Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 41: Người trẻ tuổi mà, lửa trong người vượng lắm
Phó Tư Niên dỗ dành Nguyệt Nguyệt nín khóc, thay quần áo sạch sẽ cho con rồi đặt cô bé ngồi lên ghế, sau đó quay lại giường kiểm tra “hiện trường vụ án”.
Chẳng hiểu tối qua cô con gái nhỏ ngủ kiểu gì, rõ ràng lúc đầu nằm cạnh Giang Đường, thế mà trong giấc mơ chèo thuyền thế nào lại đổi chỗ với anh trai.
Thành ra Triều Triều dính lấy mẹ còn Nguyệt Nguyệt lại lăn sang phía bố.
Thế nên bãi chiến trường của cô con gái rượu nằm trọn vẹn bên phần giường của Phó Tư Niên.
Phó Tư Niên nhẹ nhàng bế Giang Đường đang ngủ say sang phòng nhỏ.
Trời chưa sáng, Giang Đường ngủ rất say nên không hề hay biết gì, chỉ mơ màng quờ quạng s* s**ng lồng ngực rắn chắc của chồng vài cái.
Ngủ cũng không quên tranh thủ “ăn đậu hũ” của ông chồng quân nhân.
Đặt vợ xuống giường, bàn tay cô rời khỏi ngực anh, cảm thấy trống vắng nên quờ quạng lung tung như sắp tỉnh.
Phó Tư Niên nhanh trí bế nốt Triều Triều sang, nhét cậu bé vào lòng mẹ.
Giang Đường vẫn nhắm nghiền mắt, cảm nhận lồng ngực cứng rắn của người đàn ông biến thành cơ thể mềm mại của con trai, cô hơi cau mày nhưng rồi cũng nhanh chóng thích nghi.
“Triều Triều... nằm im... ngủ đi con...”
Cô lầm bầm vài tiếng, bàn tay theo thói quen vỗ nhẹ lưng con, Triều Triều đang cựa quậy sắp tỉnh lại ngủ tiếp ngon lành, hai mẹ con ôm nhau ngủ say sưa.
Phó Tư Niên nhìn cảnh này mà chỉ biết lắc đầu cười khổ.
Quay lại phòng ngủ chính, Phó Tư Niên nhanh chóng lột ga trải giường và vỏ chăn ra, cuộn tròn lại kẹp vào nách, tay kia bế Nguyệt Nguyệt đi ra ngoài.
Anh vào bếp lấy một cái bánh màn thầu đưa cho con gái:
“Nguyệt Nguyệt ngồi đây ăn bánh nhé, bố đi giặt quần áo và ga giường cho con.”
“Vâng ạ, bố.”
Nguyệt Nguyệt là con mèo tham ăn, thấy bánh màn thầu là mắt sáng rực lên, gặm nhấm từng miếng nhỏ hệt như chú chuột đồng.
Ngoài sân vang lên tiếng nước chảy rào rào.
Đường đường là đoàn trưởng Phó của quân khu đang ngồi xổm bên chậu nước đỏ, dùng đôi bàn tay chuyên cầm súng vò chiếc ga giường bị con gái tè dầm. Tiện tay, anh giặt luôn cả bộ đồ lót Giang Đường thay ra hôm qua.
Người đàn ông vò mạnh mảnh vải tam giác nhỏ xíu trong tay, mặt nóng bừng lên.
Thoáng cái trời đã sáng.
Tiếng nước chảy trong sân thu hút sự chú ý của nhà hàng xóm, chẳng biết từ lúc nào một cái đầu đã thò lên khỏi tường rào.
Nguyệt Nguyệt phát hiện ra trước, cô bé miệng ngậm đầy bánh màn thầu, không biết sợ là gì, chỉ tay reo lên: “Bố ơi, có bà thím kìa.”
Phó Tư Niên nhìn theo hướng tay con gái, thấy vợ của Đại đội trưởng Đinh nhà bên cạnh đang nhoài người qua tường nhìn sang.
Bị phát hiện, chị Đinh cũng chẳng ngại ngùng gì, cười híp mắt chào Phó Tư Niên.
“Đoàn trưởng Phó, dậy sớm giặt giũ thế, giặt cái gì mà to thế kia? Ga trải giường à?”
Chị Đinh nói một thôi một hồi rồi sực hiểu ra vấn đề, cười khúc khích đầy ẩn ý:
“Vợ chồng son mới ở cùng nhau, chị hiểu mà, chị hiểu hết. Người trẻ tuổi mà, lửa trong người vượng lắm, chuyện thường tình thôi.”
Chị Đinh lải nhải vài câu rồi tấm tắc khen: “Đoàn trưởng Phó, con gái anh xinh quá, lớn lên chắc chắn là đại mỹ nhân, tôi muốn đặt gạch làm thông gia với nhà anh quá. Thôi anh giặt tiếp đi, tôi đi nấu cơm sáng đây.”
Chị Đinh tụt xuống khỏi tường rào, tiếng cười sảng khoái vẫn còn vọng lại từ sân bên kia.
Phó Tư Niên cứ tưởng dậy sớm giặt ga giường thì không ai biết, ai ngờ đâu lại vô tình tạo ra tin đồn giật gân thứ hai sau vụ “sập giường đêm tân hôn”, đó là “Đoàn trưởng Phó sáng sớm dậy giặt ga giường”.
Tin này cũng chấn động chẳng kém tin trước.
Lần này thì không phải Phó Tư Niên cố ý đâu, hoàn toàn là tai nạn nghề nghiệp.
Nguyệt Nguyệt chẳng hiểu chị Đinh nói gì, chớp chớp mắt nhìn bố đầy thắc mắc.
Phó Tư Niên khẽ nói: “Nguyệt Nguyệt, không có gì đâu, con ăn bánh tiếp đi.”
Nguyệt Nguyệt cúi đầu cắn một miếng to, vẫn là bánh màn thầu ngon nhất.
Khi Giang Đường dậy thì thấy Phó Tư Niên đã căng dây phơi giữa sân, đang phơi cái ga giường sạch sẽ lên đó.
Không chỉ phơi lên, anh còn tỉ mẩn kéo căng bốn góc cho phẳng phiu, giũ mạnh một cái khiến bọt nước li ti b*n r*.
Nguyệt Nguyệt thấy hay hay, mở to mắt nhìn không chớp.
Giang Đường vừa bước ra, đầu tóc rối bời, ngáp dài một cái chẳng màng hình tượng, đầu óc trống rỗng ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Hai mẹ con một lớn một nhỏ giống nhau như đúc.
Phơi xong quần áo, Phó Tư Niên quay lại nhìn Giang Đường, ánh mắt dò hỏi: “Em dậy rồi à, ngủ có ngon không?”
Bắt gặp ánh mắt của chồng, Giang Đường ngượng ngùng bỏ tay xuống, theo phản xạ lấy mu bàn tay quệt mép, may mà không có nước miếng, nếu không thì hình tượng tan nát hết.
Cô đang thắc mắc tại sao mình lại ngủ ở phòng nhỏ, chẳng lẽ đêm qua mộng du?
Nhưng mộng du cũng đâu đến mức bế cả Triều Triều sang đó chứ?
Chẳng lẽ trong lúc mộng du cô biến hình thành lực sĩ Hercules à?
Dòng suy nghĩ miên man của Giang Đường bị cắt ngang bởi hình ảnh người chồng mẫu mực dưới ánh nắng ban mai, cô buột miệng hỏi:
“Phó Tư Niên, sao sáng sớm tinh mơ anh lại đi giặt ga giường thế?”
Nghe câu hỏi này, người căng thẳng nhất chính là Nguyệt Nguyệt. Cô bé lon ton chạy lại bên chân bố, ngước đôi mắt lo lắng nhìn lên.
Phó Tư Niên xoa đầu con gái, trả lời Giang Đường: “Anh chỉ rảnh mỗi buổi sáng thôi, ga giường nặng khó giặt, em sức yếu giặt không nổi nên anh tranh thủ giặt giúp em.”
Câu trả lời kín kẽ không một kẽ hở lại còn thể hiện sự quan tâm chu đáo dành cho vợ, nghe rất lọt tai.
Tuy trong lòng vẫn thấy là lạ nhưng Giang Đường cũng gật đầu cho qua.
Thấy mẹ gật đầu và không hỏi thêm gì nữa, Nguyệt Nguyệt sướng rơn.
Cô bé nhìn bố bằng ánh mắt ngưỡng mộ sáng lấp lánh: Bố giỏi quá đi!
Bố đã giữ bí mật chuyện cô bé tè dầm giúp cô bé rồi, không để mẹ biết.
Cô bé và bố có bí mật chung rồi nha.
Thấy điệu bộ kỳ lạ của con gái, Giang Đường càng nghi ngờ hai bố con có gì đó mờ ám nhưng nghĩ mãi không ra.
Phó Tư Niên cắt ngang dòng suy nghĩ của vợ: “Em đưa Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đi rửa mặt đi, anh vào lấy đồ ăn sáng.”
“Ờ.” Giang Đường gật đầu, gọi vọng vào trong nhà: “Triều Triều ơi, ra rửa mặt ăn sáng con ơi.”
Một lúc sau.
Ba mẹ con xếp thành một hàng ngang, động tác y hệt nhau, đánh răng rào rào.
Giang Đường vừa đánh răng vừa nhìn cái ga giường đang bay phấp phới trên dây phơi, thầm nghĩ có bẩn đâu mà giặt nhỉ?
Không bẩn... nhỡ đâu bẩn thật thì sao?
Phó Tư Niên làm bẩn ga giường?!
Giang Đường chỉ nghĩ đến một khả năng duy nhất, đó là chuyện tế nhị của đàn ông sau khi ngủ dậy.
Chắc chắn anh ấy đang phi tang chứng cứ, không muốn cho cô biết!
Tay cầm bàn chải của cô khựng lại, hai má nóng bừng lên.
[Chuyện cái ga giường nhà họ Phó]
Nguyệt Nguyệt: Con tè dầm đấy, suỵt, đừng cho ai biết nhé.
Chị Đinh: Vợ chồng son làm bẩn chứ ai.
Giang Đường: Rõ ràng là tại Phó Tư Niên, mình trong sạch mà.
Ga giường: Rốt cuộc là đứa nào làm bẩn tao hả?
Chẳng hiểu tối qua cô con gái nhỏ ngủ kiểu gì, rõ ràng lúc đầu nằm cạnh Giang Đường, thế mà trong giấc mơ chèo thuyền thế nào lại đổi chỗ với anh trai.
Thành ra Triều Triều dính lấy mẹ còn Nguyệt Nguyệt lại lăn sang phía bố.
Thế nên bãi chiến trường của cô con gái rượu nằm trọn vẹn bên phần giường của Phó Tư Niên.
Phó Tư Niên nhẹ nhàng bế Giang Đường đang ngủ say sang phòng nhỏ.
Trời chưa sáng, Giang Đường ngủ rất say nên không hề hay biết gì, chỉ mơ màng quờ quạng s* s**ng lồng ngực rắn chắc của chồng vài cái.
Ngủ cũng không quên tranh thủ “ăn đậu hũ” của ông chồng quân nhân.
Đặt vợ xuống giường, bàn tay cô rời khỏi ngực anh, cảm thấy trống vắng nên quờ quạng lung tung như sắp tỉnh.
Phó Tư Niên nhanh trí bế nốt Triều Triều sang, nhét cậu bé vào lòng mẹ.
Giang Đường vẫn nhắm nghiền mắt, cảm nhận lồng ngực cứng rắn của người đàn ông biến thành cơ thể mềm mại của con trai, cô hơi cau mày nhưng rồi cũng nhanh chóng thích nghi.
“Triều Triều... nằm im... ngủ đi con...”
Cô lầm bầm vài tiếng, bàn tay theo thói quen vỗ nhẹ lưng con, Triều Triều đang cựa quậy sắp tỉnh lại ngủ tiếp ngon lành, hai mẹ con ôm nhau ngủ say sưa.
Phó Tư Niên nhìn cảnh này mà chỉ biết lắc đầu cười khổ.
Quay lại phòng ngủ chính, Phó Tư Niên nhanh chóng lột ga trải giường và vỏ chăn ra, cuộn tròn lại kẹp vào nách, tay kia bế Nguyệt Nguyệt đi ra ngoài.
Anh vào bếp lấy một cái bánh màn thầu đưa cho con gái:
“Nguyệt Nguyệt ngồi đây ăn bánh nhé, bố đi giặt quần áo và ga giường cho con.”
“Vâng ạ, bố.”
Nguyệt Nguyệt là con mèo tham ăn, thấy bánh màn thầu là mắt sáng rực lên, gặm nhấm từng miếng nhỏ hệt như chú chuột đồng.
Ngoài sân vang lên tiếng nước chảy rào rào.
Đường đường là đoàn trưởng Phó của quân khu đang ngồi xổm bên chậu nước đỏ, dùng đôi bàn tay chuyên cầm súng vò chiếc ga giường bị con gái tè dầm. Tiện tay, anh giặt luôn cả bộ đồ lót Giang Đường thay ra hôm qua.
Người đàn ông vò mạnh mảnh vải tam giác nhỏ xíu trong tay, mặt nóng bừng lên.
Thoáng cái trời đã sáng.
Tiếng nước chảy trong sân thu hút sự chú ý của nhà hàng xóm, chẳng biết từ lúc nào một cái đầu đã thò lên khỏi tường rào.
Nguyệt Nguyệt phát hiện ra trước, cô bé miệng ngậm đầy bánh màn thầu, không biết sợ là gì, chỉ tay reo lên: “Bố ơi, có bà thím kìa.”
Phó Tư Niên nhìn theo hướng tay con gái, thấy vợ của Đại đội trưởng Đinh nhà bên cạnh đang nhoài người qua tường nhìn sang.
Bị phát hiện, chị Đinh cũng chẳng ngại ngùng gì, cười híp mắt chào Phó Tư Niên.
“Đoàn trưởng Phó, dậy sớm giặt giũ thế, giặt cái gì mà to thế kia? Ga trải giường à?”
Chị Đinh nói một thôi một hồi rồi sực hiểu ra vấn đề, cười khúc khích đầy ẩn ý:
“Vợ chồng son mới ở cùng nhau, chị hiểu mà, chị hiểu hết. Người trẻ tuổi mà, lửa trong người vượng lắm, chuyện thường tình thôi.”
Chị Đinh lải nhải vài câu rồi tấm tắc khen: “Đoàn trưởng Phó, con gái anh xinh quá, lớn lên chắc chắn là đại mỹ nhân, tôi muốn đặt gạch làm thông gia với nhà anh quá. Thôi anh giặt tiếp đi, tôi đi nấu cơm sáng đây.”
Chị Đinh tụt xuống khỏi tường rào, tiếng cười sảng khoái vẫn còn vọng lại từ sân bên kia.
Phó Tư Niên cứ tưởng dậy sớm giặt ga giường thì không ai biết, ai ngờ đâu lại vô tình tạo ra tin đồn giật gân thứ hai sau vụ “sập giường đêm tân hôn”, đó là “Đoàn trưởng Phó sáng sớm dậy giặt ga giường”.
Tin này cũng chấn động chẳng kém tin trước.
Lần này thì không phải Phó Tư Niên cố ý đâu, hoàn toàn là tai nạn nghề nghiệp.
Nguyệt Nguyệt chẳng hiểu chị Đinh nói gì, chớp chớp mắt nhìn bố đầy thắc mắc.
Phó Tư Niên khẽ nói: “Nguyệt Nguyệt, không có gì đâu, con ăn bánh tiếp đi.”
Nguyệt Nguyệt cúi đầu cắn một miếng to, vẫn là bánh màn thầu ngon nhất.
Khi Giang Đường dậy thì thấy Phó Tư Niên đã căng dây phơi giữa sân, đang phơi cái ga giường sạch sẽ lên đó.
Không chỉ phơi lên, anh còn tỉ mẩn kéo căng bốn góc cho phẳng phiu, giũ mạnh một cái khiến bọt nước li ti b*n r*.
Nguyệt Nguyệt thấy hay hay, mở to mắt nhìn không chớp.
Giang Đường vừa bước ra, đầu tóc rối bời, ngáp dài một cái chẳng màng hình tượng, đầu óc trống rỗng ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Hai mẹ con một lớn một nhỏ giống nhau như đúc.
Phơi xong quần áo, Phó Tư Niên quay lại nhìn Giang Đường, ánh mắt dò hỏi: “Em dậy rồi à, ngủ có ngon không?”
Bắt gặp ánh mắt của chồng, Giang Đường ngượng ngùng bỏ tay xuống, theo phản xạ lấy mu bàn tay quệt mép, may mà không có nước miếng, nếu không thì hình tượng tan nát hết.
Cô đang thắc mắc tại sao mình lại ngủ ở phòng nhỏ, chẳng lẽ đêm qua mộng du?
Nhưng mộng du cũng đâu đến mức bế cả Triều Triều sang đó chứ?
Chẳng lẽ trong lúc mộng du cô biến hình thành lực sĩ Hercules à?
Dòng suy nghĩ miên man của Giang Đường bị cắt ngang bởi hình ảnh người chồng mẫu mực dưới ánh nắng ban mai, cô buột miệng hỏi:
“Phó Tư Niên, sao sáng sớm tinh mơ anh lại đi giặt ga giường thế?”
Nghe câu hỏi này, người căng thẳng nhất chính là Nguyệt Nguyệt. Cô bé lon ton chạy lại bên chân bố, ngước đôi mắt lo lắng nhìn lên.
Phó Tư Niên xoa đầu con gái, trả lời Giang Đường: “Anh chỉ rảnh mỗi buổi sáng thôi, ga giường nặng khó giặt, em sức yếu giặt không nổi nên anh tranh thủ giặt giúp em.”
Câu trả lời kín kẽ không một kẽ hở lại còn thể hiện sự quan tâm chu đáo dành cho vợ, nghe rất lọt tai.
Tuy trong lòng vẫn thấy là lạ nhưng Giang Đường cũng gật đầu cho qua.
Thấy mẹ gật đầu và không hỏi thêm gì nữa, Nguyệt Nguyệt sướng rơn.
Cô bé nhìn bố bằng ánh mắt ngưỡng mộ sáng lấp lánh: Bố giỏi quá đi!
Bố đã giữ bí mật chuyện cô bé tè dầm giúp cô bé rồi, không để mẹ biết.
Cô bé và bố có bí mật chung rồi nha.
Thấy điệu bộ kỳ lạ của con gái, Giang Đường càng nghi ngờ hai bố con có gì đó mờ ám nhưng nghĩ mãi không ra.
Phó Tư Niên cắt ngang dòng suy nghĩ của vợ: “Em đưa Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đi rửa mặt đi, anh vào lấy đồ ăn sáng.”
“Ờ.” Giang Đường gật đầu, gọi vọng vào trong nhà: “Triều Triều ơi, ra rửa mặt ăn sáng con ơi.”
Một lúc sau.
Ba mẹ con xếp thành một hàng ngang, động tác y hệt nhau, đánh răng rào rào.
Giang Đường vừa đánh răng vừa nhìn cái ga giường đang bay phấp phới trên dây phơi, thầm nghĩ có bẩn đâu mà giặt nhỉ?
Không bẩn... nhỡ đâu bẩn thật thì sao?
Phó Tư Niên làm bẩn ga giường?!
Giang Đường chỉ nghĩ đến một khả năng duy nhất, đó là chuyện tế nhị của đàn ông sau khi ngủ dậy.
Chắc chắn anh ấy đang phi tang chứng cứ, không muốn cho cô biết!
Tay cầm bàn chải của cô khựng lại, hai má nóng bừng lên.
[Chuyện cái ga giường nhà họ Phó]
Nguyệt Nguyệt: Con tè dầm đấy, suỵt, đừng cho ai biết nhé.
Chị Đinh: Vợ chồng son làm bẩn chứ ai.
Giang Đường: Rõ ràng là tại Phó Tư Niên, mình trong sạch mà.
Ga giường: Rốt cuộc là đứa nào làm bẩn tao hả?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









