Nói đến chuyện tiết kiệm, Giang Đường nghĩ đến gần hai trăm đồng cô tiêu vèo trong một ngày hôm nay, mặt hơi đỏ lên vì ngượng.

 

Dù trong không gian của cô chất đầy vàng bạc châu báu nhưng chưa thể lấy ra dùng được vì sợ bị nghi ngờ, mọi chi tiêu trong nhà trước mắt vẫn phải dựa vào lương của Phó Tư Niên.

 

Giang Đường đẩy cuốn sổ về phía anh: “Phó Tư Niên, anh xem đi.”

 

Nghe những lời tâm tình của Giang Đường, Phó Tư Niên hiểu rằng cô không chỉ muốn sống cùng anh mà còn lo nghĩ cho tương lai của các con, điều này chứng tỏ cô muốn gắn bó lâu dài với anh.

 

Người đàn ông “trong nóng ngoài lạnh” này mặt không biến sắc nhưng trong lòng thì nở hoa tưng bừng.

 

Anh cầm cuốn sổ, đập vào mắt là nét chữ thanh thoát của Giang Đường, ghi chép rõ ràng từng khoản chi tiêu trong ngày.

 

Anh cúi đầu, chăm chú đọc từng dòng một.

 

Giang Đường hơi căng thẳng, vội giải thích: “Cái đài radio này tám mươi đồng, hơi đắt một chút nhưng có nó mình nghe được tin tức thời sự, với lại đài dùng bền lắm, mấy chục năm không hỏng đâu...”

 

“Không đắt.” Phó Tư Niên ngắt lời cô, nắm lấy tay cô, hai người ngồi sát bên nhau, anh hạ giọng nói: “Đường Đường, em là vợ anh, tiền anh đưa em thì em cứ tùy ý tiêu pha, anh tin tưởng em.”

 

Mắt Giang Đường sáng lên: “Thật á? Phó Tư Niên, anh nghĩ thế thật hả?”

 

Phó Tư Niên mỉm cười, khóe môi cong lên: “Thật, anh nói thật lòng đấy.”

 

Giang Đường cười tinh nghịch, vẻ hiền thục ban nãy biến mất, thay vào đó là sự láu lỉnh đáng yêu. Cô lấy từ ngăn kéo ra một chiếc hộp nhạc, chỉ vào đó nói:

 

“Phó Tư Niên, cái hộp nhạc này năm mươi đồng đấy.”

 

Vừa nói cô vừa quan sát sắc mặt anh.

 

Nếu đài radio là đồ gia dụng thiết yếu thì hộp nhạc đúng là món đồ xa xỉ phẩm, liệu anh có giận không nhỉ?  

Sắc mặt Phó Tư Niên vẫn bình thản, hỏi ngược lại: “Bà xã, em thích cái hộp nhạc này không?”

 

“Thích chứ.”

 

“Mua được nó em có vui không?”

 

“Đương nhiên là vui rồi.”

 

Giang Đường trả lời dứt khoát, nhất là nghĩ đến cảnh nẫng tay trên của Diệp Vân Thư, sướng rơn cả người!

 

Ánh mắt Phó Tư Niên càng thêm dịu dàng: “Nếu em thích thì dù có là một trăm đồng cũng đáng.”

 

Nghe câu này, Giang Đường khẳng định chắc nịch Phó Tư Niên chiều vợ vô đối, không có điểm dừng.

 

Nếu tối nay anh tỏ ra dù chỉ một chút khó chịu hay tức giận, cô sẽ giấu nhẹm bí mật này đi, không bao giờ nói cho anh biết.

 

Nhưng biểu hiện của anh khiến cô quá hài lòng.

 

Cô cảm nhận được anh nói thật lòng.

 

Giang Đường hạ giọng thì thầm đầy bí hiểm: “Phó Tư Niên, cái hộp nhạc này thực ra là một bảo vật đấy.”

 

“Bảo vật?”

 

“Ừm ừm.” Giang Đường mở hộp nhạc, giai điệu “Hồ Thiên Nga” du dương vang lên theo từng vòng quay của bánh răng.

 

Giang Đường im lặng lắng nghe tiếng nhạc.

 

Phó Tư Niên thấy vợ im lặng cũng lẳng lặng nghe theo, vai kề vai, bầu không khí ám muội bao trùm lấy hai người.

 

Thoáng chốc, bản nhạc kết thúc.

 

Phó Tư Niên thấy thời gian trôi qua nhanh quá, Giang Đường đã tắt nhạc.

 

Cô hỏi anh: “Anh có nghe ra gì không?”

 

Nghe?

 

Nghe ra cái gì cơ?

 

Trong đầu Phó Tư Niên lúc này chỉ toàn hình ảnh Giang Đường nhắm mắt thưởng thức âm nhạc, làn da trắng mịn không tì vết, hàng mi cong vút có thể đếm từng sợi.

 

Anh ngắm vợ còn chưa đủ, tâm trí đâu mà nghe nhạc.

 

Giang Đường nghiêm túc nói: “Trong bản nhạc của cái hộp này có một nốt bị sai.”

 

Phó Tư Niên:...?

 

Giang Đường đã nghiên cứu cái hộp nhạc này cả buổi tối. Đã là bảo vật thì chắc chắn giá trị không chỉ nằm ở cái hộp nhạc, phải có gì đó quý giá hơn bên trong.

 

Nhưng cô xoay ngang xoay dọc mãi mà chẳng tìm ra chỗ nào khả nghi.

 

Cuối cùng, khi Nguyệt Nguyệt tò mò sán đến nghe nhạc, Giang Đường ôm con gái và tĩnh tâm nghe hết cả bài.

 

Giang Đường có khả năng cảm thụ âm nhạc tuyệt đối hơn người nên cô phát hiện ra một nốt nhạc bị lệch.

 

Phó Tư Niên vốn là dân nhà binh cục mịch, không nghe ra cũng là chuyện bình thường.

 

Thế nên cô chỉ vào hộp nhạc nói: “Em nghi ngờ trong này có ngăn bí mật nhưng em tìm mãi không thấy.”

 

Lần này thì Phó Tư Niên hiểu ý vợ rồi.

 

“Bà xã, em đợi chút.”

 

Anh cầm hộp nhạc lên, lật qua lật lại kiểm tra kỹ càng, những ngón tay thon dài gõ gõ sờ nắn khắp nơi.

 

Cảnh tượng ấy trông thật đẹp mắt.

 

Giang Đường nhìn không chớp mắt.

 

Đột nhiên, động tác của Phó Tư Niên dừng lại.

 

Ngón tay anh miết đi miết lại một chỗ trên vỏ gỗ sau đó anh rút con dao quân đội Thụy Sĩ trong túi áo ra.

 

Con dao nhỏ nhưng sắc bén, vật bất ly thân của nhiều sĩ quan.

 

Phó Tư Niên dùng lưỡi dao bạc loáng cạy nhẹ vào một khe hở gần như vô hình trên hộp nhạc.

 

Giang Đường chăm chú nhìn theo, nghe tiếng “tách” nhỏ, một miếng gỗ trên hộp nhạc bật ra.

 

Ngăn bí mật đã lộ diện.

 

Phó Tư Niên dùng mũi dao khều ra một con tem hình chữ nhật màu đỏ, hỏi: “Bà xã, em tìm cái này à?”

 

Giang Đường ghé sát vào xem, mắt sáng rực lên.

 

Con tem màu đỏ ấy chính là... “Cả nước sơn hà một màu đỏ”!

 

Con tem này phát hành vào những năm 60, do lỗi in ấn bản đồ nên bị thu hồi ngay sau khi phát hành, số lượng còn sót lại trên thị trường cực kỳ hiếm, những con tem còn mới thế này càng hiếm hơn.

 

Vài chục năm nữa, con tem này sẽ trở thành vua của các loại tem sưu tập, từng được đấu giá lên tới cả triệu tệ.

 

Hèn gì hệ thống không gian báo là bảo vật.

 

Bảo vật không phải cái hộp nhạc mà là con tem này!

 

Thấy Giang Đường vui sướng ra mặt, Phó Tư Niên hỏi: “Con tem này đáng giá lắm à?”

 

“Đáng giá! Cực kỳ đáng giá! Đây là đồ cổ đấy anh ạ, sau này bán đi đủ tiền cho con đi du học nước ngoài luôn.” Giang Đường phấn khích quá đỗi, vòng tay ôm cổ Phó Tư Niên, hôn chụt một cái lên má anh: “Phó Tư Niên, anh giỏi quá, loáng cái là tìm ra ngay.”

 

Rõ ràng là vợ chồng đồng lòng tát biển đông cũng cạn, người nghe ra manh mối, người tìm ra chỗ giấu nhưng Giang Đường lại quy hết công lao cho Phó Tư Niên.

 

Cảm nhận được sự mềm mại còn vương trên má và đôi môi đỏ mọng đang cười tươi rói của Giang Đường, ánh mắt Phó Tư Niên tối sầm lại, d*c v*ng trỗi dậy.

 

Anh cúi đầu, muốn hôn thêm cái nữa.

 

Nhìn gương mặt đẹp trai quá mức quy định của Phó Tư Niên, đầu óc Giang Đường mụ mị đi, suýt quên mất chuyện quan trọng.

 

Haizz, đúng là nam sắc hại người mà~

 

Ngay khi môi hai người sắp chạm nhau, một ngón tay trắng nõn chặn ngang vai Phó Tư Niên, ngăn cản hành động tiếp theo của anh, đồng thời nhắc nhở anh đừng có vội vàng, vết thương trên vai chưa lành đâu.

 

Phó Tư Niên tiếc nuối nhíu mày, đành phải ngồi thẳng dậy. Bên tai anh vang lên câu nói bâng quơ của Giang Đường.

 

“Em nghe nói có đoàn văn công mới chuyển đến đơn vị mình à anh?”

 

Khi nói câu này, vẻ mặt Giang Đường trở nên kỳ lạ, ánh mắt lấp lánh liếc trộm Phó Tư Niên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện