Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 36: Bảo vật +2, hộp nhạc liên thành
Nghe Giang Đường bảo muốn mua hạt giống, Triệu Tú Mai hiểu ngay: “Tiểu Giang, em muốn trồng ít rau củ quả trong sân để ăn dần chứ gì? Kể ra thì nhà em với đoàn trưởng Phó vị trí hơi khuất nhưng được cái sân rộng nhất khu, trồng được khối thứ đấy.”
Giang Đường cười gật đầu: “Tự trồng vừa an toàn lại vừa sạch, ăn vào đảm bảo sức khỏe lại tươi ngon. Sau này cũng đỡ tốn tiền mua rau, hôm nay em mua sắm tốn kém quá rồi.”
Thấy cô gái thành phố mảnh mai này cũng chịu khó trồng rau như dân quê các chị, Triệu Tú Mai càng thêm quý mến.
“Tiểu Giang, em đúng là người vợ biết vun vén. Lúc nãy chị nói sai rồi, không phải em có phúc mà là đoàn trưởng Phó có phúc mới lấy được người vợ như em.”
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã đến trạm giống cây trồng.
Những năm 70 vẫn áp dụng kinh tế kế hoạch, phần lớn hạt giống được phân phối theo chỉ tiêu, nhà nước cấp trực tiếp cho đội sản xuất hoặc công xã, chỉ một phần nhỏ được bán tại các trạm giống quốc doanh.
Việc mua bán được kiểm soát rất chặt chẽ, không chỉ phải kiểm tra giấy tờ tùy thân mà còn phải ký tên đăng ký.
Giang Đường làm đúng theo quy định lại có Triệu Tú Mai đi cùng nên mọi việc diễn ra suôn sẻ, chẳng mấy chốc đã mua đủ số hạt giống cần thiết.
Hai người vui vẻ bước ra khỏi trạm giống.
Chân trước Giang Đường vừa bước ra, chân sau đã nghe thấy tiếng thông báo quen thuộc của hệ thống.
[Hệ thống không gian nhắc nhở: Trong phạm vi 10 mét quanh chủ nhân có một bảo vật.]
[Xin chủ nhân tìm kiếm kỹ càng, tránh bỏ lỡ bảo vật...]
[Xin chủ nhân tìm kiếm kỹ càng, tránh bỏ lỡ bảo vật...]
Giang Đường khựng lại, lắng nghe kỹ thông báo của không gian Linh Bảo.
Triệu Tú Mai thắc mắc: “Tiểu Giang, sao thế em? Sao không đi nữa?”
Nghe rõ thông báo, Giang Đường bắt đầu nhìn dáo dác xung quanh, mười mét... tức là ngay trong tầm mắt, rất gần.
Lần trước hệ thống báo thẳng là một thỏi vàng, lần này chỉ nói chung chung là một bảo vật, xem ra vật này chưa xác định rõ là gì.
Quét mắt một vòng, Giang Đường phát hiện sau trạm giống có một con hẻm nhỏ trông khá kín đáo.
Thập niên 70 chợ đen vẫn tồn tại, thường hoạt động lén lút ở những ngõ ngách khuất nẻo thế này.
Chính là hướng đó!
Giang Đường định qua xem thử, bèn kéo tay Triệu Tú Mai: “Chị Triệu, đằng kia có cái ngõ nhỏ kìa, không biết bên trong có gì nhỉ, chị em mình qua xem đi?”
Triệu Tú Mai chưa kịp phản ứng đã bị Giang Đường lôi đi.
Thoáng cái họ đã bước vào con hẻm nhỏ.
Và rồi, bước chân Giang Đường khựng lại.
Bởi vì... oan gia ngõ hẹp.
Giang Đường lại đụng mặt Diệp Vân Thư.
Lúc này Diệp Vân Thư đang ngồi xổm trước một sạp hàng nhỏ, tay cầm vật gì đó trông như hộp nhạc, đang mặc cả với gã thanh niên chủ sạp.
“Năm mươi đồng đắt quá, hai mươi đồng thôi.”
“Hai mươi đồng á? Cô em nằm mơ giữa ban ngày à? Nhìn kỹ cái hộp nhạc này đi, hàng Pháp nhập khẩu chính hiệu đấy, giá bèo nhất cũng phải ba trăm đồng. Giờ bán cho cô em năm mươi đồng là vừa bán vừa cho rồi.”
Gã thanh niên mở miệng là sặc mùi chợ búa, nghe giọng điệu đúng chuẩn lưu manh.
Chắc là đồ ăn cắp ăn trộm ở đâu đó, không dám bán công khai nên mới chui vào xó xỉnh này tiêu thụ.
Còn Diệp Vân Thư...
Không gian hệ thống của Giang Đường cảm nhận được bảo vật thì chắc hệ thống của Diệp Vân Thư cũng đã báo cho cô ta biết, thế nên cô ta mới nhắm trúng cái hộp nhạc đó.
Bảo vật chắc chắn là cái hộp nhạc kia không sai.
Diệp Vân Thư nắm chặt hộp nhạc trong tay không buông nhưng mãi vẫn chưa trả tiền: “Ba mươi đồng, ba mươi đồng tôi trả tiền luôn.”
Gã thanh niên lắc đầu quầy quậy: “Không được.”
“Thế bốn mươi... kịch kim là bốn mươi, đồ này của anh nguồn gốc không rõ ràng, tôi khuyên anh biết điều thì bán đi, bốn mươi là hời lắm rồi.” Diệp Vân Thư nhíu mày dọa dẫm.
Gã thanh niên chẳng ngán: “Đã bảo năm mươi là năm mươi. Hôm nay ông đây nhất định phải bán giá năm mươi. Thiếu một xu cũng không bán!”
Diệp Vân Thư tiếc rẻ không nỡ buông tay nhưng trong túi không đào đâu ra năm mươi đồng, đành quay sang cầu cứu Lâm Tú Nhi.
Lâm Tú Nhi vội lắc đầu: “Vân Thư, đừng nhìn tớ, cậu biết tớ dốc hết tiền mua quần áo mỹ phẩm rồi mà, trên người còn đúng hai đồng ăn cơm cả tuần tới, đào đâu ra tiền nữa.”
Giang Đường đứng bên cạnh nghe thấy thế thì vỡ lẽ, hóa ra Diệp Vân Thư hết tiền.
Để tiếp cận Phó Tư Niên, Diệp Vân Thư bỏ ngang việc học ở Đại học Bắc Kinh, quyết định này chắc chắn không được ông nội thủ trưởng đồng ý, càng không đời nào ông cho phép cháu gái lặn lội đường xa theo đuổi một người đàn ông đã có vợ.
Thế nên chuyện bỏ học hay vào đoàn văn công, Diệp Vân Thư đều giấu nhẹm ông nội.
Cô ta tính toán đợi gạo nấu thành cơm với Phó Tư Niên rồi mới đường hoàng đưa anh về Bắc Kinh ra mắt, lúc đó ông nội thấy cháu rể ưng ý chắc sẽ bỏ qua chuyện cô ta bỏ học.
Diệp Vân Thư đi từ Bắc Kinh đến Tây Nam, ăn sung mặc sướng quen rồi nên tiêu xài hoang phí, giờ trên người chẳng còn nổi năm mươi đồng nên mới phải cò kè bớt một thêm hai với gã thanh niên.
Giang Đường bước tới, chìa ra năm mươi đồng: “Đây là năm mươi đồng, cái hộp nhạc này tôi lấy.”
Gã thanh niên ngước lên thấy năm tờ mười đồng thì mắt sáng rực như đèn pha ô tô, chộp lấy tiền rồi giật phăng cái hộp nhạc trên tay Diệp Vân Thư.
“Của cô đây! Cái hộp nhạc này giờ là của cô.”
Hộp nhạc nằm gọn trong tay Giang Đường.
Diệp Vân Thư còn chưa kịp hoàn hồn thì hộp nhạc đã không cánh mà bay, ngẩng phắt đầu lên thì thấy khuôn mặt tươi cười của Giang Đường.
“Đó là hộp nhạc của tôi, mau trả lại cho tôi!”
Diệp Vân Thư nhìn chằm chằm vào hộp nhạc trên tay Giang Đường, hận không thể lao vào cướp lại. Lúc đi qua sạp hàng này, cô ta thấy hộp nhạc phát ra ánh sáng vàng kim, đó là tín hiệu của hệ thống.
Cô ta biết ngay đây là bảo vật, nhất định phải mua bằng được.
Chỉ lơ là mặc cả một tí mà Giang Đường lại xuất hiện nẫng tay trên.
“Hộp nhạc của cô? Tôi thấy cô đã trả tiền đâu. Vừa nãy ở cửa hàng bách hóa cô chẳng bảo ai trả tiền trước thì đồ là của người đó sao. Đồng chí này, có phải tôi đã trả anh năm mươi đồng rồi không?”
Gã chủ sạp gật đầu lia lịa: “Chuẩn luôn, tôi đếm rồi, đủ năm mươi đồng không thiếu một xu. Nhìn người ta kìa, trả tiền sòng phẳng dứt khoát, giờ hộp nhạc đương nhiên là của cô ấy.”
Sợ Diệp Vân Thư làm liều cướp giật, Giang Đường nhanh tay nhét hộp nhạc vào túi áo.
Thấy hành động của Giang Đường và nghe gã thanh niên mỉa mai, Diệp Vân Thư tức đến nghiến răng ken két, lớp vỏ bọc thục nữ tan biến sạch sành sanh, trong đầu chỉ còn duy nhất ý nghĩ phải cướp lại cái hộp nhạc bằng được.
Giang Đường cười gật đầu: “Tự trồng vừa an toàn lại vừa sạch, ăn vào đảm bảo sức khỏe lại tươi ngon. Sau này cũng đỡ tốn tiền mua rau, hôm nay em mua sắm tốn kém quá rồi.”
Thấy cô gái thành phố mảnh mai này cũng chịu khó trồng rau như dân quê các chị, Triệu Tú Mai càng thêm quý mến.
“Tiểu Giang, em đúng là người vợ biết vun vén. Lúc nãy chị nói sai rồi, không phải em có phúc mà là đoàn trưởng Phó có phúc mới lấy được người vợ như em.”
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã đến trạm giống cây trồng.
Những năm 70 vẫn áp dụng kinh tế kế hoạch, phần lớn hạt giống được phân phối theo chỉ tiêu, nhà nước cấp trực tiếp cho đội sản xuất hoặc công xã, chỉ một phần nhỏ được bán tại các trạm giống quốc doanh.
Việc mua bán được kiểm soát rất chặt chẽ, không chỉ phải kiểm tra giấy tờ tùy thân mà còn phải ký tên đăng ký.
Giang Đường làm đúng theo quy định lại có Triệu Tú Mai đi cùng nên mọi việc diễn ra suôn sẻ, chẳng mấy chốc đã mua đủ số hạt giống cần thiết.
Hai người vui vẻ bước ra khỏi trạm giống.
Chân trước Giang Đường vừa bước ra, chân sau đã nghe thấy tiếng thông báo quen thuộc của hệ thống.
[Hệ thống không gian nhắc nhở: Trong phạm vi 10 mét quanh chủ nhân có một bảo vật.]
[Xin chủ nhân tìm kiếm kỹ càng, tránh bỏ lỡ bảo vật...]
[Xin chủ nhân tìm kiếm kỹ càng, tránh bỏ lỡ bảo vật...]
Giang Đường khựng lại, lắng nghe kỹ thông báo của không gian Linh Bảo.
Triệu Tú Mai thắc mắc: “Tiểu Giang, sao thế em? Sao không đi nữa?”
Nghe rõ thông báo, Giang Đường bắt đầu nhìn dáo dác xung quanh, mười mét... tức là ngay trong tầm mắt, rất gần.
Lần trước hệ thống báo thẳng là một thỏi vàng, lần này chỉ nói chung chung là một bảo vật, xem ra vật này chưa xác định rõ là gì.
Quét mắt một vòng, Giang Đường phát hiện sau trạm giống có một con hẻm nhỏ trông khá kín đáo.
Thập niên 70 chợ đen vẫn tồn tại, thường hoạt động lén lút ở những ngõ ngách khuất nẻo thế này.
Chính là hướng đó!
Giang Đường định qua xem thử, bèn kéo tay Triệu Tú Mai: “Chị Triệu, đằng kia có cái ngõ nhỏ kìa, không biết bên trong có gì nhỉ, chị em mình qua xem đi?”
Triệu Tú Mai chưa kịp phản ứng đã bị Giang Đường lôi đi.
Thoáng cái họ đã bước vào con hẻm nhỏ.
Và rồi, bước chân Giang Đường khựng lại.
Bởi vì... oan gia ngõ hẹp.
Giang Đường lại đụng mặt Diệp Vân Thư.
Lúc này Diệp Vân Thư đang ngồi xổm trước một sạp hàng nhỏ, tay cầm vật gì đó trông như hộp nhạc, đang mặc cả với gã thanh niên chủ sạp.
“Năm mươi đồng đắt quá, hai mươi đồng thôi.”
“Hai mươi đồng á? Cô em nằm mơ giữa ban ngày à? Nhìn kỹ cái hộp nhạc này đi, hàng Pháp nhập khẩu chính hiệu đấy, giá bèo nhất cũng phải ba trăm đồng. Giờ bán cho cô em năm mươi đồng là vừa bán vừa cho rồi.”
Gã thanh niên mở miệng là sặc mùi chợ búa, nghe giọng điệu đúng chuẩn lưu manh.
Chắc là đồ ăn cắp ăn trộm ở đâu đó, không dám bán công khai nên mới chui vào xó xỉnh này tiêu thụ.
Còn Diệp Vân Thư...
Không gian hệ thống của Giang Đường cảm nhận được bảo vật thì chắc hệ thống của Diệp Vân Thư cũng đã báo cho cô ta biết, thế nên cô ta mới nhắm trúng cái hộp nhạc đó.
Bảo vật chắc chắn là cái hộp nhạc kia không sai.
Diệp Vân Thư nắm chặt hộp nhạc trong tay không buông nhưng mãi vẫn chưa trả tiền: “Ba mươi đồng, ba mươi đồng tôi trả tiền luôn.”
Gã thanh niên lắc đầu quầy quậy: “Không được.”
“Thế bốn mươi... kịch kim là bốn mươi, đồ này của anh nguồn gốc không rõ ràng, tôi khuyên anh biết điều thì bán đi, bốn mươi là hời lắm rồi.” Diệp Vân Thư nhíu mày dọa dẫm.
Gã thanh niên chẳng ngán: “Đã bảo năm mươi là năm mươi. Hôm nay ông đây nhất định phải bán giá năm mươi. Thiếu một xu cũng không bán!”
Diệp Vân Thư tiếc rẻ không nỡ buông tay nhưng trong túi không đào đâu ra năm mươi đồng, đành quay sang cầu cứu Lâm Tú Nhi.
Lâm Tú Nhi vội lắc đầu: “Vân Thư, đừng nhìn tớ, cậu biết tớ dốc hết tiền mua quần áo mỹ phẩm rồi mà, trên người còn đúng hai đồng ăn cơm cả tuần tới, đào đâu ra tiền nữa.”
Giang Đường đứng bên cạnh nghe thấy thế thì vỡ lẽ, hóa ra Diệp Vân Thư hết tiền.
Để tiếp cận Phó Tư Niên, Diệp Vân Thư bỏ ngang việc học ở Đại học Bắc Kinh, quyết định này chắc chắn không được ông nội thủ trưởng đồng ý, càng không đời nào ông cho phép cháu gái lặn lội đường xa theo đuổi một người đàn ông đã có vợ.
Thế nên chuyện bỏ học hay vào đoàn văn công, Diệp Vân Thư đều giấu nhẹm ông nội.
Cô ta tính toán đợi gạo nấu thành cơm với Phó Tư Niên rồi mới đường hoàng đưa anh về Bắc Kinh ra mắt, lúc đó ông nội thấy cháu rể ưng ý chắc sẽ bỏ qua chuyện cô ta bỏ học.
Diệp Vân Thư đi từ Bắc Kinh đến Tây Nam, ăn sung mặc sướng quen rồi nên tiêu xài hoang phí, giờ trên người chẳng còn nổi năm mươi đồng nên mới phải cò kè bớt một thêm hai với gã thanh niên.
Giang Đường bước tới, chìa ra năm mươi đồng: “Đây là năm mươi đồng, cái hộp nhạc này tôi lấy.”
Gã thanh niên ngước lên thấy năm tờ mười đồng thì mắt sáng rực như đèn pha ô tô, chộp lấy tiền rồi giật phăng cái hộp nhạc trên tay Diệp Vân Thư.
“Của cô đây! Cái hộp nhạc này giờ là của cô.”
Hộp nhạc nằm gọn trong tay Giang Đường.
Diệp Vân Thư còn chưa kịp hoàn hồn thì hộp nhạc đã không cánh mà bay, ngẩng phắt đầu lên thì thấy khuôn mặt tươi cười của Giang Đường.
“Đó là hộp nhạc của tôi, mau trả lại cho tôi!”
Diệp Vân Thư nhìn chằm chằm vào hộp nhạc trên tay Giang Đường, hận không thể lao vào cướp lại. Lúc đi qua sạp hàng này, cô ta thấy hộp nhạc phát ra ánh sáng vàng kim, đó là tín hiệu của hệ thống.
Cô ta biết ngay đây là bảo vật, nhất định phải mua bằng được.
Chỉ lơ là mặc cả một tí mà Giang Đường lại xuất hiện nẫng tay trên.
“Hộp nhạc của cô? Tôi thấy cô đã trả tiền đâu. Vừa nãy ở cửa hàng bách hóa cô chẳng bảo ai trả tiền trước thì đồ là của người đó sao. Đồng chí này, có phải tôi đã trả anh năm mươi đồng rồi không?”
Gã chủ sạp gật đầu lia lịa: “Chuẩn luôn, tôi đếm rồi, đủ năm mươi đồng không thiếu một xu. Nhìn người ta kìa, trả tiền sòng phẳng dứt khoát, giờ hộp nhạc đương nhiên là của cô ấy.”
Sợ Diệp Vân Thư làm liều cướp giật, Giang Đường nhanh tay nhét hộp nhạc vào túi áo.
Thấy hành động của Giang Đường và nghe gã thanh niên mỉa mai, Diệp Vân Thư tức đến nghiến răng ken két, lớp vỏ bọc thục nữ tan biến sạch sành sanh, trong đầu chỉ còn duy nhất ý nghĩ phải cướp lại cái hộp nhạc bằng được.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









