Cuối cuộc nói chuyện, Phó Tư Niên lại hỏi Giang Đường có thực sự muốn nhận lời mời của Tống Viễn Dương hay không. Giang Đường cười, trả lời lấp lửng:

 

“Anh phải có niềm tin vào vợ mình chứ, chỉ là thi cử thôi mà, em tuyệt đối sẽ không làm xấu mặt đoàn trưởng Phó đâu.”

 

Sau đó, màn đêm buông xuống, hai người mỗi người nằm một bên giường.

 

Vì hôm nay Triều Triều và Nguyệt Nguyệt bị hoảng sợ nên không về phòng nhỏ mà tiếp tục ngủ chung với bố mẹ.

 

Giấc mộng thế giới hai người, vợ chồng ôm nhau ngủ lại một lần nữa tan thành mây khói.

 

Nằm một lúc lâu, nhớ lại cuộc trò chuyện vừa rồi với Giang Đường, Phó Tư Niên đột nhiên mở mắt, trong đáy mắt ánh lên vẻ ngạc nhiên và vui sướng.

 

Bởi vì anh nhớ ra, vừa rồi Giang Đường đã gọi anh là “Tư Niên”.

 

Là Tư Niên.

 

Không phải Phó Tư Niên cũng chẳng phải đồng chí Phó Tư Niên.

 

Tuy tình đồng chí rất cao đẹp nhưng giữa vợ chồng với nhau thì xưng hô thân mật vẫn hơn.

 

Khi nhắm mắt lại lần nữa, khóe miệng Phó Tư Niên vẫn không kìm được mà cong lên.

 

Ngày hôm sau.

 

Sân nhỏ nhà Giang Đường tấp nập người ra vào. Triệu Tú Mai, Vương Xuân Lan và cả vợ chính ủy Đinh nhà bên cạnh đều có mặt.

 

Họ không chỉ đến chơi mà người thì mang theo ít lạc, người mang nắm hạt dưa, có người còn mang dưa lê nhà trồng được, biến nhà Giang Đường thành đại bản doanh “tám chuyện”, rôm rả không ngớt.

 

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt tò mò nhìn các thím, chưa kịp chào hỏi thì đã được dúi đầy hạt dưa, lạc vào tay.

 

“Cầm lấy, cầm lấy đi các con, ăn nhiều vào.”

 

“Tối qua các chị em có nghe thấy tiếng tiểu đoàn trưởng Điền đánh con không? Tiếng la hét to kinh khủng, cách cả con đường mà tôi vẫn nghe rõ mồn một.”

 

“Thằng con nhà Chung Thúy Bình đáng bị đánh từ lâu rồi, cậy béo khỏe hay bắt nạt người khác, con tôi cũng từng bị nó đánh đấy, tiếc là tôi không ghê gớm được như cô em Tiểu Giang nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt, tức anh ách mấy ngày liền.”

 

“Đoàn trưởng Phó cũng cứng thật, bảo không mở cửa là không mở cửa. Tôi ra xem, tiểu đoàn trưởng Điền đánh thằng bé ròng rã nửa tiếng đồng hồ, Chung Thúy Bình khóc lóc thảm thiết...”

 

“Tiểu Giang, có phải em không cho đoàn trưởng Phó mở cửa không? Làm tốt lắm!”

 

Mọi người thi nhau giơ ngón tay cái tán thưởng Giang Đường.

 

Giang Đường cười khổ, sao lại đổ hết lên đầu cô thế này, rõ ràng là Phó Tư Niên bụng dạ đen tối mà.

 

Nhưng các bà vợ không ai tin một đoàn trưởng Phó chính trực, vô tư lại có thể giở trò xấu tính như thế nên cái nồi này Giang Đường đành phải gánh thay.

 

Thôi thì vợ chồng đồng cam cộng khổ, gánh thì gánh vậy.

 

Giang Đường mỉm cười nhận hết lời khen ngợi của mọi người.

 

Các bà vợ vui vẻ thật sự nên ngoài hạt dưa, lạc còn mang theo rất nhiều rau củ nhà trồng được, chất đầy hai giỏ tre đưa cho Giang Đường ăn dần.

 

Trong lúc trò chuyện, Giang Đường loáng thoáng cảm thấy có bóng người thập thò ngoài cửa, lúc ẩn lúc hiện. Cô nhón chân nhìn kỹ thì bóng người đó lại biến mất.

 

Cô bước ra xem thử thì đụng ngay phải người đang nấp ngoài cửa.

 

Hóa ra là Hoàng Y Y.

 

“Đồng... đồng chí Giang.”

 

Hoàng Y Y rụt rè nhìn Giang Đường, ánh mắt e dè, vừa chạm mắt đã vội cúi đầu, dáng vẻ tự ti nhút nhát.

 

Giang Đường mỉm cười: “Hóa ra là đồng chí Hoàng, chị đến rồi sao không vào, các chị em đều đang ở trong, vào nói chuyện ăn uống cho vui.”

 

Dù Giang Đường nhiệt tình mời mọc nhưng Hoàng Y Y vẫn không chịu bước vào nửa bước, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt e ngại.

 

Giang Đường hiểu ý ngay: “Chị muốn nói chuyện riêng với tôi phải không?”

 

Mắt Hoàng Y Y sáng lên một chút, khẽ gật đầu: “Ừm.”

 

Giang Đường bảo: “Chị đợi tôi một lát, tôi vào nói với mọi người một tiếng.”

 

Nghe Giang Đường nói Hoàng Y Y đến, các bà vợ càng thêm phấn khích.

 

Có người nắm chặt tay Giang Đường dặn dò:

 

“Tiểu Giang, em và Hoàng Y Y là bộ mặt của khu tập thể chúng ta đấy, hai em định bàn chuyện học hành à? Thôi bọn chị không làm phiền nữa, hai em cứ từ từ nói chuyện, nhất định phải thi tốt, cho mấy cô văn công kia biết mặt nhé!”

 

“Đúng! Nói hay lắm! Phải cho họ biết tay, chúng ta không dễ bắt nạt đâu!”

 

Các bà vợ tính tình xởi lởi, yêu ghét rõ ràng.

 

Họ đến nhanh mà đi cũng nhanh.

 

Lúc đi ngang qua Hoàng Y Y, một chị vợ còn móc trong túi ra quả táo dúi vào tay cô ấy: “Y Y, nghe bảo ăn táo thông minh lắm, em ăn đi, thi cử cố lên nhé, làm rạng danh khu tập thể chúng ta!”

 

Hoàng Y Y nép sát vào tường, không dám nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

 

Mọi người đã quen với tính cách của cô ấy nên cũng chẳng thấy lạ, lục tục ra về.

 

Nhìn cảnh tượng ấy, Giang Đường cảm thấy xót xa trong lòng.

 

Bởi cô nhớ trong nguyên tác từng nhắc đến, thời đi học Hoàng Y Y không phải là người nhút nhát yếu đuối thế này. Cô ấy từng là lớp trưởng, lên lớn là chủ tịch câu lạc bộ văn học, tham gia đủ mọi cuộc thi, tổ chức biết bao hoạt động.

 

Trong đám đông, cô ấy có thể không phải người xinh đẹp nhất nhưng chắc chắn là người tỏa sáng nhất.

 

Một cô gái rạng rỡ, tràn đầy sức sống như thế lại vì biến cố gia đình, bỏ học giữa chừng và cuộc hôn nhân bất hạnh mà thay đổi hoàn toàn, trở thành một con người khác hẳn.

 

Nguyên nhân quan trọng nhất xuất phát từ người mẹ chồng của Hoàng Y Y.

 

Dù là hôn nhân sắp đặt nhưng chồng cô ấy là người trí thức nho nhã, sau khi cưới hai người nảy sinh tình cảm, sống với nhau cũng hòa thuận.

 

Nhưng chồng cô ấy lại có một bà mẹ cực kỳ ghê gớm. Anh ta lớn lên dưới sự áp đặt của mẹ nên sinh ra tâm lý sợ hãi, mỗi khi Hoàng Y Y và mẹ chồng xảy ra mâu thuẫn, anh ta chỉ biết... im lặng.

 

Anh ta im lặng nhìn mẹ bắt nạt vợ, im lặng nhìn sự tươi trẻ của vợ dần héo mòn qua những trận cãi vã.

 

Hoàng Y Y của hiện tại thậm chí không dám nói to trong chính ngôi nhà của mình, sợ làm phật ý mẹ chồng lại bị mắng chửi te tát.

 

Câu cửa miệng của mẹ chồng Hoàng Y Y là: “Nếu con trai tao không mù mắt lấy mày thì giờ nó đâu chỉ là một đại đội trưởng quèn? Mày nợ nhà tao nên phải làm trâu làm ngựa cho nhà tao để trả nợ.”

 

Chi tiết Giang Đường nhớ rõ nhất trong truyện chính là về cuộc đời Hoàng Y Y.

 

Theo mốc thời gian hiện tại là năm 76, đầu năm sau Hoàng Y Y sẽ đọc được tin tức khôi phục kỳ thi đại học trên báo.

 

Nuối tiếc lớn nhất đời cô ấy là không được học hết đại học, giờ đây kỳ thi được mở lại chính là cơ hội tốt nhất để bù đắp.

 

Nhưng mẹ chồng cô ấy đã giật lấy tờ báo cô ấy giấu, xé nát vụn.

 

“Hờ, đi học? Đi học quan trọng bằng đẻ cháu trai cho tao à?”

 

“Mày học lắm thì có tác dụng quái gì? Chẳng phải vẫn bị tống đi chăn bò đấy thôi! Giờ mày là con dâu nhà tao, bớt mơ mộng hão huyền đi, đẻ ngay cho tao thằng cháu đích tôn mới là việc mày cần làm nhất!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện