư Niên nằm xuống và tắt đèn.
Hình ảnh “tân nương áo đỏ” trong cuốn truyện ma ban nãy cứ lởn vởn trong đầu cô, khuôn mặt trắng bệch và đôi giày thêu đỏ chót cứ thoắt ẩn thoắt hiện, văng vẳng bên tai dường như còn nghe thấy tiếng khóc ai oán của người phụ nữ.
Giang Đường cố gắng mấy lần nhưng không tài nào ngủ được, càng muốn thả lỏng lại càng căng thẳng sợ hãi.
Không được!
Tối nay cô không thể ngủ một mình!
Cô phải sang ngủ với Triều Triều và Nguyệt Nguyệt!
Giang Đường vừa định nhỏm dậy thì một cánh tay rắn chắc bất ngờ vươn ra, ôm chặt lấy eo cô, kéo cô ngã vào lồng ngực rộng lớn và ấm áp.
Giọng nói khàn khàn của Phó Tư Niên vang lên bên tai: “Bà xã, sao còn chưa ngủ?”
“Em... em... em sang xem Triều Triều với Nguyệt Nguyệt thế nào, sợ chúng nó ngủ một mình không quen...”
Nghe giọng điệu chột dạ của vợ lại nhớ đến cảnh cô trằn trọc thở dài nãy giờ, Phó Tư Niên thừa biết Giang Đường xem truyện ma xong sợ phát khiếp, định chuồn sang phòng nhỏ ngủ ké với con đây mà.
Không được.
Phó Tư Niên siết chặt vòng tay hơn, ôm cô sát vào lòng mình.
“Anh vừa sang xem rồi, hai đứa ngủ ngon lắm, em không phải lo đâu.”
Giang Đường nhíu mày ảo não, thế là mất toi cái cớ duy nhất, đang lúc hoang mang thì lại nghe tiếng Phó Tư Niên.
Anh thì thầm: “Đường Đường, đừng sợ, ngủ đi em.”
Cùng với giọng nói trầm ấm đầy nam tính là hơi ấm cuồn cuộn truyền sang từ cơ thể anh, dần dần sưởi ấm cơ thể đang run lên vì sợ hãi của Giang Đường.
Ơ...
Sao cô lại quên mất còn có Phó Tư Niên nhỉ?
Đàn ông đi lính thì toàn bộ cơ thể chính khí, dương khí thịnh, hỏa khí vượng, yêu ma quỷ quái nào dám lại gần.
Tội gì phải bỏ gần cầu xa, cứ ôm chặt lấy Phó Tư Niên là xong chuyện.
Giang Đường xoay người, dán chặt người vào Phó Tư Niên, lồng ngực rắn chắc, cơ bụng săn chắc, cả cánh tay này nữa...
Giờ thì cô hết sợ ma rồi nhưng lại biến thành con ma sắc dục, thành yêu tinh trong Liêu Trai Chí Dị mất rồi.
Bàn tay Giang Đường s* s**ng lung tung trên ngực Phó Tư Niên, cuối cùng bị bàn tay to lớn của anh giữ chặt lại.
“Bà xã, nếu em còn muốn ngủ thì tốt nhất đừng có lộn xộn.”
“... Vâng.”
Giang Đường cố nén khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ, rúc vào lòng Phó Tư Niên, cuối cùng cũng chịu nằm im.
Một lúc sau.
Phó Tư Niên từ từ mở mắt, nhìn thấy Giang Đường đang ngủ say sưa, thở đều đều.
Cô vợ vô tâm vô phế của anh thì ngủ ngon lành rồi, chỉ khổ cho anh chắc đêm nay lại mất ngủ.
Anh cúi xuống nhìn vợ sau đó lại ngước nhìn trần nhà đầy bất lực.
Thôi thì nhịn vậy!
Sáng hôm sau trời vừa hửng sáng, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đã dậy sớm. Hai bé ngoan tự mặc quần áo, rửa mặt sạch sẽ, chẳng cần người lớn phải lo.
Lúc rửa mặt, hai anh em cứ chốc chốc lại ngoái nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng kín mít.
Nguyệt Nguyệt mở to đôi mắt tròn xoe hỏi: “Anh ơi, sao bố mẹ mãi chưa dậy thế ạ? Có khi nào bố mẹ quên mất anh em mình rồi không?”
“Không đâu. Bố mẹ sao quên được chúng mình, chắc chắn là bố mẹ ngủ nướng, đến giờ vẫn chưa chịu dậy thôi.” Triều Triều suy đoán như ông cụ non.
Nguyệt Nguyệt hỏi dồn: “Thế mình có nên gọi bố mẹ dậy không anh? Mẹ bảo ngủ nướng không tốt mà, toàn gọi em dậy sớm thôi. Với lại mẹ còn bảo hôm nay bố được nghỉ sẽ đưa chúng mình lên phố ăn đồ ngon nữa.”
Chụt!
Nghĩ đến đồ ngon, Nguyệt Nguyệt nuốt nước miếng cái ực.
Triều Triều lại nhìn cánh cửa phòng ngủ, tuy không ham ăn như em gái nhưng cậu bé rất muốn được đi chơi cùng bố, đây là lần đầu tiên được đi chơi với bố mà.
Suy nghĩ một lát, Triều Triều gật đầu quả quyết.
“Nguyệt Nguyệt, chúng mình đi gọi bố mẹ dậy đi.”
“Vâng ạ, em nghe anh hết.”
Thế là hai bóng hình nhỏ bé rón rén tiến lại gần cửa phòng, bốn bàn tay nhỏ xíu cùng đẩy mạnh, cánh cửa kẽo kẹt mở ra.
Vừa bước vào, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nhìn thấy cảnh tượng Giang Đường và Phó Tư Niên đang “quấn lấy nhau” trên giường.
Nguyệt Nguyệt chỉ tay vào Giang Đường reo lên: “Anh ơi nhìn kìa, mẹ đang ôm bố ngủ đấy.”
Triều Triều vội đưa tay che mắt em gái: “Nguyệt Nguyệt, cái này không được nhìn.”
“Sao lại không được nhìn ạ? Chẳng lẽ bố mẹ không mặc quần áo sao anh?” Bị che mắt không thấy gì, Nguyệt Nguyệt ngây thơ hỏi lại.
Giang Đường đang ngủ mơ màng, bỗng nghe thấy tiếng trẻ con.
Cô cứ tưởng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đang ngủ cùng mình nên vòng tay siết chặt hơn, theo thói quen vỗ nhẹ lưng “con”.
“Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, đừng quậy, cho mẹ ngủ thêm chút nữa.”
Thực tế thì tay cô đâu có ôm con mà đang s* s**ng ngực Phó Tư Niên, dán chặt lấy người ta không một kẽ hở.
Đợi đã...
Cảm giác tay này sai sai!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









